GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 170

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Thích như không nghe thấy, mặt không chút thay đổi ngồi trở lại chỗ cũ.

Không lâu sau, Mao Tường quay trở lại, nhe răng trợn mắt phàn nàn nước này khó uống muốn chết.

Khi thấy Thích Mê đang nhìn mình, hắn lập tức cười gượng hai tiếng: “Đừng nhìn tôi thế kia, hotboy, nước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 này thật sự hơi khó uống, đừng nói với tôi rằng cậu vẫn chưa cảm nhận được nha.”

“Tôi nghèo, đã quen rồi…”

Nụ cười nhợt nhạt nhen nhóm trên khóe môi Thích Mê, anh lấy di động ra quẹt hai cái rồi tắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 màn hình.

Đợi đến khi hai người đi vệ sinh trở về, trò chơi chính thức bắt đầu.

 

Với vai trò người tổ chức, lớp trưởngKhải Hiên đã chọn Hội làm người đầu tiên kể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chuyện xưa, tiến hành theo quy luật chiều kim đồng hồ, trò chơi liền bắt đầu theo trật tự.

“Câu chuyện đầu tiên tôi muốn kể không phải chuyện ma, mà câu chuyện thật, trải nghiệm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nhân của người anh cùng tôi làm việccông trường, anh ấy đã kể cho tôi nghe.”

Hội ngồi thẳng, cố ý giảm âm lượng để tạo bầu không khí.

“Ở một quận nhỏ phía bắc, một tòa nhà chưa hoàn thiện, nghe nói rất kỳ lạ. Tòa nhà gần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 như đã hoàn thành, chỉ còn thiếu việc lợp mái, nhưng không biết tại sao mái nhà không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 lợp được. Công nhân xây dựng không phải bệnh này thì bệnh kia, người yếu hơn thì đưa thẳng vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bệnh viện cấp cứu.

sự cố này, nhà thầu thường xuyên thuê người từ nơi khác đến làm việc nhưng tất cả đều đổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bệnh, không có ngoại lệ, mái của tòa nhà vẫn không thể lợp được.

 

Sau này tìm được một vị đại ca, đại ca nghe nói mỗi ngày trả ba trăm liền mua đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ngay. Mọi người đoán xem kết quả thế nào?”

Hội cố ý thừa nước đục thả câu, ánh mắt đảo quanh gương mặt mọi người.

Khải Hiên chỉnh lại kính, hợp tác hỏi: “Cũng bị bệnh rồi à?”

“Không không không…”"Lý Hội xua tay tiếp tục miêu tả như thật: "Vị đại ca này khỏe như gấu, lại không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 bệnh tật gì, nhưng chuyện xảy ra đêm đó khiến anh ấy rất sợ hãi."

“Lúc đó vị đại ca kia đang ngủ trong căn lều dựng tạm công trường, đêm đó anh ấy chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 một mình, nửa đêm nghe thấy tiếng đập cửa, tiếng động rất lớn, giống như người dùng cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68thể để đập từ bên ngoài.

Lúc đầu, anh ấy tưởng chỉ gió thổi, nhưng khi nhìn lên thì thấy cửa sổ không động tĩnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 gì, chỉ cửa ra vào như thứ đó đang đập rất mạnh.

Anh ấy tự lẩm bẩm trong lòng, to gan cầm lấy chiếc cờ bên giường đi ra cửa.

Mọi người đoán xem anh ấy đã nhìn thấy gì?

Tiếng đập cửa càng lúc càng lớn, cửa bị đập vẹo sang một bên, lộ ra một vết nứt!

Đại ca cứ đứng sau cánh cửa đó, bất chợt nhìn ra ngoài qua vết nứt——“

Phù.

Lý Hội cúi đầu thổi tắt một cây nến.

Chỉ còn lại 99 cây.

Mấy người nghe xong vẫn chưa đủ đã, nhìn nhau rồi lại nhìn chằm chằm Hội: "Như vậy xong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 rồi à?"

"Xong rồi đó." Hội cười nói: "Truyện ma mà, đều cần kiểu không khí này, phải dùng trí tưởng tượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 của mình, muốn sau cửa cái cũng được."

Mọi người cạn lời liếc nhìn hắn.

Bầu không khí tự nhiên im bặt, mọi người đều cảm thấy mất hứng thú.

Sự chú ý của mọi người chuyển sang Từ Vị, người sẽ kể câu chuyện tiếp theo.

Từ Vị hắng giọng: "Chuyện hôm nay tôi muốn kể với mọi người cũng sự thật. Chuyện xảy ra ở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 quê tôi. Chuyện tất cả những người giàđộ tuổi ngoại tôi đều biết...

Người già thường không cho trẻ em chơi gần nước, mọi người biết điều đó phải không? Nghe nói gần nước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 sẽquỷ nước tìm người thế thân, một khi bị nhắm tới sẽ khó tránh phải chết.

Người ta kể rằng, hơn mười năm trước, hai cậu đến chơi bên bờ hồ, một cậutình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 rơi xuống nước, cậu còn lại lo lắng, cứ đứng trên bờ kêu cứu.

Rồi không lâu sau, cậu nhìn thấy cậu bé vừa mới c.h.ế.t đuối đưa một tay ra khỏi mặt nước.

Cậu trên bờ lòng tốt, muốn dùng tay kéo bạn nhưng bị một tiếng hét lớn của một chú © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 gần đó ngăn lại.

Đây điểm mấu chốt - ngay khi cậu bé trên bờ rút tay lại, bàn tay duỗi ra khỏi mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 nước chìm theo chiều dọc.

Mọi người thử nghĩ xem, người c.h.ế.t đuối nào sẽ duỗi thẳng tay ra chứ, phải không?”

Khôngai trả lời, rất nhiều người đã thể cảm giác được sau lưng lạnh lẽo,thức xoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 xoa cánh tay.

Từ Vị nhìn xung quanh rồi thổi tắt một ngọn nến.

Tiếp theo đến lượt Lâm Phượng Tùng.

Anh ta người ít nói nhất trong số bảy người, khi bị bắt kể chuyện trước rất nhiều người, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 ta sẽ luôn ấp úng chứng sợ hội.

“Tôi… chuyện tôi muốn kểmột câu chuyện ma kinh điển…” Anh ta cúi đầu cố gắng nói to hơn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 “Tiểu HồngTiểu Minh bạn tốt, rồi một ngày, Tiểu Hồng đột nhiên biến mất, mỗi đêm Tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 Minh đều nhận được một cuộc điện thoại lạ..."

“Bạn tốt, lưng tựa lưng?”

Mao Tường đột nhiên ngắt lời anh ta, chán ghét không nói nên lời: “Chuyện đó đã quá kinh điển, từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 hồi tiểu học rồi tôi đã nghe rồi, không phải là câu chuyện về t.h.i t.h.ể của Tiểu Hồng giấu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 dưới gầm giường của Tiểu Minh à? Tôi đã nghe tám trăm lần rồi, không thể đổi thành thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 chúng tôi chưa từng nghe à? "

“Xác của Tiểu Hồng dưới gầm giường của Tiểu Minh, cậu còn chưa nghĩ tới hồn ma của Tiểu Hồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 đâu sao?”

lẽ không vui bị cắt ngang, Lâm Phượng Tùng tức giận ngước mắt lên, nhìn theo góc độ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.68 của Mao Tường, vẻ mặt anh ta chút nham hiểm.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 170 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc