GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 196

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Tống Xuân giống như bị những lời nói này của Thíchlàm cho hồ, nhanh chóng kéo gương mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 từ trong cửa sổ ra, cúi đầu nhìn bộ quần áo bệnh nhân xanh trắng đan xen trên người mình, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lại nhìn bộ quần áo len màu đen của Thích Mê, lẩm bẩm nói, "Đúng vậy, không mặc quần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 áo bệnh nhân, chỉtôi mặc quần áo bệnh nhân, trong phòng của tôi cònrất nhiều táo, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhưng trong phòng của lại không có... Ơ, đây rốt cuộc chuyện gì?!”

Thích nhìnta, học theo cô ta nhét khuôn mặt của mình vào ô cửa sổ, khuôn mặt nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhắn gầy to bằng bàn tay củachen vào trong ô cửa hoàn toàn không có chút áp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lực.

mỉm cười, nhìn chằm chằm vào Tống Xuân: "Uống thuốc đi, sau khi uống thuốc xong thể cô sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 biết tại sao đấy, phòng bệnh của phía sau, còn không mau đi về phòng xem thử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hôm nay đã uống thuốc chưa?"

Tống Xuân như điều suy nghĩ gật gật đầu, vừa đi trở về phòng vừa lẩm bẩm: "Đúng vậy, tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hôm nay còn chưa uống thuốc đâu, tôi quên uống thuốc mất rồi..."

“Nhớ khóa trái cửa lại đấy nhé." Thích Mê lại bổ sung thêm một câu.

“Ồ.”

 

Ngay sau đó, nghe thấy tiếng đóng cửa từ phòng đối diện truyền đến.

Thích thở dài.

Lại nói tiếp còn muốn cảm ơn Tống Xuân bất thình lình lại chạy tới đây dọa mới làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cho đầu óc của đột nhiên tỉnh táo hơn một chút.

Trên thực tế, những gì vừa nói đều những điềunghĩa, cố ý nhắc tới bộ quần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 áo bệnh nhân cùng với mấy quả táo ta hay ăn cũng chỉđể thay đổi đề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tài

 

nói chuyện, căn bản không biết Tống Xuân đã chỗ này bao lâu, lại càng không biết ý thức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 của ta đã khôi phục đến mức độ nào, cô chỉ muốn nhanh chóng đưa Tống Xuân quay trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lại phòng của ta càng sớm càng tốt, làm cho ta im miệng không cần đến nói mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chuyện ma quái đó với nữa.

Bằng không với giá trị SAN hiện tại của cô, sau khi suy nghĩ lung tung không biết trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lại mức thấp hơn lần trước hay không.

“Này, người mới tới, phải cảm thấy thế này là thoải mái nhất hay không?”

“?”

Thích quay đầu nhìn.

Vừa rồi cô chỉ lo nói chuyện cùng với Tống Xuân nên không chú ý tới, hiện tại vừa nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 qua, tốt lắm,trên mỗi ô cửa sổ nhỏ của mỗi gian phòng bệnh đều thêm một khuôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mặt người dán vào.

Anh trai vừa rồi nói chuyện với đang đem khuôn mặt mập mạp kia của anh ta chen chúc nhét © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 vào bên trong ô cửa sổ, chen vào đến mức hai con mắt trên mặt cũng không thấy đâu nữa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

lúc này, Thíchcũng hoàn mỹ dung nhập vào trong đám người bọn họ.

Giống như mở cuộc liên hoan giữa các bệnh nhân.

"Chúng ta sẽ hít thở, thở... thở... thở... thở..."

Hít thở-

Thích Mê theo bản năng hít sâu hai hơi, đột nhiên phát hiện điểm không đúng, cô sửng sốt vài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 giây sau đó vội vàng thu mặt vào, đóng ô cửa sổ nhỏ lại.

*

Vài phút sau, mấy đứa nhỏ lục tục tỉnh giấc, bốn hộp cơm vẫn còn hơi ấm vừa vặn thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ăn được.

Ngô Mộc Thần vừa mới gắp món giá đỗ để qua một bên đã bị Thích lấy đũa gắp lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đặt lên trên bát cơm, cậu sửng sốt một chút, tủi thân ngẩng đầu lên, nghênh đón khuôn mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cố ý nghiêm nghị của Thích Mê.

“Không thích ăn thì cũng phải ăn, không phải đã nói em không được kén ăn rồi hay sao?” Nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 xong, Thích bàn ăn của Bành Di Thần, “Bạn học Bành Di Thần à, vừa đúng lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bạn đã ăn cơm xong, lại đây nào, đọc vài câu thơ ‘sự cực khổ của người nông dân’ cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bạn học Ngô Mộc Thần nghe một chút đi.”

Bành Di Thần lúc này đã ăn sạch đồ ăn, sau khi xong một cái nhóc đọc lên: "Cái cuốc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 giữa trưa... ợ... mồ hôi nhỏ xuống đất..."

Lúc này Phương Hân Duyệt người đầu tiên kịp phản ứng, phút chốc nâng cái đầu nhỏ lên, ánh mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 sáng ngời: “Cô Thích,nhớ bọn em rồi à?!"

Thích Mê mỉm cười.

Trí nhớ đã bắt đầu hồi phục, tin tưởng chỉ cần đến ngày mai thể nhớ lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 được toàn bộ.

Ngô Mộc Thần vừa nghe thấy như vậy, lập tức bưng lấy hộp cơm lên xúc món giá đỗ cậu bé © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không thích ăn cho vào miệng nuốt xuống, dường nhưđang muốn tranh công, cậu hướng về phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Thíchcười ngọt ngào một tiếng, cùng ngoan ngoãn lấy lòng.

Phương Hân Duyệt cũng vui vẻ nhét một miếng rau xanh vào trong miệng, nhai nhai, không biết nghĩ tới cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 gì, biểu cảm trong nháy mắt lại trở nên đơn.

"Cô Thích, chúng ta sẽ còn phải gặp đám quái vật đáng sợ kia đúng không ạ? Chúng ta thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 sẽ c.h.ế.t phải không? Nếu như vậyphải bọn em sẽ vĩnh viễn không gặp được cha mẹ của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mình nữa đúng không ạ?" hít hít mũi, đồ ăn trong miệng bỗng nhiên không thể nào nuốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 trôi được nữa.

Thích lấy giấy lau miệng cho bé, nghiêm túc nói: “Cô đã hứa với các em sẽ đưa các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 em đi gặp cha mẹ của mình, nhất định sẽ làm được điều đó, chỉ thời gian © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thể sẽ rất dài, cũng sẽ gặp rất nhiều khó khăn, nhưng xin các em hãy tin tưởng cô, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tin tưởng vào chính bản thân mình, được không nào?"

Lời nói ấm áp manh mẽ phảng phất như cho ba đứa nhỏ uống một viên thuốc an thần, Ngô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Mộc Thần dẫn đầu tỏ thái độ: “Em tin tưởng Thích!"

“Em cũng tin tưởng cô!” Bành Di Thần tham gia náo nhiệt.

đồng bạn ủng hộ, Phương Hân Duyệt cũng gật gật đầu, nước mắt như hạt đậu từng giọt lộp bộp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 rơi xuống.

Thích sợ cô bé bị sặc, liền nhanh chóng lấy tay vỗ nhẹ trên lưng bé.

Sau khi ăn uống no đủ, Thích ngồi chơi với ba đứa nhóc.

Maytrong túi sách nhỏ của ba đứa nhóc này đều mang theo đồ chơi cùng với sách vẽ, bằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không cả đêm nay thật sự không biết nên ứng phó với bọn chúng như thế nào đây.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 196 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc