GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 101

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Đao tốt chưa già?

Thích im lặng hai giây: “Em mới già đó!”

“Không phải, em không có ý này, chị Thích Mê, em chỉ cảm thấy chị thực sự rất lợi hại… Tên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Ngưukia ỷvào được quan Tiên phong yêu thương, nên coi trời bằng vung, vẫn luôn trong tối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngoài sáng ý với Du Du, tốt rồi, bây giờ thì em có thể thở một hơi!” Hầu Thư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dùng một tay chống nạnh, một tay gãi đầu, hưng phấn đến nỗi lại di chuyển một vòng trong đình. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Thích hừ nhẹ, chỉ với hai lầnđều gặp được Ngưu làm chuyện đó siêu thị, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cùng với nữ quái vật tiến giai thất bại, đã biết tên kia không phải thứ tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gì, trong đầu toàn phế liệu màu vàng.

 

“Nếu Ngưuđã chết, vậy lần này chắc không sao…” Hầu Thư như suy tư gì đó, gật gật đầu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sau đó cậu ta lập tức ngẩng đầu nhìn về phía Thích Mê: “Không sao chị Thích Mê, chị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể dẫn theo bạn rời đi.”

“Có… Có thể đi luôn?”

“Đúng vậy,sao thuộc hạ Sĩ quan Tiên phong đắc ý nhất cũng bị chị g.i.ế.c chết, trở về nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như thế nào không phải dựa vào cái miệng của em sao? Em sẽ nói lúc em tới chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn thấy t.h.i t.h.ể của Ngưu Vĩ, xung quanh đều không có ai, em không nhìn thấy các chị, các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chị cũng không nhìn thấy em, đây còn không phải cách ổn thỏa sao!” Hầu Thư nhướng mày cười: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Nói nữa, Ngư lợi hại như vậy cũng bị giết, vậy chuyện em không bắt được người chẳng phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rất bình thường à!”

 

Thíchthấy cậu ta định liệu trước như vậy, lập tức nhẹ giọng: “Có cách như thế… Vậy chị© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể đi được rồi sao?”

“Đi đi.” Hầu Thư vẫy tay: “Nhưng chị Thích Mê, em phải nói cho chị trước một chút, lần này chắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chắn em phải mang t.h.i t.h.ể của Ngưu về trình báo, người tài ba dưới quyềnquan Tiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phong rất nhiều, rất thể sẽ tìm hiểu nguồn gốc điều tra ra hung thủ, lỡ như khóa mục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiêu trên người chị, vậy chị phải thật sự cẩn thận.”

Thích cong môi: “Yên tâm đi, lúc ấy chắc cánh tay của chị đã khôi phục… Chuyện này tính chị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thiếu em một ơn nghĩa, chờ lần sau gặp mặt sẽ trả cho em.”

“Được rồi! thể cho chị Thích ơn nghĩa cũngvinh hạnh của em, vậy sau này gặp lại!” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Hầu Thư cười phất tay, khóe mắt thoáng nhìn một người còn nằm trên mặt đất, lại vội hô: “Từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từ chị Thích Mê, vậy người này có liên quan đến chị không?”

Lúc này Thích đã đi qua bức tường, giọng nói bình tĩnh lạnh nhạt từ bên kia truyền đến: “Không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 liên quan, không quen biết!”

Ngay sau đó, chính âm thanh đạp giày da đi xa.

“Hả? Không quen biết sao?” Hầu Thư không rõ, lại gãi đầu.

Lúc này đôi mắt của Lãng Dữ đã khôi phục gần như hoàn toàn, cậu bất đắc dĩ cười một tiếng: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Chị ấy đang nổi nóng, để tên kia cho tôi đi.”

Hầu Thư à một tiếng, cố sức xách Kiều lên, giống như xách bao tải giao cho Lãng Dữ: “Xin © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lỗi người anh em, tôi không ngờ anh cùng nhóm với chị Thích Mê, đôi mắt không sao chứ?”

Lãng Dữ tiếp nhận, khiêng Kiềutrên vai: “Không sao… Gần đây xe đạp hay phương tiện nào đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hay không?”

“Xe đạp?” Hầu Thư hồi tưởng một chút: “Anh đi đến gara bên kia tìm thử đi, tôi nhớ hình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như Ngưu đã tìm được rất nhiều xe chở hàng bằng bàn đạp.”

“Được, cảm ơn.” Lãng Dữ xoay người.

“Vậy sau này gặp lại!”

Hầu Thư ngại ngùng hạ tay xuống, ánh mắt vẫn luôn nhìn theo Lãng Dữ, cho đến khi bóng dáng của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cậu nhảy qua bức tường biến mất, mới nhẹ nhàng thở ra.

Cũng may không đối đầu…

Trong lòng cậu ta còn sợ hãi nhìn bãi cát rời bên kia. Thật ra vừa rồi cậu ta quay đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại thấy bãi cát rời đã lúng túng, nhưng lại không thể biểu hiện ra ngoài, chỉthể căng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 da đầu tiếp tục giả ngầu, nếu không phải Thích kịp thời ngăn cản, cậu ta sẽ biến thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cái gì? Cũng là một đống hạt cát sao?

Hít——

Hầu Thư càng nghĩ càng sợ, vội vàng chắp tay trước ngực, lẩm bẩm trong miệng: “Chị Thích Mê, ít nhiều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng nhờ chị ngăn lại tên khủng bố kia, em út cảm ơn chị trước… Chị chị của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 em, là chị ruột của em!”

Sau khi bình phục tâm tình, Hầu Thư nhổ đóa hoa hồng màu vàng lên, phủi bùn đất trên rễ cắm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào túi quần yếm. Sau khi vuốt phẳng cánh hoa xong, cậu ta nhảy qua bức tường đi đến cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biệt thự.

Cửa lớn gara bị mở ra, bên trong trống không.

Mấy người Thích đã lái xe đi xa, trong đêm đen chỉ còn lại bóng dáng của họ.

Hầu Thư khẽ giật khóe miệng, phất tay về phía bọn họ rời đi… Sau khi nhìn theo một lúc lâu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cậu ta xoay người, ánh mắt đột nhiên lạnh lùng, đi đến căn biệt thự kia theo như lời của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thích Mê.

Vài phút sau, cậu ta đứng trước cửa sổ kiểu Pháp đang mở, nhìn thấy t.h.i t.h.ể vặn vẹo của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Ngưu Vĩ.

Trên gương mặt thao thiết quỷ dị,một chiếc ô ghim chặt giữa trán một mảnh sứ vỡ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hầu như hoàn toàn cắm vào trong đầu. Có lẽ là do chưa từng nghĩ đến mình

sẽ chết, nên đôi mắt chuông đồng của tên này vẫn trợn rất to, ngây ngốc nhìn lên trần nhà.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Linh dị, truyện Linh dị hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh Mạt Thế, truyện Mạt Thế hay, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh full, Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh online, read Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh, Lưu Lãng Hàm Chi Sĩ Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 101 — Tôi Mang Theo Đám Nhãi Con Ở Nhà Trẻ Đi Cầu Sinh

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc