GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 33: Cảm thấy thật bẩn

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Ngày hôm đó cứ kết thúc vội vàng như thế, Nguỵ Thanh Việt từ đầu đến cuối cũng không nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mấy lần, cũng không nói với cô một lời, lại biến mất giữa biển người.

Sao thể không có tin đồn chứ?

Thức ăn rơi vãi trên sàn, lộn xộn bừa bãi, Giang Độ xinquản lý nhà ăn cái chổi và © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hót rác, Vương Kinh Kinh vốn muốn cùng cô quét dọn, nhưng Lâm Hải Dương không biết từ đâu chui © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ra, giành lấy quét dọn.

"Các cậu gầy như mấy chú con vậy, để tớ làm cho." Lâm Hải Dương cầm cây lau nhà trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tay, cậu cười hihi, vẫn giống ngày trước thích nói đùa như thế.

Giang Độ lúc này mới lần đầu tiên phát hiện ra, Lâm Hải Dương hình như lúc nào cũng không biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 từ đâu đột nhiên chui ra, quả thực rất kỳ quái.

Thi đại học hai ngày, chuyện quan trọng như thế, vậy cũng không khác ngày thường, mặt trời mọc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rồi lặn, cổng trường đông nghịt phụ huynh đưa con đến điểm thi, cảnh sát giao thông duy trì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trật tự, bên đường cái cả một hàng taxi dài dừng đón đưa cáctử, đây là chuyện lớn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 của cả nước, nhưng xảy ra chuyện lớn như thế nào, mặt trời vẫn mặt trời ấy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bầu trời vẫn bầu trời ấy, thế gian vị.

Đêm mùng 8, khối 10 khối 11 khôi phục tiết tự học buổi tối, trong trường, đèn toà dạy học rực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sáng, các anh chị khối 12 đứng trên tầng cao sách, bay phấp phơi, giống như hoa tuyết rơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 xuống, có người lớn giọng tỏ tình, hét "XXX, tớ thích cậu", người làm theo cũng hét "Ngày sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không gặp lại, tạm biệt Mai Trung", không khí tự do, như thể ngay lập tức trước mặtcảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tốt nghiệp lớp 12.

Toàn bộ khu nhà dạy học hỗn loạn, không ai quản lý, lan can hành lang chật ních học sinh khối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 10 11 đang nhìn các anh chị khối trên vui đùa ồn ã, ánh đèn phản chiếu trong mắt, đồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tử đen láy,từng mảnh sách bị nát,cả những nụ cười thoả mái, còn cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sự ngưỡng mộ không lời nào tả được.

Trong lớp rất ít người, tất cả đều ra ngoài hết, Giang Độ bạn cùng bàn Chu Ngọc Long đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngồi chỗ không di chuyển, Chu Ngọc Long lấy ra chiếc máy MP4 xem phim, bên ngoài quá ồn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quả thực không học được, ấy quyển sổ, thích dùng để trích lại những lời thoại phim hay. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Phải biết rằng, dưới áp lực thi đại học, những cậu thiếu niên bị hạn chế lên mạng hạn chế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 làm đẹp chỉthể mặc đồng phục, đối với thế giới với các món ngonbao nhiêu khát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vọng bách. Thế nhưng, nếu cứ đắm chìm vào đó thì thật lỗi, chỉnhững lúc như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 này, xem một bộ phim thể yên dạ yên lòng.

Giang Độ đến tâm trí xem phim cũng không có, đang sắp xếp lại ghi chép tổng hợp Văn.

Lúc muốn đưa tay lên vuốt tóc, cảm giác ánh mắt Chu Ngọc Long đang nhìn mình, Giang Độ ngước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mắt lên, bắt gặp ánh mắt Chu Ngọc Long đang nhìn cô, vẫn vẻ mặt nhàn nhạt ấy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ấy rất ít nói chuyện, trông như rất khó tiếp xúc. Bây giờ Giang Độ biết rồi, hoàn toàn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phải vậy.

giơ mặt ra nhìn, Chu Ngọc Long không cười, bên tai vẫn đeo tai nghe, thu ánh mắt lại, tiếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tục xem phim.

Chuyện nhỏ ti hi này, Giang Độ không để tâm lắm, mặc không biết tại sao Chu Ngọc Long © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhìn chằm chằm mình.

"Cậu cái đó không?" Giang Độ đột nhiên phát hiện có điều đó bất thường, kỳ kinh nguyệt của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chút lộn xộn, dặt chọc Chu Ngọc Long mấy cái.

Nữ sinh tháo tai nghe ra: "Sao thế?".

||||| Truyện đề cử: Sổ Tay Người VợChồng "7 Năm Ngứa" |||||

"Có cái đó không? Hình như tớ đến rồi." Giang Độ nói, "Quên mua rồi, mai tớ sẽ mua." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

"Trong lớp không có, phòng ngủ có, cần bây giờ à?" Chu Ngọc Long ấn dừng bộ phim.

Giang Độ vội vàng xua tay: "Không sao, vậy đợi hết tiết tự học tối cho tớ mượn hai cái được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không? Mai tớ trả cậu."

"Được." Chu Ngọc Long lại đeo tai nghe, ấy không nói mấy câu khách khí như không cần trả.

Giang Độ còn muốn nói thêm đó, nhưng lời nói đến miệng, lại chần chừ nuốt xuống.

Sau khi trở lại trường, luôn sợ làm đó một mình, xuống nhà ăn, đi lấy nước, đi vệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sinh, cổng trường thì càng không dám ra. Như thể luôn số ánh mắt trong một góc nhỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nào đấy rình rập cô, vừa xuất hiện, những ánh mắt đó liền dán chặt vào người, giống như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lớp mồ hôi mùa hè, không dễ chịu.

Bên ngoài rất nhiều người,muốn đi vệ sinh,một tờ giấy vệ sinh dài từ trong ngăn kéo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ra, xếp chồng lên nhau, Giang Độ nắm chặt trong tay rồi bất chấp khó khăn đi ra.

Nhanh chóng lướt qua đám đông ồn ã, cúi đầu, giống như kẻ trộm phạm lỗi, Giang Độ chỉ muốn đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhà vệ sinh thật nhanh.

Hành lang đầy bóng người, dài như vậy, tưởng như không điểm cuối, nhưng vẫn sẽ ra được thôi, phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không?

Giang Độ quay đầu, thở một hơi thật dài, ngẩng mặt lên, nhìn ánh đèn rực rỡ của toà dạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 học, những mảnh hoa giấy nhỏ vụt qua bên má.

Mình cũng sẽ có một ngày như vậy, cố lên. thầm tự nói với bản thân.

Ngày hôm sau, học sinh khối 12 rời trường học, sân trường trở lại trật tự, chạy thể dục giữa tiết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Giang Độ như thường lệ không tham gia, ở trong phòng học đắn đo tự hỏi một mình đi đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cổng trường mua băng vệ sinh như nào.

Mãi mới lấy đủ dũng khí, Chu Ngọc Long lại đột nhiên hổn hển chạy đến lớp học, nhìn Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Độ nói: "Cậu định đến siêu thị cổng trường mua cái đó, phải không?"

Giang Độchút kinh ngạc, gật đầu.

"Đưa tiền tớ đi, tớ mua cho cậu," Chu Ngọc Long chạy đến đỏ mặt, "Khôngviệc thì đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đến cổng trường."

"Không sao, tớ cũng không thể cứ tiếp tục làm phiền cậu được." Giang Độ khéo léo từ chối, dịu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 dàng cười với Chu Ngọc Long, "Dù sao cũng cảm ơn cậu."

"Đừng đi, Giang Độ." Sắc mặt Chu Ngọc Long trở nên rất tệ, "Tớ mua giúp cậu."

Giang Độ nhìnấy một cái, lúc sau mới nhẹ giọng hỏi: "Người đó đang cổng trường?"

Chu Ngọc Long ràng ngập ngừng đôi chút, nhưng vẫn nói với cô, nói: "Ừ, nghe giáo viên nói người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 này bị bắt giam rồi, nhưng không biết làm sao lại chạy đến cồng trường ăn nói linh tinh, cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không việc thì đừng ra ngoài, cũng đừng để ý hắn ta."

ấy cáicũng biết, biết chuyện nàychuyện như vậy.

Bả vai Giang Độ khẽ run, không nói thêm nữa, lấy tiền ra đưa cho Chu Ngọc Long.

đột nhiên cảm thấy buồn nôn, che miệng lại, lúc Chu Ngọc Long đi rồi mới một mình chạy xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 dưới tầng.

Đến nhà vệ sinh, nhanh chóng đóng cửa lại, Giang Độ lại phát hiện mình không thể nôn ra cái gì, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngồi xổm cạnh nhà vệ sinh, nước tiểu màu vàng bắn ra, không cẩn thậntình giẫm phải, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chỉ cảm thấy bẩn thỉu.

Bên ngoài, hình như bạn nữ bước vào, lúc này nhạc trong sân trường cùng lớn, lúc nào cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 người nhân lúc chạy thể dục lười biếng, nói muốn đi vệ sinh.

"Cái người đàn ông kia lại đến rồi, đáng sợ quá đấy."

"Thật ấy, biến thái, làm người ta trong lòng cứ lo sợ, sao bạn nữ đó lớp Văn thực nghiệm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chưa chuyển trường đi, cậu ta không chuyển, trường chúng ta quả thật không cách nào sống yên ổn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 được mất."

"Sao cậu ta nỡ chuyển trường chứ, khó khăn lắm mới thi được vào Mai Trung, lại còn lớp thực nghiệm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không cam tâm thôi. Nhưng mà, mẹ cậu ấy rốt cuộc sao nhỉ, cậu phải nghe tên biến thái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 kia nói, mẹ cậu ta cố ý mặc váy để quyến rũ ông ta, ngược lại lại đi kiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ông ta cưỡng hiếp, phải như thế thật không?"

"Cũng thể, nếu không thì ai lại đi sinh đứa trẻ có tội chứ, thật không hiểu, aiz, phiền phức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quá, dạo này mẹ tớ cũng rất lo cho tớ, thứ sáu học xong cũng toàn đến đón tớ."

"Tớ cũng vậy, mẹ tớ gần đây cũng nhất định đòi đón tớ, hy vọng cái bạn đó sớm chuyển trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đi, như thế chúng ta thể an toàn rồi. May mắn cậu ta không phải con trai, nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không, XX di truyền cũng khả năng, thật đáng sợ."

"Thật ấy, à đúng rồi, hai ngày thi đại học được nghỉ tớnhà chơi máy tính bị mẹ bắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 được, mắng thậm tệ, đợi thi đại học xong, tớ nhất định ngày nào cũng thức thâu đêm chơi. " © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

"Haha, tớ cũng định vậy đó."

Tiếng nói chuyện, tiếng cười nói, tắt mở vòi nước cả tiếng vặn vòi, tất cả âm thanh, Giang Độ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đều thể nghe thấy rấtràng, nhà vệ sinh lại trở nên yên tĩnh, giống thứ đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rơi bõm một tiếng rồi chìm sâu xuống đáy, xám xịt ảm đạm, đột nhiên rơi nước mắt.

Mười mấy năm trên đời cả nghìn lần tưởng tượng về bố mẹ mình, không một lần nào, như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 này cả.

Xấu xí, khiến người khác buồn nôn, như vũng nước tiểu dưới chân.

cảm thấy bản thân mình cũng như vậy.

Không biết người khác nhìn cô, giống cảm giác vừa rồi tình giẫm phải không, cảm giác thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chán ghét, cảm giác thật bẩn thỉu. Những ám thị bóng gió tự mình mấy ngày nay, trong phút chốc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sụp đổ hết.

Lúc Giang Độ đi ra, bị ánh mặt trời sáng trưng chiếu thẳng vào mặt, nheo mắt: Sao lại thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 này?

ràng mọi thứ đều đang bình thưởng, sao lại thành ra như này?

Không thể quay lại nữa rồi.

thậm chí còn không tư cách viết thư cho Nguỵ Thanh Việt,thật bẩn thỉu.

Như thể ánh sáng trong suốt ngoài kia bị bản thân nhìn một cái, liền trở nên trây bẩn.

Con người giống như tảng đá ngầm đen, bị làn sóng cảm xúc liên tục đánh đập.

không biết làm thế nào mà mình trở lại tòa dạy học, âm nhạc dừng lại, học sinh dưới sân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bắt đầu tản ra đen nghịt, Giang Độ nhìn đám người, nhiều người như vậy, nhiều ánh mắt như thế, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhiều cái miệng như vậy, đột nhiên cảm thấy hoảng sợ cùng, những người trước mắt như được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phóng to hạn, giống như người khổng lồ đứng sừng sững trước mắt.

Người khổng lồ vừa nhấc chân lên, liền thể giẫm chết cô.

Người khổng lồ đang từng bước lại gần, Giang Độ muốn chạy, nhưng chân như cắm rễ dưới đất không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhúc nhích, cho đến khi một bóng người quen thuộc đi tới, Chu Ngọc Long nhét chomột cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 túi ni lông màu đen:

"Mua được rồi, cậu không về lớp?"

Giang Độ ngớ ra nhìn ấy, Chu Ngọc Long liền hạ thấp giọng: "Cái đó, bảo vệ đuổi ông ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đi rồi."

Đồng tử đột nhiên co rút lại, Giang Độ định thần, muốn nở nụ cười thân thiện biết ơn với Chu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Ngọc Long, nhưng không làm được.

Bên ngoài cổng trường, Vương Dũng hôm sau lại đến, mở mồm ra lại gọi "Gái điếm nhỏ", thấy học sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cao giọng tuyên bố năm đó mẹ Giang Độ lẳng như nào, những lời còn lại thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cùng khó nghe, học sinh nhìn thấy phải đi đường vòng.

Nhà trường chỉthể lại gọi cảnh sát.

Nguỵ Thanh Việt nhìn thấy Vương Dũngcổng trường, lúc đó, ông ta vừa hay đang lộ ra hàm răng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253vàng, mái tóc bết bát còn dính đầy những mảnh gàu to đùng.

Đôi mắt nam sinh rất sâu, không ai biết cậu đang nhìn gì.

Trương Hiểu Tường đang mua đồ cửa hàng nhỏ cổng trường, một tay giữ chặt Nguỵ Thanh Việt, lo lắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nói: "Đừng hấp tấp, ngàn lần không thể ra tay với loại người này nữa, tớ cảm thấy, nhà trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhất định sẽ báo cảnh sát, cứ luôn quấy rối chúng ta thế này, cảnh sát sẽ không thể không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 để tâm đâu."

Nguỵ Thanh Việt không ngờ lại nhìn cô cười nhẹ: "Tớ biết."

Trương Hiểu Tường căng thẳng nhìn cậu, nói: "Nguỵ Thanh Việt, cậu đừng làm chuyện ngu ngốc, cậu sắp ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nước ngoài rồi đừng dây dưa với loại rác rưởi này nữa."

Nguỵ Thanh Việtvẻ đồng ý với câu nói của cô, nhẹ nhấc khoé miệng: "Chúng ta vào thôi."

Giữa chừngổn định được một ngày, khi bảo vệ cổng trường tưởng cảnh sát đã chặn được ông ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rồi, không ngờ rằng, Vương Dũng lại xuất hiện trước cổng trường lần nữa.

Các bạn học sinh ngày càngnhiều lời bàn tán, phụ huynh cũng ngày càng bất mãn,lớp phụ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 huynh đã gây áp lực lên nhà trường, kiến nghị Giang Độ chuyển trường, thậm chí người còn để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lại lời nhắn trên trang web Phòng Giáo dục.

Vương Dũng chỉ một yêu cầu, phải đưa Giang Độ đi, ông ta luôn miệng bảo mình bố đẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bố ruột của Giang Độ, cách đưa con gái đi.

Nháy mắt đến thứ sáu, phụ huynh chờ đón con cổng trường càng ngày càng nhiều, phần lớn đều đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đón con gái họ. Sự vụ này Mai Trung khiến luận xôn xao.

Ông ngoại tự nhiên cũng nghe được động thái bên phía trường học, ông nhờ người bạncũng đang bôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ba khắp nơi, vì thế nên hôm này đến đón Giang Độ muộn hơn chút, trong điện thoại, ông liên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tục nhờ vả chủ nhiệm nhất định phải giữ Giang Độ yên trong lớp, đừng ra ngoài.

Trong lớp học, lớp trưởng Chu Ngọc Long được chủ nhiệm sắp xếp, cạnh Giang Độ đợi ông ngoại. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Nếu đã như vậy thì cứ để các bạn trực nhật về đi, ba người bọn họ lớp quét dọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vệ sinh.

Chẳng bao lâu, toà dạy học đã trống trơn.

Chu Ngọc Long nhìn ra ngoài cửa thấy có người trước,ấy nói với Giang Độ: "Chắc tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cậu đấy, tớ với lớp trường đọc sáchbồn hoa tầng một, khi nào cậu xuống, gọi chúng tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 một tiếng." Nói xong, đánh mắt với lớp trưởng, hai người rời đi.

Giang Độ không thể không nhìn ra ngoài cửa sổ, cách lớp cửa kính, Nguỵ Thanh Việt cười với cô.

Khoảnh khắc đó, trong lòng thế lại toàn sự trốn chạy.

chút sững sờ treo giẻ lau lên móc.

Nguỵ Thanh Việt rốt cuộc nhìn thấy từ mình rồi? Đồng bệnh tương liên*? Không, cô không cần sự đồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cảm của cậu, hay nói, hai người muốn so xem ai thảm hơn? Giang Độ cúi đầu, trở về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngồi xuống chỗ ngồi của mình.

* Đồng bệnh tương liên: cùng cảnh ngộ thì thông cảm nhau

Nguỵ Thanh Việt đã đứng trước mặt cô, chút trêu chọc: "Sao không lau ghế rồi hãng ngồi?" Cậu nhớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tới người nào đó trong thư thích sạch sẽ.

Nam sinh thấy không nói chuyện, trực tiếp cong người, chống tay lên bàn cô, cười nói: "Sao thế, lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 giả như không quen?"

Giang Độ vẫn luốn cố sức chịu đựng, cuối cùng, ngẩng đầu nhìn cậu, Nguỵ Thanh Việt chân thực trong tầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mắt, khuôn mặt đó, sáng sủa như vậy, mắt từ từ ửng đỏ.

"Tưởng ông ngoại cậu đón rồi, sao còn chưa đi?" Cậu hình như nhắm mắt làm ngơ đôi mắt thỏ* của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cô, giọng điệu vẫn như trước.

* Ý nói mắt đỏ, bởi mắt thỏ màu đỏ

Giang Độ lắc đầu, vẫn không nói chuyện.

"Có phải ông cậuviệc không? Tớ đưa cậu về." Nguỵ Thanh Việt vỗ bàn hai cái, đứng thẳng dậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rút điện thoại ra, "Cậuthể gọi điện cho ông ngoại, nói với ông một tiếng."

Nhưng cậu không thể cứ mãi đưa tớ về, không ai thể làm được mãi, luôn phải dựa vào bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thân tớ.

Ban ngày mùa hạ dài như vậy, hoàng hôn cũng rực rỡ, hạt bụi bay giữa ánh sáng mặt trời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bóng râm, Giang Độ cảm giác mình như hạt bụi, thế giới cũng theo đó trở nên nhỏ đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khi nào mới thể lớn lên?

"Không cần đâu, tớ đợi ông ngoại, ông bảo tớ đợi ông, tớ sẽ đợi ông." Giang Độ nói, ánh mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không dám nhìn cậu, "Cám ơn cậu, cả chuyện lần trước, cảm ơn cậu giúp tớ giải vây," Không biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tại làm sao, những lời còn lại như chút cam chịu nói ra, "Cậu vẫn bằng lòng làm bạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 với tớ tớ nên cảm kích cậu, nhưng như thế e không tốt cho cậu, sau này..."

Nói đến hai chữ "Sau này", như thể câu chuyện đi đến hồi kết, cơn đau lòng chợt ập đến, Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Độ kìm nước mắt, "Tớ một mình thì tốt hơn, không muốn thêm phiền phức cho người khác."

Không khí yên tĩnh một lúc.

Nguỵ Thanh Việt vẫn luôn cúi đầu nhìn cô, Giang Độ lại không chút nhúc nhích.

"Nếu cậu cảm thấy tớ sẽ chút chuyện này mà thay đổi suy nghĩ về cậu, thì cậu nhìn lầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tớ rồi. Nếu cậu cảm thấy nợ tớ ân tình, vậy thì giúp tớ một chuyện," Cậu đang đợi© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngẩng mặt lên, quả nhiên, Giang Độ ngẩng đầu nhìn cậu, "Lúc trước tớ có nhờ cậu chuyện ấy, nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 với ấy, tớ vẫn luôn đợi ấy viết thư cho mình, đem nhữngxấu hổ viết ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 viết cũng được, tớ đều sẽ hồi âm, sau này ra nước ngoài cũng thể hồi âm, nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ấy đồng ý, tớ sẽ luôn giữ liên lạc với ấy. Tớ không trả lời thư của ai, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chỉ ấy, bảo ấy hãy yên tâm. "

Đôi mắt Nguỵ Thanh Việt sáng như vậy, lại sâu như thế, cậu nhìn chằm chằm Giang Độ, đột nhiên, móc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 từ trong túi quần ra một mảnh giấy gấp, đẩy cho cô:

"Đây số QQ khác của tớ, chưa từng thêm ai, còn cả email. Tớ sắp phải đi rồi, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 những thứ này tạm thời vẫn tiếp tục dùng, nếu phương thức liên hệ thay đổi tớ sẽ nói. Nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sau này ấy không muốn viết thư nữa, thể dùng những thứ này, phiền cậu thay tớ chuyển © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cho ấy," nam sinh dừng lại, "Tớ không muốn mất liên lạc với ấy, hy vọng ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thể biết."

Không đợi Giang Độ đáp lại, Nguỵ Thanh Việt nói: "Nếu cậu đã đợi ông ngoại, vậy tớ về trước đây." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Con người cậu ấy, chuyện cũng nhanh gọn vui vẻ, nói xong liền thật sự rời khỏi lớp học.

Chỉ còn lại mình Giang Độ, nắm chặt tờ giấy gấp, không mở ra xem, nhẹ nhàngthành vụn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nằmtrên bàn thật lâu, cuối cùng trên bàn chỉ còn lạivệt nước, phản chiếu ánh hoàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hôn bên ngoài.

Nguỵ Thanh Việt, ấy sẽ không viết thư cho cậu nữa.

Giang Độ nhìn bầu trời tươi đẹp bên ngoài, cầm túi đựng sách lên, khóa cửa phòng học.

Về đến nhà, Nguỵ Thanh Việt nhận cuộc điện thoại từ bên kia đại dương, sau khi cúp máy, cậu lặng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lẽ ngồi trên sô pha rất lâu. Sau đó, cậu đứng dậy bắt đầu bóc đồ chuyển phát nhanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253giúp việc giúp cậu lấy từ bưu điện, đó mấy số mới sau khi 《Thư thành》phát hành trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lại.

Trên ban công gió nóng, Nguỵ Thanh Việt lấy bút ra, ngậm nắp, ngồi trên ghế mây, trải giấy viết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thư, gió thổi đôi lông mày đen dày, đường chân trời phía xa kia, chỉ còn lại từng dải mây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đen u ám, đường viền trái đất biến mất dần.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thấy Mùa Xuân full, Thấy Mùa Xuân online, read Thấy Mùa Xuân, Đang cập nhật Thấy Mùa Xuân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 33 — Thấy Mùa Xuân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc