GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 7

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Chuyến xe đi nhờ của Lục Ngôn Sâm dường như đã bật lên một công tắc hình.

Sau đó, chúng tôi rơi vào một chuỗi những cuộc gặp gỡ tình cờ thường xuyên kỳ diệu.

Thư viện, phòng triển lãm nghệ thuật, thậm chí cả quán lẩu cay nhỏ dưới lầu nhà tôi anh ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 từng coi thường là nơi tập trung đồ ăn vặt...

Anh ấy dường như luônthể xuất hiện vừa vặn trong tầm mắt của tôi.

tôi, cũng vui vẻ phối hợp với trò chơi tình trong như đã mặt ngoài còn e này.

Mỗi một lầntình chạm vào, đầu ngón tay truyền đến đều tình yêu ngày càng mãnh liệt trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lòng anh ấy.

Cùng với sự lấy lòng vụng về nỗi lo âu ngày càng sâu sắc.

[Hôm nay cô ấy nhìn bức tranh kia rất lâu, phải ấy thích không? nên mua tặng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ấy không? Nhưng lấy danh nghĩabây giờ?]

[Quán lẩu cay này hình như cũng không khó ăn đến thế? Chủ yếu là ấy cười với ông chủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngọt quá, bực mình!]

[Đã tình cờ gặp lần thứ bảy rồi, sao ấy vẫn không hỏi mình có phải cố ý không? Chẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lẽ diễn xuất của mình thật sự tốt đến vậy sao?]

Vở kịch nội tâm của anh ấy phong phú đến mức thể xuất bản một cuốn .

Còn tôi, giống như một đạo diễn cầm trong tay kịch bản.

Nhìn anh ấy trong cốt truyện tôi đã sắp đặt, từ hoảng hốt ban đầu đến dần dần thích nghi.

Thậm chí bắt đầu tận hưởng cảm giác tiếp xúc gần gũi này.

Nhưng sự nôn nóng về việc làm thế nào để chính thức quay lại với nhau trong lòng anh ấy lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngày một tăng lên.

Tôi biết, thời cơ đã gần chín muồi.

Cứ tiếp tục tình cờ gặp gỡ mãi sẽ trở thành một thếthật sự.

Tôi cần một hội để ép anh ấy nói ra những lời thật lòng cuối cùng.

hội này đã đến vào một buổi chiều cuối tuần.

Hiểu ẩn nhét vào tay tôi một tấm vé: "Đây, nhà hàng xoay trên tầng thượng trung tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thành phố, bữa tối dưới nến, nam thần của tớ tặng đấy, tiếc tối nay tớ phải đi công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tác, hời cho cậu rồi."

ấy nháy mắt với tôi: "Nghe nói thánh địa tỏ tình đấy nhé..."

Tôi cầm tấm thiệp mời có kết cấu sang trọng, trong lòng lập tức nảy ra một ý.

Tôi cố tình đăng một dòng trạng thái chỉ mình Lục Ngôn Sâm thấy được trên trang nhân:

"Tối nay một cuộc hẹn đặc biệt.

[Hình ảnh: Cận cảnh thiệp mời của nhà hàng]"

Trạng thái đăng chưa đầy ba giây.

Chiếc điện thoại tôi để trên bàn liền rung lên bần bật.

Tên của Lục Ngôn Sâm hiện lên trên màn hình.

Tôi thong thả bắt máy, giọng điệu nhẹ nhàng: "Alo?"

Đầu dây bên kia im lặng hai giây: "Tối nay... hẹn à?"

"Ừm, một người bạn mời ăn cơm."

[Bạn! Lại người bạn âm hồn bất tán đó?! Là con trai! Chắc chắn con trai! Đã hẹn đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhà hàng xoay rồi! Đó là nơi để ăn một bữa cơm bình thường sao?!]

Nội tâm anh ấy đang gào thét, dù cách một chiếc điện thoại tôi dường như cũng cảm nhận được sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ghen tuông đó.

"Ở đâu?"

Anh ấy hỏi, giọng trầm hơn.

Tôi đọc tên nhà hàng, rồi giả vờ ngây thơ hỏi: "Sao thế? chuyện à?"

"Không gì."

Anh ấy nghiến răng, rồi nhanh chóng cúp máy.

[Không mới lạ! Lâm Tiêu Tiêu em cứ đợi đấy!]

Nghe tiếng tút tút trong điện thoại, tôi không nhịn được cười ngặt nghẽo trên sofa.

Tốt lắm, mồi đã thả, giờ chỉ chờ xem tối nay con lớn này sẽ diễn thế nào.

Chiều tối, tôi trang điểm tỉ mỉ.

Đúng giờ mặt tại nhà hàng.

Nhân viên phục vụ dẫn tôi đến chỗ ngồi cạnh cửa sổ đã đặt trước.

Cảnh đêm lộng lẫy của thành phố chầm chậm trôi dưới chân.

Tôi ngồi xuống, gọi một ly nước, kiên nhẫn chờ đợi.

Không ngoài dự đoán, mười phút sau, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện lối vào nhà hàng.

Lục Ngôn Sâm mặc một bộ vest sẫm màu thẳng thớm, tóc được chải chuốt cẩn thận, ràngvội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vàng chuẩn bị nhưng vẫn đẹp trai đến mức khiến người khác phải ngoái nhìn.

Anh ấy đưa mắt quét một vòng khắp nhà hàng, cuối cùng dừng lại chỗ tôi.

Rồi sải bước chân dài, vững vàng đi tới.

Anh ấy ngồi thẳng xuống ghế trống đối diện tôi, ánh mắt trĩu nặng nhìn tôi, không nói lời nào.

Tôi nhướng mày, giả vờ kinh ngạc: "Lục Ngôn Sâm? Sao anh lạiđây? Cũnghẹn à?"

Anh ấy hít một hơi thật sâu, như thể đã quyết tâm điều gì đó.

Trực tiếp nói với người phục vụ đang đứng chờ bên cạnh: "Phiền anh, cứ theo suất ăn của đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lên hai phần."

Nói xong, anh ấy mới nhìn lại tôi: "Người anh hẹn đang ngay đối diện."

[Đúng! tôi! Không ai khác! Tối nay đừng hòng ai làm phiền!]

Tôi nhìn bộ dạng như đang tuyên bố chủ quyền của anh ấy, trong lòng thấy buồn cười, nhưng ngoài mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vẫn bình thản: "Như vậy không hay lắm đâu? Em đang đợi bạn."

"Anh ta sẽ không đến đâu."

Lục Ngôn Sâm nói chắc như đinh đóng cột.

"Sao anh biết?"

"Vì anh đã đến."

Ánh mắt anh ấy rực sáng, sự tự tin khi bày mưu tính kế trong công việc cuối cùng cũng được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 dùng cho tôi: "Hơn nữa, anh lời muốn nói với em."

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Tôi Có Thuật Đọc Tâm Người Yêu Cũ full, Tôi Có Thuật Đọc Tâm Người Yêu Cũ online, read Tôi Có Thuật Đọc Tâm Người Yêu Cũ, Đang cập nhật Tôi Có Thuật Đọc Tâm Người Yêu Cũ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 7 — Tôi Có Thuật Đọc Tâm Người Yêu Cũ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc