GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 40: Vậy chúng ta kết hôn đi

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Câu hỏi dở tệ như vậy.

Giang Độ mặt ửng hồng nhìn anh, nhịn một hồi lâu mới nói: "Nguỵ Thanh Việt, sao anh lại như vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chứ?" Thật ước bản thân mọc thêm hai cái tai dài, vươn tay lên thể kéo tai xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 che lấy mặt.

"Hôm qua không phải em hỏi anh thể thế nào sao?" Ánh mắt Nguỵ Thanh Việt bắt đầu tia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sáng lưu động, "Ngủ với anh đi, Giang Độ."

Trời ạ, cái người này... Giang Độ cảm thấy có vẻ nếu không tát anh thì không giống phản ứng của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 người bình thường, đầu ngón chân cô cũng đỏ bừng, từng sợi tóc cũng đỏ cả lên.

Cả thành phố đều như bốc cháy dữ dội.

Giang Độ không biết mắng người, huống chiđánh người, còn không nỡ đánh Nguỵ Thanh Việt, trận đòn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 anh nhận cũng đủ nhiều rồi, nếu như lúc này người dám động đến Nguỵ Thanh Việt, nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 định sẽ dũng cảm hơn trước, xông lên bảo vệ anh, cho trở thành "con lợn" một lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nữa.

Suy nghĩ miên man hồi lâu, cuối cùng Giang Độ cũng lên xe Nguỵ Thanh Việt, bởi anh lại nói, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 "Đến nhà anh xem "trụ sở chính" không?"

Giang Độ không cách nào từ chối.

"Em nói với gia đình chuyện chúng ta chưa?" Nguỵ Thanh Việt trên xe hỏi cô, "Chuyện chúng ta yêu nhau." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Giang Độ lộ vẻ lúng túng, anh không dùng não nói chuyện sao? Nói như nào giờ? 31 tháng 8 © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 còn chưa gặp Nguỵ Thanh Việt, 1 tháng 9 đã yêu nhau?

Nguỵ Thanh Việt dường như luôn biết nội tâm cô, anh nhanh chóng nói: "Vậy để anh nói cho họ biết, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vài ngày nữa tới nhà em."

Nói xong, anh duỗi một tay ra, vỗ vào mu bàn tay như để an ủi.

"Nguỵ Thanh Việt, em nghĩ," Giang Độ khó khăn mở lời, "Chúng ta quả thực vẫn chưa hoàn toàn hiểu nhau, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 anh không cảm thấy thế này quá nhanh rồi sao? Em vẫn luôn cảm thấy không thật, bây giờ em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 còn không biết phải nằmkhông, hay thực sự gặp lại anh rồi." Ánh mắt cô chập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chờn, nhìn ra ngoài cửa sổ, như thể muốn tìm bằng chứng thực sự từ biển đèn, dòng người, tòa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhà cửa hàng trong màn đêm.

Nguỵ Thanh Việt liếc nhìn cô, đôi mắt anh ấm áp.

Anh mất một lúc không tiếp lời, chỉ tiếng xe chạy.

"Chúng ta còn trẻ, đường còn dài, còn rất nhiều thời gian để tìm hiểu nhau, Giang Độ, gần ba mươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tuổi rồi, chưa từng yêu ai đàng hoàng, em không đơn sao?" Nguỵ Thanh Việt lại liếc qua mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cái, không cần trả lời, "Anh đơn, thể, em mê đắm lời nói, em thế giới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 của riêng mình, không cần tới người khác. Nhưng anh cần, anh là người phàm, muốn cùng phụ nữ yêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đương, muốn cùng phụ nữ ngủ, tốt nhất ba ngày năm đêm không xuống giường."

Anh thức nhíu mày, "Anh lúc cảm thấy bản thân sắp giống biến thái đến nơi rồi, khó chịu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đến cực độ, cảm giác rất muốn bắt lấy thứ đó, nhưng khi tỉnh lại, lại cảm giác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hai tay trống rỗng, thật sự rất đáng sợ."

Anh dừng lại, "Anh doạ em sợ không? Anh thừa nhận, anh đã quá lo lắng, mỗi khi nghĩ đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 việc bản thân đã 28 tuổi rồi, đến hình bóng người con gái mình yêu cũng không chạm vào được, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thời gian thì cứ trôi qua từng giây không thể giữ lại, anh thật sự không muốn đợi thêm giây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phút nào nữa," đột nhiên thở ra một hơi dài tiếp lời, "Ông đây con mẹ thật sự chịu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đủ rồi."

Mỗi một từ, đều tạo ra tiếng vang rất lớn trong lòng Giang Độ, ánh đèn đường quẹt qua xe, giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 như ánh hoàng hôn trên cánh đồng hoang, mắttrở nên ướt đẫm.

"Bao năm qua, ngày nào em cũng đợi anh, kể từ ngày anh đi, em vẫn luôn đợi anh, đợi anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đến tìm em." Giọngrất nhẹ nhàng, "Em đã khóc rất nhiều, anh vẫn chưa từng đến, không ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nói với em rằng anh liệu đến không."

Nguỵ Thanh Việt suýt chút nữa vượt đèn đỏ, anh nhanh chóng liếc hai cái, đợi khi đèn đỏ chuyển © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 xanh, tốc độ xe giảm dần, rồi tấp vào lề.

"Sao thể chứ? Nếu như em thật sự muốn tìm anh, bất cứ lúc nào cũng thể hỏi Trương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Hiểu Tường, anh vẫn luôn tìm cách liên lạc lại với em, nhưng anh không thể liên lạc được với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 em, anh biết "Viết hộ" là em, đã đoán ra từ lâu rồi, khi giáo viên Ngữ Văn lần đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đọc bài của em trước lớp, anh liền biết thư do em viết, anh nghe bài văn em làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hết một học kì, mỗi bài em viết những anh đều nhớ, mỗi bức thư của em, đến giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 anh vẫn có thể đọc thuộc như nước chảy," Nguỵ Thanh Việt cau mày, lắc đầu khó xử, "Anh không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hiểu, sao em lại nói không tìm được anh, anh làm video khoa học phổ thông cũng muốn thêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 một hội để em nhìn thấy anh, những thể anh đều làm rồi, sao lại không tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thấy anh được chứ?"

Giang Độ nước mắt mông lung nhìn anh, dáng vẻ rất bi thương, Nguỵ Thanh Việt nhìn đôi mắt u buồn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 của cô, ngừng truy hỏi, anh nói: "Vậy được."

Giang Độ lại thì thào nói: "Sao đến bây giờ anh mới đến tìm em? Em sắp trở thành gái già © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rồi."

Nguỵ Thanh Việt bịhỏi tới bất lực: "Anh vẫn luôn tìm em, anh chưa bao giờ ngừng tìm em." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Anh thấy nhăn mũi, chỉ đành nở nụ cười, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 "Không già, may là không phải 90 tuổi."

Nước mắt rơi xuống lòng bàn tay, nóng đến đau lòng, ngón tay Nguỵ Thanh Việt không ngừng lau đi lau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lại trên mặt cô, bất chợt nắm chặt vai cô, hôn mãnh liệt.

Vóc dáng của một người đàn ông đích thực, rất nhiều lực, hơi thở mạnh của anh kích thích cô, Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Độ trôi nổi trong vòng tay Nguỵ Thanh Việt, ngửa mặt hưởng thụ, tóc cô dài, phủ trên người anh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Đoạn đường này, đèn neon trở nên thưa thớt dần, sau khi Nguỵ Thanh Việt buông ra, ngón tay không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quên nhẹ nhàng sửa tóc cô, thấp giọng hỏi: "Có tốt hơn không?"

Giang Độ mặt vừa đỏ bừng vừa nóng rực, cô gật đầu.

Nguỵ Thanh Việt dời ngón tay, cười: "Còn cần nhổ nước bọt không?"

Khuôn mặt Giang Độ khắp nơi đều tóc đen rối bù, người trông tái nhợt rõ, nói: "Em hôm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nay không đánh son."

Nguỵ Thanh Việt sững người hiểu ra bảo anh nhổ nước bọt ý gì, anh hỏi cô: "Anh thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lái xe được chưa?" Giang Độ im lặng gật đầu.

Nhà anh vị trí đắc địa, giao thông thuận lợi, sở vật chất đầy đủ, Nguỵ Thanh Việt hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 muốn ăn hoa quả không, anh nhớ ra Trương Hiểu Tường mỗi lần ăn cơm đều rất thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ăn hoa quả, anh cũng tưởng rằng, con gái lẽ thích hoa quả hơn..

"Em muốn ăn nho," Giang Độ nói, "Màu xanh, loại rất ngọt ấy."

Nguỵ Thanh Việt cười: "Ai biết em đang nói loại gì, lại đây cùng mua đi." Anh dắt tay cô, vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cửa hàng tiện lợi.

Hoa quả nhiều màu sắc, rất đẹp mắt, Giang Độ bắt đầu chọn nho, Nguỵ Thanh Việt cũng đứng bên cạnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quầy, một người đàn ông trung niên mập mạp say rượu bước vào hỏi: "Tôi nói này, chỗ mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 người bao cao su gai không?"

Nhân viên bán hàng một gái trẻ, cô ấy vẻ đã quen những chuyện này, bình tĩnh nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 "Anh nói cái gai? Nhãn hiệu ạ?"

"Tôi biết nhãn tôi còn hỏi không? Kiểu bao cao su có gai ấy." Giọng người đàn ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rất to, đến nỗi rất nhiều người bị thu hút quay sang nhìn anh ta.

gái chỉ cho anh ta: "Phiền anh tự xem ạ, xem muốn chọn loại nào."

"Loại thể chiều lòng các gái, chỗ bán không?"

Cửa hàng tiện lợi người cười thành tiếng, cuối cùng nhân viên bán hàng cũng hơi ngại, che miệng lại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tiếp tục mặt bình tĩnh chọn cho anh ta một hộp: anh muốn vân vân hay gai nhỏ? Muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhãn hiệu nào?"

Quầy bán hàng lầm bầm không ngừng.

Nguỵ Thanh Việt nghe xong cười không nói, anh nhìn Giang Độ, khi ánh mắt hai người chạm nhau, vội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vàng tránh đi, hoảng loạn, nói: "Em cũng muốn mua ít việt quất, tốt cho mắt."

Khi tính tiền, Nguỵ Thanh Việt tiện tay lấy một hộp đó, rất tự nhiên, đặt cùng với trái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cây của cô, nhân viên thu ngân không kìm được nhìn Nguỵ Thanh Việt thêm vài cái, sau đó nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Giang Độ, mỉm cười khó hiểu.

Lúc đi ra, Nguỵ Thanh Việt một tay cầm túi, một tay rất tự nhiên dắt cô, nhưng Giang Độ lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tránh, trở nên cảnh giác, ngập ngừng hỏi: "Anh xem qua 《Tess of the D'Urbervilles》chưa?"

Nguỵ Thanh Việt chưa xem qua, anh vừa thành thật trả lời, vừa lấy điện thoại ra tìm kiếm, nhìn lướt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 qua phần giới thiệu nhanh chóng, cười thầm, một lúc sau mới nói: "Em nghĩ anh thành người gì thế." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Suy nghĩ một hồi, anh nhìn Giang Độ nói: "Anh đưa em về nhé?"

Giang Độ nhìn anh đi về phía bãi đậu xe, bản thân lại không nhúc nhích.

Nguỵ Thanh Việt quay đầu, Giang Độ lại không nhúc nhích nói: "Em muốn lên xem nhà của anh."

"Không sợ anh cưỡng gian em sao?" Nguỵ Thanh Việt nói đùa, Giang Độ miễn cưỡng cười, sắc mặt rất xấu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 anh lập tức vô cùng hối hận, nghĩ đến lai lịch của cô, anh cảm thấy mình đùa quá khốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nạn, anh kiềm chế biểu cảm mình, nói, "Anh xin lỗi, đừng để ý nhé."

Tay lại bị Nguỵ Thanh Việt nắm chặt, lòng bàn tay anh khô ráo, mạnh mẽ, nhưng lòng bàn tay Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Độ lại đẫm mồ hôi.

Vào thang máy, Nguỵ Thanh Việt cười thầm với cô.

Nhà của anh thật sự rất lớn, vừa rộng rãi vừa sáng sủa, Giang Độ đứng cửa hơi đơ người, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Nguỵ Thanh Việt tìm cho đôi dép nữ, cúi đầu nhìn xuống, lúc ngẩng lên, nghi ngờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cảnh giác.

Dép còn mới, chưa từng có người dùng qua.

"Khi anh chuyển đến, tất cả đồ dùng cần thiết hàng ngày đều mua thêm một phần, anh một phần, em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 một phần, anh nghĩ nếu ngày nào đó hội đưa em đến, dùng sẽ tiện hơn." Nguỵ Thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Việt nhàn nhạt giải thích với cô, Giang Độ lần này hoàn toàn sửng sốt, cả người cô, khi nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thấy dép chưa xé mác cũng thật sự thả lỏng được phần nào.

vẫn luôn thích anh, nhớ anh, nhưngkhông phải kẻ ngốc không não.

Rửa tay xong, Giang Độ định lấy khăn giấy lau, Nguỵ Thanh Việt cứ thế đưa khăn mới cho cô.

"Lại đây, cho em xem xem nhà của chúng ta." Anh đột nhiên nói "chúng ta", trái tim Giang Độ lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chua xót với tốc độ khó tin.

"Phòng ngủ chính, thấy không, bàn trang điểm của em." Nguỵ Thanh Việt chạm vào điện thoại, từ từ mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rèm cửa ra.

Ngoại trừ giường, tủ quần áo, còn bàn trang điểm trong phòng ngủ chính, chuẩn bị cho Giang Độ. Trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 suốt những năm qua, Nguỵ Thanh Việt một mực nhận định căn nhà này, Giang Độ nhất định sẽ đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ở, anh đã hỏi ý kiến Trương Hiểu Tường trong quá trình sửa chữa, hỏi ấy con gái cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 gì.

Anh ấn Giang Độ ngồi xuống trước bàn trang điểm, trong gương, bóng người mờ ảo, Nguỵ Thanh Việt ngại ngùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ho khan một tiếng: "Chắc giúp việc nghĩ chỗ này không ai dùng, nên vẫn luôn không dọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 dẹp cho anh, sau này anh bảo ấy dọn."

"Đây chỗ của em sao?" Giang Độ đặt tay lên bàn tay Nguỵ Thanh Việt đang đặt trên vai mình, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Nguỵ Thanh Việt nói một câu "Đương nhiên", rồi lại dẫnđi xem phòng bếp mở, nhà vệ sinh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cuối cùng phòng sách.

Phòng sách vô cùng to, chiếc bàn dài bằng gỗ nguyên khốigiữa phòng, sách chất đầy hai bên tường. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Trong góc chậu cây cao, cây xanh tươi, Nguỵ Thanh Việt mặc không thích thu dọn nhà cửa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhưng lại đặc biệt "chăm sóc" phòng sách, chưa từng một lần quên tưới nước cho cây xanh.

"Tường bên này sách của anh, bên nàycủa em, đợi anh kiếm được nhiều tiền hơn, chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đổi sang nhà sân vườn tiểu cảnh kiểu Nhật, tất nhiên, không phải hoàn toàn như vậy, coi như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thêm yếu tố mặt này vào," Nguỵ Thanh Việt bắt đầu nói về suy nghĩ tương lai, ra tay dấu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hiệu, khoa tay múa chân với Giang Độ, "Đại khái chỗ này đặt cây chính, à đúng rồi, anh cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 em xem kết xuất* anh tự thiết kế, em ý kiến hay ý tưởng gì, chúng ta có thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nói chuyện."

*Kết xuất: Trong đồ họa máy tính, kết xuất đồ họa, gọi tắtkết xuất, một quá trình kiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tạo một hình ảnh từ một hình thành một cảnh phim hoặc hình ảnh nào đó bằng cách sử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 dụng phần mềm máy tính.hình tả của các đối tượng ba chiều bằng một ngôn ngữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 được định nghĩa chặt chẽ hoặc bằng một cấu trúc dữ liệu.

Anh kéo Giang Độ vào phòng khách, bật máy tính lên trước, sau đó lôi ra những bản phác thảo anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vẽ, vẻ mặt cùng thích thú.

Bản vẽ hơi cẩu thả, nhưng kết xuất do phần mềm tạo ra rất ràng, Nguỵ Thanh Việt cũng đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nghiên cứu《Kinh nghiệm làm vườn Nhật Bản》rất lâu.

"Em thích không? Nếu em không thích kiểu Nhật chúng ta thể thay đổi, điều anh cân nhắc là sân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhà kiểu Trung chiếm quá nhiều diện tích, không thực tế, căn nhà nhìn thấy được phong cảnh em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lẽ sẽ thấy thoải mái hơn, hi vọng anh không đoán nhầm, em thích thiên nhiên, chúng ta© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thể trồng cái cây giống như cái cây trước thư viện Mai Trung ngày trước?" Nguỵ Thanh Việt nghiêm túc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hỏi ý cô, nói rồi mỉm cười, "Anh cùng em, sẽ không còn tối đen như mực giống một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 người doạ em nữa."

Giang Độ nắm chặt bản thảo của anh, không nhìn nó, cũng không nhìn máy tính, chỉ yên lặng nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Nguỵ Thanh Việt. Đôi mắt anh sáng rực trong bóng tối, trong kế hoạch của anh, vẫn luôn cô. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Giang Độ không biết điều đã tiếp sức Nguỵ Thanh Việt duy trì ngọn lửa này, anhthể làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 được mười hai năm, ngày qua ngày, năm qua năm, coi như vẫncạnh anh, trong cuộc sống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 anh.

Nước mắt từ từ trào ra khóe mắt cô, Nguỵ Thanh Việt vốn đang giải thích từng ý tưởng thiết kế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cho cô, nhưng khi ngẩng lên, lại sững người.

Giang Độ cứ như vậy nhìn anh, nước mắt cứ chảy, từng giọt to tròn lăn dài trên má.

Bụi từ lần dọn dẹp cuối baylửng trong không khí, hít một hơi thật mạnh thể bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hút vào phổi, những hối hận rung động do bụi tạo ra đều bị hút vào nơi sâu nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trái tim.

"Vậy chúng ta kết hôn đi." Cô sụt sịt, cuối cùng cũng đi trước anh một bước, nói ra câu này. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Nguỵ Thanh Việt sững người vài giây, khóe miệng khẽ giật giật, sau đó anh cười thành tiếng, cứ cười không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngừng, cười đến ho khan, ho khan còn chảy cả nước mắt, ươn ướt mềm nhũn.

Anh nói: "Mấy câu như này để đàn ông nói thì tốt hơn, sao em còn giật lời của anh rồi? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Ngốc ạ."

Buổi tối hôm nay, Giang Độ lại, gọi điện thoại cho ông ngoại trước mặt Nguỵ Thanh Việt, giả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vờ như rất bình tĩnh: "Con chỗ Nguỵ Thanh Việt, tối nay không về."

nhanh chóng cúp điện thoại, hai tai đỏ bừng, ngực đập thình thịch. Giang Độ đứng dậy khỏi ghế sofa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đi tới cửa sổ trần lớn, ánh mắt Nguỵ Thanh Việt không ngừng nhìn theo cô.

nhìn ánh đèn bên ngoài, cũng nhìn thấy bóng Nguỵ Thanh Việt đang lại gần từ phía sau phản chiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trên kính, từng bước tiến đến.

Hơi thở dần ngưng lại, Giang Độ cảm thấy răng mình run cầm cập, giọng nói như lực kéo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ra khỏi miệng:

"Nguỵ Thanh Việt, khi nào anh bán thân?"

Đêm tối hơn, từng tấc, từng tấc càng tối hơn.

Bóng người đằng sau đứng yên, câu trả lời của anh rất thẳng thắn, giống phong cách thường ngày của anh: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

"Đêm nay."

Đương nhiên, anh không quên bổ sung thêm:

"Nếu bạn học "Viết hộ" nguyện ý."

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thấy Mùa Xuân full, Thấy Mùa Xuân online, read Thấy Mùa Xuân, Đang cập nhật Thấy Mùa Xuân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 40 — Thấy Mùa Xuân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc