GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 24: Tôi cũng có thể hát bài này

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Giang Độ giật mình nhìn Nguỵ Thanh Việt, giây phút đó, mật của giống như quả bóng căng phồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đến cực hạn, bị người khác đột nhiên đâm thủng, nhưngvẫn phải dùng hết trí tuệnghị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lực để ngăn cản những người trước mặt nghe thấy âm thanh lớn đó.

"Sao tớ phải viết thư cho cậu?" Lời vừa nói ra, đã cảm thấy như khiêu khích, nhưng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quan tâm được nhiều thế, kỳ lạ thay, tuổi mới lớn, thà xúc phạm người con trai mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thích, cũng không nguyện ý nói một từ thật lòng. vẻ như nếu thừa nhận bản thân thích Nguỵ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Thanh Việt sẽ trở thành người cùng bình thường, giống như sống chết ôm lấy bí mật, thế giới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khác lạ, độc lập thành quốc.

Nguỵ Thanh Việt như thể biết trước phản ứng sẽ như này, cậu không ngại chút nào, cũng không truy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 xét, cậu cười khó đoán, nói, "Không phải ai viết thư cho tôi tôi cũng trả lời đâu."

Giang Độ lại sững sờ, cô không thể phân biệt được đây sự kiêu ngạo Nguỵ Thanh Việt vô tình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 để lộ vào một thời khắc nào đó, phải cậu ta cho rằng như này càng giống bố thí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hơn? thể được cậu hồi thư, vinh dự lớn nhất của một gái.

Nghĩ đến đây tâm trạng của không chỉ u ám còn chút rũ.

không biết phải trả lời như thế nào với lời của Nguỵ Thanh Việt, nhìn cậu ấy, tim lệch một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhịp, chỉ đành xoa hai tay với nhau nói: "Tớ đi gọi đĩa hoa quả."

"Để tôi đi." Nguỵ Thanh Việt vẫn dùng giọng điệu thường ngày, cậu ấy nói để cậu đi, Giang Độ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 biết nên đi theo hay quay lại, cậu nghiêng đầu ra hiệu cô đi theo, Giang Độ do dự vài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 giây, vẫn đi theo.

Lúc trở lại, Giang Độ đột nhiên gọi cậu lại, nói: "Hay là, cậu vào trước đi."

Nguỵ Thanh Việt cười chế nhạo: "Tránh nghi ngờ? Giữa chúng ta không nghi ngờ tránh nhỉ? Cậu xem, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cậu còn không muốn tiếp tục viết thư cho tôi."

Thực sự rất kỳ lạ, con người cậu ta, sao cứ thích trêu đùa người khác thế? Khi Giang Độ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nghe thấy hai từ "tiếp tục" chói tai, vội vàng phủ nhận:

"Tớ không viết thư cho cậu, không có chuyện "tiếp tục" hay không."

Nguỵ Thanh Việt nói "Ồ" một tiếng, nhìn đầy ẩn ý, cười cười: "Xem như tôi lỡ lời."

Bối rối chạy vào phòng riêng trước, một nhóm các bạn nữ đang chen nhau hát "Em con gái", thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Giang Độ bước vào, Lưu Tiểu Lạc nhanh chóng kéo vào đội hình, đưa micro cho cô.

Giang Độ căn bản không biết hát, cũng không thể xoay người tự nhiên như những người khác, người rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cứng, Lưu Tiểu Lạc làm theo Lâm Hải Dương với lớp trường hét lớn:

"Khán giả phía sau, để chúng tôi thấy cánh tay các bạn, nào, mọi người cùng high nào!"

Đâycách bắt chước ca sĩ nổi tiếng yêu thích của mọi người, Lâm Hải Dương liền phối hợp lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thì vẫy tay, lúc thì huýt sáo, làm như thật sự mở concept vậy.

Điều tồi tệ nhất Nguỵ Thanh Việt rất nhanh đi vào, cậu ngồi đó, nhìn Giang Độ dưới ánh đèn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đan xen bị ép sang trái rồi sang phải, nam sinh lại bật cười.

Đầu óc Giang Độ trống rỗng, đây không phải hát hò, hoàn toàn giống như thất thố, cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không đáng xấu hổ hơn mình nữa rồi, thật sự hy vọng Nguỵ Thanh Việt lúc này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không ở trong phòng.

Điều may mắn duy nhất những hình ngôi sao xoay tròn đó thể che giấu mọi thứ.

Khi mọi chuyện kết thúc, Giang Độ thấy như được ân xá, nhanh chóng đặt micro xuống, ngồi trong góc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 để tránh phải nói chuyện, cầm một miếng dưa đỏ đặt lên môi, từ từ cắn.

"Nguỵ Thanh Việt, cậu thật sự không hát một bài sao?" Trương Hiểu Tường hỏi cậu, "Mọi người đều đang chờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đó!"

Sau một hồi la ó, Nguỵ Thanh Việt mới bằng lòng, chọn một bài, cởi áo khoác, dùng tay ném cao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lên, rơi vào lòng Giang Độ, hương hoa lan khô phả đầy mặt, Giang Độ vô thức ôm chặt áo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khoác, lập tức phản ứng lại, lúng túng đặt nó sang một bên.

Cậu ấy làm vậy? Tại sao lại ném về phía cô? Nhưng Nguỵ Thanh Việt làm cũng coi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đó như điều hiển nhiên, mọi việc cậu ấy làm, không làm màu, cũng không ngang ngược, chỉ tiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tay ném cái áo, sẽ không ai hiểu lầm, chỉ sóng to gió lớn trong lòng, đồng thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 còn đem điều ý nhỏ nhoi này mở rộng hạn, mở rộng ra ý nghĩa vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mong đợi lại cảm thấy không thể.

Áo phao cách không xa, ngay sát tầm tay, Giang Độ giả vờ chống tay lên pha, nhích tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chút một, đến khi chạm tới được viền áo, không biếtvạt áo, hay cổ tay áo, ngón © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 út nhẹ nhàng đè lên áo, trên mặt không để lộ biểu cảm gì.

Nguỵ Thanh Việt vừa cất lời, các bạn gái đều "Oa" một tiếng, giọng cậu trong trẻo thanh khiết, trầm mặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đứng đó, ánh sao lúc thì rơi trên đầu mũi cậu, lúc thì vai, Giang Độ im lặng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhìn cậu, cậu không hát mấy bài nhạc thịnh hành, cũng không hát mấy bài tiếng Anh mọi người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thích thể hiện.

Hát bài 《Nửa trái tim》mà Giang Độ chưa nghe bao giờ.

Khúc dạo đầu của bài hát rất nhẹ nhàng, rất du dương, mang đậm phong cách cổ điển, Giang Độ nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lời bài hát trên màn hình, ràng lời bài hát kiểu "cầu không được".

"Không ngờ đấy, Nguỵ Thanh Việt cậu cũng có lúc hát tình ca!" Trương Hiểu Tường người đầu tiên nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đùa với cậu, cũng chỉ cô dám đùa, nửa đùa nửa thật hỏi, "Không phảinhìn trúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ai rồi chứ? "

Các bạn nữ lập tức lấy lại tinh thần, đồng thời nhìn Nguỵ Thanh Việt đang tiến đến, cậu ngồi xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bên cạnh Trương Hiểu Tường, vươn người túm lấy áo khoác, lúc này Giang Độ đã sớm bỏ tay ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rồi.

cảm thấy trái tim mình đột nhiên bị nắm chặt giữa không trung, treo lơ lửng chưa câu trả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lời.

Nguỵ Thanh Việt cười uống nước ga, cậu lắc đầu: "Nhạt nhẽo, sao cậu cũng vị thế, động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lại nghĩ đến chuyện dở hơi này, bắt buộc phải thích ai đó mới được hát tình ca?"

Không thích, nhạt nhẽo, chuyện dở hơi... Giang Độ cảm thấy bản thân như bị một cây búa liên tiếp đập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mạnh vào đầu, cậu ấy không thích ai, hơn nữa thích người khác chuyện dở hơi. Trương Hiểu Tường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trong mắt cậu ấy gái vị...

Trương Hiểu Tường nhất thời lúng túng, nhưng khả năng thích ứng từ trước đến giờ nhanh, cười nói: "Đùa thôi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sao cậu nhỏ mọn thế, nãy lúc ăn cơm, cậu lôi Giang Độ ra đùa, Giang Độ còn chẳng nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 gì."

Nguỵ Thanh Việt khả năng khiến người khác xấu hổ, tâm lý ngược cùng rõ rệt, cứ luôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tình để lộ, khịa Trương Hiểu Tường xong cậu vẫn thể tiếp tục điềm nhiên như không lấy lon © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nước trước mặt ấy rồi uống.

Nhưng vẻ như Trương Hiểu Tường biết rõ tính cách của bạn học cũ, không thèm để bụng. May mắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thay, ánh đèn nhiều màu sắc trong phòngthể che giấu tốt sự ngạc nhiên của Giang Độ, ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sự ngạc nhiên, chắc còn sự thất vọng hồ.

Lâm Hải Dương vua mic, cậu quả thực không tồi, hét lâu như thế giọng không bị khàn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Cuối cùng cậu ấy cố ý chọn bài 《Đêm mưa lạnh》, chỉ vào Giang Độ: "Bài yêu thích nhất của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cậu, hôm này cho cậu nghe đủ, nghe xem tớ hát như nào."

Giang Độ muốn chứng minh cho mọi người thấy, không quá tự thu mình, cũng không đến mức lạc lõng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nên giây đầu tiên sau khi hoảng hốt, bình tĩnh lại, vỗ tay với Lâm Hải Dương, vỗ tay khích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lệ.

Tớ thể hoà nhập với các bạn cùng lớp, chứ không phải Lâm Đại Ngọc đó, cô thầm nghĩ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tớ có bạn, không hề đơn.

Cùng với tiếng hát, cơn mưa mùa thu lạnh lẽo đêm ấy hiện lên trước mắt cô, nhớ từng giây, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 từng giây lần đó tình gặp được Nguỵ Thanh Việtnhà ăn, với dáng vẻ nghiêng ngả của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cơn mưa phùn dưới ánh đèn đường.

Bao gồm cả bài hát 《Đêm mưa lạnh》này nữa.

Lâm Hải Dương hát quên mình trọn vẹn cả bài, Giang Độ vỗ tay rất lớn, làm cho hơi đau, Lâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Hải Dương hài lòng nhét mic cho Lưu Tiểu Lạc, nhìn Giang Độ nói: "Sao, không tệ nhỉ."

Rất nhanh sau đó, âm nhạc khuấy động, Lưu Tiểu Lạc thử thách độ khó với bài《Đang sống》của thần tượng Tạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Đình Phong, nghe đinh tai nhức óc.

Không để ý, Nguỵ Thanh Việt đổi chỗ, được nửa chừng cậu lại ra ngoài một chuyến, lúc quay lại, thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cậu thấy Giang Độ đang ra sức vỗ tay cổ Lâm Hải Dương, dưới khung cảnh Lưu Tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Lạc đang gào thét khàn giọng, cậu đột nhiên ngồi bên cạnh Giang Độ, nghiêng đầu, tựa như đang đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngay cạnh tainói:

"Cậu thích 《Đêm mưa lạnh》? Tôi cũng thể hát bài này, còn hay hơn bạn cậu hát."

Gần quá, gần đến mức luồng nhiệt giữa hơi thở của cậu đều phả hết lên vành tai, câu nói đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 truyền vào tai một cách ràng, Giang Độ toàn thân run lên, giống như phản xạ điều kiện, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rụt người lại phía sau, đôi mắt chớp không ngừng nhìn Nguỵ Thanh Việt.

Cậu dường như chỉ muốn nói với một điều như vậy, hiển nhiên dang chân, bắt chéo đầu gối ngồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 giữa ghế pha.

Sau đó không xảy ra, cả phòng toàn tiếng nhạc, giọng hát, ánh đèn loè loẹt chớp loạn, ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hát gì, trong đĩa trái cây bị ăn mất cái gì, lời bài hát đau lòng nào hiện trên màn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hình... Giang Độ tất thảy đều không còn ức nữa,chỉ nhớ tới lời nói bên tai cô, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 luồng khí nhả ra từng chữràng của cậu, không chân thực hơn, thực đến mức giống như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 một giấc bất chợt, thật là một cảm giác vừa mâu thuẫn vừa dịu dàng.

Trời đông nhanh tối, bọn họ vừa ra đèn đã sáng, dòng người tụm năm tụm ba giữa đường phố ngập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tràn ánh đèn neon, và cả dòng xe như nước chảy. Khách quan nói thì sinh nhật Trương Hiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Tường lần này mọi người đều đã ăn chơi rất vui, rất thoả thích.

Tất cả những xáo trộn cảm xúc kỳ lạ cũng vì sự xuất hiện trở lại của ánh đèn,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 dần trở nên nhỏ bé.

Giang Độ bị Lưu Tiểu Lạc khoác cánh tay, thân mậtsát cùng đi về phía trước. Thực ra, Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Độ không quen khoác tay thân thiết với người khác như vậy, nhưng sau khi cùng nhau ăn cơm và © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hát, dường như trở nên thân thiết một lẽ tất nhiên.

Đi được một đoạn, vẫn chơi chưa đã, nhưng không thể không tách ra, ai về nhà nấy, chỉ mình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Giang Độ nhà ngược hướng mọi người, còn về Nguỵ Thanh Việt, ngay cả Trương Hiểu Tường cũng không biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cậu sống đâu.

"Giang Độ, một mình cậu về được không?" Trương Hiểu Tường hỏi cô, lời vừa nói xong, Lâm Hải Dương xung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phong muốn đưa Giang Độ về, Giang Độ nhanh chóng từ chối "Tớ thể ngồi xe bus, xuống xe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đi bộ tầm 100m tới nhà tớ, rất gần, không cần phiền vậy đâu."

"Vậy được, ngồi xe bus cũng phải an toàn, bây giờ vẫn còn xe" Trương Hiểu Tường cúi đầu nhìn đồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hồ, định bắt taxi với Lưu Tiểu Lạc mấy người khác, cười hỏi Nguỵ Thanh Việt, "Cậu về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 như nào?"

Ánh mắt Nguỵ Thanh Việt đảo qua chỗ khác, không trả lời, mọi người nhìn theo ánh mắt của cậu, thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 một người đàn ông trung niên cao ráo, dáng người thẳng tắp, áo khoác đen dài đến đầu gối đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đi về phía này.

Một nhóm người, chỉ Giang Độ Trương Hiểu Tường từng nhìn thấy Nguỵ Chấn Đông.

trường trung học sở, Nguỵ Chấn Đông cũng được mời đến trường để nói chuyện với cách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đại diện phụ huynh, rất ra dáng, Trương Hiểu Tườngấn tượng sâu sắc về ông, bố của Nguỵ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Thanh Việt là một người đàn ông đẹp trai, đứng nơi đó vô cùng thu hút.

Còn Giang Độ, cũng từng thấy người này, nhưng đómột số ức rất bạo lực,bất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chợt còn căng thẳng hơn cả Nguỵ Thanh Việt.

"Chào chú Nguỵ ạ." Trương Hiểu Tường nhìn Nguỵ Thanh Việt vẫn không động đậy, cô do dự, nhưng phép © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lịch sự, vẫn gọi người đang tiến lại gần một tiếng.

Nguỵ Chấn Đông quả thực cao to, khi ông ta đến gần, tự đem theo cảm giác áp chế, dưới đôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lông mày ngay thẳng đôi mắt cười, nói: "Trương Hiểu Tường, cháu lớp phó tên Trương Hiểu Tường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đấy đúng không?"

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, bởi đều không biết Nguỵ Chấn Đông, nhưng ràngTrương Hiểu Tường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quen biết, người đàn ông này trên dưới đều trông rất giàu có, tràn đầy khí thế, các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cậu thiếu nhiên vô thức trở nên cẩn trọng.

thể được người lớn khí phách như vậy nhớ tên, Trương Hiểu Tường trong lòng vui sướng, gật đầu: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 "Chú Nguỵ vẫn nhớ cháu, cái đó, hôm nay sinh nhật cháu, cháu mời bạn học đi ăn đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chơi, thật trùng hợp, gặp được chú đây." chỉ tay, cười nói, "Đây đều là bạn học © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 của cháu."

Sau đó, rất tự nhiên nhìn Nguỵ Thanh Việt, cảm thấy tiếp theo giới thiệu bố cậu ấy, nên để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cậu giới thiệu thì hợp hơn. Điều kỳ lạ Nguỵ Thanh Việt hoàn toàn không ý giới thiệu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bố mình, Nguỵ Chấn Đông nở một nụ cười giả tạo nhìn con trai mình, nheo mắt, quay sang cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nói với nhóm thiếu niên:

"Chào các cháu."

"Chú... Chào chú Nguỵ ạ." Mọi người chào hỏi không đều.

Chỉ có Giang Độ không lên tiếng, nhìn Nguỵ Chấn Đông với vẻ cảnh giác thậm chí có chút thù © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 địch.

"Bố nói tại sao không tìm được con, điện thoại lại tắt máy, hoá ra ra ngoài đi chơi với các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bạn." Nguỵ Chấn Đông nhẹ nhàng nhìn Nguỵ Thanh Việt một cái, một khắc đó, Giang Độ cho rằng ánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mắt đó khúc đầu của cơn bão, trực giác bảo vậy, không kìm lòng được nhìn sang hướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Nguỵ Thanh Việt.

Không khí lạnh như vậy, Giang Độ không hiểu sao chợt rùng mình, nhìn thẳng vào Nguỵ Chấn Đông, đột © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhiên đứng ra nói:

"Chú Nguỵ, cháu mượn điện thoại của Nguỵ Thanh Việt chơi game, chơi đến hết pin mất rồi, xin lỗi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chú."

Răng lợi lệch lạc, Giang Độ cảm giác quai hàm đang run.

Nguỵ Chấn Đông cười rất khoan dung: "Chuyện nhỏ thôi, các cháu chơi vui được." Nói xong, biểu thị như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vẫn còn chuyện phải làm, để Nguỵ Thanh Việt tự về nhà.

Sau khi ông ta rời đi, mọi người mới lại sôi nổi, Lưu Tiểu Lạc nói rằng bố của Nguỵ Thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Việt đẹp trai quá, cô chưa bao giờ thấy một ông chú trung niên nào đẹp trai vậy, nhưng thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Nguỵ Thanh Việt mặt không cảm xúc lắng nghe, không đợiấy trai xong, cậu đi tới lề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đường bắt xe.

Bầu không khí đột nhiên trở nên có chút kỳ quái, Trương Hiểu Tường cũng cảm nhận được, cô không hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhiều, suy nghĩ một chút rồi nhanh chóng nở nụ cười, nói trời sắp tối rồi, mọi người về nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chú ý an toàn, nói một đống lời cảm ơn, dài dòng xong liền đi xem Nguỵ Thanh Việt, đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bắt xe được rồi, cậu ra hiệu tay với vài người:

"Các cậu lên xe đi."

Ai nấy chào nhau xong, đưa mắt nhìn theo mấy người lên xe, Trương Hiểu Tường còn thò đầu ra vẫy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tay. Trong phút chốc, chỉ còn lại Nguỵ Thanh Việt Giang Độ ở ven đường, dưới màn đêm xanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thẫm.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thấy Mùa Xuân full, Thấy Mùa Xuân online, read Thấy Mùa Xuân, Đang cập nhật Thấy Mùa Xuân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 24 — Thấy Mùa Xuân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc