GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 41: Dùng cả thiên hạ làm bàn cờ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Dịch & Biên: Lãng Nhân Môn

***

Không Trường Phong quỳ một gối xuống đất, sắc mặt trầm tĩnh.

Tiêu Sắt lạnh lùng nhíu mày, gương mặt không chút biểu cảm.

Đường Liên và Tư Không Thiên Lạc nhìn nhau một cái, không hiểu sao đường đường Thương Tiên, tam thành chủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Tuyết Nguyệt thành, rốt cuộc Không Trường Phong đang nghĩ cái gì. Dù sao Lôi Kiệt cũng© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đệ tử của Lôi môn, còn công xuất chúng trong giới trẻ, không tính hai tầng cuối cùng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mười bốn tầng trước thật sự đánh lên. Còn Tiêu Sắt là người thế nào? Một ông chủ quán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trọ, không biết chútcông nào, chỉ biết chút công phu chạy trốn.

sao Thương Tiên lại muốn thu hắn làm đồ đệ đến vậy?

Hơn nữa hắn cònvẻ không ưa như vậy?”

“Nhận ta làm đồ đệ? Dựa vào cái gì?” Tiêu Sắt lạnh lùng nói.

Đường Liên Không Thiên Lạc đều thầm cả kinh, Không Thiên Lạc chỉ muốn xách thương lên đập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cho một nhát.

Không Trường Phong lại chẳng hề để ý, chỉ mỉm cười: “Tại hạ bất tài, nghệ trên người cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tạm được trong chốn giang hồ.”

“Ta không tập võ.” Tiêu Sắt lắc đầu.

“Nhưng bên hông huynh đài chẳng đang dắt theo Cực côn? Côn pháp, thương pháp coi như cùng một mạch.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Không Trường Phong nhìn thanh trường côn bên hông Tiêu Sắt nói.

Tiêu Sắt vuốt cây gậy kia, dọc đường này hắn chưa từng cầm cây gậy này. Lôi Vô Kiệt từng hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hắn vài lần, hắn chỉ nói lúc nào đi núi thì dùng để chống. Nhưng lúc này Không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Trường Phong chỉ nhìn một cái đã nói toạc tên của cây gậy này ra.

Vô Cực côn, chủ nhân trước của từng một người một côn cố thủ ngoài thành, ngăn cản mười tám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vị cao thủ nhất đẳng ý đồ phá thành đánh vào. Nghe nói một côn đánh ra biên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tận, không điểm cuối.

“Tuy ta cầm cây gậy này nhưng không nghĩa ta biết võ công. Cái này do một người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nợ tiền của ta lấy ra gán nợ.” Tiêu Sắt chạm nhẹ vào cây gậy kia, chẳng buồn để tâm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Không Trường Phong không hỏi tiếp: “Đương nhiên, ta ngoại trừ công không tệ ra, kỳ thuật cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thiên hạ vô song. Ngươithích chơicờ không.”

“Không thể nói thích. Bởi chưa từng bại.” Tiêu Sắt vẫn không hề dao động.

“Chưa từng bại à. Vậy chúng ta đánh ba ván cờ nhé, nếu ngươi thắng được một ván ta không ép © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngươi. Sao nào?” Tư Không Trường Phong quay sang nói với Đường Liên: “Đường Liên, đi lấy một bàn cờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tới đây.”

Tuy Đường Liên không hiểu đầu cua tai nheo thế nào, nhưng khi tam tôn nói năng nghiêm túc hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cũng không dám trái ý, chỉ thể tới quán rượu ven đường mượn một bàn cờ. Tiêu Sắt cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không từ chối, bèn ngồi xuống cùng Không Trường Phong trong quán trà gần đó.

“Năm xưa ngươi cũng lừa Lạc Tiên Tử lại như vậy đấy à?” Tiêu Sắt cười lạnh nói.

Không Trường Phong chép miệng một cái: “Đã đánh cược thì thua phải chịu chứ, sao lại gọi lừa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Đường Liên, ngươi mau mau đưa Lôi Kiệt vào trong thành, hắn hao hết thể lực, chắc chắn sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngủ suốt ba ngày ba đêm.”

Đường Liên gật đầu, cõng Lôi Kiệt lên nói với Tiêu Sắt: “Ta Kiệt ở trong thành chờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngươi.”

Tiêu Sắt lắc đầu: “Không cần chờ ta, sau khi nhận được tám trăm lượng bạc ta sẽ đi. Dọc đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 này coi như duyên với hai người các ngươi, về sau nếu thuận tiện có thể tới Tuyết Lạc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sơn trang của ta uống một chén. Không thể không tính tiền, nhưng thể giảm giá một chút.”

Đường Liên mỉm cười, không nói nữa, đi vào trong thành. Tuy hắn không biếtsao tam sư tôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lại coi trọng Tiêu Sắt như vậy, nhưng hắn biết khi Tiêu Sắt đáp ứng vụ đánh cược này, hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đã thua. Bởi từ khi hắn biết Thương Tiên - Tư Không Trường Phong đến nay đã bốn năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 năm, chưa từng thấy hắn luyện thương tới một lần, ngày ngày chỉ thấy hắn ngồi trong sân, quay mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vào bàn cờ ngồi im cả ngày.

“Mời đi trước.” Không Trường Phong cầm một quân cờ đen, ý bảo Tiêu Sắt cầm quân trắng đi trước. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Tiêu Sắt không từ chối, cầm một quân cờ trắng ung dung ném xuống bàn.

Không Trường Phong suy nghĩ một chút rồi cũng hạ một quân xuống.

Tiêu Sắt vẫn ném lung tung.

Cứ thế lặp đi lặp lại,Không Thiên Lạc đứng xem bên cạnh càng lúc càng nhíu mày. Cách hạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cờ của hai người hoàn toàn bất đồng, Không Trường Phong hùng hồn trầm ổn, trước khi đánh một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quan cờ đều suy nghĩ một hồi. Còn Tiêu Sắt lại như một người ngoại đạo, mỗi lần hạ cờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đều tùy ý ném một cái. Tuy rằng quân cờ hắn đánh xuống như lung tung không kết cấu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhìn như lộn xộn nhưng lại thể hồi sinh trong chỗ chết. Không Thiên Lạc bị ảnh hưởng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bởi phụ thân, cũng đánh cờ nhiều năm nhưng chưa từng thấy cách đánh cờ như vậy, rất nhiều lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 xem tới mức kinh hồn bạt vía, mồ hôi ướt đẫm lưng.

Ván cờ đánh hết hơn nửa canh giờ, hai người đều im lặng không nói gì, sau khi trầm ngâm một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lát mỗi người lại thu cờ về, lại bắt đầu ván mới. Cứ thế lặp lại ba lần.

Ba ván đều hòa, không phân được thắng bại.

Không Trường Phong cười nói: “Kỳ phùng địch thủ?”

Tiêu Sắt cười lạnh: “Cờ vâyquỷ trận, không phải đại đạo. Đường đường tam thành chủ Tuyết Nguyệt thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sao lại đắm chìm trong quỷ đạo?”

“Nếu lấy bốn nước làm quân cờ, thiên hạ làm bàn cờ. coiđại đạo không?”Không Trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Phong cất bàn cờ đi.

Tiêu Sắt đứng lên, hắng giọng nói: “Có đại nữa cũng chẳng lớn hơn bạc, đưa tiền đây!”

Không Trường Phong suy nghĩ một chút rồi nói: “Nghe Đường Liên nói ngươi từng chưởng quầy của quán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trọ. Như vậy đi, nếu ngươi bái làm đồ đệ của ta, ngoại trừ dạy thương thuật cho ngươi, ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 còn để ngươi phụ trách quản lý tài vụ của Tuyết Nguyệt thành, sao nào?”

Không Thiên Lạc cả kinh, tức giận nói: “Cha! Sao chathể tùy tiện giao việc quan trọng như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vậy cho một người ngoài được!”

Tiêu Sắt lại chẳng hề bị lay động, chỉ giơ bàn tay ra: “Lương tháng bao nhiêu?”

“Lương tháng tám trăm lượng!” Hiếm khiKhông Trường Phong mới trả lời hào phóng như vậy.

Hai tay Tiêu Sắt khoanh trong áo, ngẩng đầu nhìn bầu trời, suy nghĩ một lúc rồi nói: “Không đủ.”

Không Trường Phong chẳng hề tức giận, chỉ hỏi: “Vậy ngươi thấy cần bao nhiêu?”

Tiêu Sắt chậm rãi đi vào trong thành: “Tám trăm vạn lượng đi. Chờ tới ngày ta ra khỏi thành thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trả hết cho ta.”

“Tám... tám trăm vạn lượng?” Không Thiên Lạc cả giận: “Sao ngươi không nói thẳng ngươi lên làm thành chủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đi?”

Nhưng Tư Không Trường Phong lại đáp rất khí phách: “Được.Thống nhất thế nhé!”

Tiêu Sắt phất phất tay về sau lưng, tiếp tục đi về phía trước, không hề quay đầu lại. Hắn khẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thở dài, lẩm bẩm: “Dùng bốn nước làm quân cờ, toàn bộ thiên hạ là bàn cờ. Ván cờ như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vậy, một khi bắt đầu sẽ định trước mỗi người đều quân cờ. Chúng ta cũng không ngoại lệ.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Âm thanh của hắn rất nhỏ, nhưng dường như Không Trường Phong nghe được, hắn nhìn thanh trường thương trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tay rồi lẩm bẩm: “Đúng vậy, không ai ngoại lệ, cho nên chỉthể cố gắng chiến thắng.”

Tiêu Sắt không nói tiếp, chậm rãi đi tới, đột nhiên giơ tay ra bắt lấy một đóa hoa sơn trà. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Đó một trong những đóa hoa sơn trà được chiêu kiếm của Kiếm Tiên Hàn Y cuốn lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khắp thành. Lúc này Kiếm Tiên đã đi khỏi, những đóa hoa sơn trà tụ tập lại đã bị làn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 gió thổi tan. Hắn dừng bước nhìn đóa hoa sơn trà kia, như đang suy ngẫm, nhỏ giọng nói: “Người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sinh giữa đất trời, xa...”

“Rầm!” Một tiếng vang lanh lảnh truyền tới. Tiêu Sắt chỉ cảm thấy đầu bị mạnh một cái. Hắn khổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sở quay người, lại thấyKhông Thiên Lạc khí khái hiên ngang cầm trường thương trong tay, vẻ mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đầy tức tối nhìn hắn: “Ngươi đã bái cha ta làmphụ, như vậy từ nay về sau phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 gọi ta tỷ! tỷ chưa nói cho ngươi đi, ngươi ngoan ngoãn đứng đó cho ta!”

“Người...” Tiêu Sắt cố chịu đau nói.

Không Thiên Lạc lại nâng trường thương thẳng vào đầu Tiêu Sắt.

Tiêu Sắt hai mắt tối sầm, ngã quỵ trên mặt đất.

Không Thiên Lạc đắc ý vung thanh trường thương: “Ai bảo ngươi lắm mồm.” Chẳng biết sao, tuy không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hiểu sao cha mình tự dưng lại nhận tên đồ đệ này, nhưng sâu trong lòng Không Thiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Lạc lại cảm thấy chút vui sướng.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thiếu Niên Ca Hành full, Thiếu Niên Ca Hành online, read Thiếu Niên Ca Hành, Đang cập nhật Thiếu Niên Ca Hành

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 41 — Thiếu Niên Ca Hành

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc