GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 46: Lá thư cuối cùng

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ngày 26 tháng 7 năm 2007, Nguỵ Thanh Việt rời quê hương lên máy bay đi Mỹ, trong khi Giang Độ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đi về phía Bắc, tìm cách chữa bệnh Bắc Kinh.

Đi ngược chiều nhau. Cũng dần xa cách nhau đến hạn.

Giang Độ do dự hết lần này đến lần khác, mang theo Tweedy Bird không nỡ dùng, mỗi khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhớ Nguỵ Thanh Việt thì ngắm Tweedy Bird.

Năm 2007, không tàu cao tốc, ngồi tàu tốc hành.

Cuộc sống trên tàu nhiều màu sắc, các lối đi đầy những người lao động nhập ngồi dưới đất, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chỗ giao nhau giữa hai toa chiếc túi da rắn lớn, người ngồi trên đó ăn bánh bao, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tiếng trẻ con khóc ầm ĩ, người người buồn ngủ cố gắng nhấcmắt, rồi lại tiếp tục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 miệng ngủ. Giang Độ tự tìm việc đó làm, ghi lại những cảnh nhìn thấy trên tàu, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thể quá nhàn rỗi, rảnh rỗi quá người ta sẽ suy nghĩ lung tung, sẽ bị sợ hãi buồn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lấn át, rồi nuốt chửng.

Nhưng không viết được mấy chữ, càng huống hồtiếp tục, rất khó chịu.

Đến Bắc Kinh, không có bệnh viện nào muốn nhận cô, để tiết kiệm tiền, một nhà ba người chen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chúc trong nhà trọ nhỏ tồi tàn ẩm mốc. Ông ngoại phịch một tiếng quỳ xuống, nói bác xin © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 người cứu lấy đứa nhỏ này, không cứu được cũng xin hãy xem qua cho nó, còn nước còn tát. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Bác đỡ ông dậy, nói "Ông ơi không phải cháu không muốn chữa, đến nước này rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không chữa được nữa, ông đem cháu bé về, bệnh viện tỉnh làm điều trị định kỳ một chút, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cháu muốn ăn thì làm đó, cố làm vui, chúng cháu khuyên ông như vậy, cũng hy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vọng nhà ông không rơi vào cảnh mất trắng."

Ông ngoại khóc không thành tiếng.

Ông cầu cứu khắp nơi, không cần tôn nghiêm, người tôn nghiêm đều cần điều kiện, khi con người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đến giây phút đường cùng, tôn nghiêm chứ?

Cuối cùng, một bệnh viện đã tiếp nhận Giang Độ, cách một ngày lấy máu một lần, khi mới bắt đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hoá trị, cô càng rụng tóc nhiều hơn, từng nắm từng nắm tóc rụng xuống, giữ kim tiêm từ dưới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cánh tay đến xương quai xanh. nhìn vào đống chất lỏng, đỏ thẫm, màu xanh lông công, trộn lẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 với nhau thành màu sắc kỳ lạ rồi truyền vào thể.

Những chuyện không hiểu, tốt nhất không nên nghĩ về nữa.

Giang Độ nói ngoại giúp con cạo đầu đi, nước mắt không còn chảy nữa, ngoại khóc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhẹ giọng khuyên ngoại, tóc rụng khắp nơi phải dọn cũng rất mệt, nhìn lao công đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mỗi ngày từ sáng sớm đã đến rồi, tóc khó quét nhất đó.

Sau khi cạo sạch tóc,ngoại mua cho chiếc mũ. Nhưng không ăn cơm được nữa, dần thối rữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trong miệng.

Bắc Kinh được một tháng, bác sĩ nói, mọi người vẫn nên về quê thì hơn. Giang Độ rất vui, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không để ông ngoại đi cầu cứu bệnh viện nữa, nói, con muốn về nhà, chúng ta về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhà đi.

Cuối tháng 8, các bạn học chuẩn bị khai giảng, Giang Độ được chuyển trở lại bệnh viện tỉnh, để kiểm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 soát lẫy nhiễm.

Trương Hiểu Tường biết bị bệnh hoàn toànchuyện ngoài ý muốn.

Hôm đó, mẹ đến khoa Ung thư thăm chú, bầu không khí thực sự khiến người ta đau lòng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 một gái trẻ còn đang tuổi sung sức, trong phòng bệnh cũng không bắt chuyện được với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ai, khira ngoài đi vệ sinh, phải chạy đến lối thoát hiểm để thở cho thông thoáng.

Cầu thang bộ bệnh viện không phải lúc nào cũng chật kín người như thang máy, nhưng đó thỉnh thoảng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sẽngười ngồi khóc một mình, người lặng lẽ hút thuốc, thì thầm gọi điện thoại.

Trương Hiểu Tường nghe thấp thoáng tiếng cãi nhau, một người già, với một người phụ nữ rất xinh đẹp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sang trọng. Cô ló đầu ra, nhìn thấy bóng người.

"Hai người lừa con đến đây chỉ để thăm nó?" Người phụ nữ cố gắng kiềm chế cơn giận, "Con sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không vào nhìnđâu, khiến con buồn nôn, đáng thương? Còn con thì sao? Con thì sao? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Đây nghiệp do hai người tạo ra, nó vốn đã không nên sống trên đời này, báo ứng tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rồi, hiểu không? Đây gọi là báo ứng."

"Con à, đứa nhỏ sắp mất rồi, con xem như thương hại con bé, chochỉ nhìn một cái thôi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 gọi con nhìn một cái thôi, cũng xem như con đã gặp mẹ..."

Lời còn chưa nói hết, đã bị cắt ngang một cách gay gắt, "Đừng nhắc đến cái từ này với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 con, hai người quá đáng lắm rồi, tại sao lại đối với con như thế? Con mấy năm qua đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sống như thế nào? Con không muốn cãi nhau với hai người, cáicần nói con cũng nói rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nếu hai người thế cắt liên lạc với con, thì con không còn để nói nữa."

Người phụ nữ nói xong liền khoác cặp lên vai, quay đầu đi xuống tầng, tiếng giày cao gót vang lên. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Trương Hiểu Tường nhìn thấy khuôn mặt khóc đến giàn giụa, già nua, cằn cỗi,nhận ra ngoại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Giang Độ.

lão dựa vào tường, từ từ trượt xuống cầu thang.

do dự tiến tới chào hỏi, sau đó biết được mọi chuyện.

Trên giường bệnh, Giang Độ lúc tỉnh táo, lúc hồ. Khi Trương Hiểu Tường cùng mẹ ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đến thăm, cô đội mũ, dáng vẻ đã thay đổi khá nhiều, Trương Hiểu Tường lúc mới đầu còn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhận ra cô.

sốt không giảm, dưới nách chườm cục đá thật, khi mẹ của Trương Hiểu Tường đến gần chào cô, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trong phút chốc mở to mắt, ánh mắt ốm yếu, sảng rối loạn của cô, Giang Độ nhận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhầm người, hướng mẹ Trương Hiểu Tường rồi cười, khoé môi giật giật, nghĩ, mẹ đến thăm mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rồi.

Mẹ đến thăm mình rồi.

Cô thật sự rất vui, Giang Độ đột nhiên chống nửa người ngồi dậy, kim tiêm bên trong cũng chuyển động. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253nắm chặt cánh tay dì, ngơ ngác nhìn chằm chằm ấy, đây dáng vẻ của mẹ, đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhưnghĩ, thật xinh đẹp, thật trẻ trung, rất quen thuộc.

Đôi môi mấp máy, chữ cái nóng hổi, chiếm hết mọi suy nghĩ cô, như sóng bờ ồ ạt trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 não, trăn trở, cuối cùng cũng không thốt ra được từ đôi môi mỏng của mình,nghĩ, mình không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thể để ấy buồn, mình nhìnấy thôi là được, thếđủ rồi.

Sao thể tốt như vậy được chứ?

không ngừng mở to mắt nhìn mẹ Trương Hiểu Tường cười, dịu dàng mà ấm áp, không nói lời nào, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ánh mắt như đang thờ cúng vị thần.

Trương Hiểu Tường không nhìn nổi nữa, quay đầu chạy ra ngoài, ôm mặt khóc thảm thiết.

Đợi khi mẹđi ra, vừa khóc vừa hỏi, "Mẹ, mẹ nhận ra Giang Độ không? Hôm sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhật con mẹ từng gặp đó, ngày trước con từng nhắc qua với mẹ đó."

Mắt mẹ đỏ hoe, nói, mẹ nhận ra rồi.

"Cậu ấy sắp mất rồi, mẹ ơi, con mới một mùa không gặp bạn ấy, con tưởng bạn ấy chuyển © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tới trường Tam Trung, nhắn cho bạn ấy bạn ấy đều bảo bản thân rất ổn, sao bạn ấy lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sắp mất được chứ?"

Trương Hiểu Tường không ngừng khóc, mẹ ôm chặt cô, xoa đầu cô, nói nhỏ, con đến thăm Giang Độ nhiều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hơn đi.

Tuần đầu tiên khai giảng rất bận.

Khi quay lại, Giang Độ đã xuất viện về nhà. Trương Hiểu Tường vốn muốn nói với giáo viên cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 các bạn, nhữnghọ thể làm quyên góp cho cô, nhưng bị ông ngoại từ chối, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Giang Độ không muốn bất cứ ai biết bị bệnh.

Trương Hiểu Tường tìm thấy nhà cô.

ngoại ra mở cửa, càng già hơn rồi, già đến không thể lớn tuổi thêm nữa, nhưng khi đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mặt với khách vẫn rất cố gắng tận tình lịch sự, vui vẻ nói, "Con đến thăm Giang Độ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sao? Mau vào đi."

Ngôi nhà chút bừa bộn, ngôi nhà này đã từng rất gọn gàng sạch sẽ.

Ông ngoại Giang Độ đi mua đồ, buổi trưa con đừng về, lại ăn bữa cơm đã. ngoại run © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rẩy cúi người, lấy dép cho cô.

Trương Hiểu Tường tự dặn lòng không được khóc, mua một ít quýt, sổ ghi chép để trong cặp.

Giang Độ đang ngắm cây hoa quế trước cửa sổ, hoa sắp nở rồi, nghe thấy tiếng cửa, quay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đầu lại thấy Trương Hiểu Tường, khuôn mặt tái nhợt ấy liền nở ra nụ cười.

"Lớp phó học tập, lần trước cậu đến gặp tớ, tớ sốt đến mất nhận thức, cũng không nhớ rõ lắm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mãi đến khi ngoại nói cho tớ tớ mới biết." Giang Độ vẫn dùng cách xưngtrước khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phân ban, Trương Hiểu Tường lớp phó học tập của bọn họ.

Trương Hiểu Tưởng vừa cười, để lộ lúm đồng tiền đặc trưng, còn cả hàm răng trắng nhỏ: "Tớ thấy cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hôm nay đỡ hơn nhiều rồi, cậu yên tâm, ngoại dặn tớ không được nói gì, tớ chưa từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nói cho ai hết."

lấy quyển sổ ra, nhẹ nhàng đặt lên bàn, nói: "Đây tớ mượn Chu Ngọc Long photo lại đấy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tớ nói, Giang Độ đến trường cấp ba khác còn không ngại hỏi xin cậu đó, cậu biết đấy, bạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ấy rất dễ xấu hổ, nên mới nhờ tớ, này, cậu đừng nói chứ con người Chu Ngọc Long trông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lạnh lùng vậy thôi, thật ra rất nhiệt tình, cùng tớ đi photo đó."

Trương Hiểu Tường nói không ngừng, giọng điệu nhanh nhẹn.

Giọng Giang Độ còn yếu hơn sắc mặt cô,không còn chút sức lực nào, chỉ cười rất nhạt rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhạt: "Các cậu đối với tớ thật tốt, đợi tớ khỏi rồi, tớ mời các cậu ăn KFC, được không?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Tim Trương Hiểu Tường cũng theo đó run lên, cố gắng ngẩng mặt: "Đó tất nhiên, cậu khỏi rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhất định phải cảm ơn chúng tớ thật tốt, sau này bài nào cậu bỏ lỡ tớ giúp cậu bù, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Chu Ngọc Long cũng vậy, cuốicậu ấy thi đứng thứ ba lớp cậu đó."

"Điểm của Chu Ngọc Long cao thật." Giang Độ lẩm bẩm nói, trong phút sững sờ,đột nhiên lại cười, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 "Lớp phó học tập, tớ gặp mẹ rồi, ấy đến thăm tớ rồi."

Trương Hiểu Tường sững sờ một lúc, nước mắt suýt nữa trào ra, cố gắng kìm nén, vội hỏi cô: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 "Thật sao? Cậu xinh như vậy mẹ cậu chắc chắn cũng rất đẹp, phải không?"

"Đúng vậy, ấy đẹp hơn tớ nhiều lắm." Giang Độ hài lòng nói, "Bà ấy bận rộn công việc, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thể cùng tớ, ngoại nói, nghỉ phép ấy sẽ về thăm tớ."

Những lời này, Giang Độ không biết mình nói với Trương Hiểu Tường, hay với chính mình.

"Đúng vậy, người lớn đều bận công việc." Trương Hiểu Tường không biết nên nóithì tốt, bắt đầu bóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quýt cho Giang Độ, vốn không thể ăn được, nhưng vẫn bóc lấy một miếng, trong miệng toàn vết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lở loét, chỉ cần nhai đồ chua ngọt đau, Giang Độ nhai rất chậm rất chậm, khẽ nói, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 "Quýt cậu mua ngọt quá, cậu thật biết đi chợ, ngoại tớ trước mua quýt còn mấy cần thất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bại cơ."

Mùi quýt tươi tràn ngập trong không khí.

Trương Hiểu Tường cầm vỏ quýt, do dự hồi lâu, cuối cùng nói: "Giang Độ, chuyện cậu bị bệnh, tớ© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thể nói với Nguỵ Thanh Việt không?"

Giang Độ đột nhiên chợt sững người.

Nước mắtlập tức chảy xuống, đã nhịn rất lâu không khóc rồi, Bắc Kinh, hoá trị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cùng đau đớn,cảm thấy rất lỗi đã cắn nát chăn gối bệnh viện, cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngất đi cũng chưa từng khóc đau.

Nhưng khi cái tên này, tên của cậu ấy được người khác nhắc tới, hiện bên tai cô, cô không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhịn được thêm nữa.

Bầu không khí yên tĩnh, hai cô gái đối mặt, trầm mặc một khoảng lâu, chỉ có mùi quýt lan toả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khắp phòng.

Cuối cùng Giang Độ khẽ lắc đầu, nước mắt như dòng sôngtận, không ngừng lăn dài trên mặt. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

"Đừng nói với Nguỵ Thanh Việt, đợi tớ khỏe lại, mùa hè năm sau chúng ta cùng đi Mỹ tìm cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ấy chơi đi?"

Không ai biết, cậu ấy không dễ dàng mới đi được, Giang Độ biết, cậu ấy vừa mới ra khơi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tuyệt đối không thể quay lại bờ.

Trương Hiểu Tường cúi đầu, liên tục kéo vỏ cam: "Lúc cậu ấy đi rất lo lắng cho cậu, muốn tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 giúp cậu lúc gặp khó khăn, tớ phải giữ lời hứa, giờ cậu bệnh thì nên nói với cậu ấy." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

đặt vỏ quýt xuống, quay người lấy từ trong cặp sách ra chiếc điện thoại cũ, đăng nhập tài khoản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 QQ của mình, tìm kiếm lịch sử trò chuyện.

"Chuyện xuất ngoại của tớ ngay trước mắt rồi, chỉ không yên tâm Giang Độ, tớ với cậubạn cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lớp nhiều năm, vài chuyện tớ không cần phải giấu cậu, thể, cậu đã nhìn ra điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đó, tớ cũng không cần phải nói nhiều. Sau khi tớ đi, nhờ cậu lúc rảnh thể tâm sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thêm với Giang Độ, nếu ấy gặp khó khăn, hãy giúp đỡ ấy, để ấy không cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thấy quá đơn. Sau khi tớ đến Mỹ, địa chỉ với phương thức liên lạc sẽ nói lại với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cậu, đừng mất liên lạc. Những điều trên tạm thời chỉ mình cậu biết, đừng nói với người khác, cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ơn nhiều."

Tin nhắn từ tháng sáu, Nguỵ Thanh Việt của tháng sáu. Trong chớp mắt thế giới thay đổi, cô đã không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 còn hội sống.

Giang Độ nhìn vào điện thoại, nhìn thấy khuôn mặt anh, mái tóc anh, cách anh cười... Nguỵ Thanh Việt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lời chúc tớ dành cho cậu sẽ không bao giờ thay đổi, cậu là người tớ thích nhất. ngẩng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mặt lên trong thế giới mơ hồ, khẽ mỉm cười, nói với Trương Hiểu Tường:

"Cậu ấy từng nói, chúng tớ bạn, cậu ấy thật tốt, tớ cũng sẽ ổn thôi, nhất định, tớ nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 định sẽ ổn thôi."

nhất định phải sống, đợi để gặp lại anh.

Giang Độ trong phút chốc thậm chí cảm thấy bệnh đã khỏi, tất thảy đều trở nên ảo, chuyện này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chuyện bệnh tật này, vốn như chưa từng xảy ra, vẫn khoẻ mà. để chứng minh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vẫn khoẻ, buổi trưa khi ăn cơm cùng Trương Hiểu Tường, cố nhịn cơn đau trong miệng, liều mạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhồi nhét mọi thứ vào bụng.

Khi còn nhỏ, mỗi lần bị ốm ngoại đều nói, chỉ cần cơm trong bụng thì chuyện vẫn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lớn.

Khát vọng cầu sống vẫn luôn thiêu đốt cô, nhưng chỉ là hiện giờ càng mạnh mẽ hơn, mạnh mẽ khiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 người khác không chịu nổi, như thể cuộc sống từ giây phút này trở đi mới thật sự bắt đầu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chưa từng lúc nào như thế này, tin chắc bản thân sẽ không sao cả.

Hiện tại chỉ muốn hướng đến một con đường, đó lấy lại sức khỏe. Đồng thời, cũng biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rằng Nguỵ Thanh Việt người đang Mỹ, đã từ từ vạch ra con đường cho mình, sẽ dẫn đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bốn phương tám hướng, cậu ấy sẽ sống những ngày tháng tốt hơn, giống như cô tin rằng mình sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khoẻ lại, một lòng kiên định.

Ngày tháng còn dài, đừng sợ.

Giang Độ bắt đầu viết thư với tâm trạng phấn khích, lại bắt đầu viết thư cho anh.

muốn đem nỗi nhớ của mình đến anh, lưu giữ chính xác lại, đây chuyện quan trọng nhất của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cô,tập trung tinh thần, thức cả ngày đêm, trong đầu chỉ viết thư.

Chỉ cần cầm bút, liền cảm nhận được mình Nguỵ Thanh Việt đang bên nhau.

Nhưng cứ đến ngày hôm sau, Giang Độ lại cảm thấy không hài lòng nội dung thư hôm trước viết, nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 viết không hay, sẽ đốt bức thư ấy, sau đó viết lại bức khác.

Hương hoa quế ngày càng thơm ngào ngạt, trăng lên cao, giống như một con cóc lạnh ngồi xổm bên trong. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Tinh thần Giang Độ tốt đến bất ngờ.

Ông ngoại còn nghĩ điều kỳ diệu xảy ra rồi.

lúcngủ cùngngoại, cuộn tròn trong vòng tay bà, nghe kể chuyện mình ngày bé. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lúcngồi xe lăn được ông ngoại đẩy ra ngoài đi dạo.

kiên quyết không đi dạo về phía Mai Trung, như thể đi là một lời vĩnh biệt. Cô đang đợi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đợi bản thân khỏi bệnh, mới lại đến Mai Trung, sẽ không đến Tam Trung nữa, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 to tát cả, vẫn muốn về Mai Trung học, cùng với thầy bạn yêu quý của cô. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

sẽ Mai Trung lần nữa đợi Nguỵ Thanh Việt, Giang Độ trở nên hạnh phúc cùng.

Mình sẽ sống tới tết Trung thu, rồi tới lễ Quốc Khánh, rồi sống tới tết Dương lịch, rồi sống tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 năm mới. Giang Độ khoanh từng vòng tròn những ngày lễ tết trên cuốn lịch.

Ngoài việc học, cô chỉ viết thư, không đủ thời gian, bởi thểvẫn đang phải chịu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đựng những cơn đau khác nhau. Để tự thưởng cho mình, cô cho phép bản thân đọc hai ba trang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tạp chí 《Thư Thành》 mỗi ngày.

Ngày 25 Tết Trung thu,làm được rồi.

Mặt trăng vừa to vừa tròn, Giang Độ mở cửa sổ ra, đã quen thuộc từng hương vị một, cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lạnh mùa thu, hương thơm hoa quế, ánh trăng trong veo.

ăn bánh trung thu, xem chương trình Tết Trung thu, nói với ông ngoại, hôm naycảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cực tốt, nhìn trạng thái hôm nay cũng rất tốt.

Trên bàn, đèn bàn được bật lên, bà ngoại cửa, hỏi tối nay muốn ngủ cùng không, Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Độ cười lắc đầu, nói đêm nay con muốn ngủ một mình.

ngoại nhìn thấy giấy bút trên bàn, liền nói con con đừng ngủ muộn quá, chúng ta đều ở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phòng khách.

Từ khi về đến nhà, hai người đều ngủ phòng khách, bởi phòng khách rộng rãi, lại không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cửa, chạy tới xem tình hình tiện nhất.

Giang Độ nói vâng, con sẽ không thức khuya, con sẽ đi ngủ sớm.

Cô lại bắt đầu viết thư cho anh.

" Chào thư an lành.

Hôm nay Tết Trung thu, không biết cậu ở nơi đó nhìn thấy trăng sáng không nhỉ. Bầu trời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253đây trong xanh, ban ngày không một gợn mây, bầu trời vừa cao vừa xa, xanh thẳm mênh mông, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tớ thật sự đã nơm nớp lo sợ hết ngày qua, sợ rằng buổi chiều trời sẽ thay đổi, buổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tối không thấy mặt trăng. Đợi khi hoàng hôn buông xuống, ánh chiều rực sáng, tớ mới biết, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phải lo về ánh trăng hôm nay nữa rồi.

Bài thơ của Trương Cửu Linh thực sự rất hay, hải thượng sinh minh nguyệt, thiên nhai cộng thử thì*. Tết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Trung thu hàng năm tớ đều nhớ đến hai câu thơ này, cảm thấy thật hay. Cậu Mỹ sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đón Trung thu với mẹ chứ? Hy vọng cậu ấy ở cùng nhau. Quên mất nói với cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 một tin tốt, thời gian trước mẹ tớ đến thăm tớ rồi, chỉ tiếc là, lúc đó đầu óc tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không tỉnh táo (vì đang cảm phát sốt), chỉ nhớ ánh mắt ấy vô cùng sáng và hiền hậu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tết Trung thu ấy không về lại, tớ nghĩ, đến tết Âm lẽ tớ sẽ gặp lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ấy, hy vọng chúng ta đều hội đón tết cùng với mẹ của mình.

Vẫn luôn không liên lạc với cậu đều nguyên do cả đấy.

Cũng do riêng của tớ, tớ thích viết thư cho cậu hơn, cậu cười tớ nhà quê cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sao, tớ thích viết thư.

Thứ lỗi cho tớ thời gian này đi, đợi khi chúng ta gặp nhau, tớ sẽ nói cậu lý do.

Có điều này, tớ nghĩ mình nên nói với cậu. Lần trước Trương Hiểu Tường đến chơi với tớ, tớ đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quấn lấy ấy hỏi, phải liên lạc với cậu nhiều không,tình lại thấy tin nhắn cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 gửi cô ấy từ tháng sáu, cảm ơn cậu đã bận tâm về tớ như vậy. Cậu từng nói, chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ta cũng xembạn, tớ không biết hoá ra cậu bạncũng thể bỏ ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhiều công sức đến thế, tớ rất trân trọng tình bạn giữa chúng ta,sao thì, mặc cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chưa từng tớ mà đến mức hi sinh bản thân (đùa chút thôi), cũng bởichuyện của tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhận rất nhiều tổn thương, nói đến đây, không biết thể cậu đã hồi phục chưa, cậu nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 định phải chú ý dưỡng thương đấy. Còn nữa, tớ biết cậu bạn tốt trọng tình trọng nghĩa, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cũng hy vọng sau này cậu sẽ không mạo hiểm như vậy nữa, không quan trọng hơn sức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khoẻ hết, cậu nhất định phải khoẻ mạnh, nhất định phải trân trọng bản thân, nhất định.

Cậu sẽ không không bao giờ trở lại nữa, phải không? Ý tớ là, ví dụ như Tết, cậu sẽ về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chứ? Nếu như cậu về, đến Mai Trung tụ tập với các bạn không? Cậu thích ăn cơm ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngoại tớ làm phải không? Nếu như cậu phải đón Tết một mình, không chỗ nào đi, thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đến nhà tớ, ông ngoại sẽ nấu một bàn đồ ăn lớn, cậu thích ăn gì, đừng khách sáo, cứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nói đi, ông ngoại đều sẽ nấu cho cậu.

Sau bữa tối, cậuthể xem Xuân Vãn cùng chúng tớ, thực ra tớ thể bảo ông ngoại dẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chúng ta về quê, bởi quê thể đốt pháo, nổ lách tách, siêu thú vị, loại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 pháo không kêu, giống như những bông hoa sắt, trẻ con thích đá xoay vòng vòng, giống như một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trận mưa sao băng vàng nổ tung, rất đẹp,thể cậu đã từng chơi khi còn nhỏ. quê © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 còn thể thấy những ngôi sao to sáng ngời, lạnh giá, mọi người vừa mở miệng, liền phả ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hơi nước trắng xóa, cuộn tròn, cùng với những chiếc đèn lồng Khổng Minh bay lên, à không, đèn Khổng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Minh thứ chỉ được thả trong Lễ hội đèn lồng, cậu biết làm đèn Khổng Minh không? Chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thể cùng nhau làm đèn Khổng Minh, thả vào năm mới cũng không sao.

Hy vọng cậu không thấy tớ giống đứa trẻ con ngây thơ, chỉ giờ mỗi khi nghĩ đến năm mới, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tớ liền rất vui, không khỏi nói linh tinh lảm nhảm. Qua năm mới, mùa xuân liền tới rồi, đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sẽ năm 2008.

Tớ chưa từng ra nước ngoài, đợi cậu về nước, nói cho tớ biết cậu đã thấy bên đó nhé, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không khí đó, người dân đó ăn những gì, học sinh ở đó đều đi học như thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nào cả học những gì, tớ rất muốn biết.

Ánh trăng ngoài kia sáng quá, không biết cậu thấy không? Nếu như cậu đang bận việc đó, hãy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nghỉ ngơi một chút, ngắm ánh trăng bên cửa sổ, tớ tin rằng, các thầy và bạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Mai Trung lúc này đều nhìn thấy ánh trăng tròn tết Trung thu, cậu xem, chúng ta đều thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhìn thấy vùng trời trongsáng này, nếu như cậunhớ nhà, cậu cũng đến ngắm trăng, như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vậy đang ở bên chúng tớ rồi.

Bây giờ cậu đang đi du học, thể sẽ nhiều khó khăn và rắc rối, nếu thấy không thoải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mái thì cứ lén khóc một trận đi, khôngquy tắc nào con trai không được khóc cả. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Cậu cũng thể nói với tớ khi chúng ta gặp nhau, tớ nhất định sẽ người lắng nghe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chăm chú nhất của cậu, cậu không cần lo lắng tớ sẽ nghĩ cậu yếu đuối không mạnh mẽ, mọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 người không cần phải luôn tỏ ra mạnh mẽ, tớ có thể hiểu cậu, cậu tin tớ đi, tớ sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cố gắng hết sức để hiểu cậu, bởi vì, chúng ta bạn tốt mà.

Mong ngày chúng ta gặp lại, tớ sẽ luôn đợi cậu. Cuối cùng, chúc cậu tết Trung thu vui vẻ, khoẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mạnh bình an."

*Hải thượng sinh minh nguyệt, thiên nhai cộng thử thì: Trăng sáng mọc trên biển, lúc này soi chung cả chân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trời

Thư viết xong, đến cuối cùng che giấu tất cả tình cảm mình dưới danh nghĩa tình bạn.

ngồi lặng đi một lúc, nhớ lại lần cuối cùng hai người gặp nhau, nếu biết sớm hơn, chắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chắn sẽ chào tạm biệt anh thật đàng hoàng.

Thư được gấp lại, bỏ vào trong hộp kẹo, Giang Độ nghĩ, lẽ ngày mai mình sẽ lại cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thư viết không được hay nhỉ?

Vậy thì ngày mai viết tiếp.

khẽ sờ nhẹ hộp kẹo yêu quý của mình, lấy Tweedy Bird ra, lên giường, Tweedy Bird được ôm trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lồng ngực ấm áp, Giang Độ hướng về phía mặt trăng ngoài cửa sổ nói "Chúc ngủ ngon, Nguỵ Thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Việt" rồi nhẹ nhàng nằm xuống.

Đêm lạnh như nước, ánh trăng như sương.

đã một giấc dài. thấy Nguỵ Thanh Việt trở lại, anh cao hơn, nheo mắt cười với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cô, nói rằng anh biết em vẫn luôn đợi anh. cũng cười, hỏi anh, anh muốn về quê © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ăn Tết với em không? Họ thực sự đã về quê, khi mở cửa, trong phòng có ông ngoại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cả mẹ đang ngồi.

Sau này, trời nổi cơn mưa phùn, nói lạnh quá, càng ngày càng lạnh,trở về trong lòng mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 luôn khao khát, ức xa xôi sống dậy, nắm chặt hai bàn tay nhỏ trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bóng tối, trong tay chú Tweety Bird đáng yêu, trong này đủ ấm áp, cũng đủ an toàn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thể yên tâm say giấc ngủ.

Giấc kết thúc trong giấc mơ,không tỉnh lại nữa.

Trong ngăn kéo bàn học, chồng tạp chí 《Thư Thành》 được ép ngăn dưới cùng, kẹp một lá thư mỏng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chưa ai đọc qua, cũng từng được biết tới.

Ngày 26 tháng 9 mặt trời mọc như thường lệ, trái đất vẫn như cũ.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thấy Mùa Xuân full, Thấy Mùa Xuân online, read Thấy Mùa Xuân, Đang cập nhật Thấy Mùa Xuân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 46 — Thấy Mùa Xuân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc