GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 27: Lá thư thứ tư

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Dưới ánh đèn, Giang Độ sáng bừng giữa đêm đông lạnh giá, khóc rồi, nếu Ngụy Thanh Việt không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phản ứng gì, cô sẽ tiếp tục đi về phía bóng đêm lạnh lẽo.

Phản ứng của Nguỵ Thanh Việt thường sẽ khác với người khác. Nhìn thấy con gái khóc, cậu ấy trước tiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không cảm thấy xấu hổ lúng túng, tiếp theo cũng không nói cái sợ nhấtcon gái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khóc cậu đừng khóc nữa tớ không biết an ủi vân vân.

Cậu nói: "Trên đường lúc nào cũng người đi lại, nếu cậu không muốn người khác nhìn thấy thì đổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chỗ khác khóc."

Giọng điệu nhẹ nhàng, trầm trầm, Nguỵ Thanh Việt nghiêm túc nhìn cô.

Giang Độ xấu hổ cùng, cô cho rằng cậu đang cười nhạo mình, bởi quá bối rối, đến nỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 từ đầu đến cuối không hơi sức để ý đến giọng điệu trong lời nói của cậu, vẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mặt chân thành của cậu, câu này nghe kiểu gì cũng như đang mỉa mai, khách quan nói, là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Nguỵ Thanh Việt thích nói chuyện như thế.

lau qua nước mắt, xoay người muốn chạy, nhưng bị Ngụy Thanh Việt kéo lại: "Giang Độ, cậu chạy cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 gì?"

"Tớ không sao nữa rồi!" Giang Độ muốn giọng mình nghe lạc quan hơn chút, nhưng giọng nói lại lửng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 có cả tiếng nghẹn ngào mỏng manh run rẩy trong đó.

Ánh đèn phả vào nửa khuôn mặt bên phải của cô, ánh mắt chơm chớp, màu sắc trên môi bị gió © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lạnh thổi bay, cả người Giang Độ lúc này dường như chỉ còn lại một nửa, Ngụy Thanh Việt nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thấy vài giọt lệ đọng lại, khiến đầu óc cậu trống rỗng trong giây lát.

Cậu chuyển chủ đề vô cùng đột ngột, tốc độ nói cũng nhanh: "Cậu bảo người viết thư cho tôi lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trước tiếp tục viết thư cho tôi đi, tôi biết không phải Vương Kinh Kinh, nhưng cậu biết là ai, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tôi sẽ không hỏi truy hỏi rốt cuộc ai, nhưng nếu cậu đã biết, phiền cậu thay tôi nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 với ấy, chuyện cũng có thể viết thư cho tôi. Chuyện này tôi sẽ giữ mật." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Nói đến đây, quả nhiên sau lưng không xa không biết các bạn từ lớp nào đi tới, lẽ cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 muốn đi vệ sinh, nhưng Nguỵ Thanh Việt nói quá đột ngột, quá nhanh, Giang Độ ngạc nhiên nhìn cậu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 loáng tháng, cô dường như nhìn thấy Nguỵ Thanh Việt thậm chí cười một cái, cậu nhanh chóng làm đoạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 kết: "Tôi vẫn luôn đợi ấy viết thư cho mình."

Câu cuối cùng này, Giang Độ nghe thấy cả người lập tức nóng bừng, ngây người nhìn Nguỵ Thanh Việt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sải bước đi qua trước mặt, mang theo cơn gió, trong gió còn vương hương hoa lan.

Như thể mọi cảm xúc tồi tệ đều tan biến.

Nguỵ Thanh Việt chắc chắn như vậy, cách dùng từ của cậu, tất cả đều câu trần thuật, không để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lại chút chỗ trống nào. Giang Độgiác trở lại phòng học, cả người lạnh lẽo, ngực vẫn còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 căng thẳng. Bên cạnh, Vương Kinh Kinh đang làm đề Lý, giấy nháp sột soạt,tìm một câu, nhẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 giọng nói:

"Bên ngoài vẫn rất lạnh."

Vương Kinh Kinh lạnh nhạt "Ừ" một tiếng, tiếp tục giải đề, Giang Độ càng im lặng, lặng lẽ lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ra tờ đề kiểm tra toán học, cũng cúi đầu xuống.

Sau tiết tự học buổi tối, Vương Kinh Kinh chạy còn nhanh hơn con thỏ, như có ý không muốn để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ý tới cô, Giang Độ tự mình thu dọn đồ đạc, đi tới cửa hàng nhỏ trước cửa trường học © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mua giấy viết thư.

Lần này, mua loại thông thường nhất, loại mấy đơn vị làm việc hay dùng, sọc đỏ, loại học sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sẽ không bao giờ mua. Giang Độ mua một xấp, trong lòng nghĩ dùng làm giấy nháp cũng được.

Bức thư này cứ luôn chần chừ không viết, Giang Độ tưởng rằng sẽ không bao giờ hội như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vậy nữa, nhưng hội từ trên trời rơi xuống. Tuy nhiên nếu viết, thì sẽ thừa nhận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trá hình những bức thư trước đó không phải do Vương Kinh Kinh viết, như vậy nghĩa phản bội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Vương Kinh Kinh.

Mãi đến thứ bảy nghỉ học, Trương Hiểu Tường bảo lại một lúc, các bạn trực nhật quét dọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rất nhanh, qua loa xong liền vộirời đi. Vốn mấy ngày nay Vương Kinh Kinh đối xử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rất thờ ơ với Giang Độ, thấy không về, Trương Hiểu Tường cũng không về, trong lớp học ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 các bạn trực nhật cũng không còn ai khác, ấy khẽ cười một tiếng, kéo túi tài liệu, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không chào hỏi Giang Độ cứ thế đi thẳng.

Giang Độ nhìn bóng dáng khuất dần cửa, ánh mắt u ám, thẫn thờ.

"Giang Độ, quyển sổ này cho cậu." Trương Hiểu Tường đặt một món đồ trước mặt cô, "Kỳ thi tháng này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 để kiểm tra phân ban, cậu cố lên, ban hội Toán học tương phản nên sẽ tương đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 dễ hơn chút, quyển sổ này tớ tóm tắt, thể ích cho cậu."

Giang Độ vội vàng cầm lên, cô cảm kích cười với Trương Hiểu Tường,luônchút bất lực khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 người khác đối xử tốt với mình, đồng thời cũng suy nghĩ rất nhiều không biết phải trả ơn như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thế nào... Hơn nữa còn tại lúc này, nghĩ đến tương lai một ngày nào đó, đối phương cũng tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 giận hành động ý lúc trước của mình, không muốn để ý mình nữa, thì phải làm sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đây?

Như thể tinh vân nổ tung, Giang Độ nói "Thật sự cảm ơn cậu", đầu óc đã đầy rồi.

"Cậu đưa tớ sổ rồi, vậy cậu dùng cái giờ?" do dự cẩn thận, phải nên từ chối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhận một lần không.

Trương Hiểu Tường cười rạng rỡ: "Không sao, tớ viết lại quyển mới, sao cũng dự định thi đấu, nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thật thì quyển sổ cho cậu này đã không còn ích với tớ nữa rồi."

Thi đấu? Giang Độ ngơ ngác: "Cậu tham gia thi đấu Toán học hả?"

"Đúng vậy, bởi hạng nhất của chúng ta tham gia mà, tớ đây gọi nhân tiện, cho không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 được thứ hạng thì phát triển duy cũng tốt, chỉ chuẩn bị hơi muộn." Trương Hiểu Tường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nói đến đây, đột nhiên thở dài một cái, "Cái tên Nguỵ Thanh Việt này nói không chừng ngày nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đó ra nước ngoài bỏ trốn, tớ phải nhân lúc cậu tađây, xin chỉ giáo nhiều hơn, giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tớ phục rồi, cậu ta đúng thật thông minh hơn tớ quá nhiều."

Cả đoạn cảm khái dài như vậy, Giang Độ chỉ nghe thấy chuyện ra nước ngoài, một nỗi chua sót dữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 dội đột nhiên ập tới dây thần kinh,biết nguồn gốc cảm xúc của mình, thế trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lúc cố khắc chế cảm xúc giả như không hỏi: "Nguỵ Thanh Việt mới đó đã muốn xuất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngoại rồi sao?"

"Tự bản thân cậu ta cũng không chắc chắn lắm, nhưng chắc chắn không học hết cấp ba rồi, thật ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không chỉ có cậu ấy định ra nước ngoài, hàng năm trường chúng ta cũng vài người rời trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cấp ba." Trương Hiểu Tường nắm lịch sử của trường như lòng bàn tay.

Giang Độ không hứng thú với những thứ này chút nào,cười cười, cất sổ rồi lại cảm ơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Trương Hiểu Tường lần nữa. Hai người cùng nhau đi ra, những người bán hàng rong cổng trường đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bày sẵn quầy hàng, đi đâu cũng học sinh, đạp xe, đi bộ, giao thông chút hỗn loạn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Đột nhiên người ôm lấy vai, ra Lưu Tiểu Lạc không biết từ đâu lao ra, mỗi tay ôm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 một người, chặt Giang Độ Trương Hiểu Tường, nhưng vẻ mặt lại đau đớn: "Tê rồi tê rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hết cả rồi." ấy ngồi xổm trong nhà vệ sinh 20 phút, không mới lạ.

"Cậu bị sao thế?" Trương Hiểu Tường cười hỏiấy.

"Táo bón, mông cũng sắp đông cứng rồi, mới ra được một chút nhỏ." Lưu Tiểu Lạc ra dấu tay, Trương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Hiểu Tường cười to, vội che miệng lại, "Có buồn nôn không chứ?"

Hầu hết các bạn nữ trong lớp đều rất sôi nổi, Giang Độ lại khác, trời sinh đã vậy, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không làm nổi cái cũng dám nói, rất thích cân nhắc đắn đo.

dụ vào lúc này, nghe thấy Lưu Tiểu Lạc lấy chuyện táo bón của bản thân ra làm chuyện cười, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rất ngạc nhiên.

"Này..." Lưu Tiểu Lạc đột nhiên túm lấy hai người, đẩy ánh mắt về phía trước, "Đợi đã."

"Lại sao thế?" Trương Hiểu Tường hỏi.

Lưu Tiểu Lạc cố mở miệng: "Thấy người đàn ông kia không? Cái ông đó, đầu tóc bết bết đó, người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trông rất thô tục đó."

Giang Độ vừa nhìn đã thấy rồi, lập tức sửng sốt.

Đây không phảingười đàn ông trung niên tình gặp trong hiệu sách sao? Sau đó hồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hiểu được chuyện đã xảy ra, một trải nghiệm kinh khủng, nhưng Nguỵ Thanh Việt, ngày mưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hôm đó thật ngọt ngào.

"Ông ta làm sao?" Trương Hiểu Tường mặt đầy dấu hỏi.

Lưu Tiểu Lạc hạ giọng bí ẩn: "Ông ta biến thái, gần đây thường đi dạo quanh trường chúng ta. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Lần trước, hắn còn cởi quần cho một chị lớp 11, làm chị ý sợ chết khiếp. Các cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 biết không? Lần trước Trần Tuệ Minh gặp chuyện đó, không rêu rao, nhưng tớ nghe bạn cùng bàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cậu ấy kể, Trần Tuệ Minh mua ngòi bút ở cổng trường, người đàn ông này cứ dính chặt lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Trần Tuệ Minh, sau đó lưng áo Trần Tuệ Minh dính dính, vừa tanh vừa hôi, giống như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mùi nước mũi đặc ấy, cậu ấy vứt bộ quần áo đó rồi, các cậu đừng nói ra ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhé, tớ chỉ nói hai cậu thôi đó."

Khi bạn cùng bàn Trần Tuệ Minh nói với Lưu Tiểu Lạc, cũng y như vậy: Tớ chỉ nói cho cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thôi đó, cậu đừng nói ra ngoài.

Thời học sinh, đã muốn chia sẻ bí mật, không quản được miệng, lại sợ lộ ra ngoài, phải nói thêm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 một câu: Tớ chỉ nói với một mình cậu thôi, đừng nói ra ngoài đấy.

Nhưng kết quả thường trái với ý muốn ban đầu, cuối cùng cãi nhau như nào thì mọi người đều biết. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Giang Độ nghe chữ được chữ không, nhưng quần áo bị bôi nước mũi đặc lêncũng sẽ vứt. Quả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhiên, mọi ngườiđó bàn tán chuyện này khiến người khác buồn nôn bao nhiêu, tên biến thái khốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khiếp kinh tởm như nào, đồng thời nhắc nhở nhau phải đề phòng kẻ này, nếu thấy thì trốn đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nơi khác.

Về đến nhà, ông bà ngoại đều đang tất bật trong bếp, chẳng mấy chốc phòng bếp đã thơm ngút. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Trong phòng rất đủ hơi ấm, Giang Độ cởi bỏ áo khoác, chỉ mặc một chiếc áo len trắng, cô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngó đầu vào, hỏi ông hôm nay làm món ngon.

"Này, hôm nay có lộc ăn nhé, ông làm vịt bát bảo." Tiếng cười sảng khoái của ông truyền vọng ra. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Thức ăn được dọn ra bàn, từng bát một màu sắc sặc sỡ như pháo hoa, Giang Độ ăn đến miệng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đầy thức ăn, chợt nhớ tới Nguỵ Thanh Việt bảo làm bừa đó ăn, không kìm được ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nghĩ, nếu thể cho cậu ấy đến nhà ăn bữa cơm thì tốt, không ai chăm sóc cậu ấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cả.

Ăn xong đi dạo, đi dạo xong thì đánh răng rửa mặt, đánh răng rửa mặt xong thì ôn lại bài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tập, đây là trình tự của Giang Độ khi nhà, ngày nào cũng như vậy.

không thích bật đèn trần, chỉ bật đèn bàn, một bên sáng sủa được rồi, còn lại ẩn hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trong bóng đêm mờ ảo nhàn nhạt lại khiến người ta cảm thấy ấm áp lạ lùng.

Làm xong đề thi, đã rất muộn, nhưng không thấy buồn ngủ chút nào.

Giang Độ nhìn thấy vầng trăng qua khung cửa sổ, trong sáng như thế, lạnh buốt như thế, mặt trăng đẹp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 như vậy không biết phải chỉ mình mình nhìn thấy không.rón rén đi ra phòng khách, nhẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhàng kéo ngăn kéo, tìm chiếc máy ảnh đờicủa ông ngoại, muốn chụp lại cảnh trăng đẹp như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vậy.

Nhưng hiệu quả của ảnh, do máy ảnh cũng do không hiểuthuật, kém xa mặt trăng© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cô nhìn thấy. Thôi bỏ đi, nghĩ thầm, lại đặt máy ảnh xuống, rất muốn nói với tất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cả mọi người, mau nhìn lên bầu trời, trăng đêm nay rất đẹp.

Mặt trăng, mặt trăng, mặt trăng cũng sẽ chiếu sángnước ngoài nhỉ? Mặt trăng của lúc này, chiếu lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cây hoa quế ngoài cửa sổ, lặng lẽ không tiếng động.

nhìn mặt trăng, trong lòng nghĩ, thể không làm tổn thương ai, viết một bức thư không bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 giờ được gửi đi, suy nghĩ này ngay lập tức đã an ủi cô, như gió xuân tràn vào.

Sẵn giấy bút, Giang Độ yên lặng ngồi bên cửa sổ, thỉnh thoảng lại ngước nhìn mặt trăng.

"Chào thư an lành.

Đã lâu không viết thư cho cậu rồi, không phải tớ không muốn, là tớ không thể.

Nhưng may mắn là cuối cùng tớ đã tìm được phương pháp tự nhất quán, tại sao nhất định phải gửi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thư đi? Tại sao nhất định phải cho cậu biết?phải tớ quá thực dụng không?

Cuối cùng tớ cũng thể thành thật hơn rồi.

Không muốn nói về những điều tồi tệ xảy ra trong cuộc sống, trong mắt tớ, nói những điều tồi tệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 với người khác sẽ là gánh nặng với người khác. Điều không vui của mình cũng sẽ khiến người khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không vui. Nhưng trong thư thể viết nhỉ, bởi tớ biết bản thân sau này sẽ thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thật như vậy, bởi cậu không thể thấy.

Tớ bị bạn thân mình hiểu lầm, tớ không biết phải giải thích thế nào, tớ không muốn mất ấy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhưng nếuấy không muốn thân thiết với tớ như trước nữa, thì tớ nghĩ, tớ cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cách nào khác. Tớ chắc hẳn không có sự tự nhiên như cậu, một mình như thể không cần ai, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tớ từng nghĩ, cậu liệu cảm thấy đơn không, nhưng lại sợ tự mình đa tình, cũng© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thể, người trời sinh hưởng thụđơn, không hề cảm thấy đây vấn đề, tớ không thể, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tớ thực sự rất sợ một mình. Khi còn nhỏ, có một thời gian ngoại ốm nằm viện, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ông ngoại chăm sóc bà, hai người bận bịu, không ai kiểm tra tên bài tập của tớ, giáo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 viên phê bình tớ, cuối cùng còn gọi ông ngoại đến văn phòng, nói người già không thể giáo dục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tốt được, vấn đề học tập của trẻ phải để bố mẹ con quản thì tốt hơn.

Hồi đó, ông tớ người vui vẻ sảng khoái, bị giáo viên nói vậy chỉ biết lúng túng cười ngượng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 như học sinh tiểu học bị dạy bảo, không ngừng xin lỗi giáo viên, nhưng cho như vậy, ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngoại cũng không nói tớ không bố mẹ quản, ông chỉ nói, về sau nhất định sẽ phối hợp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tốt với giáo viên nhất định sẽ để tâm hơn đến việc học của tớ.

Lúc đó tớ đang học tiểu học, trong mắt người lớn tớ chỉ một đứa trẻ, nhưng trong lòng tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cảm thấy rất buồn, khi còn buồn hơn cả người lớn. Trong một thời gian rất dài tớ đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nghĩ, nếu một ngày ông không còn nữa thì tớ cũng không sống được, tất nhiên suy nghĩ kiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 này, đồng hành cùng tớ trưởng thành, biết quá bi quan, quá không nên, cũng có lỗi với ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253vất vả nuôi dưỡng tớ lâu như vậy, họ nuôi tớ để tớ yêu thương cuộc sống, yêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thương thế giới này, không phải để tìm cái chết.

vậy, tớ rất trân trọng tình cảm bất kỳ ai đối tốt với mình, tớ luôn mong rằng mọi người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sẽ trở thành bạn tốt của nhau, thể cứ tiếp tục tốt như vậy, nhưng bây giờ chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 xảy ra, thếtớ lại không biết phải làm thế nào mới tốt, thời gianthể chữa lành, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hay là khiến chúng tớ ngày càng xa cách, tớ không biết, cũng rất mông lung.

Tớ hiểu rằng bản thân không phải đang hỏi cậu xin đáp án, chỉ viết ra trong lòng sẽ cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thấy thoải mái hơn.

Thực ra trong khoảng thời gian này, tớ vẫn luôn không thể thật sự vui được. Hôm mùng sáu ấy, tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nghĩ, lẽ sẽ ngày hạnh phúc nhất trong đời cấp ba của tớ. Cậu đã mấy lần đề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cập đến việc ra nước ngoài, lần nào tớ cũng thể cảm nhận được sự mong chờ phấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chấn trong giọng điệu cậu, đối với người chí lớn nói, đó điều tất nhiên, thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tớthể hiểu được, sao thì cậu cũng xuất sắc vậy mà. Tớ chỉ hy vọng rằng Mai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Trung đối với cậu, vẫn còn một chút kỷ niệm đẹp, thầy cô, bạn học, thậm chímột cành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cây ngọn cỏ ở Mai Trung.

Bây giờ đã mười một giờ hơn rồi, cả khu vắng vẻ, phía đối diện còn lác đác mấy nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sáng đèn, không biết phải trong nhà cũng học sinh cấp ba cần học tập không, hoặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253thể xem TVquá đến mức quên cả ngủ. Thật sự rất yên tĩnh, mặt trăng bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngoài rất to, ánh trăng sáng trắng bàng bạc chiếu sáng khắp nơi. Ánh trăng thật thần kì, vừa nghĩ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đến bất luận con người đâu, đều thể được ánh trắng chiếu rọi, sẽ cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rất vui vẻ yên tâm, mặt trăng nơi xa xôi, điểm chung duy nhất tất cả đều được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cùng một ánh trăng chiếu rọi. Sau khi cậu ra nước ngoài, nếu thỉnh thoảng nghĩ về quê hương, thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thể ngắm trăng,trăng đã chiếu sáng cho cậu, cũng chiếu sáng con người bên đây.

À đúng rồi, hôm nay Trương Hiểu Tường tặng tớ một quyển sổ Toán, cậu ấy thật tốt bụng, tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rất ngưỡng mộ cậu ấy lúc nào cũng thể hỏi bài môn toán cậu, các cậu bạn học © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cũ, nếu như chúng ta cũng quen nhau lâu như vậy, tớ nghĩ cậu nhất định sẽ đồng ý truyền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thụ cho tớ kinh nghiệm học tập, Trương Hiểu Tường nói, cậu không phải người hẹp hòi, trước giờ đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không tiếc đem phương pháp học tập nói với người khác, chỉ cậu nói chuyệnhơi thẳng thắn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sẽ chê ấy ngốc. Nếu như tớ hỏi bài cậu, thể cậu sẽ cảm thấy tớkẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 siêu ngu ngốc, bởi Trương Hiểu Tường trong mắt chúng tớ đã học sinh ưu rất rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rất giỏi rồi.

Không biết từ khi nào, thư đã đầy lời nghĩa, đã khuya rồi, tớ cũng phải nghỉ ngơi, chúc cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mọi việc thuận lợi."

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thấy Mùa Xuân full, Thấy Mùa Xuân online, read Thấy Mùa Xuân, Đang cập nhật Thấy Mùa Xuân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 27 — Thấy Mùa Xuân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc