GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 2: Cậu ấy là thủ khoa đầu vào

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Không khí trong thời gian khai giảng của trường Mai Trung luôn rất náo nhiệt.

Cổng trường treo băng rôn lớn hoan nghênh học sinh mới, thay cho hình ảnh tuyên truyền trạng nguyên cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mùa vừa rồi.

Nhưng bảng vinh danh đã chật kín phụ huynh các bạn mới, chỉ thấy đầu người, trong mắt bọn họ như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lóe lên tia sáng, hướng về những cái tên sau khung kính, Thanh Hoa, Bắc Đại, Phúc Đán... Các vị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phụ huynh cùng trò chuyện khen ngợi, như thể đó tương lai tươi sáng mà con cháu họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thể chạm tới trong ba năm nữa.

Ông ngoại cũng đó nhìn, ông thân thể khỏe mạnh, ăn mặc gọn gàng sạch sẽ, vẫn giữ thể diện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 của một công nhân già đã nghỉ hưu. Ông bị người khác chen lấnđẩy, nhưng vẫn vươn cổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhìn lên trước như cũ, cố gắng nhìn các bạn trên bảng vinh danh.

"Ông già này, đừng tiếp tục chen chúc đây nữa, xem xem cháu mình được chia vào lớp nào mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chuyện chính chứ." ngoại bắt đầu kéo tay ông.

Lớp 10 không lớp chọn, tất cả đều là lớp thường, xếp lần lượt theo thành tích nhập học, xếp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đến cuối rồi lại quay lại từ lớp đầu.

"Cháu yêu, nhìn thấy tên mìnhlớp nào chưa?"ngoại tìm thấy Giang Độ trong dòng người, hai© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 gái thân thiết đang đi sát nhau tìm tên mình.

Vương Kinh Kinh đột nhiên kêu lên một tiếng, sau đó lắc mạnh cánh tay Giang Độ: "Lớp A2! Ông trời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhất định nghe thấy lời cầu khẩn của tớ, tớ với cậu đều lớp A2! Quá tuyệt vời!"

Giang Độ yếu ớt không chịu nổi gió, bị ấy kéo đến mức đứng không vững.

Bà ngoại nghe thấy, kinh ngạc vui mừng: "Kinh Kinh với cháu cùng lớp hả?"

Tiếp theo đó chính tìm túc xá, Vương Kinh Kinh chạy như bị ma đuổi, miệng hét to cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mà nhất định phải chiếm được vị trí tốt.

túc nữ khối 10 nằm trên đường đến nhà ăn, trên ban công, quần áo nhiều màu sắc của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 các đàn chị treo dưới ánh mặt trời tung bay theo gió. Trong khi Vương Kinh Kinh vội xông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đến túc xá, đằng sau mẹ cô ấy ông bà Giang Độ không nhanh không chậm từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 từ đi tới.

Vị trí không tốt nhất cạnh cửa, người ra ra vào vào, âm thanh ồn ào, ngày đông còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hứng gió lạnh. Vương Kinh Kinh giành được chiếc giường gần ban công, quăng túi xách lên giường trên, lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đặt mông ngồi xuống giường dưới, cười híp mắt với các vị phụ huynh vừa vào phòng: "Cô ơi, giường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 này có người rồi ạ."

Vương Kinh Kinh rất gian xảo, đối diện túc xá nam, cô ấy nghe nói sau khi túc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nam tắt đèn sẽ hướng về phíatúcnữhuýt sáo, còn giả vờ đàn ghi-ta, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hay đọc to một bài thơ tình...sao thì mấy chuyện để thì thầm to nhỏ Mai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Trung luôn làm người ta hứng thú, Vương Kinh Kinh rất mong chờ nhanh chóng được tận hưởng cuộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sống mới của một học sinh cấp 3.

Giang Độ giành được một chiếc giường tầng dưới.

Ngày đầu tiên trong sự hỗn loạn xen lẫn phấn khởi, mỗi khuôn mặt thanh xuân tươi trẻ đều tràn đầy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 những khát vọng tương lai. túc mỗi phòng tám người, các bạn gái dưới sự khuyến khích của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phụ huynh đều rụt giới thiệu bản thân một cách đơn giản, nói ra tên mình.

"Cô này da trắng quá, xinh xắn thật." người khen ngợi Giang Độ, kí túc thoang thoảng một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mùi hôi tanh sau cơn mưa, không giống như lúc mưa còn nặng hạt, nhưng vẫn vương vấn trong mũi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 khiến người khác cảm giác chỗ nào cũng ẩm ướt.

người khen cô, Giang Độ chỉ cười mỉm.

Vào cái mùa này muỗi rất độc, các mẹ đều giúp con gái mắc màn, lót sẵn đệm chăn, không quên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mỉm cười căn dặn: "Hòa thuận với các bạn nhé, đừng ầm ĩ cãi nhau đấy! Mọi người đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 học sinh cấp 3, lớn cả rồi."

ngoại nắm chặt tay Giang Độ, không ngừng vuốt ve, nhẹ nhàng dặnđủ chuyện vụn vặt, Giang Độ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cũng không ngừng khe khẽ gật đầu.

"Chuyện huấn luyện quân sự nhất định phải nói với giáo viên, không được tỏ ra mình mạnh mẽ, biết chưa?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngoại vỗ vỗ tay cô, trông vẫn không yên tâm lắm.

Giang Độ nói: "Cháu biết rồi, không quên đâu ạ."

"Thế thì được, thế thì được rồi." ngoại lẩm bẩm hai câu.

Buổi trưa, vốn hai nhà định ra nhà ăn cổng ăn trưa, nhưng người đông quá, mẹ của Vương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Kinh Kinh liền lái xe đưa mọi người đi ăn xa một chút, rồi lại đưa hainhóc trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lại, căn bản là không có vấn đề cần đến phụ huynh.

Đợi người lớn vừa đi Vương Kinh Kinh đã nhảy nhót hoan hô, kéo Giang Độ lang thang khắp trường, khiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cảnh vật xung quanh thân thuộc thêm phần nào.

Đến thời gian tự học buổi tối, những gương mặt lạ lẫm lần lượt bước vào.

người may mắn vẫn cùng lớp với bạn học cấp 2, phấn khích không ngừng,người từ thị trấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhỏ thi vào đây, không quen biết một ai, cố gắng bắt chuyện. Vương Kinh Kinh lướt nhanh một lượt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 xác định ngoài Giang Độ không còn quen ai, hậm hực ngồi xuống, nhưng lại không bỏ cuộc tiếp tục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nằm dài trên bàn lén quét mắt về phía sau, xem xem trong lớp ai đẹp trai không.

Giang Độ nghe thấy các bạn nữ nói về bộ phim đã xem trong kỳ nghỉ hè, tiếng cười đùa không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngớt, lớp học ồn ào náo nhiệt, cũng không biết giáo viên chủ nhiệm đâu, mọi người nói chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rất nhiều, thỏa thích chém gió.

Chỗ ngồi được tự chọn, Vương Kinh Kinh thích chơi với các bạn nam hơn, thế nên vào lớp liền đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 về phía sau, các bạn nam hầu như đều cuối dãy, khi Giang Độ mắt đi tới, các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bạn nam "Xùy" một tiếngràng.

cũng không nói gì, chỉ lật sách, cậu bạn phía sau nhẹ nhàng chọc vào lưng cô, Giang Độ nghiêng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nửa người qua, lúc này cậu ấy nhìnđược khuôn mặt cô.

"Hi, cậu tên thế? Tớ tên Lâm Hải Dương." Cậu bạn đĩnh đạc giới thiệu.

Vương Kinh Kinh sớm đã quay người lại, cười hì, khuôn mặt lộ ra vẻ hóng hớt.

Giang Độ mặt đỏ nhẹ: "Tớ tên Giang Độ."

"Tên cậu đặc biệt thật đấy," Lâm Hải Dương lém lỉnh bắt chuyện, "Là bến đò ba giọt nước hả? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Trùng hợp thật, tên tớ cũngba giọt nước đấy."

*Giải thích: 江渡 (Giang Độ)林海洋 (Lâm Hải Dương) đều 3 nét của bộ thủy 水

Vương Kinh Kinh bên cạnh nghe thấy liền bĩu môi: "Bạn học Lâm à, cậu tán dóc giỏi thật đấy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đến ba giọt nước cũng không bỏ qua, ngũ hành cậu thiếu nước à?"

Lâm Hải Dương nghiêm túc tiếp lời: "Sao thế, cậu cũng thiếu nước sao?"

"Tớ không thiếu nước, mẹ tớ nói tớ tâm." Vương Kinh Kinh không chút do dự biến bản thân thành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trò đùa, quả nhiên, mấy bạn nam đằng sau nghe thấy đều ồ lên một tiếng, ấy cứ như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thế cùng các bạn khác nói chuyện vui vẻ.

Sau cùng Vương Kinh Kinh dứt khoát xoay cả người về phía sau, ấy với ai cũng đềulần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đầu gặp mặtcứ ngỡ bạn bè lâu năm.

Giang Độ kiểu con gái rất dễ xấu hổ, không thích nói chuyện, sẽ không bao giờ dễ dàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hòa nhập cùng các bạn như Vương Kinh Kinh, thích âm thầm quan sát mọi người, nhưng lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tiêu chuẩn kép không hi vọng người khác quan sát mình.

Lớp học vẫn loạn cào cào như cũ, Giang Độ trong lòng lại rất yên tĩnh.

nhìn Vương Kinh Kinh nói chuyện với các bạn nam khác đến quên mình, không làm phiền ấy, cất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 túi nhựa được cho lúc mua quần áo vào ngăn bàn, lạ là sau khi lên cấp 3, mọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 người đều không thích đeo cặp sách, chỉ thích mang một chiếc túi nhựa, sắp xếp một số đồ dùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 học tập lẻ tẻ, một thời gian sau thì đến túi nhựa cũng không được dùng nữa.

Giang Độ lấy ra một gói khăn giấy nhỏ, rút một tờ, rồi lại bỏ vào túi váy denim của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mình.

Hành lang không một bóng người.

Lớp học đèn sáng trưng, ánh sáng trắng phả xuống, những học sinh mới nhập học ríu rít ngồi đầy lớp. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Mỗi phòng học đều như vậy, náo nhiệt mất trật tự.

Giang Độ không có thói quen như Vương Kinh Kinh, khi đi qua lớp khác cô ấy luôn cả gan nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ngó một hồi vào trong.

vừa đến góc rẽ, dừng lại chuẩn bị xuống tầng, suýt nữa va vào một bóng người.

Không phải lỗi của cô, đi đường không hề gấp, một cậu học sinh bước hai bậc thang lớn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đi lên, vừa đúng lúc đụng vào.

Giang Độ lùi lại phía sau hai bước.

Hai người gần như không hẹn cùng nói "Xin lỗi", thức ngẩng đầu, đồng tử hơi dao động. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Cậu bạn không hề nhìn cô, vội xin lỗi rồi đi qua.

cậu ấy, trên mặt khôngmáu, cả người đều sạch sẽ. Giang Độ không nhịn được chậm rãi quay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đầu, cằm đặt trên vai, dặt nhìn xem hình dáng ấy rốt cuộc muốn đi đâu. Nhưng cửa sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 A3 cửa trước A4, bỗng nhiên xuất hiện một bóng hình, Giang Độ cứng người, vội vàng thu mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lại, trong lúc hoảng loạn cô chột dạ ngồi xổm xuống, giả vờ buộc dây giày, sự việc xảy ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bất ngờ khiến mặt căng ra đỏ bừng.

Đợi người kia đi qua liếc nhanh một cái, mới phát hiện đã mất dấu cậu rồi.

Cậu ấy học Mai Trung à? Khối 10? So với lần trước nhìn khác hẳn mà... Lần trước còn tưởng rằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cậu ấy côn đồ chứ, loại thành tích kém, học trường nghề, cả ngày ăn không ngồi rồi, yêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đương, hút thuốc, đánh nhau... Giang Độ cũng như các bạn cùng tuổi,ấn tượng rập khuôn về học © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sinh trường nghề.

Mặc lúc gặp lại không giống tên lưu manh nữa, nhưng cũng không giống nhỉ... Người tốt? Trong đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Giang Độ toàn những suy nghĩ lộn xộn, cô vặn vòi nước, nhẹ nhàng vốc một nắm nước lạnh lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hất thẳng vào mặt.

Cô rất về cậu, lần đầu tiên Giang Độ về người khác. Loại này chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thoáng qua nhẹ nhàng, như một lớp sương mỏng bao phủ trong lòng, nhưng cũng không đủ mãnh liệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 để can thiệp vào cuộc sống thường ngày, sau khiquay về lớp học, bất giác liếc qua cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bạn phía sau, rồi lại giả vờ không có chuyệnthu mắt về.

"Giang Độ,phải cậu nhìn tớ không?" Lâm Hải Dương lại gần nhìn thẳng về phía cô, bỗng buông câu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bông đùa, lắc đầu, khép váy ngồi xuống. Một người đàn ông đi vào lớp học, cả căn phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phút chốc bỗng yên lặng.

Người đó giáo viên chủ nhiệm, họ Hứa, hơi mập, trông vẻ già hơn so với tuổi, thầy nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thầy mới tốt nghiệp đại học được hai năm, thầy Hứa rất hài hước: "Thầy năm nay 25, thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mọi người thấy thầy giống 40 tuổi, nhưng thật ra thầy còn trẻ, mà cũng hết cách, thầy lớn trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tuổi, nhưng lợi ích lớn nhất của việc nhìn già hơn tuổi chính khi thầy 40 tuổi vẫn trông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 như thế này, các em có tin không? Đợi khi thầy 40 rồi, các em quay lại nhìn xem, có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thật chuyện như thế không nhé."

Phòng học rộ lên một trận cười lớn, Giang Độ cũng không nhịn được giật giật khóe miệng,trong lòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 coi như đã hiểu, khi thầy 40 tuổi, cũng chính 15 năm sau, 30 tuổi, 30... cũng đủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 già rồi nhỉ, con số 30 này đối với một thiếu nữ mà nói cách tuổi già còn rất xa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Thật không biết bản thân 30 tuổi sẽ trông như thế nào, Giang Độ tưởng tượng, mình không muốn giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hàng xóm một đầu tóc xoăn, cũng không muốn mặc kiểu váy hông, mình vẫn muốn giày thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thao váy denim.

Tiếp theophần tự giới thiệu bản thân của mỗi học sinh, khi Giang Độ đi lên mọi người lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 xôn xao một tiếng, da trắng như tuyết, lông mày đen nhánh, các bạn học lập tức cảm nhận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 được bằng trực giác thứ gọi dung mạo như hoa.

rất xấu hổ, đôi mắt lấp lánh, lông mi chớp chớp, không biết phải đặt mắt vào đâu liền nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chằm chằm vào Vương Kinh Kinh.

Thầy Hứabên cạnh cầm tờ danh sách, bên trênghi kết quả thi đầu vào, đợi Giang Độ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 kết thúc hai câu giới thiệu bản thân, thầy Hứa gọi lại: "Giang Độ? Em thể làm đại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 diện môn Văn không? Thầy thấy em điểm môn này cao nhất lớp."

"Thầy Hứa, Giang Độ ba năm cấp 2 đều làm đại diện môn Văn, bài văn của cậu ấy từng được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 giải! Chọn cậu ấy đi ạ!" Vương Kinh Kinh ngồi dưới hét cổ vũ cho cô, lúc này tai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Giang Độ như bị lửa đốt, vội đồng ý với thầy giáo, về chỗ ngồi nhẹ nhàng đánh Vương Kinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Kinh một cái.

Tối nay thầy giáo trước tiên lập một nhóm nhỏ, chọn ra đại diện các môn, sau đó cho các bạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nam đi lấy sách, các bạn nam làm quen rất nhanh, vừa nói vừa cười, đồng loạt rời khỏi lớp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 học.

Truyền thống nhập học xong sẽ huấn luyện quân sự, trước khi chính thức bắt đầu, các học sinh lớp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 10 mặc những bộ quân phục không vừa người đi tới sân tập đông nghìn nghịt, mặt trời chiếu thẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vào mặt.

Mọi người oán trách sao tuần này không mưa, sau khi xào liền lập tức yên lặng dưới cái nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lướt qua của thầy chủ nhiệm.

Trên sân khấu các vị lãnh đạo phát biểu theo thứ tự, mỗi người đều nói cái tiếp sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đây tôi sẽ nói hai câu, hai câu của người lớn, mọi người đều hiểu cả, tối thiểu cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phải 20 phút.

Đợi khi đại diện học sinh lớp 10 lên sân khấu phát biểu, những người dưới đã không còn kiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhẫn được nữa.

sao lễ khai giảng của học sinh lớp 10 cũng được hai giờ đồng hồ rồi, bục phát biểu không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phải ngoài trời, nhưng các học sinh dưới trực tiếp bị ánh nắng chiếu vào, đã nữ sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thể yếu đuối ngất xỉu, được đưa vào phòng y tế.

"Haiz, đại diện này không biết nói đến bao giờ, đã bảo chỉ một tiếng kết thúc mà?"

"Nắng chết mất,thể nhanh chút không ạ, thật phiền khi nghe lãnh đạo đáng kính phát biểu bài nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cũng rập khuôn như vậy, thầykính yêu ạ."

"Chào mọi người, trong cơn gió mùa thu tháng 9 dễ chịu này, tôi rất vinh dự khi được chọn làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đại diện học sinh khối 10..."bạn nam mồm mép nhanh nhẹn tiếp lời, bầu không khí bỗng thay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đổi, mọi người đều không kìm được len lén cười.

Nhưng mọi người rất nhanh không cười nữa, tinh thần phấn chấn một chút.

"ĐóNgụy Thanh Việt, đúng thật cậu ấy!"

"Kia kìa, đứng thứ nhất, chínhcậu ấy."

"Đẹp trai quá, cậu ấy học lớp A1 nhỉ? Chúng ta ngay cạnh!"

Giang Độ đang hơi chóng mặt cắn răng ngước mắt lên, người con trai trên sân khấu, tênNgụy Thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Việt, cả khối 10 không ai không biết đến cái tên này, rất đơn giản, cậu ấy thủ khoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đầu vào, được phân vào lớp A1 khối 10.

kinh ngạc nhìn cậu nam sinh.

Cậu ấy không phải côn đồ, mà là người sở hữu điểm thi cấp 3 cao nhất toàn thành phố.

Hóa ra bản thân sớm đã biết tên của cậu ấy.

Giang Độ lau mồ hôi chảy dài trên cổ.

Ngụy Thanh Việt bước lên sân khấu, đầu tiêncúi chào các vị lãnh đạo, sau đó trước khi bước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tới micro, cậu nhét bản thảo đã được thầy chủ nhiệm duyệt vào túi, khuôn mặt bình tĩnh:

"Xin chào các bạn, mọi người đều đã đứng hơn hai tiếng đồng hồ rồi, tôi sẽ nói ngắn gọn. Rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vui mừng vì chúng ta đang đứngMai Trung ngay lúc này, cách ước ban đầu càng gần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hơn một bước rồi. Hi vọng mọi người đều giống nhau, thể học tập thật tốt tại nơi đây, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sống thật tốt, trước sau như một, không phụ thanh xuân. Cảm ơn, bài phát biểu tôi xin hết, làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lỡ thời gian mọi người rồi."

Cậu nói xong, khẽ cúi đầu, quay người xuống sân khấu.

Cả sân trường im lặng trong giây lát.

Mọi người đều không nghĩ rằng, Ngụy Thanh Việt làm đại diện học sinh hoàn toàn không dùng bài phát biểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đã chuẩn bị trước đó, một phút phát huy tại sân trường, làm cho các vị lãnh đạo các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 giáo viên ngơ ngác nhìn nhau, còn cả những bạn học không hiểu gì.

Không biết ai cầm đầu hét to "Được", theo sát một tràng vỗ tay vang dội, chính trong tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vỗ tay này Giang Độ người mềm nhũn, ngất lịm đi.

Đây đã được định trước là lễ khai giảng khó quên, bài phát biểu khác thường của học sinh mới đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đầu trường Mai Trung, nắng thu thiêu đốt, cảm xúc bồn chồn, nữ sinh ngất xỉu, tạo thành bức tranh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đầu tiên về cuộc sống cấp 3 của học sinh Mai Trung.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thấy Mùa Xuân full, Thấy Mùa Xuân online, read Thấy Mùa Xuân, Đang cập nhật Thấy Mùa Xuân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 2 — Thấy Mùa Xuân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc