GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1847: Ngươi là ai!

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Lão già kia nghe hắn nói vậy, ánh mắt sững lại, cấn thận nhìn Lưu Kim Bưu. Vừa nhìn một cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hắn liền cảm thấy chút không thích hợp. Lưu Kim Bưu tu vi chỉ Kim Đan nhưng khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hắn ngưng thần nhìn lại lại mơ hồ phát hiện ra trên người đối phươngmột luồng khí tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tang thương không nói lên lời, giống như đã tồn tại qua rất nhiều năm tháng vậy.

Ngươi thể nghĩ tới chuyện soát hồn. Nhưng ta thể nói cho ngươi biết, ngươi còn chưa soát hồn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 xong thì chủ nhân ta sẽ tới đây. Đến lúc đó thì Vân Môn các ngươi sẽ gặp phải tai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ương diệt môn!

Lưu Kim Bưu lạnh lùng mở miệng nhìn lão già nọ.

là Cô Nhai Thiên Tôn tới thì cũng phải nói đạo lý.ngươi lừa gạt chúng ta trước! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Lão già nọ không nhìn thấu Lưu Kim Bưu trước mắt này. Đối với hắnnói đây một chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cực kỳ hiếm thấy. Nhất vẻ trấn định của đối phương cực kỳ chân thật. Nếu đối phương không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 chỗ dựa thì làm sao thể như vậy!

Lừa gạt? Cả đời Lưu Kim Bưu ta tu hành đạo lừa gạt, lừa gạt một Vân Môn nhỏ bé các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ngươi thì đã sao. Ta là lừa nhân mạng hay lừa Pháp Bảo các ngươi?

Ta chẳng qua chỉ dẫn theo một chút phàm nhânchí tu tiên đưa tới cho các ngươi, đổi lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 một chút đan dượcthôi. Những đan dược này chẳng lẽ ngươi cho rằng Lưu mỗ thèm coi trọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 sao?

Thần sắc Lưu Kim Bưu lộ vẻ khinh miệt, vừa nói vừa cười, tay phải vỗ vào Túi Trữ Vật. Lập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tức một lượng lớn đan dược xuất hiện, rơi xuống trước mặt hắn, chất thành một đống giống như một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ngọn núi nhỏ.

Nhìn cho kỹ đi. Chỉ mấy chục hạt đan dược thôi. Vân Môn của ngươi đã gì. Đám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đan dược này đối với Lưu mỗ chẳng qua là vật phẩm tiện tay lấy trong khi tu hành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thôi, ngươi lại tưởng rằng ta coi trọng thứ này sao?

Lưu Kim Bưu cười to, tay phải vung về phía trước. Lập tức đám đan dược này trong tiếng nổ bùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 bùng liền vỡ hết toàn bộ.

Cảnh tượng đột ngột này khiến lão già nọ không khỏi sửng sốt một chút.

Đừng nói là đan dược, Pháp Bảo Lưu mỗ cũng lừa gạt không ít! Nhưng ngươi cho rằng ta xem trọng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 sao?

Lưu Kim Bưu cười lạnh, lại vỗ Túi Trữ Vật một lần nữa. Lập tức mười Pháp Bảo tu© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Kim Đan thể sử dụng bay ra,trước mặt hắn bị hắn vung tay một cái, đồng loạt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tan nát, hóa thành những mảnh nhỏ.

Ta nói cho ngươi hay, mấy thứ này Kim Bưu đại tiên nhà ngươi căn bản không coi vào đâu! Ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 dám soát hồn ta, ta sẽ khiến ngươi trong nháy mắt bị diệt môn! Tự ngươi suy nghĩ đi. Cáo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 từ!

Lưu Kim Bưu cười lạnh liền phất áo xoay người, không để ý tới lão già đang lặng ra đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 bước đi hướng về phía ngoài đại điện.

Vừa đi, trên người hắn lại không hề đổ chút mồ hôi lạnh, trống ngực vẫn như thường. Giờ phút này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hắn cũng cực kỳ tin lời nói của chính mình, không hề sợ hãi.

Cho tới khi hắn ra khỏi cung điện, thần sắc lão già kia âm trầm, biến hóa bất định, nhìn chằm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 chằm vào đám mảnh vỡ của đan dược Pháp Bảo trước mắt, trong thời gian ngắn bị lời nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 của Lưu Kim Bưu làm mất đi khả năng phán đoán.

Loại chuyện thế này hắn chưa bao giờ gặp phải!

Lời hắn nói rốt cục thật hay giả! Nếu là giả thì hắn tại sao lại thể trấn định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 như vậy, lại cũng không thèm để ý chút nàohủy đi Pháp Bảođan dược như vậy. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Tuy nói rằng đây đều vật phẩm cấp thấp nhưng hiển nhiên chứng minh hắn đã lừa gạt rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nhiều.

Hắn lừa gạt nhiều như vậy vẫn không chết, nhất định có nguyên nhân!

Một khi lời nói của hắn thật thì. Ta thật sự không thể chọc vào hắn. Dù sao thì hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cũng nói đúng, không lừa gạt lấy nhân mạng, không lấy Pháp Bảo quý trọng, chỉ lừa một chút đan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 dược cấp thấp thôi.

Lão già kia sửng sốt nửa ngày.

Giờ phút này Lưu Kim Bưu ra khỏi đại điện nhưng bên ngoài lại đệ tử của Vân Môn ngăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hắn lại.

Cảnh tượng này Vương Lâm chứng kiếnràng, cũng không khỏi hơi run sợ. Hắn vốn tưởng Lưu Kim Bưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tới nơi này sẽ phải nếm chút khổ sở nhưng lúc này mọi chuyện lại nằm ngoài dự liệu của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hắn. Dù Vương Lâm đối với Lưu Kim Bưu cũng không khỏi cảm thấy hơi bội phục.

Hắn giả vờ. quá giống thật.

Vương Lâm cười khổ lắc đầu.

Lão già nọ đứng nhìn chằm chằm vào Lưu Kim Bưu đang bị đệ tử Vân Môn ngăn cản, tâm thần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đang tranh đấu.

Sớm biết chuyện phức tạp thế này thì lão phu chẳng thèm đề ý tới hắn, cần bắt về. Tuy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 rằng thà tin rằng còn hơn không tin nhưng nếu cứ để hắn rời đi như vậy, bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lời nói của hắn dọa thì cũng quá khó ăn nói với người khác.

Lão già nọ cắn răng một cái, trong mắt lóe lên ánh sáng, đang muốn mở miệng nói.

Nhưng lúc này Lưu Kim Bưu xoay phắt người, tay phải vỗ lên Túi Trữ Vật. Một mộc bài màu đen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lớn chừng một bàn tay bị hắn lôi ra cầm trong tay, vung về hướng lão già trong cung điện. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Xem xong cho ngươi suy nghĩ trong ba nhịp thở!

Thần sắc Lưu Kim Bưu bình tĩnh, lạnh lùng mở miệng.

Lão già nọ tiếp nhận mộc bài màu đen xong, liếc mắt một cái thần sắc liền biến đổi. Mộc bài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 này viết ràng hai chữ!

Nhai!

Chất liệu tầm thường, chỉ một tấm gỗ bình thường nhưng trên này lại một luồng khí tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hồ khiến ta kinh hãi. Khí tức này tràn ngập tử vong, cực kỳ bất phàm! chữ viết này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lại lộ ra ý vận cao ngạo tới cực điểm, đây. Đây tuyệt không phải tu tầm thường© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thể viết được, bên trong nội thể phải ẩn chứa cả càn khôn!

Lão già này lúc trước nửa tin nửa ngờ nhưng vừa nhìn thấy tấm mộc bài thì trong lòng đã tin © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tới bảy tám phần.

Nếu như vừa mới đầu Lưu Kim Bưu đã đưa ra mộc bài thì nhất định lão già này sẽ hoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nghi. Nhưng sau một loạt lời nói lúc trước, giờ đưa ra mộc bài thì quả nhiênbất đồng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Một. hai.

Lưu Kim Bưu chậm rãi nói. Trong nháy mắt khi hắn còn chưa kịp đếm đến ba thì lão già kia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cắn răng vung tay phải một cái. Mộc bài liền bay về hướng Lưu Kim Bưu, bị đối phương bắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lấy. Sau đó một giọng nói âm trầm vang vọng bên tai hắn.

Mở cửa sơn môn, để cho hắn. Đi!

Tất cả tuVân Môn bên ngoài cung điện đều sửng sốt. Vân Môn trong Đại Thánh Châu chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 một tông môn tầng chót, bên trong chỉ có một lão tổtu vi bước thứ ba Không Niết, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hàng năm vẫn luôn bế quan không ra ngoài.

Còn lão già kia chỉtu vi Thiên Nhân suy kiếp,chút vật phẩm nhỏ như vậy hắn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 dám đánh cuộc!

Thần sắc Lưu Kim Bưu như thường, trong lòng thầm hừ lạnh, đi ra khỏi Vân Môn này, hóa thành một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đạo cầu vồng bay về phía xa, cho tới khi bay thật lâu xong, trong một vùng rừng sâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 núi thẳm mới hạ xuống.

Trong nháy mắt khi hạ xuống, sắc mặt Lưu Kim Bưu lập tức tái nhợt, không nhịn được nữarun © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 rẩy, thần sắc tràn ngập sợ hãi.

Nguy hiểm thật! Connó, anh danh cả đời lão tử suýt chút nữathua Đại Thánh Châu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 này!

Một hồi lâu sau, Lưu Kim Bưu mới hít sâu một hơi, đau lòng vô cùng.

Đáng tiếc quá, bao nhiêu đan dược như vậy. ôi, giả vờ giống quá. Chính ta vừa rồi cũng tự cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lời nói của mình thật, căn bản không coi trọng đám đan dược đó. ôi. Đám đan dược bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 phá hủy cũng nhiều lắm!

Lưu Kim Bưu đau lòng tới cực điểm. Nhất nghĩ tới vừa rồi mình ra tay hào sảng như vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lúc này càng nghĩ lại càng hối hận.

Đưa ra một ít là được rồi. Xong hết rồi. Công sức mấy năm coi như lãng phí rồi. ôi thôi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cùng lắmlàm lại từ đầu. Lưu Kim Bưu ta trời sinh dị bẩm, ngàn vàng tiêu tán lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192thể phục hồi!

Lưu Kim Bưu hít sâu một hơi, đang muốn khoanh chân ngồi xuống ổn định tâm thần.

Nhưng lúc này đột nhiên phía sau hắn truyền tới một giọng nói nhẹ nhàng.

Bước thứ hai đạo lừa gạt của ngươi đã đại thành rồi.

Giọng nói này quá mức bất ngờ, khiến Lưu Kim Bưu sợ run. Nhưng trong nháy mắt hắn liền bình tĩnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lại, thần sắc lạnh lùng nhìn về phía sau. Chỉ thấy một thanh niên mặc bạch y, mái tóc bạc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 trắng đang nhìn về phía mình.

Xem ra Vân Môn các ngươi thật sự không biết sống chết rồi!

Lưu Kim Bưu chậm rãi mở miệng, nhưng sâu trong nội tâm đối với người trước mặt này lại cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 giác không nói lên lời, khiến hắn sau khi đã lừa gạt bản thân vẫn còn cảm thấy sợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Ta không phải người Vân Môn.

Vương Lâm mỉm cười nhìn Lưu Kim Bưu. Khoanh chân ngồi xuống cạnh hắn, tay phải phất lên, trong tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thêm một bầu rượu, đưa lên mép uống một ngụm.

Không cần biết ngươiai, nếu dám đả thương ta nửa điểm, chủ nhân ta lập tức sẽ tới, khiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cho ngươi hình thần câu diệt!

Lưu Kim Bưu không thay đổi sắc mặt, theo tiềm thức lui lại phía sau, thân thể hồ run rẩy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hoảng sợ phát hiện ra đạo lừa gạt bước thứ hai của mình như cảm giác sụp đổ, giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 như người trước mặt không phải kẻ mình thể lừa gạt.

Loại cảm giác này vừa rồi Vân Môn không hề tồn tại, thậm chí cả đời hắn cũng chưa bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 giờ cảm thấy. Vừa run rẩy, hắn vừa dựa lưng vào một cây đại thụ, nhìn chằm chằm vào Vương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Lâm.

Chủ nhân nhà ta Nhai Thiên Tôn dưới trướng Song Tử Đại Thiên Tôn. Ta tu hành đạo lừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 gạt được chủ nhân tán thành, ta. ta có lệnh bài của chủ nhân!

Lưu Kim Bưu run rẩy lập tức xuất ra mộc bài màu đen kia. Đang muốn tung ra thì lại bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Vương Lâm giơ tay chụp vào không một cái. Lập tức lệnh bài nọ bay về phía Vương Lâm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 bị hắn nắm trong tay.

Nhìn thế này thì hẳn ngươi trong bước thứ hai của đạo lừa gạt, một lần tự gạt bản thân, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nói mình Nhai Thiên Tôn, sau đó viết chữ này lên rồi.

Còn khí tức trên mộc bài này, ừ. tử khí rất đậm. Chắc ngươi tìm được một thi thể. Thi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thể này lúc còn sống nhất địnhcường giả, ngươi đặt mộc bài này gần thi thể đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nhiều năm. Cho nên bị nhiễm tử khí kinh người!

Vương Lâm nhìn vài lần, mỉm cười nói.

Mỗi một câu nói của Vương Lâm đều khiến sắc mặt Lưu Kim Bưu tái nhợt đi. Đợi tới khi Vương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Lâm nói hết, mỉm cười nhìn hắn, trong đầu Lưu Kim Bưu ầm vang, cảnh giới bước thứ hai của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đạo lừa gạt chợt sụp đổ, co quắp ngồi xuống.

Loại chuyện này vượt qua sự tưởng tượng của hắn. Hắn lừa gạt nhiều năm như vậy, thể nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lần đầu tiên gặp phải người chỉ nhìn một cái liền hiểu toàn bộ mọi chuyện. điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 này cũng không phải trọng điểm. Trọng điểm chính đối phương biết mình cảm ngộ được đạo lừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 gạt.

Hơn thế nữa hắn còn biết bản thân đã tới bước thứ hai, biết bước thứ hai lừa gạt chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 mình.

Thậm chí giờ phút này nhìn đối phương mỉm cười, Lưu Kim Bưu có cảm giác như hồn phi phách tán, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 giống như sâu trong linh hồnẩn dấu một nổi sợ hãi khắc cốt minh tâm với người này. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Loại cảm giác này khiến hắn càng nhìn Vương Lâm càng thấy quen thuộc, giống như đã gặpđâu rồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Ngươi. Ngươi ai!

Thân thể hắn run rẩy, ánh mắt lộ ra vẻ sợ hãi không cách nào hình dung nổi.

Lại dấu hiệu tự phá vỡ phong ấn.

Thần sắc Vương Lâm lộ vẻ kinh ngạc. Hắn nhận thấy ràng phong ấn chuyển thế trong thể Lưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Kim Bưu lúc này đanghồ lỏng ra.

Phong ấn trí nhớ kiếp trước này xem ra nếu kích thích thì có thể không cần ta tới mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cũng thể tự bài trừ.

Ánh mắt Vương Lâm lộ vẻ suy tư.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Tiên Nghịch full, Tiên Nghịch online, read Tiên Nghịch, Đang cập nhật Tiên Nghịch

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1847 — Tiên Nghịch

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc