GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 193

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Dưới ánh đèn mờ nhạt, thình lình nhìn thấy khuôn mặt như vậy, ngay cả Thích Mê cũng bị dọa cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhảy dựng, lại càng không cần phải nói đến bọn nhỏ, tất cả đều kêu to "Lão yêu quái tới". © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

gái khó chịu trợn trắng mắt, "Tôi chính nhân viên tinh lọc của căn cứ đấy nhé, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tạm thời bị nhốt chỗ nàythôi, chờ tôi khôi phục tốt thì tôithể rời khỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cái địa phương rách nát này!"

Thích nhìn cô ta, không đáp lại.

Tuy rằng đầu óc của bị hỗn loạn, nhưng một điểm vẫn kịp phản ứng lại--

Cái ý thức hỗn loạn, cái giá trị SAN quá thấp, thật sự nói trắng ra những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 người này chínhngười bị mắc chứng rối loạn tâm thần, hai tầng lầu nằm dưới lòng đất của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bệnh viện này kỳ thật chínhbệnh viện tâm thần, cô... Hiện tại chính là một bệnh nhân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tâm thần đầu óc không ràng.

biết mình không nên mang theo những đứa trẻ đến nơi bầu không khí như thế này, nhưng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 còn biện pháp nào khác, không biết mình phải trị liệu thời gian bao lâu, thật sự không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thể nào yên tâm giao mấy đứa trẻ cho những người bên ngoài được, cũng chỉ thể mang theo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bọn chúng bên cạnh mình.

 

lẽ do sự im lặng của Thích khiến cho vị "nhân viên tinh lọc" này càng thêm hứng thú, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ta còn mỉm cười chào hỏi: "Sau này chúng ta chínhhàng xómđối diện phòng nhau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 rồi, tôi tên là Tống Xuân, bọn họ đều gọi tôi Tiểu Xuân,tên gì?"

Thích liếc ta, thấy ta chớp chớp hai con mắt to nhìn mình, không tiện nhiều lần làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mất thể diện của ta, đành phải uyển chuyển trả lời: "Tôi họ Thích”

“Thất…?"

 

Tống Xuân giống như lần đầu tiên nghe thấy họ này, nghiêng đầu hỏi lại, "Là số bảy trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chò trơi ghép hình à? Vậy thì sau này tôi sẽ gọi cô Tiểu Thất nhé, được không?”

“Tùy cô.”

Thích hiện tại mệt mỏi đến không chịu được, tuy rằng cả người không chút cảm giác đau đớn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nào, nhưng bản thân thật sự không thoải mái, chỉ đứng thôiđã dùng hết toàn bộ sức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lực, thật sự không muốn nói chuyện với vị "hàng xóm" này. thế quay trái quay phải, hy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vọng người nhanh chóng tới quét dọn phòng bệnh.

Nhưnhìn ra được suy nghĩ của cô, Tống Xuân bĩu môi, cũng nhìn theo hướngnhìn: "Đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhìn nữa,trừng mắt to hơn nữa thì bọn họ cũng sẽ không tìm người tới quét dọn cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đâu, tự mình quét dọn qua loa một chút được rồi, tất cả mọi người đều rất bận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 rộn, cứ tự lực cánh sinh đi.. Nhưng một người hàng xóm hiền lành tốt bụng, tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vẫn rất vui vẻ nếu như được giúp đỡ cô.”

Thích còn đang suy nghĩ về ý tứ những lời nói này của ta, thì chợt nghe thấy một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tiếng cạch cạch, Tống Xuân đã mở cửa, mặc bộ quần áo bệnh nhân cười từ trong phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đi ra.

Thích Mê: "???”

"Đừng nhìn tôi như vậy, sao tôi cũng nhân viên tinh lọc, bệnh viện cũng phải cho tôi một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chút phúc lợi nho nhỏ đúng không nào?" Tống Xuân cười lắc lắc chìa khóa trên cổ tay.

Không đợi Thích kịp phản ứng, ta nghênh ngang đi vào phòng Thích Mê, cầm lấy cây chổi dựng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bên cạnh tường bắt đầu quét dọn.

Thích bình thường không giỏi ứng phó với hai loại người.

Một loại người thích khóc nhè, bởi thật sự không biết nên an ủi như thế nào. Mỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lần mấy đứa khóc, cô cũng chỉ thể ôm lấy chúng, chờ chúng khóc đủ mới thôi.

Còn một loại chính loại người giống như Tống Xuân, nhiệt tình đến mức quả thực không coi mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 người ngoài, giống như đã quen thuộc từ trước đến nay, hoàn toàn không cảm giác giới hạn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 loại người này cũng sẽ làm cho Thích phải luống cuống tay chân.

Giống như hiện tại, đứng cửa nhìn Tống Xuân quét dọn căn phòng đến mức bụi bay đầy trời, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hoàn toàn không biết mình thể làm gì.

“Đừng đứng ngốc như thế, mau đi lấy chậu múc nước cho tôi lau nhà." Tống Xuân chỉ huy.

“Ồ.”

Thích Mê lúc này mới kịp phản ứng, kéo bọn nhỏ qua một bên để cho bọn nhỏ đứng chờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đây, sau đó mới vào phòng lục từ dưới giường lấy ra một cái chậu nhựa.

Trong chậu rất bẩn, không chỉ tích một tầng bụi đất, còn một con nhện khô quắt đã về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Tây Thiên.

“…”

khẽ nhíu mày, lấy chậu lắc lắc trên mặt đất, lấy nước từ phòng bên cạnh rửa sạch chậu, sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đó múc một chậu nước lại đây.

Thích Mê vẩy nước Tống Xuân quét, chỉ một lát sau trong phòng đã có chỗ đặt chân.

Khăn trải giường đầy bụi sau khi được hai người chung sức giũ sạch cũng thể chấp nhận dùng được. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

"Tôi rất bực mình, Tiểu Thất à, phía trước không phải còn có mấy phòng bệnh hay sao, làm sao lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hết lần này tới lần khác an bài cho trong căn phòng này chứ?"

Tống Xuân ngồi trên giường xếp, mỗi lần di chuyển trên diện rộng, giường này đều két két một tiếng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 làm cho Thích rất lo lắng vấn đề giấc ngủ tiếp theo.

Nhưng Tống Xuân giống như đã thành thói quen, cô ta xếp bằng ngồi ở trên giường, không hề bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 âm thanh sắp gãy rời này làm ảnh hưởng.

“Không còn biện pháp nào, mang theo mấy đứa nhỏ thật sự không tiện, chỉ căn phòng này là phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đơn thôi." Thích trả lời.

Tống Xuân nhìn những đứa trẻ này, hiểu gật đầu: "Cũng đúng, không ai muốn chung một phòng với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trẻ con, quá ồn ào..."

ta không chút để ý quét mắt nhìn số phòng bệnh trên cửa, đột nhiên nghĩ tới cái gì, giật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mình ngồi dậy từ trên giường, vội vàng hoảng hốt ngay cả giày cũng không kịp mang, kéo Thích© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 qua một bên.

Thích Mê rút tay ra: “Cô làm vậy?”

Tống Xuân trừng mắt nói, "Cô không nghe nói phòng 101 của bệnh viện trung tâm này ma sao?"

Thích lắc đầu, theo bản năng nhìn lên cửa, thật đúng phòng 101.

"Tôi nói cho biết, căn phòng này rấtmôn, bệnh nhân đây sẽ không ai thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 khôi phục lại bình thường, giá trị SAN càng ngày càng giảm xuống thấp, cuối cùng tất cả đều biến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thành ngọn nguồn ô nhiễm, bị mật xử quyết!" Tống Xuân thần giải

thích cho cô, thân thể đã không tự giác nghiêng về phía cửa, "Không được, sao tôi lại cảm thấy trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 căn phòng này gió lạnh thổi nhỉ, tôi phải về trước đây!”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 193 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc