GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 36: Làm bạn trai cậu

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Khi anh trực tiếp tìm thấy Hoàng Oanh Thì: "Xin hỏi một chút, chỗ nhân viên nào tên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Giang Độ không?"

Gọi cả tên như thế, Hoàng Oanh Thì xuất phát từ lịch sự giao, cười hỏi anh, "Giám Đốc Nguỵ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 biết Tiểu Giang?"

Tiểu Giang, Tiểu Giang, kiểu xưng như này tầm thường quá, một công ty thểTiểu Trương, Tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Vương, Tiểu Lí, đương nhiên cũngthể Tiểu Giang. Nhưng cái tên này thần kỳ bao nhiêu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Giang Độ cũng không còn thiếu nữ nữa, giống anh, đã lớn hơn rất nhiều.

Nguỵ Thanh Việt nói tôi biết ấy, bạn học cấp 3, ban nãy nhìn thấy bóng dáng đi qua giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ấy, nhưng không quá chắc chắn.

Bạn học cấp ba? Hoàng Oanh Thì ngạc nhiên, chưa từng nghe Giang Độ nói, rất tự nhiên, ấy nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 với Nguỵ Thanh Việt vài lời về tình hình Giang Độ.

Công ty ngoài chương trình trò chuyện phỏng vấn, còn một tài khoản truyền thông mới, bám sát các điểm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nóng, có một đội chịu trách nhiệm viết bản thảo trên fanpage, kiểm soát bản thảo, Giang Độ làm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Một tuần đẩy ba đến bốn bài, lượng đọc trung bình hàng tuần rất lớn. Trong mắt Hoàng Oanh Thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253các đồng nghiệp, Giang Độ người nhút nhát, không thích nói chuyện, ngoại trừ bắt buộc phải giao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tiếp công việc, thể không nói liền không nói, chứng sợhội điển hình.

Trong bãi đậu xe khách sạn, tài xế Lão La vẫn đang đợi anh, Nguỵ Thanh Việt nâng cổ tay nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đồng hồ, nhíu mày, đồng hồ anh bị hỏng rồi? Thời gian không chuyển động, anh tự hỏi không biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hôm nay phải dokhí hay phong thủy của khách sạn không tốt, tất cả công cụ tính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 toán thời gian đều bị bỏ rơi.

Anh gọi điện cho Lão La, bảo ông lên tầng một chuyến, thay anh mang đồng hồ đến cửa hàng. Nguỵ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Thanh Việt mắc chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế về thời gian, đồng hồ rất quan trọng, nếu không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253thời gian, anh không thể tìm thấy tọa độ của mình trong thành phố. Thời gian trên đồng hồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bắt buộc phải luôn tồn tại.

Sương khói không ý muốn tan đi chút nào.

Nguỵ Thanh Việt đến tìm Giang Độ, trong căn phòng khác, một vài thực tập sinh đang nói về ảnh bìa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 số báo này, cũng nói đoạn phim lần này không biết bị cắt thành như nào. Anh nhìn thấy một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cô gái uốn tóc xoăn, thân hình rất mảnh mai, mặc váy đen, cánh tay trắng nõn như trong trí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhớ của anh.ấy đang giải thích cho các thực tập sinh mới về cách sử dụng hệ thống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trí tuệ nhân tạo để chọn ảnh, hệ thống này vừa hay sản phẩm nghiên cứu phát triển © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 của công ty Công nghệ Lĩnh Động, nơi Nguỵ Thanh Việt làm việc.

Anh chỉ nhìn thấy bóng lưng, nhờ vào cánh tay anh mới biết đó Giang Độ.

Nguỵ Thanh Việt gõ ngón tay, mọi người lần lượt ngẩng đầu lên, nhìn về phía anh, sau đó nhắc Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Độ cái đó.

Quay lại nhìn tớ đi, quay lại nhìn tớ đi, nhìn tớ đi. Nguỵ Thanh Việt thầm niệm trong lòng, hết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lần này đến lần khác.

Giang Độ cuối cùng cũng quay lại.

Khuôn mặt anh tuấn mang theo phong vị thiếu niên, chút đắc ý.

Anh thấy trong mắt Giang Độ hiện lên một tia hoảng loạn, hiển nhiên, nhận ra anh rồi, điều này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cũng không khó khăn gì, bao nhiêu năm trôi qua, thời thế thay đổi khôn lường, nhưng Nguỵ Thanh Việt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vẫn Nguỵ Thanh Việt.

Những năm này anh vẫn giữ nguyên kiểu tóc từ thời cấp 3, chiều cao gần như không thay đổi, thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hình cũng không chút đổi thay, anh cố hết sức giữ nguyên hình dáng ban đầu, như thế, thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khiến Giang Độ vừa nhìn thể nhận ra anh.

Cho để tăng khả năng tình bắt gặp bóng dáng quen thuộc trên đường phố nhộn nhịp. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Nhưng sẽ luôn một vài thay đổi, anh đã một người đàn ông rồi, không còn thiếu niên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nữa.

"Tôi tìmGiang, tiện ra ngoài một chút không?" Nguỵ Thanh Việt không quan tâm đến ánh mắt© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hỏi của người khác, khi anh nói hai chữ "Cô Giang", nhấn mạnh hơn một chút.

Khuôn mặt Giang Độ trở nên nhỏ hẳn đi, gần như còn nhỏ hơn khuôn mặt thời thiếu nữ, lẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bởi kiểu tóc dày bồng bềnh, tạo nên khuôn mặt vừa trắng trẻo vừa thanh thuần, còn thoa một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ít son môi.

ngước mắt nhìn anh, thời gian như biến mất trong chốc lát, khi nhìn thấy Nguỵ Thanh Việt tới gần, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tất cả những giấc mơ thời thiếu nữ của cô, lại hiện lên một cách chua xót ràng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cảm thấy như thể mình đã chạm vào chiếc đèn trên đỉnh đầu, nhưng chiếc đèn đó lại giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 như chiếc đèn ở quê khi còn nhỏ, bóng đèn mờ, lỗi thời, vừa chạm vào nó, bóng của cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhà trong phòng đều xao động như bị gió thổi bay.

Giang Độ cố hết sức để vẻ mặt của mình trở nên bình tĩnh hơn, thản nhiên hơn, kiểu dễ dàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 như những người trưởng thành nở nụ cười khi gặp lại nhau. nói với thực tập sinh, tự mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đi ra ngoài, sau đó theo Nguỵ Thanh Việt đi đến lối thoát hiểm.

"Đã lâu không gặp, cô Giang." Nguỵ Thanh Việt vẫn dùng kiểu xưng nặng nề ấy, anh duỗi tay ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Giang Độ dường như vẫn chưa quen với việc gặp lại anh, vẻ mặt bối rối, hơn nữa, mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đỏ bừng, đôi mắt một lớp sương mù.

"Nhiều năm như vậy rồi, vẫn giả vờ không quen biết?" Nguỵ Thanh Việt nhìn cười, tay vẫn trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không, không ý muốn thu lại, trực tiếp nắm lấy bàn tay đang rũ xuống của cô, hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 dùng lực chút, "TớNguỵ Thanh Việt, không nhận ra tớ nữa?"

Giang Độ lập tức cảm thấy toàn bộ linh hồn mình đều bị bắt chặt lấy.

Hai người duy trì động tác bắt tay ngượng ngùng, Giang Độ mím môi, lớp sương trong mắt ngày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 càng dày, hai mắt không chớp nhìn chằm chằm khuôn mặt anh, Nguỵ Thanh Việt không nói chuyện, cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tránh ánh mắt, kiên nhẫn chờ nhận ra mình, lông mày của anh vẫn đậm như thế, mũi cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vẫn cao thẳng như thế, đường nét chút thay đổi, sắc nét hơn, thời gian đã định hình khuôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mặt này.

Thế giới trở nên rất yên tĩnh.

Cuối cùng Giang Độ chậm rãi lộ ra chút ý cười, giống như hy vọng mỏng manh, nở rộ nơi khóe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 miệng, khẽ gật đầu, "Nhận ra." Nói xong rút tay lại, cả người không nhịn được khẽ run lên. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

"Nhận ratốt, buổi tối thời gian không? Cùng nhau ăn cơm?" Nguỵ Thanh Việt giọng điệu hỏi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhưng thái độ rất mạnh mẽ dứt khoát.

Trái tim Giang Độ chua xót với tốc độ khó tin, nhìn anh không nói nên lời, như muốn phân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 biệt đâu mơ, đâu thực.

Nếu mơ, hãy nhanh chóng để tỉnh dậy. không nhịn được muốn nhìn ra ngoài, xem nhà cao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tầng còn đó không, bầu trời còn đó không,cònthể nghe được tiếng dòng xe chen chúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không, cả đèn giao thông còn sáng đèn không.

"Tớthời gian." Ngực Giang Độ hơi phập phồng, bất kể hay không, cũng phải đồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ý anh đã.

"Được, mấy giờ tan làm? Tớ tới đón cậu," Nguỵ Thanh Việt đơn phương quyết định, anh lấy điện thoại ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 "Để lại phương thức liên lạc."

Anh cũng không quan tâm cách này quá đường đột hay không, mất liên lạc 12 năm, trong vòng một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phút phải nhanh chóng nối liền lại.

Lúc nhập số, ngón tay cử động khôngràng, vừa ngước mắt lên, bắt gặp đôi con ngươi đen láy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 của Giang Độ.

thật sự dường như không biết phải nói gì với anh, càng im lặng hơn trước, Nguỵ Thanh Việt rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 muốn tức giận với cô, hỏi cô, rốt cuộc cô bị sao thế tại sao mấy năm qua không tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thấy người, cũng chưa từng chủ động liên lạc với anh lấy một lần?

Nhưng nhìn thấy Giang Độ, sự khó chịu tích tụ bao năm tan biến một cách kỳ lạ, chỉ chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trong tích tắc.

Buổi chiều anh buổi lễ ra mắt cần tham dự, do Viện Nghiên cứu Công nghiệp Thông minh của Đại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 học T khởi xướng, một số công ty lớn cùng với hãng xe hơi nổi tiếng đã tổ chức một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trại huấn luyện trí tuệ nhân tạo.

"Liên lạc sau." Nguỵ Thanh Việt vừa nói, điện thoại đã vang lên, anh nói câu "Xin lỗi", trả lời điện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thoại ngay trước mặt cô, Giang Độ tránh, nhẹ nhàng chỉ chỉ với anh, ý tớ đi trước. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Nguỵ Thanh Việt một tay nghe điện thoại, một tay nắm chặt lấy cô, ánh mắt nói rõ, đừng đi.

Hành vi kiểu này rất không cảm giác ranh giới, anh không sợ bị gái hơn mười năm không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 gặp phản cảm.

Giang Độ chỉ đành nguyên chỗ cũ, không nói tiếng nào, như thể đang đứng dưới đáy biển, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đã nói cái gì, thật ra cũng không nghe lọt một chữ, chỉ giọng nói của anh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chỉ nghe giọng nói đó thôi.

Nguỵ Thanh Việt vừa nói chuyện điện thoại, đôi mắt lại nhìn cô, ánh mắt hầu như không di chuyển lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 một tấc.

Chuyện này hoàn toàn khác so với kế hoạch ban đầu. Cái khỉ tiến hành theo thứ tự, hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lạt mềm buộc chặt, anh cảm thấy kế hoạch sau khi gặp lại anh đã nghĩ đến© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 số lần trước đó đều rất ngốc, anh 28 tuổi rồi, cũng sắp trải qua một phần ba cuộc đời, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vậy còn lãng phí cáinữa?Cuộc đời ngắn ngủi, anh đều sắp bước qua tuổi 30, đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trên đống đổ nát của thanh xuân, muốnthì phải nói, muốn làm thì ngay lập tức phải làm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cuộc đời không nên để lãng phí thêm một giây nào nữa.

Điện thoại cuối cùng cũng được đưa ra khỏi tai, Nguỵ Thanh Việt nói: "Tớ phải đi rồi, nhưng đúng giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sẽ tới đón cậu."

Tim Giang Độ đập thình thịch, cố gắng theo kịp nhịp điệu của anh: "Cậu biết vị trí công ty © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chúng tớ không?"

"Biết," Nguỵ Thanh Việt đang cười, "Đợi tớ, tớ nhất định sẽ tới."

Giang Độ lại khẽ gật đầu, tiếc chữ như vàng: "Vậy tớ đợi cậu."

Cuộc hội ngộ dường như đột ngột, nhưng lại rất tự nhiên.

Tại buổi lễ ra mắt buổi chiều, các thành viên của ban Công tác Khu Phát triển Kinh tế Công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nghệ, các giáo của viện nghiên cứu, các nhà nghiên cứu cấp cao đềumặt đây, Nguỵ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Thanh Việt đưa Tổng giám đốc triển khai của họ tới, vây quanh chọn chủ đề, anh cùng mọi người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chia sẻ ý tưởng kỹ thuật, đồng thời thể hiện rõ cụ thểhình 3D.

Ba hãng công ty xe hơi đến đây đều đối tác công ty công nghệ Lĩnh Động Nguỵ Thanh Việt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đang làm việc, đã xác định phương tiện lái xe thông minh cấp L4 sẽ được tung ra thị trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vào năm 2025.

Toàn bộ quá trình cuối cùng đã được anh tóm gọn trong mười phút, biến thành một video khoa học phổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thông dễ hiểu hơn, đăng nó lên mạng.

Khi Nguỵ Thanh Việt đến tìm Giang Độ, thực ra đã quá giờ tan làm của cô, anh lái một chiếc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Ford Mustang đã được cải tiến, dừng bãi đậu xe dưới tầng hầm gọi điện cho Giang Độ.

Ngay sau đó một bóng người bước ra từ thang máy, Giang Độ vừa đi, vừa nhìn xung quanh, Nguỵ Thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Việt xuống xe, búng tay.

Dáng vẻ cô đi đường nhẹ nhàng lặng lẽ, Nguỵ Thanh Việt cảm thấy mọi thứ đều rất quen thuộc, cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 giác quen thuộc ấy đi kèm với một chút ấm áp khiến người khác chua lòng.

Trên người anh không thay đổi, dáng vẻ điềm tĩnh tự nhiên, đến tham gia buổi phỏng vấn, đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 giày thể thao, đến lễ ra mắt mới thay lại áo mi trắng, quần tây dài, đứng thẳng người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ở đó, chào Giang Độ:

"Xin lỗi, đến muộn chút."

Giang Độ vén tóc ra sau tai, vành tai trắng nõn đến chói mắt,lộ ra nụ cười ngượng ngùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 anh quen thuộc: "Không sao, tớ tăng ca thêm chút."

Anh chạy lại mở cửa chomột cách lịch lãm, chân dài tay dài, cánh tay anh mở cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cảm giác sức mạnh một người đàn ông.

"Muốn ăn cái gì?" Nguỵ Thanh Việt rất tự nhiên nói về chủ đề ăn uống, nghe thấy Giang Độ nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 "Tớ ăn cũng được." anh nói tiếp, "Vậy tớ quyết định."

"Được." Giang Độ yên lặng cài dây an toàn, tư thế ngồi gọn gàng, nhưng cả người đều căng thẳng.

"Nhiều năm thế rồi, giờ gặp tớ vẫn căng thẳng vậy à?" Nguỵ Thanh Việt đùa, liếc một cái, tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rất ngoan ngoãn đặt trên đùi, anh rất muốn chạm vào bàn tay ấy, giữ trong lòng bàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tay mình.

Giang Độ dặt mỉm cười, gật đầu, rồi lại lắc đầu, cảm thấy ngơ ngác với sự biểu đạt linh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tinh của mình.

"Hôm nay gặp cậu tớ rất vui, cậu thì sao?" Anh ho nhẹ một tiếng, xe từ từ lái ra khỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bãi đậu xe, lập tức chạy vào trong ánh đèn neon hỗn loạn của thành phố.

Nói thẳng thế đã hoàn toàn nằm ngoài quy luật phát triển tình cảm nam nữ bình thường.

Đúng như anh nghĩ, Giang Độ cảm thấy xấu hổ, đâytình huống kiểu vậy? Nguỵ Thanh Việt cố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tình phớt lờ sự chênh lệch mười mấy năm giữa họ, cứ như thể anh và cô, vừa mới bắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đầu liền thể nói chuyện như thế này ngay.

"Vui." Giọng rất nhẹ nhàng, tất cả cảm xúc đều bị dồn nén sau trái tim, ánh mắt bắt đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lưu động, như thể cảm thấy xe của anh mới lạ, nhìn thoáng qua nội thất trong xe.

Nguỵ Thanh Việt bắt được ánh mắt đang nhìn quanh của cô, giọng nói có ý cười:

"Xe này tớ tự sửa lại đấy, ban đầuchiếc xe đã qua sử dụng."

Giang Độ ngạc nhiên nhìn anh, Nguỵ Thanh Việt thế mà lại lái xe cũ, giá cả cũng không tương xứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 với thân phận người mới nổi về công nghệ như anh, anh không chỉ mua lại xe cũ,còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tự mình sửa lại nó?

Nhưng điều nàyvẻ cũng không khó hiểu lắm, anh trước giờ vẫn luôn tính như vậy.

Không cần hỏi, Nguỵ Thanh Việt tiếp tục giải thích: "Thực ra cũng không gì, trong nước không bằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nước ngoài, nước ngoài về mặt này quản lý lỏng lẻo hơn chút, lần này chỉ là để thêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phần thoải mái. Không giống như nước ngoài, thể lập trình lại mọi chương trình."

"Một mình cậu làm được không?" Nghe đến kỹ thuật mới, Giang Độ không hề lộ ra vẻ kinh ngạc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chuyện quan tâm hơn phải do Nguỵ Thanh Việt làm không.

"Được," Nguỵ Thanh Việt nói với cô, "Tớ thích táy máy mấy thứ đấy."

Ánh đèn êm dịu trong xe, chiếu lên từng đường nét của anh, tựa như giấc mộng.

Cảm giác mọi thứ như quá mạnh mẽ, khiến Giang Độ đột nhiên khó thở, muốn nắm lấy cánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tay anh, nhưng biết quá đột ngột, chỉ thể khẽ thở dài, "Cậu vẫn thông minh như thế." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

"Cậu khen tớ, tớ sẽ cảm thấy rất vui." Nguỵ Thanh Việt trở nên rất thích thể hiện tâm trạng hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tại của mình, anh cái đó, đã thay đổi rất ràng, "Tớphải nên khen cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không, trở nên xinh đẹp hơn rồi?"

Giang Độ cuối cùng cũng cười, xấu hổ quay đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bên ngoài là những tòa nhà cao tầng vụt qua, cả những ánh đèn đường, thành phố trông giống như một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hành tinh đầy màu sắc.

như muốn bật khóc: Cậu đến tìm tớ rồi, Nguỵ Thanh Việt. Vậy, sau đó thì sao?

"Đến Long Phụng Các đi, ăn cháo tôm hùm, à đúng rồi, không dị ứng hải sản nhỉ?" Giọng Nguỵ Thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Việt lại lần nữa văng vẳng bên tai, vừa quay đầu, nhìn thấy vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 anh.

Giang Độ lắc đầu,lại ngồi thẳng lưng, nhìn thẳng về phía trước.

"Muốn nghe nhạc không?" Nguỵ Thanh Việt nói, "Nhưng chỉhai bài."

Giang Độ lập tức quay mặt lại, nhìn anh.

Rất nhanh khúc dạo đầu quen thuộc, lưu luyến của 《Nửa trái tim》vang lên trong xe, tầm mắt của Giang Độ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhanh chóng trở nênhồ, giai điệu năm xưa tựa như dòng nước nhẹ nhàng, quấn lấy họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hiện tại.

Họ không nói với nhau câu nào nữa, nghe xong《Nửa trái tim》rồi nghe 《Đêm mưa lạnh》, vòng tuần hoàn, đan xen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trước sau, như một vòng tròn không bao giờ thoát ra được, cho đến khi chiếc xe dừng lại gần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhà hàng, Nguỵ Thanh Việt với lấy chiếc áo khoác từ ghế sau, vắt cánh tay, cùng Giang Độ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đi vào nhà hàng.

Giang Độ vẫn cái tính sao cũng được,bảo anh gọi món đi, Nguỵ Thanh Việt cũng không đôi co © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 với nhiều chuyện này, rất dứt khoát gọi một đống đồ.

"Có rất nhiều điều muốn hỏi cậu," Nguỵ Thanh Việt cười, "Không biết bắt đầu từ đâu thì tốt, mấy năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nay cậuổn không?"

Trong đôi mắt anh khuôn mặt của Giang Độ luôn chút không chân thực, thể do mong đợi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quá lâu thành hiện thực, nên mới cảm giác lạ.

Khi anh nói câu này, ánh mắt chậm rãi quét qua từng tấc da thịt trên mặt cô, tóc mái rối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bù, lông mày, đôi mắt, mũi, đôi môi như bông hồng đỏ.

"Cũng ổn." Giang Độ không muốn nói đến khó khăn,cũng hỏi anh: "Cậu thì sao?"

"Vô vị thôi," anh cười ranh mãnh, "Tổ tiết mục mời tớ, không cần phải nói về lý lịch của tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 suốt mấy năm qua nữa nhỉ? Tất cả đều hàng thật, hy vọng không làm các cậu nghĩ tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 làm giả, chúng ta nói chút chuyện riêng được không?"

Giọng điệu đột nhiên trở nên thân mật hơn chút, Giang Độ lịch sự cúi đầu ăn tôm viên, "Ừm" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 một tiếng, trong đầu chất đống "Chuyện riêng".

"Không biết cậu thích nghe hay không." Nguỵ Thanh Việt nhìn thật sâu, anh thể cảm nhận được Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Độ đang cố ý tránh anh, phải do xa nhau lâu quá rồi? Hay là, giống như trước đây? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Anh chút thất vọng, hoặc thể là do anh thể hiện sự thẳng thắn vượt quá khoảng cách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 giao của đối phương, sao anh thể chắc chắn, Giang Độ với anh chứ?

Một khoảng im lặng.

Giang Độ từ từ ngẩng đầu, giọng điệu hết sức thận trọng: "Cậu, còn muốn nói không?"

"Nhất thời không biết nên nói cái gì." Nguỵ Thanh Việt thành thật, cười nói.

"Cậu nóitớ cũng thích nghe, như là, nếu cậu muốn nói về lĩnh vực kinh doanh công nghệ Lĩnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Động thì tớ thể không quá hiểu, tớ rất nhà quê, đối với công nghệ tiên tiến chỉ nghe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 qua một vài từ." Giang Độ nói xong, sắc mặt hơi ửng đỏ, bị ánh đèn che khuất.

Nguỵ Thanh Việt như thể bắt được cái đó, anh cao hứng hỏi: "Nhà quê cái gì? Cậu chỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nào nhà quê?"

Giọng Giang Độ không lạnh không nóng: "Tớ rất hiếm khi gọi đồ ăn ngoài, không thích nói chuyện với người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khác trên mạng, ngoài công việc ra, dòng thời gian Wechat tớ cũng không gì, chuyện thì thông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 báo cho ông ngoại một tiếng, không thích gửi tin nhắn. Cũng không thích dùng điện thoại, tớ cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thấy, tớ thật sự lạc nhịp với thời đại, nhất thân mộ khí*, không biết từ này hình dung có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đúng không."

*Nhất thân mộ khí: Tinh thần sa sút, phong độ kiệt quệ (trái ngược với "hoạt bát")

"Không có," Nguỵ Thanh Việt dịu dàng cười với cô, "Sao lại gọi lạc nhịp với thời đại? Không ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quy định phải thích những người khác thích cả."

"Cảm ơn cậu đã hiểu." Trong cử chỉ của Giang Độ, sự khách khí của một người quan sát từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 xa.

Nguỵ Thanh Việt nhìn cô chằm chằm, luôn ý thăm dò, Giang Độ bị anh nhìn dần dần không được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tự nhiên, anh cười, hỏi cô: "Ông ngoại cậu vẫn khoẻ chứ? đây à hay là?"

"Sức khỏe đều vẫn tốt, hai người đều đây, nhưng chúng tớ không mua được nhà, nơi ở cách công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ty tớ khá gần, diện tích cũng hơi nhỏ, không to như nhà cũ." Giang Độ khi nói không mua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 được nhà lại rất thẳng thắntư, như thể cũng không cảm thấy đây vấn đề lớn gì. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Nguỵ Thanh Việt gật đầu, anh nói: "Tớ nhớ ông ngoại cậu nấu ăn rất ngon." Ngón tay bất giác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lên mặt bàn, "Hôm nào, tớthể đến thăm nhà không? Thăm ông ngoại cậu."

Giang Độ sững người một hồi, vẻ mặt không hiểu Nguỵ Thanh Việt rốt cuộc đang nghĩ cái gì, đôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mắt xinh đẹp, lúc nào cũng nhìn người khác với vẻ cảnh giác, còn chút buồn man mác như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 làn khói xám.

"Có phải quá đột ngột không?" Nguỵ Thanh Việt hỏi, "Nếu như cậu cảm thấy không phù hợp, coi như vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rồi tớ chưa nói đến vậy."

"Cậu thật sự muốn đến sao?" Giang Độ nhìn vào mắt anh, chút rụt rè, "Tớ không biết cậu đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nói khách sáo hay gì, tớ sợ tớ sẽ hiểu lầm."

"Tớ với cậu làm khách sáo, những tớ nói đều những gì tớ nghĩ trong lòng," Nguỵ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Thanh Việt đính chính lại cho cô, "Ăn đi, thử súp này, vị không tồi."

"Nguỵ Thanh Việt," Giang Độ đột nhiên gọi tên anh, đợi anh thật sự quay sang nhìn cô, ánh mắt lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trốn quay đi, như đang chuyên tâm ăn đồ ăn dưới tay, "Cậu hôm nay tìm tớ, phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vẫn coi tớbạn không? Giống như khi chúng ta còn học cấp ba?"

Nguỵ Thanh Việt tốc độ nhai chậm lại, anh nhấp một ngụm trà, nói: "Không phải, tớ không coi cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bạn, cũng không ý định ấy."

Giang Độ đột nhiên dừng động tác, hơi nhíu mày, mím chặt môi. nghĩ, thế cậu tới tìm tớ làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cái gì?

"Có bạn trai chưa?" Nguỵ Thanh Việt trầm giọng hỏi cô.

Câu hỏi quá đột ngột, Giang Độ bị câu hỏi đột ngột làm cho lúng túng, lắc đầu.

"Khéo thật, tớ cũng chưa bạn gái. Cậu nhìn tớ thử xem, làm bạn trai cậuđược không?" Nguỵ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Thanh Việt dứt khoát gọn gàng nói ra, anh bày tỏ ngắn gọn, đôi mắt nóng như miếng lưới dày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đặc, ụp thẳng lên người Giang Độ.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thấy Mùa Xuân full, Thấy Mùa Xuân online, read Thấy Mùa Xuân, Đang cập nhật Thấy Mùa Xuân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 36 — Thấy Mùa Xuân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc