GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 172

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Phù—

Thích thổi tắt ngọn nến thứ tư.

Còn 95 ngọn.

Mọi người đều im lặng. Mắt to trừng mắt nhỏ một lúc, Mao Tường người đầu tiên hét lên: "Thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 là! Tên Lương Khôi này sao chứ như âm hồn không tan thế? Mẹ c.h.ế.t cũng c.h.ế.t rồi, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đây gây xui xẻo cho chúng ta!"

"Được lắm, hóa ra cậu cố ý gọi chúng tôi tới đây, chỉ vì giăng bẫy để quấy rối chúng tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thôi phải không?!" Từ Vị nhận ra vở kịch hôm nay do Thích Mê thiết kế, lập tức đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 dậy.

 

Thích cong môi không nói gì.

Nhìn thấy bộ dạng cười như không cười của anh, Từ Vị không khỏi tức giận chạy tới túm lấy cổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 áo anh: “Tôi còn tưởng cậu nhớ chúng tôi! Hóa ra cậu đang cố tình giăng bẫy để lừa gạt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chúng tôi. Rốt cuộc cậu muốn làm gì?!”

“Đương nhiêntôi chỉ muốn thoát khỏi cơn ác mộng…”

 

Thích Mê chỉ vào quầng mắt thâm đen, khóe miệng giật giật: “Tối hôm qua Lương Khôi làm tôi gặp ác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mộng cả đêm, thật sự rất kinh khủng, tôi không còn cách nào khác mới gọi mọi người đến đây. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Tôi thà tin rằng có…...Thật ra mọi người không cần kích động như vậy, chỉ cần chúng ta làm theo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lời Lương Khôi nói, tìm ra hung thủ, những người khác đều sẽ được bình an vô sự."

"Tìm hung thủ sao? Nằm đi, cậu tin thật à!" Mao Tường hét lên: "Hung thủ ngoài Lương Khôi ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thì thể ai chứ? thấy con gái ông chủ nhà nghỉ xinh đẹp nên mới muốn làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chuyện đó, nhưng lại bị ông chủ chặn ngoài phòng. Trong lúc nóng vội, đã cầm d.a.o đ.â.m c.h.ế.t © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 cả hai người, kết quả lúc đang chạy trốn thì trời mưa rất to nên bị trượt chân rồi c.h.ế.t © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đuối. Sự việc đã rõ ràng, cònđể bàn nữa?!"

"Đúng vậy!" Từ Vị buông Thích ra, "Ngày đó tôi cùng cùng phòng với Lương Khôi, cũng chính tai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nghe được nó nói hứng thú vớigái kia. Lương Khôi người thế nào mọi người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đâu phải không biết, đã làm cho bao nhiêu cô gái to bụng rồi, cậu còn muốn minh oan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 choà?!”

So với bọn họ, giọng điệu của Khải Hiên ôn hòa hơn rất nhiều, nhưng thái độ vẫn cứng rắn: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 “Đúng vậy, Thích Mê, ngày hôm đó tôi nhìn thấy Lương Khôi đi lên tầng ba nơi con gái ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chủ ở, tiếng vật nặng rơi xuống đất, giám định pháp y cũng xác nhận họ đã c.h.ế.t vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 khoảng mười hai giờ, chuyện này không đúng?"

Thấy mọi người đều hướng về phía mình, Thích mỉm cười xua tay: “Đừng tức giận với tôi như thế, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hôm đó tôi không đi, chỉ có bảy người các cậu đi thôi, tôi không biết nên mò là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 điều bình thường."

Hội thở dài, sau khi kích động lại đổ mồ hôi, bật quạt mức tối đa, thổi trước mặt: “Thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Mê, cậu thì mò, còn nếu nói một tên sát nhân nữa thì thật không vui © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chút nào. Đã mười hai năm rồi, cậu đột nhiên nói rằng trong chúng ta kẻ sát nhân, đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không phải muốn gây chia rẽ tình cảm anh em chúng ta sao? "

“Đúng vậy, Thích Mê, chỉ thấy ác mộng nói rằng trong chúng ta kẻ sát nhân thì hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 quá đáng.” Tào Minh Trạch, người luôn người hòa giải, cũng lên tiếng chỉ trích.

Thích mỉm cười, không nói thêmnữa.

lẽ động thái này đã chạm vào bãi mìn của mọi người, ai cũng mất hứng thú, lần lượt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không phải đi vệ sinh thì đi uống nước.

Khải Hiên đứng dậy, đi đến bên cửa sổ hút thuốc, vừa mở rèm đã nhìn thấy một nhãn cầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 màu đỏ dính trên kính.

Đôi mắt to đến mức gần như chiếm trọn tấm kính, nhìn chằm chằm vào anh ta với vẻ ác ý. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68

"!!!"

Khải Hiên sợ đến mức lùi lại, không quan tâm đến những ngọn nến đang cháy dưới chân mình, một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đá đã đá bay mất mấy chục cái.

Anh ta vốn cho rằng mình nhất thời bị hoa mắt, đang dùng tay dụi dụi mắt, còn chưa mở mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đã nghe thấy vài tiếng kêu thảm thiết cùng tiếng bước chân hỗn loạn nối tiếp nhau bên cạnh.

Khải Hiên lập tức cảm thấy đó không ổn - hóa ra mọi người đềuthể nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 thấy nhãn cầu này, nhãn cầu này thật!

Nhãn cầu đảo qua đảo lại, lạnh lùng đón nhận vẻ mặt sợ hãi của những người này, sau đó, một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 vết nứt mở ra theo chiều ngang từ phần dưới nhãn cầu, từ từ lớn dần, giống như một cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 miệng mở ra khép lại, phát ra tiếng cười hihi quái dị.

Cửa sổ trong phòng ràng đã đóng, nhưng tiếng cười xuyên qua kính, đọng lại ràng trong tai mọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 người.

"Trò chơi... vẫn chưa kết thúc… không thể... rời đi..." Cái miệng trên nhãn cầu mở ra rồi khép lại nhấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 mạnh, câu nói giống như tiếng phổ thông này không biết từ đâu phát ra.

Trong khi mọi người đang ngây ngốc, Thích Mê nhanh chóng quát lên, ra lệnh cho họ không được di chuyển: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 "Mọi người bình tĩnh! Hiện tại chúng ta chỉ còn sáu ngọn nến đang cháy. Đừng để chúng tắt, nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 không không biết chuyệnsẽ xảy ra đâu!"

“…”

Mọi người lập tức không dám cử động, đông cứng như tượng.

Thích cẩn thận lui ra ngoài ngọn nến, đi mấy bước đến cửa phòng kiểm tra.

Vừa mở cửa liền nghe thấy phía sau mấy người thúc giục nhanh chóng đóng cửa lại, nhãn cầu đỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ngầu ngoài cửa đã muốn phá cửa xông vào, nếu mởcửa ra một chút,sẽ chui qua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 khe cửa vào trong.

"Chết tiệt, chuyện quái gì đang xảy ra vậy?" Mao Tường hét lên.

Căn phòng bị bao quanh bởi những nhãn cầu đẫm m.á.u kỳ lạ này, không aithể thoát khỏi căn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 phòng này.

Sắc mặt Từ Vị tái nhợt, sau khi tìm được chỗ ngồi ban đầu ngồi xuống, anh ấy nhìn Thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68nói: "Đây trò quỷ cậu làm à?”

 

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 172 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc