GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 184

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Không lâu sau đó, trong căn phòng yên tĩnh lại xuất hiện tiếng chuông vang lên, hơn nữa càng ngày càng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 dồn dập.

Tất cả mọi người đều nín thở tập trung tinh thần, nhìn chằm chằm vào người Thích Mê.

Chỉ nghe thấy anh thở dài một tiếng, tiếng chuông lập tức dừng lại.

Thích Mê cụp mắt nhìn chằm chằm xuống mặt đất, giống như một người mất hồn vậy.

 

Khải Hiên cũng được coi gan lớn, sau khi liếc mắt cùng với những người khác thì anh ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 dẫn đầu nhìn về phía Thích đưa ra câu hỏi: "Cậu… cậu bây giờ Lương Khôi sao?"

“Phải.”

Một tiếng thở dài mệt mỏi vang lên.

Mọi người vừa cả kinh vừa sợ hãi, tất cả đều căng thẳng thần kinh.

 

Không biết phải do bầu không khí quá mức u ám hay không, bọn họ cảm thấy vóc dáng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hài hòa một mét tám này của Thích Mê bỗng chốc như cao hơn hai mét, giống như từ trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cao nhìn xuống bọn họ, cảm giác vô cùng áp bách.

Mọi người chậm rãi đứng dậy, ít nhiềuthể tranh thủ chút cảm giác cân bằng.

Bình thường Mao Tường nói nhiều nhất, nhưng bây giờ khi mọi người cho hắn hội để nói chuyện hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lại thật sự không dám nói, chỉ không ngừng chui lủi đẩyKhải Hiên ra hỏi: "Hỏi mau đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hỏi xem rốt cuộc ai mới hung thủ.”

Khải Hiên lườm hắn một cái, bất đắcbị buộc hỏi tiếp: "Vậy thì Lương Khôi này, rốt cuộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ai đã g.i.ế.c c.h.ế.t cậu?”

“...”

Thích im lặng không lên tiếng.

Mao Tường lập tức phản ứng lại, vung cánh tay Khải Hiên: "Cậu không nghe thấy Thích nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hồn ma chỉ thể trả lời phải hay không phải thôi à, cậu hỏi như thế thì cậu ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nói thế nào được?"

“Vậy thì cậu tới hỏi đi!" Khải Hiên rút tay ra, khó chịu dịch xa hắn một chút.

“Kêu tôi tới hỏi thì tôi hỏi..." Mao Tường giơ ngón tay về phía Khải Hiên, trực tiếp hỏi, "Lương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Khôi, người g.i.ế.c cậu phải Khải Hiên hay không?”

“Không phải.”

“Vậy người đó phải Mao Tường tôi hay không?”

“Không phải.”

Nghe được đáp án này, Mao Tường cười thở phào nhẹ nhõm.

Từ Vị không nói liếc nhìn hắn một cái, thầm nghĩ chính mình phải hung thủ hay không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 còn không biết à. Anh ta hắng giọng, chỉ về hướng của Tào Minh Trạch tiếp tục hỏi: "Vậy Tào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Minh Trạchphải người đã g.i.ế.c c.h.ế.t cậu hay không?”

Thích Mê ngước mắt, nói rất rõ ràng: "Phải.”

Gần như chuyện này chỉ xảy ra trong nháy mắt, sau khi nghe được đáp án này, mấy người vốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đang đứng bên cạnh Tào Minh Trạch đều lui về phía sau vài bước, tách riêng anh ta ra.

“Mao Tường, đêm hôm đó cậu chung một phòng với tôi, chúng ta chưa tới mười một giờ đã tắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đèn đi ngủ, cậu quên rồi sao?"

“Tôi không quên... nhưng Lương Khôi vừa chỉ ra xác nhận cậu chính là hung thủ.” Mao Tường trốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 sau lưng Từ Vị thò đầu ra giải thích.

Tào Minh Trạch chỉ tay về phía Thích Mê: “Không phải chứ, mọi người thật sự tin rằng Lương Khôi đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhập hồn vào trên người của Thích hay sao? Vừa nãy Thích đã phát điênmuốn g.i.ế.c © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 c.h.ế.t tôi, mọi người không phải không nhìn thấy, mọi người không nghi ngờ chuyện này do cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ta cố ý giả thần giả quỷ với mục đích để nhằm vào tôi à?"

Mọi người giống như bị những lời này của anh ta thuyết phục, nhất thời không ai đưa ra được ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 kiến gì.

Tào Minh Trạch thở dài: "Tôi biết Thích mất đi bạn gái trong lòng không hề dễ chịu, nhưng cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không thể nào tùy tiện vu oan hãm hại người khác như vậy. Mọi người còn không hiểu con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 người của tôi ư, ngay cảtôi còn không dám giết, thì làm saothể làm ra chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 g.i.ế.c người nàychứ? Tôi cảm thấy Thích thể do quá nhớ bạn gái cậu ta, thần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 kinh hóa điên, haiz sao cậu ta cũng một người đáng thương.”

Mọi người không biết nên nói cái gì, đành phải tiếp tục im lặng.

Vài phút sau, Khải Hiên mở miệng từ trong mớ hỗn loạn đưa ra một ý kiến hợp lý: "Chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 này thực ra nói đơn giản cũng rất đơn giản, chúng ta chỉ cần hỏi Lương Khôi vấn đề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Thích không biết, xem xem cậu ta trả lời như thế nào, như vậy không phải sẽ biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68phải đâyLương Khôi đang nhập vào trên người Thích hay không sao?"

Mao Tường tán đồng nói, "Vậy đầu tiên để tôi tới hỏi trước một câu, Lương Khôi, cậucòn nhớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ngày hôm đó khi chúng ta đi đến nhà trọ cậu đã ngồi vị trí nào trên xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 buýt hay không?"

Ngày đó chỉ Thích không đi, chỗ ngồi trên xe buýt lại tính ngẫu nhiên, thật sự chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68bản thân Lương Khôi mới thể nhớ rõ.

Mao Tường hỏi một vòng tất cả các vị trí chỗ ngồi, Thích Mê đều trả lời không phải.

Cho đến khi hắn hỏi "Vậy cậu đã đứng trên xe buýt đúng không?" Thíchmới chậm rãi phun © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ra một chữ: "Phải.”

Tất cả mọi người đều đang nhớ lại tình huống ngồi xe buýt ngày hôm đó, vài người đều đã không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 còn nhớ ràng cho lắm, chỉ Mao Tường sau khi nghe câu trả lời này của Thích Mê, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lập tức kích động tỏ vẻ anh chính Lương Khôi: "Tôi nhớ rất ràng, ngày hôm đó Lương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Khôi đứng ngay bên cạnh tôi, đứng hết cả một đoạn đường đi, không sai đây chínhLương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Khôi!”

Điều này chứng minh Thíchthật sự đã bị Lương Khôi bám vào người, lời nói của anh hoàn toàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 rất đáng tin.

Mọi người lập tức đứng đối diện với Tào Minh Trạch, nhìn chằm chằm anh ta.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 184 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc