GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 2

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thấy tôi cứ nhìn chằm chằm không nói gì.

Đôi môi mỏng của anh ấy khẽ mím lại, trông càng thêm khó gần.

dòng bình luận nội tâm thì đang điên cuồng chạy chữ:

"Sao cô ấy không nói gì? Bị vẻ đẹp trai của mình làm cho ngẩn người rồi à? Không đúng, câu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trả lời của mình phải hơi cứng nhắc quá không? Toi rồi toi rồi, ấy sắp đi phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không? nên giải thích ngay lập tức rằng mấy quả cà chua kia thực ra để nấu món © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 súp borscht ấy thích nhất không?"

[Nói đi chứ Lục Ngôn Sâm! Cái khí thế lúc họp hành mắng cấp dưới đâu rồi! Hỏi ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 muốn ăn tối cùng không! Cứ nói là... cứ nói bít tết siêu thị đang mua một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tặng một!]

Tôi nhìn anh ấy bề ngoài thì sóng yên biển lặng.

Nhưng nội tâm thì đã diễn cả tám trăm màn kịch níu kéo.

Chút oán khí tích tụ suốt ba tháng qua bỗng dưng tan biến.

Thay vào đó một sự thôi thúc muốn phá lên cười.

Được lắm Lục Ngôn Sâm, anh dám diễn trò miệng lưỡi đ/ộ/c địa nhưng nội tâm cuồng nhiệt với tôi à? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Được, anh diễn hay lắm.

Tôi cố nén khóe miệng đang điên cuồng muốn nhếch lên, quyết định không chơi cùng anh ấy nữa.

Tôi phải xem xem, cái quay người bỏ đi này của tôi thể dồn ép tên diễn viên nội tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trong anh ấy đến mức nào.

Thế là, tôi không nói cả.

Chỉ lặng lẽ thu tay về, vẻ mặt trở lại bình tĩnh.

Thậm chí còn mang theo một tia thờ ơ như bị lời nói lạnh lùng của anh ấy làm tổn thương. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Dứt khoát quay người.

Một bước, hai bước...

Quả nhiên, sau lưng tôi, lớp vỏ băng giá đang cố gắng duy trì kia, đã hoàn toàn vỡ vụn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngay khoảnh khắc tôi quay đi.

"Lâm Tiêu Tiêu!"

Giọng anh ấy run rẩy.

Tôi dừng bước, không quay đầu lại.

Sau đó, tôi nghe thấy anh ấy dùng một giọng điệu như thể bất chấp tất cả.

Hét lớn:

"Đừng đi! Tôi... con mèo nhà tôi biết lộn nhào về sau!"

Tôi quay lưng về phía anh ấy, vẻ mặt lạnh lùng cố duy trì trên mặt phút chốc vỡ tan.

Khóe miệng không kiểm soát được cong lên điên cuồng.

Lộn nhào về sau?

Mèo?

Sao anh không nói luôn robot hút bụi nhà anh thành tinh rồi, sắp biểu diễn một vở ballet cho anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 xem đi?

Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng nén tiếng cười trở lại cổ họng, từ từ quay người.

Trên mặt đã thay bằng vẻ kinh ngạc mò.

"Lộn nhào về sau?"

Tôi hơi nghiêng đầu, ánh mắt rơi trên khuôn mặt điển trai đang cố tỏ ra chân thành.

Nhưng lại chút cứng đờ vì căng thẳng của anh ấy: "Thật hay giả vậy?"

Lục Ngôn Sâm thấy tôi quay đầu lại, đôi mắt vốn luôn lạnh lùng của anh ấy lập tức sáng lên. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

bề ngoài vẫn cố tỏ ra bình tĩnh.

Nhưng tôi gần như có thể nghe thấy tiếng anh ấy thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

"Phù... ấy dừng lại rồi! Có hy vọng rồi! Quả nhiên, không ai thể từ chối một con mèo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 biết lộn nhào! bịa ra đi nữa!"

Yết hầu anh ấy chuyển động, giọng điệu cố gắng giữ ổn định.

Thậm chí còn mang theo một chút thản nhiên tùy ý anh ấy tự cho đúng: "Ừm. Rất... rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lợi hại."

Nói xong, anh ấy dường như cảm thấy chưa đủ sức thuyết phục, lại nói thêm một câu như để che © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đậy: "Anh có quay video."

[Quay cái con khỉ! Trong điện thoại tôi chỉ biên bản cuộc họp tuần trước và file PPT thôi!

Lục Ngôn Sâm mày xong đời rồi, nói dối cũng không thèm soạn trước!]

Tôi nhìn bộ dạng anh ấy đang điên cuồng tự vả trong lòng suýt nữa bật cười thành tiếng.

Cố gắng mím chặt môi, tôi gật đầu.

Giọng điệu mang theo vẻ trêu chọc: "Thật sao? Vậy... đi xem thử nhé?"

"Được!"

Anh ấy đáp cực nhanh, gần như giành trả lời.

Ngay sau đó lẽ nhận ra mình phản ứng quá vội vàng, anh ấy lập tức thu lại vẻ mặt. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Trở về với bộ dạng lạnh lùng đó.

Chỉ vành tai hơi ửng đỏ đã bán đứng anh ấy.

"Ở trên lầu thôi, không xa đâu."

[YES! ấy đồng ý rồi! Cảm ơn thần Mèo chưa từng gặp mặt! Khoan đã... trong nhà đến một cọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lông mèo cũng không có! Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ...]

Tiếng gào thét trong lòng anh ấy gần như muốn tràn ra khỏi đầu tôi.

Tôi cố nén cười, đi sau anh ấy nửa bước.

Nhìn dáng vẻ tưởng chừng vững chãi nhưng thực chất tay chân lại luống cuống suýt tự vấp ngã của anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ấy.

Tâm trạng vui vẻ chưa từng có.

Ba tháng trước, trong mối quan hệ này.

Tôi luôn phải đoán già đoán non suy nghĩ của anh ấy.

Thậm chí còn lo lắng bất an chỉ một cái nhíu màytình của anh ấy.

Còn bây giờ, thế trận đã đảo ngược.

Tôi nắm trong tay thuật đọc tâm, một loại hack tối thượng.

Giống như một khán giả ngoài cuộc.

Thưởng thức nhân vật chính duy nhất trên sân khấu đang biểu diễn vở kịch một vai mang tên "Níu kéo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bạn gái cũ, tôi bịa, tôi bịa, tôi bịa nữa, bịa mãi".

Cảm giác này...

Sướng c/h/ế/t đi được.

Bước vào thang máy.

Trong không gian chật hẹp chỉ hai chúng tôi.

Anh ấy đứng trước bảng điều khiển, người thẳng tắp, mắt không rời khỏi những con số tầng đang nhảy.

Tôi cố tình nhích lại gần anh ấy một bước nhỏ.

Gần như ngay khi tôi di chuyển, dòng bình luận trong lòng anh ấy đã bùng nổ:

[Cô ấy lại gần rồi! Khoảng cách chưa đến ba mươi centimet! phải ấy thấy trong thang máy hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngột ngạt không? Mình nên tìm chủ đềđó không? Thời tiết? Không được, ngớ ngẩn quá! Công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 việc? Càng không được! Lần trước chia tay cũngcông việc... Mèo! Đúng rồi, tiếp tục nói về con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mèo!]

"Nó... gần đây hơi rụng lông."

Anh ấy đột ngột buông một câu không đầu không cuối.

Tôi ngớ người một lúc mới nhận ra anh ấy đang nói về con mèo kia.

Tôi cố nén ý muốn đảo mắt, phối hợp hỏi: "Ồ? Giống mèo vậy?"

"Ragdoll."

Anh ấy gần như buột miệng nói ra, nói xong liền cứng người.

[Ragdoll? Tại sao lại Ragdoll? nhà Hiểu nuôi một con Ragdoll, hình như ấy từng khen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253dễ thương? Không đúng, hình như ấy thích mèo Anh lông ngắn hơn. Toi rồi, nói sai rồi!] © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

"Thật sao?"

Tôi cố ý kéo dài giọng đầy ẩn ý: "Mèo Ragdoll tính cách khá hiền lành."

"Đúng, rất hiền lành."

Anh ấy vội vàng phụ họa, thậm chí còn chút may mắn.

[Hiền tốt rồi, hiền thì sẽ không vạch trần sự thật mình vốn dĩ không biết nuôi mèo...]

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Tôi Có Thuật Đọc Tâm Người Yêu Cũ full, Tôi Có Thuật Đọc Tâm Người Yêu Cũ online, read Tôi Có Thuật Đọc Tâm Người Yêu Cũ, Đang cập nhật Tôi Có Thuật Đọc Tâm Người Yêu Cũ

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 2 — Tôi Có Thuật Đọc Tâm Người Yêu Cũ

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc