GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 9: Chữ viết này rất xấu

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ngày nghỉ 1/10, Nguỵ Thanh Việt chơi bóng bị trẹo chân, phong thư đó, vào lúc hoàng hôn cậu nhàm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chán nằm ban công mở ra xem.

Cậu nhận qua nhiều thư như vậy rồi, thi thoảng tiện tay thì vứt, Nguỵ Thanh Việt không chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thích thúđối với kiểu yêu thích ái mộ thời trung học, cậu không gái mình thích, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trước giờ đều không.

Lớn thế này rồi mấy chuyện cẩu huyết trong cuộc sống cũng đủ khiến người khác đau đầu, cậu không biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thích một người ý nghĩa gì.

Nếu nói có gì trùng hợp, thì chính lúc này, ánh chiều dịu dàng, giống như đôi tay dịu dàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rơi trên người, cậu mở phong thư đầu tiên ra.

Chữ của nữ sinh rất giống học sinh tiểu học, quá nắn nót, ấn tượng đầu tiên của Nguỵ Thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Việt đã rất tệ, rất khó để nhận ra cậu đang cau mày.

"Chào thư an lành.

Tớ biết rằng bức thư nàythể sẽ làm phiền tới cậu, nhưng vẫn không nhịn được viết mất rồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Tớ nghĩ đây thể chỉmột trong rất nhiều bức thư cậu nhận được, rất bình thường, vì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vậy viết xuống mấy chữ này thể được cậu đọc đãrất may mắn.

Không biết lúc cậu mở bức thư này ra sẽ vào lúc nào.Tớ cũng không biết thư này sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 được chuyển đến tay cậu ra sao, những dòng chữ này, trong khoảnh khắc phản chiếu vào tầm mắt cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cảm giác như thế nào... thể cậu sẽ không chút cảm xúc gì.

Nhưng tớ muốn nói với cậu, tớ viết bức thư này vào buổi tối.

Tớ thích buổi đêm nhất, rất nhiều bạn học nữ đều sợ tối, tớ không sợ, đêm tối tĩnh mịch không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tiếng động, ngược lại khiến tớ cảm thấy rất an toàn, nhất khi tâm sự, đêm tối giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 như một bức tường thànhthể ngăn cách được những suy nghĩ rối bời, tớ thể một mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 yên tĩnh ngồi nghĩ, không một ai biết. Vậy nên tớ chọn đặt bút viết vào thời khắc tớ thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhất.

Không biết cậu thích nhất thời khắc nào trong ngày.

Bây giờ mùa thu, không biết cậuđể ý tới hành lang ngoài phòng học, nhìn về hướng đông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nam, thể nhìn thấy cây ngô đồng gần thư viện, của đã bắt đầu ửng vàng rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đợi mùa đông đến, chắc chắn sẽ trơ trọi còn mỗi cành, giống như nhàgià với cái đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trọc vậy.

Mỗi khi nghĩ đến những nơi phong cảnh như vậy thể đã được tiếp nhận ánh mắt của cậu, tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cảm thấy rất vui vẻ, như thể cậu cho chúng một linh hồn da thịt mới (có phải lố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quá rồi không). Tất nhiên không hoàn toàn như vậy, cho cậu chưa từng để ý qua, tớ cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rất thích môi trường của Mai Trung.

Tớ cảm giác tớ viết rất nhiều điều thừa thãi rồi, cả vị, trẻ con nữa, mong rằng học bá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 như cậu đừng trách móc, tớ rất muốn cả đêm không ngủ viết cho cậu mấy lời thừa thãi này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhưng như vậy không thể được, bởi vì tớ cũng cần học tập, cần thi đại học, tin rằng cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cũng vậy, cho tớ mạo muội hỏi câu này, trường đại học cậu tâm đắc nhấtgì? Tớ muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tới Bắc Kinh học, chút thành tích của tớ tất nhiên không thể tới những trường quá cao, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lẽ tớ người duy nhất muốn đến Bắc Kinh học bởi Úc Đạt Phu tiên sinh viết 《Cố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đô đích thu》rồi.

Tớ hỏi mấy cái này cậu không trả lời cũng không sao, cậu thể nhìn thấy thư tớ đã rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vui rồi.

Nếu như phong thư này bị vứt mất, người nhặt được, hơn nữa còn đọc rồi, tớ nghĩ tớ sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 xấu hổ cùng, bất kể ai đọc được bức thư này, xin đừng cười nhạo tôi, cảm ơn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Aiz, ngoài cửa sổ mèo hoang, cứ kêu từng tiếng, ban ngày tớ gặp qua chúng nó, mắt đen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 long lanh, ngay lúc thấy người chúng đã quay người không tiếng động đi mất, ngoại tớ thường đem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cơm nguội thức ăn thừa ra tiếp tế chúng nó.

Muốn một đoạn kết ý nghĩa, nhưng thật không may bị mèo hoang làm gián đoạn mất rồi, nên viết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đến đây thôi, chúc cậu vui vẻ."

Thư đột ngột kết thúc.

Viết cái thế này? Nguỵ Thanh Việt trực tiếp cau mày, thư tình của nữ sinh như này à? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Không phải cậu chưa từng mở xem qua, hình như không phải như này.

Nhưng không thể không thừa nhận, thế cậu lạikiên nhẫn đọc hết rồi, lẽ, đại khái© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chỉ đơn thuần bởi người giống cậu cùng thích đêm muộn.

Nguỵ Thanh Việt giờ mới chú ý đến, mở đầu khôngxưng hô, đoạn kết không có lạc khoản (ngày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tháng tên), cũng nghĩa bức thư này, nếu như không phải tặng tới tay cậu, thì cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253thể đưa tới tay bất ai.

Lúc đó, cậu nam sinh lớp bên đưa bức thư này cho cậu, cậu cũng không để tâm nghe tên nữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sinh ấy, giờ đây hồi tưởng như nào đi nữa thì đó cũnggiọng nói hồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 xa xôi.

Nhưng điều này cũng không quan trọng, Nguỵ Thanh Việt biết rằng loại hành động này rỗi cũng sẽ biến mất, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sự khác biệt chẳng qua là ở chỗ thời gian dài ngắn, cậu sẽ không hồi âm, cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hứng thú biết ai thích cậu lắm.

Nhấtchữ viết này rất xấu, Nguỵ Thanh Việt không biết bản thân sao lại kiên nhẫn đọc hết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nữa, quái lạ thật.

Cậu gấp lá thư gọn lại, vứt vào ngăn tủ ban công. Trong khu có trồng hoa quế, hương thơm toả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ra nồng nàn, theo từng ngọn gió thổi đến, như thuỷ triều dâng cao. Nguỵ Thanh Việt hoài nghi mỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khu đều loài hoa mùi hăng như này, cậu bật dậy đóng cửa sổ.

nghỉ rất dài, thư viện thành phố ngày nào cũng đông người, Giang Độ đến liên tiếp mấy ngày liền, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đều không gặp được hình bóng muốn gặp.

thất vọng trở về nhà, cơm của bà ngoại cũng không ngon nữa.

Trên bàn sách, cả một chồng bài tập, làm từng môn một, cứ tiếp tục không ngừng, Giang Độ thường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, ngơ ngốc một lúc. Nghĩ đến việc đã thật sự viết thư cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Nguỵ Thanh Việt, Giang Độ ngay lập tức cảm thấy lúng túng xấu hổ, vừa xoay người đã nhảy bổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lên giường, ôm lấy gối che đầu.

Tình trạng thiếu oxy kéo dài được 10 giây, bỏ gối ra lần nữa, mỗi hơi thở đều đi kèm theo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tiếng tim đập thình thịch.

Giang Độ nằm trên giường không kiềm chế được lăn lộn mấy vòng.

Xấu hổ quá, sao lại viết như thế chứ? Mấu chốt là chuyện kiểu này càng nghĩ lại càng cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 xấu hổ. Nhưng nữ sinh cũng biết rằng bệnh cô vẫn sẽ tái phát, lại viết nữa.

Bên ngoài ngoại đang cửa, chép Giang Độ nghe thấy liền ngồi dậy, nhanh chóng chỉnh đốn lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trang phục.

Sau khi mở cửa, khuôn mặt tươi cười của ngoại hiện lên trước mắt: "Cháu yêu, dưới tầng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253tặng con cái thẻ Nhà sách Tân Hoa Xã,thể mua sách, con cầm lấy đi."

Mắt Giang Độ sáng lên, lại thể mua sách rồi, hơn nữa, một mức độ nào đó thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 miễn phí, không thích chiếm lợi người khác, nhưng tặng thẻ sách vẫn rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vui.

"Mẹ con..." Cụ già nhìn thấy phản ứng này của cô, không ý thức được nói nửa vời, chợt nhận ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 gì không ổn liền cắt ngang, trông thấy ánh mắttránh của ngoại, Giang Độ cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thứ đó đổ dồn lên lồng ngực, cuồn cuộn trào dâng, suýt buột miệng hỏi đó. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Nhưng cũng không,không nói cả, chỉ cười ngọt một cái, làm như chưa nghe thấy gì: "Con đem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cây cảnh của con tặng dì một cây, coi như quà đáp lễ nhé."

Đó là những hạt giống ông ngoại mang về từ quê trong kỳ nghỉ hè, Giang Độ đã trồng chúng, từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chậu từng chậu đều rấtsức sống.

Kỳ nghỉ kết thúc, Giang Độ không hề gặp được Nguỵ Thanh Việt ở thư viện thành phố, trái lại hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngày cuối cùng vô tình gặp được các bạn khác cùng lớp, mọi người tán gẫu với nhau, nói về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chí hướng đăng dự thi của mình, nói đến mấy bạn học gia đình giàu có thể sẽ ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nước ngoài, trong đó tự dưng nói đến Nguỵ Thanh Việt, Giang Độ liền giống như một con bọ im © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lặng, yên lặng lắng nghe, trong lòng thầm tiếc nuối tại sao hôm đó không hỏi cậu sẽ đi nước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nào, học trường đại học nào.

Buổi chiều ngày cuối cùng được nghỉ lễ Quốc Khánh, các bạn học lần lượt trở về trường, đến tiết tự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 học buổi tối, vẫn cứ ồn ào nhốn nháo như thế, đem mấy câu chuyện phiếm tích góp trong mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngày qua xả hết.

Bức thư đó có vẻ như cũng chẳng đi đến đâu. Khi Giang Độ đi từ lớp A1 qua, khoé mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 liếc thật nhanh qua một lượt, đáng tiếc, quá nhanh rồi, ngoài nhìn thấy bóng người đan xen nhau ở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 A1 ra còn lại không thấy được cả.

Đợi đến ngày thứ hai, thứ hai kéo cờ, lần đầu tiên không nhìn thấy Nguỵ Thanh Việt, Giang Độ mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 to mắt xác nhận lại mấy lần, vẫn không thấy.

Thế này thì lạ quá rồi.

Cậu ấyngười kéo cờ, sao thứ hai lại không đây nhỉ? Một kỳ nghỉ, cậu cũng không xuất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hiện ở thư viện. Cậu ấy bị bệnh rồi? Hay là....đánh nhau với người khác rồi?

Bị mấy suy nghĩ như vậy thúc đẩy, ngay cả một gái lương thiện nhất cũng có thể sinh ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rất nhiều sự can đảm không thể giải thích, Giang Độ bối rối vài giây, nhẹ nhàng kéo Trương Hiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Tường đang đức trước mặt cô: "Tớ đau bụng, đợi lát nữa cậu thể nói với thầy Hứa tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đi vệ sinh được không?"

Ai biết được Giang Độ cũng học được nói dối chứ, mặt đỏ bừng, tim đập rất nhanh.

Ông trời nhất định đang trừng phạt cô, vừa mới chạy ra ngoài bụng lại đột nhiên đau thật, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Giang Độ không ngờ hình phạt lại đến nhanh như vậy, cùng chán nản, đành phải chạy thẳng về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hướng nhà vệ sinh.

Trên thực tế, toà học mỗi tầng đều có nhà vệ sinh, nhỏ một chút, bên trái toà học gần dãy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cây ngân hạnh cũng một nhà vệ sinh siêu lớn, mọi người thường lúc nếu như chê nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vệ sinh trên tầng nhiều người quá không muốn đợi, thì sẽ xuống đấy.

Ánh sáng mặt trời thưa thớt chiếu thẳng xuống rừng cây.

Giang Độ đột nhiên nhìn thấy một bóng người, đang đứng đó, ngang nhiên hút thuốc, cả một kỳ nghỉ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 gặp, không biết được phải ảo giác hay không, cậu lại cao lên rồi, gợi nhớ một cách khó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hiểu về loại cây trong rừng nguyên sinh, không, là một loài thực vật danh ẩn náu dưới những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tán cây, sẽ nhảy lên không chút do dự khi gặp phải ánh mặt trời, không tuột mất bất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hội phát triển nào.

Nguỵ Thanh Việt cũng nhìn thấy rồi, lúc mới đầu không chút biểu cảm nào, nghiêm nghị như© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sát khí vậy.

Dáng vẻ đó của cậu, không biết sao khiến Giang Độ cảm thấy vừa mới lạ vừa buồn cười,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không nhịn được cong môi lên.

Cậu bạn này, không đi kéo cờ, hoá ra trốn chỗ này lén hút thuốc, sao cậu ấy cứ luôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hành động như một đứa trẻ hư vậy nhỉ?

Như thể nhìn thấy nụ cười nhàn nhạt của cô, Nguỵ Thanh Việt đánh tiếng chào hỏi, gọi tên cô, Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Độ giả vờ giữ bình tĩnh, gật đầu, giống như tình hỏi: "Cậu không đi kéo cờ?"

Dường như đến bụng đau cũng quên rồi.

Nguỵ Thanh Việt chỉ cười, giữ điếu thuốc giữ ngón trỏ ngón cái, hít vài hơi rồi nói: "Trùng hợp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thật, mấy lần đều bị cậu nhìn thấy, cậu đừng đến mách tội tôi với thầy chủ nhiệm, cẩn thận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tôi đánh cậu đấy."

Nghe xem, đây lời hạng nhất toàn trường nên nói sao?

Giang Độ muốn thể hiện ra tự nhiên chút, nhưng nghĩ đến phong thư kia, cái cảm giác đó như thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bị Nguỵ Thanh Việt nhìn thấy trần trụi rồi, cậu ấy không biết mình viết... Nhưng vẫn rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khó xử, xấu hổ quá.

Mặt cô đỏ căng ra, sững sờ rồi mới rặn ra được câu: "Tôi không thích bàn tán về người khác." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Những lời còn lại, rất muốn nói với cậu đừng đánh nhau với người khác, đừng học người lớn hút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thuốc, nhưng nhìn thấy dáng vẻ hung dữ phóng túng lại lãnh đạm của cậu, ngược lại lần đầu tiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Giang Độ hiểu được cáigọi là: Muốn phản bác lại quên phải nói gì.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thấy Mùa Xuân full, Thấy Mùa Xuân online, read Thấy Mùa Xuân, Đang cập nhật Thấy Mùa Xuân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 9 — Thấy Mùa Xuân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc