GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 784: Lại quay về Ninh Hải

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Diệp Mặc nghe được tin tức này lập tức hiểu được chuyện đã xảy ra. Đông Phương Vượng nói© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 có sáu mươi quả bom.hắn lại không tìm được quả bom thứ sáu mươi. Xem ra quả bom © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 này đã bị chiếc thuyền mang ra khỏi Lạc Nguyệt.

quả bom này lại bị nhân viên đại sứ quán Mỹ tại Lạc Nguyệt mang đi. Điều này chứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tỏ quả bom vốn đặt trong đại sứ quán Mỹ. Chuyện để quả bom trong đại sứ quán Mỹ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 phải chuyện khó đoán ra. HẳnĐông Phương Vượng chuẩn bị để nước Mỹ Lạc Nguyệt lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bất hòa, để mưu lợi trong đó.

Nhưng quả bom này bị người từ trong đại sứ quán mang ra ngoài, hơn nữa còn bị nổtrên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thuyền. Đây mới chuyện khiến Diệp Mặc cảm thấy nghi ngờ.

Giải thích duy nhất chính thời điểm nhân viên của đại sứ quán Mỹ mang bom đi, cũng không biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mình đã mang bom đi. Có lẽ bọn họ chỉ muốn mang những vật khác đi, mang nhầm quả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bom đi. Bọn họ muốn lén lút mang cái gì đó từ Lạc Nguyệt đi. Nhưng đó sẽ cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 gì? Ngoại trừ mật về kỹ thuật khoa học ra thì khôngkhả năng nào khác.

Trong thời gian ngắn ngủi, Diệp Mặc đã phân tích sơ qua sự việc. Hắn lập tức nói với Nguyệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Hoa:

- Lập tức khống chế tất cả cửa hải quan của Lạc Nguyệt. Còn nữa, kiểm tra một chút xem trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 chiếc tàu biển chở khách chạy định kỳ này xem ai đã đăng rời bến. Đồng thời, phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 kiểm tra tất cả mọi người trong căn cứ nghiên cứu khoa học quân sự của Lạc Nguyệt. Nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 người tiết lộmật quân sự Lạc Nguyệt, toàn bộ xử lý theo quân pháp. Chỉ cần quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hệ tương đối gần với nhân viên của đại sứ quan Mỹ, đều phải chú ý điều tra.

Tạm dừng một chút, Diệp Mặc còn nói thêm:

- Chuyện này có thể lập tức liên hệ với phía nước Mỹ. Đồng thời thể liên lạc với bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Liên hợp quốc nói Bắc Sa đã làm chuyện này. Nếu như Liên hợp quốc đồng ý, chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thể chủ động tấn công Bắc Sa. Nếu như Liên hợp quốc không muốn xuất lực, chúng ta cũng có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thể xem như chưa hề xảy ra chuyện gì. Mặt khác, việc này về sau các tự quyết định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 được rồi. Chỉ cần chưa đến thời điểm Lạc Nguyệt sống chết tồn vong, không cần liên hệ với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tôi.

Đối với Diệp Mặc nói, nếu như Liên hợp quốc không ủng hộ Lạc Nguyệt tấn công Bắc Sa, hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cũng không cần phải phí sức cho chuyện không kết quả tốt này. Nếu như Liên hợp quốc ủng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hộ, thật ra hắnthể tiêu diệt Bắc Sa.

Tuy nhiên Diệp Mặc vẫn nói cho Hư Nguyệt Hoa biết, về sau hắn chắc chắn sẽ không quản việc này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nữa. Bất kể Hoàng Ức Niên muốn làm cái gì, chỉ cần không tổn hại đến Lạc Nguyệt, chỉ cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Lạc Nguyệt còn có thể im lặng tồn tại, hắn sẽ tuyệt đối không nhúng tay vào chính sự.

...

Sau khi Diệp Mặc kiểm tra cỏ Thanh Hoa Thanh Diệp cây Cỏ Ngân Tâm xong, lúc này hắn mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 rời khỏi hồ Lạc Nguyệt. Cỏ Ngân Tâm đối với Diệp Mặc mà nói hiện tại đã không tác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 dụng gì. Nhưng cỏ Ngân Tâm bằng chứng cho tình yêu của Ninh Khinh Tuyết đối với hắn, cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nên Diệp Mặc cùng coi trọng.

Rời khỏi chỗ ở, Diệp Mặc lại tới thăm cha mẹ của Ninh Khinh Tuyết. Bọn họ đã thành lập công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ty dược phẩm mới ở Lạc Nguyệt, hơn nữa còn làm không nhỏ. Lam Dụ chỉ biết Ninh Khinh Tuyết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đi theo Diệp Mặc dường như đang tu luyện Cổ rất lợi hại, cho nên rất ít nhìn thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Ninh Khinh Tuyết cũng không cần quá lo lắng. Chỉ có điều chút nhớ mong thôi.

Sau khi Diệp Mặc rời khỏi Ninh gia, hắn lại tới thăm Ân Ân Gia. Bọn họ cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 công việc kinh doanh của mình tại Lạc Nguyệt. Thật ra bọn họ làm cũng không tệ lắm. Ân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Ân Gia đều đã kết hôn con rồi.

Từ chỗ bọn họ, Diệp Mặc biết được bốn năm trướcđã qua Lạc Nguyệt. Nhưng lúc đó,không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 gặp Lạc ẢnhKhinh Tuyết. chỉ đứng từ phía xa nhìn về phía hai người. Sau đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ở lại chỗ Ân Gia Ânvài ngày rồi rời khỏi Lạc Nguyệt.

Nghĩ tới Ân Khuynh Nhan, Diệp Mặc liền nghĩ tới quyển nhật kia. Diệp Mặc không trả lại quyển nhật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ký, bởi hắn đã biết phía sau quyển nhật một thư. thư này là do © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Ân Khuynh Nhan viết lúc trước. Lúc trướcút viết thư này xong liền rời khỏi khu phố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 người Hoa. Tuy rằng, Diệp Mặc chưa đọc lá thư này, nhưng sau khi hắn gặp út trên tàu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 biển chở khách chạy định kỳ, hắn đã đại khái suy đoán được một ít nội dung. Hắn cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 muốn xem.

Diệp Mặc đi trên đường phố Lạc Nguyệt Thành phồn hoa, trong lòngchút trống vắng. Đối với hắn© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nói, mục đích trước khi đến đây đã được hoàn thành. thể nói Lạc Nguyệt hiện nay cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 kém mấy so với Lạc Nguyệt trong lòng hắn. Đối với những điều này, hắn cũng rất hài lòng. Đồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thời hắn cũng thích một nơi bình yên công bằng như vậy.

Bốn chữ "Đồ cổ An thị" xuất hiện phía trước Diệp Mặc. Thần thức của hắn quét vào, không ngờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 lại nhìn thấy An Tái Thiện. Hắn cảm thấy bất ngờ khi An Tái Thiện chẳng những chuyển đến Lạc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Nguyệt Thành này, còn mở một cửa hàng đồ cổ. Hắn lập tức nhớ tới An Chỉ Kỳ, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Đông Phương Vượng kẻ háo sắc muốn độc chiếm An Chỉ Kỳ.

Nghĩ đến đây, Diệp Mặc lập tức đi vào. Nhưng hắn không thấy An Chỉ Kỳ.

- cậu. Cậu Diệp Mặc.

Tuy tuổi An Tái Thiện không ít nữa, nhưng liếc mắt một cái đã nhận ra được Diệp Mặc.

Diệp Mặc mỉm cười, ôm quyền nói:

- An tiền bối, đã lâu không gặp.

- Mời ngồi, mời ngồi.

An Tái Thiện vội vàng mời Diệp Mặc tiến vào. Ông ta kêu gọi đồ đệ pha cho Diệp Mặc một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ly trà. Ông ta sống Lạc Nguyệt nhiều năm như vậy, đương nhiên đã biết thân phận của Diệp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Mặc.

Diệp Mặc quét mắt quan sát cửa hàng đồ cổ của An Tái Thiện một chút. Tất cả đều là đồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cổ. Thậm chí còn có mấy thứ pháp khí không tồi. Xem ra An Tái Thiện mở một cửa hàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nhỏ ở đây, không phải kiếm tiền, hứng thú.

-sao không thấy An Chỉ Kỳ?

Diệp Mặc thuận miệng hỏi.

An Tái Thiện thở dài nói:

- Lúc trước người của Đông Phương gia đến Lạc Nguyệt, khiến chướng khí mịt. Mỗi ngày đều người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đến tìm Chỉ Kỳ. Sau đó Chỉ Kỳ không chịu được phiền nhiễu. Một năm trước con bé đã một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mình ra ngoài du lịch rồi.

Diệp Mặc lập tức hiểu được chuyện đã xảy ra. Hẳn Đông Phương Vượng còn chưa từ bỏ ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 định, nên đã để người của Đông Phương gia qua đây.

- Nói như vậy tiền bối ở một mình trong này sao?

Diệp Mặc cũng chút lặng lẽ. Một mình mở một cửa hàng nhỏ Lạc Nguyệt Thành, tuy rằng đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sở thích của An Tái Thiện, nhưng sao cũng chút đơn.

An Tái Thiện lại lắc đầu nói:

- Không phải chỉ một mình. Cháu gái lớn của tôi An Ngưng đang làm việc Lạc Nguyệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Thành. Bây giờ tất nhiên chỉ quan nhỏ, nhưng thật ra vẫn thường xuyên qua đây.

An Ngưng, Diệp Mặc lập tức nghĩ tới, An Ngưng người lúc trước đã đưa hắn hai mắt trên bát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 quái đồ Âm Dương Ngư. Thật không ngờ được ta đã làm quan rồi.

Diệp Mặc nghĩ tới bát quái đồ Âm Dương Ngư, đương nhiên An Tái Thiện cũng nghĩ tới. Ông ta lập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tức nói:

- Không biết Diệp thành chủ còn nhớ tới năm mảnh nhỏ bát quái đồ Âm Dương Ngưcậu đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 được? Còn một viên ngọc tôi đã để lại cho Diệp thành chủ nữa?

- Đương nhiên nhớ rõ. Cảm ơn An tiền bối. Trên viên ngọc kia còn tám chữ "quẻ thành bảy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 mảnh, nhảy Long Môn". Tuy nhiên An tiền bối trực tiếp gọi tôi Diệp Mặc được rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không nên gọi là thành chủ. Hiện tại tôi không phải thành chủ.

Diệp Mặc mỉm cười nói. Hắn vẫn còn thiếu hai mảnh đuôi của bát quái đồ Âm Dương Ngư kia. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

- Tốt.

An Tái Thiện nói một câu tốt, cũng không già mồm cãi láo nói:

- Vậy tôi gọi cậu chú em Diệp. Tôi nghĩ cậu em khẳng định còn chưa tìm được hai mảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đuôi các của bát quái đồ Âm Dương Ngư kia phải không?

Diệp Mặc ngượng ngùng ôm quyền.

- Đúng vậy. Một là vì tôi không thời gian đi tìm. Thứ haiquả thật cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 phương hướng. Bạn đang xem tại - .

Diệp Mặc vốn còn dự định đi tới chỗ bản đồ của Quách Thái Minh cho hắn xem thử. Nhưng hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 khốn đốn trong tiểu thế giới mấy năm liền. Hơn nữa tiểu thế giới, hắn tìm được rất nhiều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 linh dược. Trúc đối với hắn nói chỉ vấn đề thời gian. Cho nên rất nhiều tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ban đầu đều đã phai nhạt.

An Tái Thiện lại mỉm cười nói:

- Cậu không cần tìm nữa. Mấy năm trước, hai cái đuôi kia đã xuất hiện trong hội đấu giá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Yến Kinh. Nghe nói đã bị cha của cha vợ cậu Ninh Phủ Chân mua rồi. Nếu như cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 muốn thu thập đủ bảy quẻ đó, phỏng đoán phải đi tới Ninh gia một chuyến thôi.

Ninh Phủ Chân? Diệp Mặc hơi sửng sốt. Đương nhiên, hắn biết ai Ninh Phủ Chân. Đó chínhông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 nội của Ninh Khinh Tuyết. Đối với người của Ninh gia, ngoại trừ Ninh Khinh Tuyếtcha mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ra, những người còn lại, Diệp Mặc thật sự không mấy thiện cảm. Muốn đi tới Ninh gia tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Ninh Phủ Chân lấy hai mảnh bát quái đồ Âm Dương Ngư, Diệp Mặc thật sự có chút khó xử. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230

Nếu như trước khi hắn đi tiểu thế giới, bất kể thế nào hắn cũng sẽ đi một chuyến. sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đó cũng một duyên. Nhưng hiện tại Diệp Mặc duyên khác, cho nên cũng không mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 để ý đối với điều này.

An Tái Thiện lại nói:

- Nếu như thể, tôi đề nghị cậu nên đi một chuyến. Cái "quẻ thành bảy mảnh, nhảy Long © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Môn tuyệt đối không đơn giản.

Diệp Mặc thở dài gật đầu nói:

- Cũng đúng. sao tôi đi cũng chỉ giao dịch thôi. Nếu như bọn họ không bán thì không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tính làm gì. Nếu như bán, thật ra tôi thể mua nó.

Nếu nói Diệp Mặc không cảm thấy hiếu kỳ chút nào đối với "quẻ thành bảy mảnh, nhảy Long Môn", © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thì đógiả. Hắn đã rất muốn biết "quẻ thành bảy mảnh, nhảy Long Môn" này rốt cuộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ẩn giấu điều gì.

...

Về đến nhà, Diệp Mặc chào Diệp Lăng, sau đó lập tức rời khỏi Lạc Nguyệt Thành. Hắn muốn mau chóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 làm xong chuyện bên này, tìm cách chế luyện tốt Ngũ Nguyên Đan, để Diệp Lăng tu luyện. Sau đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 hắn còn muốn đi một chuyến tới tiểu thế giới.

Cũng không phải Diệp Mặc không muốnlại Lạc Nguyệt. Hắnmột ý tưởng quan trọng hơn. Đó© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sau khi tìm được Lạc Ảnh các trong tiểu thế giới, hắn chuẩn bị xây dựng một chỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sâu trong Ngũ Uẩn Sơn.

Bởi ở sâu trong Ngũ Uẩn Sơnnơi dược liệu linh khí nhiều. Nếu xây dựng động phủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tu luyện trong đó chính làm ít công to.

Sau khi rời khỏi Lạc Nguyệt, tốc độ của Diệp Mặc không nhanh lắm. Hắn chậm rãi khống chế phi kiếm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 bay tới Ninh Hải. Từ lúc tu luyện đến bây giờ, đây vẫn lần đầu tiên hắn rảnh rỗi như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thế.

Mấy năm không đến Ninh Hải, Diệp Mặc cảm giác Ninh Hải thay đổi rất nhiều so với trước chưa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 ràng nhất chính rất nhiều nhà hộp cao tầng. những nơi có cây xanh đã giảm đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 không ít. Dòng xe cộ trên đường phố càng thêm chật chội không chịu nổi. Diệp Mặc cau mày nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 dòng xe cộ di chuyển giống như những con kiến. Hắn cảm giác chắc hẳn mình phải nhắc nhở Hoàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Ức Niên một chút. Lạc Nguyệt Thành tuyệt đối không thể biến thành như vậy.

Diệp Mặc mới hạ xuống. Cách đó không xa chính đại học Ninh Hải. Năm đó hắn cũng đã học © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đại học ở trong này. Không có lý do để tới đây. Hắn chỉ đột nhiên rất muốn đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thăm Vân Băng. Không biết Vân Băng còn dạy học đây nữa hay không. Còn Đình Đình không biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 đã lên đại học hay chưa.

Thần thức của Diệp Mặc trải rộng ra. Thần thức của hắn bao trùm trong phạm vi hai mươi dặm. Đáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 tiếc chínhhắn lại không thấy Vân Băng, cũng không thấy Đình Đình đâu cả.

Nhưng Diệp Mặc không thu hồi thần thức lại. Thần thức của hắn dừng tại người một gái đang đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 cửa giảng đường trung học. Đó một gái khá xinh. Gương mặt tinh tế giống như một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 thiên sứ. Tuy rằng quần áo trên người gái hơi cũ, nhưng vẫn không thể che giấu được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 sự ưu giống như hạc giữa bầy của cô.

Diệp Mặc chú ý tới gái, bởi trên cổ tay gái một vòng tay do Diệp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 Mặc chế luyện ra. Diệp Mặc chỉ cần vừa nhìn, đã biết chiếc vòng tay kia do hắn chế luyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.230 trước khi đến tiểu thế giới.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi, Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi Đô Thị, truyện Đô Thị hay, Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi full, Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi online, read Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi, Ta Là Lão Ngũ Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 784 — Thiếu Gia Bị Bỏ Rơi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc