GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 186

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Mọi người từ phòng khách cầm lấy hai cái ghế đặt vào trong phòng ngủ, trói hai người bọn họ lưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 tựa lưng vào trên ghế.

Khoảnh khắc cửa đóng lại, phòng ngủ chìm vào trong bóng tối không thấy được năm ngón tay.

Thích cùng với Tào Minh Trạch đều đưa lưng về phía đối phương, lẳng lặng lắng nghe tiếng hấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 của người bên kia.

Không biết đã qua bao lâu, Tào Minh Trạch phát ra hai tiếng cười khẽ.

 

“Không chứng cứ lại muốn tiếp tục giả thần giả quỷ đúng không?” Anh ta cố ý

dùng thanh âm đắn đo, chỉ để cho một mình Thích thể nghe thấy được, nhỏ giọng nói, "Haiz, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nếu như trên thế giới này thật sự quỷ hồn trở về báo thù, thì như thế nào lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cách tận mười hai năm mới đến, cậu xem, những thứ này chẳng qua cũng chỉ dùng để lừa gạt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 con nít thôi..."

Nói tới đây, anh ta như nghĩ tới cái gì, ánh mắt tìm tòi ở trong bóng tối: “Đúng rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 sẽ không phải cậu học được thủ đoạn trong mấy bộ phim truyền hình kia, cất giấu mấy thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 như máy ghi âm đóđây chứ, chờ tôi nói ra sự thật ở chỗ này, sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đó cầm lấy bút ghi âm đưa đến cục cảnh sát để định tội tôi đâu nhỉ?”

Thích không tiếp lời anh ta, vài giây sau, anh mới nhẹ nhàng thở dài một hơi: “Vì sao cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lại muốn g.i.ế.c c.h.ế.t Kỳ Kỳ?”

 

“Thích Mê, cơm thì thể ăn lung tung, nhưng nói cũng không thể nói lung tung nha, tôi cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không hề g.i.ế.c người!” Tào Minh Trạch cố ý la lên, anh ta tin tưởng rằng chỉ cách một cánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cửa người trong phòng khách nhất định thể nghe thấy.

“…”

Thíchsiết chặt hai bàn tay, khuôn mặt lạnh lùng đến mức thể nhỏ ra nước.

Tào Minh Trạch tuy rằng đã chắc chắn cắn c.h.ế.t không chịu thừa nhận, nhưng vẫn còn muốn nhảy nhót trêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chọc Thích Mê, chỉ thấy anh ta dựa lưng về phía sau, dùng giọng điệu lầm bầm lầu bầu nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

"Cậu, Thích Mê, hot boy của lớp, từ nhỏ lớn lên đã đẹp trai, bao nhiêu gái xinh đẹp vây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 quanh cậu... Tôi thích một người, gái đó đã nói cho tôi biết người ấy thích chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cậu, sau đó tôi lại thích một người, haiz gái đó vậy mà sau khi nhìn cậu thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lại không thèm để ý tới tôi nữa, cậu nói xem người như cậu phải sinh ra đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chính khắc tinh của tôi hay không?"

Tào Minh Trạch dừng lại một chút, thấy Thích Mê không hề có chút phản ứng, lại tiếp tục nói: "Ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 da, tính ra cũng phải tới năm sáu gái nhỏ ấy chứ, đều không thích tôi, người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 các cô ấy thích chỉ cậu, mỗi lần ứng phó với tôi thì cũng chỉ lặp đi lặp lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 một hai câu như vậy..." Nói xong, anh ta còn cố ý bắt chước giọng nói của những

gái kia, nũng nịu nói, "Tào Minh Trạch anh một người tốt, nhưng thực sự xin lỗi, người tôi thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68Thích Mê... Ha ha ha ha ha, cậu nói xem có phải rất buồn cười hay không?"

Thích Mê im lặng hai giây, từ giữa kẽ răng nặn ra một câu: "Đây chính nguyên nhân cậu g.i.ế.c © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 c.h.ế.t Kỳ Kỳ sao?”

Tào Minh Trạch lập tức lại cao giọng la lên: "Cậu nói bậy bạ vậy, tôi không g.i.ế.c bạn gái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cậu, tôi không hề g.i.ế.c người!"

Nói xong, anh ta cố ý nghiêng đầu về phía gần bên tai của Thích Mê, cười nói:

“Đúng vậy.”

Một tiếng nói nhẹ nhàng rơi xuống, ngay cả ghi âm của điện thoại di động cũng không thể nào bắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 được.

Thích Mê hơi liếc mắt, thể nhìn thấy dáng vẻ đắc ý cực điểm của Tào Minh Trạch trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bóng tối.

Tào Minh Trạch nhìn bốn phía xung quanh, “Tôi thấy từ đầu đến cuối đều do một mình cậu tự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 biên tự diễn thôi, đúng không Thích Mê?”

“Nhưng chính tai tôi nghe thấy, chính miệng anh thừa nhận đã g.i.ế.c c.h.ế.t Kỳ Kỳ!”

“Tôi không g.i.ế.c người! tôi cũng chưa từng nói qua những lời này!”

Tào Minh Trạch la hét xong, lại dụng giọng điệu quái gở truy hỏi một câu, "Vẫn câu nói đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chứng cứ của cậu đâu? Khôngchứng cứ thì cậu sẽ định tội tôi như thế nào đây? Chẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lẽ cậu cứ chuẩn bị mang tôi đến cục cảnh sát như vậy, sau đó nói với anh cảnh sát, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nói chính miệng tôi đã thừa nhận g.i.ế.c người, ai g.i.ế.c người lại đi tự thừa nhậnchứ! Trừ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 khi đó kẻ ngốc!"

Thích không nói gì.

Căn phòng lại trở nên yên tĩnh.

Nhưng không đến một phút đồng hồ, Tào Minh Trạch đã nghe thấy phía sau lưng truyền đến thanh âm bước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đi cộp cộp cộp…, ngay sau đó, anh ta cũng cảm giác được bên người mình vừa lướt qua một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 trận gió mát nhỏ.

người vừa đi ngang qua anh ta!

Tào Minh Trạch bỗng nhiên cảm thấy da đầu dại, còn chưa kịp nói chuyện, anh ta đã nghe thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói âm u lạnh lẽo của Thích Mê:

“Tôi chưa từng nóisẽ để cảnh sát xử chuyện này.”

“!!!”

Đồng tử của Tào Minh Trạch co rụt lại, vừa định đứng lên thì đã bị dây thừng buộc chặt trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 người ngăn cản, tay chân của anh ta đều bị trói chặt trên ghế, mặc cho anh ta có giãy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 giụa như thế nào cũng không thoát ra được.

Anh ta sững sờ nhìn lên phía trên, hoảng hốt nói: "Cậu làm sao có thể đứng lên được?!”

“Còn nhớ ai đã trói tôi không?" Thích hỏi ngược lại, không vội vàng không hoảng sợ đi về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 phía cửa phòng.

Tào Minh Trạch nhớ lại một chút, xác nhận Từ Vị, đầu óc đột nhiên ràng: "Cậu ta cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 với cậu một nhóm?"

"Không chỉ cậu ta, còn người đã trói cậu…”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 186 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc