GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 15: Chỉ biết giả bộ đáng thương

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tóc của Nguỵ Thanh Việt đã dài vượt quá tiêu chuẩn nhà trường, giáo viên chủ nhiệm nhẹ nhàng nhắc nhở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cậu, em nên cắt tóc đi.

Chất tóc cậu rất đẹp, đen bóng bồng bềnh, từ xa nhìn lại trông đủ kiểu. Nguỵ Thanh Việt đến một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cửa hàng nhỏ cắt tóc, kiểu 10 tệ một lần, rất đơn giản, cắt sửa tuỳ ý, không cắt ngắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quá, kiểu trông giống như minh tinh Hong Kong thập niên 1990.

Nam sinh một chiếc áomi màu đỏ gạch, phong cách retro, phối với một chiếc áo khoác, giống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 như một cây xương rồng diễm lệ, cái vẻ này trường của cậu trông cùng lố. Bởi các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bạn trang lứa không ai mặc vậy cả, giáo viên có gặp cũng không biết nói gì, Nguỵ Thanh Việt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253hạng nhất, bố cậu lại doanh nhân nổi tiếng trong vùng, thường xuyên tài trợ nhà trường, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 kiểu người thỉnh thoảng sẽ xuất hiện trên bảng tin ấy. Để cậu tự tung tự tác, về cơ bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thầy đã nhắm mắt làm ngơ lắm rồi.

Cho đến khi cậu đang hút thuốc ngoài ban công thì bịquản túc kiểm tra đột xuất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phát hiện, dì nhìn thấy kiểu ăn diện đấy của cậu, lại thấy cậu trông đẹp trai, liền kết luận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rằng cậu là loại trẻ con không chịu học hành chỉ biết yêu đương, nên hết lời khuyên bảo.

Lúc đó trời trong xanh, ánh mặt trời chói chang, nhưng gió vừa khô lại vừa lạnh, thối tóc cậu bay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 che mắt, thỉnh thoảng lộ ra hai tròng mắt dựng đứng, trông như mây che mặt trời. liếc nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Nguỵ Thanh Việt, hận không thể đem cái đầu cậu cắt trọc hết đi.

Cậu bị giáo huấnban công, cũng từ lần nàytúc nữ đối diện mới phát hiện hoá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ra Nguỵ Thanh Việt A1 sốngtầng này. Mọi người xúm xít ngoài ban công xem, bàn tán sôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nổi: "Là Nguỵ Thanh Việt kìa!"

Nói cũng kì, các bạn lại không đi bàn tán gái xinh đẹp kia mặc bộ cánh xinh đẹp nào, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lại đi theo dõi cậu. Nguỵ Thanh Việt thường xuyên không mặc đồng phục, kiểu tóc của cậu, quần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 áo của cậu, đều trở thành tâm điểm của các bạn học nói sau lưng, các bạn nữ đều nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trí rằng hạng nhất thật ra khá hào nhoáng.

Thế thì mọi người cũng hiểu lầm Nguỵ Thanh Việt rồi, cậu luôn kiểu thấy cái thuận mắt thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mua, thích mặcthì mặc, cậu không phải để thu hút sự chú ý của người khác, một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chút ý nghĩ như thế cũng không có.

Vương Kinh Kinh cứ mong chờ sẽ có thể thấy vẻ tượi như cho' phòng nam đối diện, tiếc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253mãi vẫn không có, trên ban công quần áo nam treo phấp phới, cũng người mặc loại quần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trông như cái rẻ rách lại còn to rộng thùng thình, cũng đó bay phấp phới, các bạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nữ tình liếc thấy không nhịn được phàn nàn vài câu, thế lại cả mấy loại màu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đỏ tươi, càng khiến người khác chóng mặt hơn.

kéo Giang Độ thích thú dựa vào lan can ngắm nhìn Nguỵ Thanh Việt, trên ban công tiếng cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nói vui vẻ của các bạn nữ, ánh mắt Giang Độ lẫn vào ánh mắt tò mò của mọi người, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thản nhiên hiếm thấy, lặng lẽ nhìn cậu, mặt khẽ nhăn lại.

Tính kỹ lại thì từ sau khi người kéo cờ được luân chuyển sang lớp khác,hội nhìn thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Nguỵ Thanh Việt của gần như bằng không. Mỗi lần đi qua A1, muốn giả vờ vô tình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 liếc vào tí, nhưng liếc quá nhanh, cũng không phân biệt được ai với ai, nên Giang Độ không còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cách nào chỉ đành phải thu ánh mắt lại.

Thì ra cách nhau một bức tường, muốn tình cờ gặp cũng khó thế.

Các bạn nữ đều khoác áo len dày cộp, cứ ba ngày không khí lạnh lại ghé thăm hai lần, sợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bị đông cứng, áo phao như dính chặt vào người. Nguỵ Thanh Việt luôn mặc rất mỏng, cậu còn mặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 một chiếc mi, bên ngoài khoác áo khoác như bị giặt phai trắng cả rồi, trông như không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 biết lạnh gì.

Trương Hiểu Tường ban công bên cạnh, cách phòng ngủ Giang Độ cũng gần, các bạn nữ hai kí túc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vươn người bàn tán, nói về Nguỵ Thanh Việt, mà bạn nữ lớp nào lại theo đuổi cậu rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cậu ấy trông tây quá, cậu ấy cá tính quá, linh tinh lộn xộn một hồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Trương Hiểu Tường bỗng nói:

"Các cậu thật sự xem thường cậu ấy rồi, Nguỵ Thanh Việt người chí lớn, muốn ra nước ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 học chuyên sâu hơn. Hơn nữa cậu ấy cũng không phải người cố ý giả cool giả ngầu, thế thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trẻ con quá."

Tiếng ồn ào im lặng trong giây lát, mọi người đều biết Trương Hiểu Tườngquan hệ tốt với cậu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bạn cấp hai,thể hỏi bài xuyên lớp, giống như Trương Hiểu Tường mới càng cách đánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 giá Nguỵ Thanh Việt, còn bọn họ chỉ mãi mãi những suy nghĩ hời hợt về cậu ấy.

Giang Độ cảm thấy trái tim mình như co lại, hết sức chăm chú hi vọng Trương Hiểu Tường có thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nói thêm chút về cậu, về Nguỵ Thanh Việt bọn họ không biết. Tất cả không khí đều ngưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đọng, tất cả tiếng gió đều thừa, chỉ muốn nghe từng chữ trong miệng Trương Hiểu Tường, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tất cả mọi thứ về cậu ấy.

Hi vọng sớm tiêu tan, Trương Hiểu Tường chỉ nói đến đây, nghĩ chắc chỉ muốn minh oan giúp cậu, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không nguyện ý muốn nói thêm gì. Một cảm giác thất vọng nhàn nhạt chợt xoẹt qua tâm trí, Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Độ thất thần nhìn Trương Hiểu Tường, lại bị Trần Tuệ Minh nhìn thấy, khi mọi người rời đi© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nói với Trương Hiểu Tường:

"Trưởng phòng, tớ cảm giác Giang Độ có chút ghen tị với cậu."

Vừa mở miệng, Trần Tuệ Minh liền nhớ tới ánh mắt cử chỉ của Vương Kinh Kinh khi mắng lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đó.

Trương Hiểu Tường hơi sững người, lập tức cười hỏi: "Cái gì?"

"Lúc cậu nói về Nguỵ Thanh Việt, ấy cứ dùng ánh mắtquái nhìn chằm chặp cậu,sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cũng cứ sao sao ấy," Trần Tuệ Minh nhìn Trương Hiểu Tường nịnh hót, "Thành tích cậu tốt thế, bố © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mẹ lại giỏi, thật ra bị người khác ghen tị cũng không lạ."

"Chắc cậu nghĩ nhiều rồi, lúc tớ nói Nguỵ Thanh Việt, mọi người đều nhìn tớ mà, phải không?" Trương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Hiểu Tường rất ngắn gọn, trong lòng như tấm gương vậy, đương nhiên còn nhớ Trần Tuệ Minh từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mâu thuẫn với Giang Độ Vương Kinh Kinh.

Trần Tuệ Minh bỗng chốc đỏ mặt lúng túng, chỉ đành bổ sung: "Vậy thể do tớ nghĩ nhiều thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rồi, cậu nói đúng, quá nhiều người thích Nguỵ Thanh Việt, Vương Kinh Kinh còn viết thư tình cho cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ấy. Nhưng chắc chắn Nguỵ Thanh Việt không để ý cậu ấy đâu."

Trương Hiểu Tường cười, không tiếp lời.

"Trưởng phòng, cậu đã báo cáo tiết mục cho hội diễn tết Dương chưa?" Trần Tuệ Minh vẫn tìm chủ đề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hỏi, bầu không khí lạ mất tự nhiên, lại hỏi.

Trương Hiểu Tường gật đầu: "Báo rồi, không biết được duyệt không." không những đã báo cáo tiết mục, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253còn kéo theo Nguỵ Thanh Việt, biết Nguỵ Thanh Việtchơi nhạc cụ, hai người cùng biểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 diễn một tiết mục, vẫn rất ý nghĩa. Nhiều năm sau nhìn lại, đây quãng thời gian © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thanh xuân tươi đẹp thuộc về riêng Nguỵ Thanh Việt.

Thay vì nói thích Nguỵ Thanh Việt, không bằng nói ngưỡng mộ cậu, Trương Hiểu Tường từ nhỏ đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lớn luôn tuân theo quy tắc, vẫn luôn "con nhà người ta", chuyện gì cô cũng hoàn hảo, gần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 như chẳng mấy khi phạm lỗi,một học sinh gương mẫu tiêu chuẩn - thành tích ưu tú, đoàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 kết bạn học, yêu lao động. Nguỵ Thanh Việt trước giờ không như vậy, cậu người thành tích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tốt trong một đám người, thực ra ai cũng ngưỡng mộ cậu, chỉ cần từng làm bạn học với cậu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không aithể phớt lờ được Nguỵ Thanh Việt.

Cái tuổi này đang thời hình thành bản thân nhanh chóng, ai cũng muốn khác biệt, hoặc nói, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cảm thấy bản thân rất đặc biệt. Đợi nhiều năm sau nhìn lại, thật ra thanh xuân mỗi người đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 như nhau, nội tâm thăng trầm, tâm thay đổi, đợi bị hội vả mặt đủ rồi, những thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đó cũng phai nhạt dần, mới ngỡ ngàng với dáng vẻ mình đã từng có. Tuổi trẻ thật tốt, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhiều người đangtuổi thanh xuân lại không trân trọng, đến lúc hoang mang ngỡ ngàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thì cũng đã già rồi.

Nguỵ Thanh Việt chưa từng nghĩ về sự khác biệt, chỉsự tồn tại của cậu đã duy nhất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rồi. quản túc tìm thấy giáo viên chủ nhiệm A1, chủ nhiệm chỉ biết cười bất lực, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nói rằng sẽ dạy dỗ cậu thật tốt. Bọn con trai trong phòng thì đang nói về các bạn nữ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chê bọn họ trai, nhìn thấy Nguỵ Thanh Việt cứ như truy tinh vậy. Giữa các bạn nam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cũng chút chua ngoa tinh tế, ví dụ như Nguỵ Thanh Việt hay nhận được thư tình, các loại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quà tặng, cái lọ thuỷ tinh ngôi sao, socola, bánh quy tự làm, CD, mấy thứ nhìn© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thấy tâm khéo léo của các bạn gái. Mấy thứ này đều thuộc về Nguỵ Thanh Việt cả, các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bạn nam ăn đồ Nguỵ Thanh Việt ném qua sẽ pha trò nửa đùa nửa thật, nhưng cũng không phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chuyện to tát gì.

Buổi chiều sau khi đến lớp, ba phút nhiệt tình của Vương Kinh Kinh lại nổi lên, lẩm lẩm: "Aiz, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thật hi vọng Nguỵ Thanh Việt sẽ hồi thư, thật muốn biết cậu ấy hồi âm sẽ viết cái gì! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Aiz,aiz..." Một lần hát ba lần ngâm "Aiz" không ngừng, thật ra đã rất lâu không viết thư cho Nguỵ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Thanh Việt rồi, cậu không hồi âm thì ai cách được.

Đặc biệt sau kỳ nghỉ lễ Quốc Khánh một mạch đến tết Dương lịch, giữa khoảng này cả tháng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 11 tháng 12 đều không ngày nghỉ nào. Vương Kinh Kinh cảm thấy buồn chán, một mình buồn chán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 muốn "n*ng", đây điều Lâm Hải Dương không biết xấu hổ nói đó, khi Giang Độ lần đầu tiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nghe thấy, hoàn toàn chết lặng.

Nhưng cũng khâm phục kiểu ấy, rằng lời thô tục như thế của Lâm Hải Dương lại... phù hợp với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tuổi mới lớn?

Vương Kinh Kinh chuyệnnhắc lại, không biết tại sao, Lâm Hải Dương phía sau như mọc thêm tai lừa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cộng thêm đôi mắt cười sáp lại, hỏi hai ngườiphải đang bàn bạc Nguỵ Thanh Việt như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nào không?

"Liên quan đến cậu!" Câu cửa miệng của Vương Kinh Kinh chính là như này, cùng các bạn nam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 quan hệ rất tốt, hoà nhập, trừ Trương Hiểu Tường ra thì cũng gái rất được hoan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nghênh, tính khí đàn ông, tính cách trong mắt các bạn nam lại khá hồ.

Ồn ào nhốn nháo, Trần Tuệ Minh âm thầm nhìn về hướng bọn họ, khoé miệng lộ lên nụ cười khinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thường, Vương Kinh Kinh là đồ ngốc, Giang Độ thích tỏ vẻ yếu đuối, thật đúng trời sinh một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cặp bạn thân chó chết mà.

Bởi sắp cuối tuần, lại cộng thêm gần tết Dương rồi, lòng người dao động, mọi người đều không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 yên tĩnh được, ban cán bộ lớp bàn bạc bố trí lớp học như nào, ai chủ trì, nối từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 viết ra nào, âm thanh thì sao mượn loa của ai... Chỉ Giang Độ yên lặng nằm xuống đống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bài tập chất như núi, bắt đầu viết thư.

muốn nói trước với Nguỵ Thanh Việt trong thư một câu "Chúc mừng năm mới".

Chỉ là chút tâm nguyện nhỏ nhoi đơn giản vậy thôi.

"Giang Độ?" Trương Hiểu Tường qua tìm cô, Giang Độ bị doạ sợ tới mức toàn thân cứng đờ, não như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bị gỉ sét, vừa dừng bút, cô vô thức kéo tập bản đồ che đi giấy viết thư, cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rất mất tự nhiên, đương nhiên Trương Hiểu Tường nhìn thấy phản ứng kỳ lạ của cô, nhưngcũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không ý muốn thăm dò sở thích riêng người khác, ánh mắt tràn đầy sự nhiệt tình thẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thắn:

"Cậu viết từ nối giúp lớp mình nhé?"

Giang Độ đơ.

Trương Hiểu Tường cười: "Ôi xem tớ này, quên không hỏi cậu, cậu định đăngtiết mục không?"

Giang Độ thở phào nhẹ nhõm, lắc lắc đầu: "Tớ không biết làm gì hết, ngũ âm không đều, chân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tay cứng đờ."

Câu này khiến Trương Hiểu Tường cười haha lớn, lợi cũng hiện ra rồi.nhìn ra ngoài, nói: "Cậu đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mua bóng bay với tớ đi? Vừa hay tớ với cậu nói về tiết mục từ nối viết như thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nào luôn."

Giang Độ muốn từ chối, thật sự không thích tham gia mấy hoạt động này lắm, làm khán giả© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 được rồi, tiếc rằng người ghi dấu ấn môn Văn đầu tiên trong lòng mọi người, đương nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phải xuất hiện mấy hoạt động nghệ thuật như này.

Trời tối sớm, cửa hàng nhỏ trước cổng trường đèn sáng trưng, dạo này buôn bán phát đạt. Mai Trung nhiều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lớp như vậy, trừ khối 12 ra tất cả đều náo nhiệttết Dương sắp tới.

Trong tiệm chật ních bóng dáng nữ sinh, hai người hoà mình vào trong, rối mắt chọn đồ trang trí, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cả tiếng nhạc đinh tai nhức óc, Trương Hiểu Tường lắc lư theo nhạc, thuận miệng hỏi Giang Độ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thích ca nhạc Hoa nào.

"Tớ không có thích ai cố định, gần đây thích Huỳnh Gia Câu." thành thật trả lời Trương Hiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Tường, "Cậu thì sao?"

Ánh mắt Trương Hiểu Tường sáng lấp lánh, nghĩ tới cái đó, cô nói: "Tớ thích Pu Shu (Phác Thọ), © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 anh ấy rất đặc biệt, không phải sao? Tớ thích người đặc biệt, kiểu người không đi theo số đông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ấy."

Không biết tại sao khi nữ sinh nói đến câu này, nụ cười càng rạng rỡ hơn, giống như một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 sao chói lọi.

Muốn khen đối phương hai câu, nhưng Giang Độ không giỏi khoản này lắm, ngưng lại một lúc mới nén được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 một câu: "Tớ thấy cậu cũng rất đặc biệt."

"Thật sao? Trùng hợp ghê, tớ cũng cảm thấy vậy với cậu, haha!" Trương Hiểu Tường lại cười lên, nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thế làm Giang Độ càng thêm ngại rồi.

Khi hai người từ tiệm đi ra, sạp đồ ăn thưa thớt, hơi nóng lặng lẽ bốc lên, bây giờ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phải giờ cao điểm ăn uống của học sinh, trong cái sạp bán mì, ánh đèn mờ ảo, một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cậu đang ăn miếng mì to.

"Nguỵ Thanh Việt!" Trương Hiểu Tường bỗng lên tiếng, Giang Độ sửng sốt một chút, ngẩng đầu lên, quả nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ánh mắt cậu thiếu niên đã nhìn sang phía đây.

Cuộc gặp gỡ mong đợi bấy lâu lại xảy ra đột ngột như vậy, nhưng phản ứng đầu tiên của Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Độ lại thấy mình thừa thãi - Nguỵ Thanh Việt và Trương Hiểu Tường mới người quen.

"Hay là, cậu về trước đi?" Trương Hiểu Tường quan tâm hỏi Giang Độ, bóng bay trong tay đương nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhét vào tay Giang Độ, theo như biết thì Giang Độ Nguỵ Thanh Việt không liên quan © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đến nhau, lẽ sẽ ngại ngùng. bảo Giang Độ về trước xuất phát từ thiện ý.

Lòng tốt vậy lại khiến Giang Độ trong phút chốc rơi vào đầm lầy cay đắng, chút hoảng loạn, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhưng mượn màn đêm che giấu lại cũng tốt:

"Ừm, vậy tớ về trước đây."

cố kiềm chế ham muốn liếc thêm vài cái, đứng thẳng lưng đi về phía trường học không nhìn lại, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 phía sau láng máng tiếng người,biết hai người họ bắt đầu nói chuyện, nhưng nghe không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 họ nói gì.

Thật thảm thương, Giang Độ lặng lẽ đi về phía cổng trường, cổng trường phả bóng xuống, đứng trong bóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tối, rồi giờ mới khẽ quay đầu lại nhìn. Khoảng cáchchút xa, chỉ có thể thấy bóng ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chủ bận rộn lấp trong lều, còn cả nồi sắt, đốm lửa phía dưới bắn tung toé, tuy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 nhiên lại không thấy Nguỵ Thanh Việt, cảm giác này giống như tia lửa nhỏ bị dập tắt trong tay, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 đến nhiệt độ cũng không còn.

Cô thất vọng quay người đi ra khỏi bóng tối, cái bóng đen bị đèn đường kéo ra rất dài.

Trong lớp khá hỗn loạn, lúc Giang Độ đi vào, nhìn thấy Trần Tuệ Minh đang đứng chỗ bàn mình, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tay cầm cái đó.

Trong tích tắc Giang Độ cảm thấy máu đều đổ dồn lên mặt, như mất kiểm soát chạy lại giật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 lấy thứ trong tay Trần Tuệ Minh.

Không phải thư, chỉ Trần Tuệ Minh va vào làm rơi bài tập thôi, nhưng không biết chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trước đó.

Động tác của Giang Độ rõ ràng rất thô lỗ, mặt nóng bừng, tim vẫn còn đập thình thịch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 như muốn xông ra khỏi ngực. Trần Tuệ Minh kinh ngạc nhìn cô, các bạn nam phía sau cũng thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 hết cảnh này.

"Đến nỗi thế không Giang Độ?" Trần Tuệ Minh cả mặt rõ ràng không vui, nói nhanh một tiếng.

Ý thức tự bảo vệ bản thân mạnh mẽ đã hoàn toàn khống chế Giang Độ, âm sắc cô thay đổi: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 "Cậu tự ý cầm đồ tớ làm gì?"

"Gì thế?" Trần Tuệ Minh đảo mắt giận dữ, "Tớ không cẩn thận va vào, chả nhẽ không nhặt lên sao? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 Cậu làm sao thế, chút chuyện nhỏ thế cũng phát hoả được à? Con mắt nào của cậu thấy tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tự tiện cầm đồ cậu thế?"

"Giang Độ", Lớp trưởng phía sau ra hoà giải, "Trần Tuệ Minh nói thật đó, tớnhìn thấy, chắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 cậu hiểu lầm rồi."

Giang Độ cảm thấy xấu hổ vô cùng, mở miệng muốn nói "Tớ xin lỗi", nhưng Trần Tuệ Minh đã mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mồm cười lạnh: "Không phải bình thường trông cậu cũng khá yếu đuối sao, cổ họng to thế à?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253

Vừa nói vừa nhìn Giang Độ với bộ mặt "Cậu cũng thật đạo đức giả đấy nhỉ."

Không biết Vương Kinh Kinh chạy đi đâu rồi, nếu như ấy đây, chắc chắn sẽ thành trận ác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 chiến. Giang Độ tự thấy mình đuối lý, không phản bác, chỉ khẽ giọng nói "Xin lỗi".

"Thật là, chỉ biết đóng giả thục nữ", Trần Tuệ Minh oán trách, "Hung dữchứ, nói chuyện với con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trai thì Lâm Đại Ngọc, nói với con gái thì súng máy."

"Được rồi, Trần Tuệ Minh, chút chuyện nhỏ nói ra không phải ổn rồi sao? Mọi người đều là bạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 học,hoà vi quý."

Lớp trưởng ra mặt ngăn lại, Trần Tuệ Minh khá không phục, lườm lớp trưởng một cái, cô rất bất bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 trước thái độ ba phải kiểu này, "Ai diễn giỏi cậu nói người đó phải không?"

Lớp trưởng vừa nghe cũng thấy không vui: "Cậu nói thế, chuyện gì ra chuyện đó, sao tớ lại biến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 thành kiểu cậu nói rồi?"

Trần Tuệ Minh không muốn cãi nhau cùng lớp trưởng, mặt tối sầm lại, về chỗ ném mạnh quyển sách của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 mình, cả lớp bỗng im bặt trong phút chốc, lúc định thần lại Trần Tuệ Minh đã tức giận chạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 ra khỏi lớp rồi.

Lên trước thì gặp phải Trương Hiểu Tường Nguỵ Thanh Việt đang đi cạnh nhau đến.

Thấy cô biểu hiện khác lạ, Trương Hiểu Tường gọi cô: "Trần Tuệ Minh, cậu sao thế? Đi đâu đấy sắp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 vào tiết rồi."

Đôi mắt Trần Tuệ Minh bỗng đỏ lên, dừng bước nói: "Tớ không cẩn thận làm rơi sách Giang Độ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 tớ nhặt lên cả rồi, cậu ấy vẫn không phân đúng sai phải trái phát hoả với tớ, trông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 rất ghê gớm, lớp trưởng còn thiên vị cậu ấy. Con người cậu ấy thật đáng ghét, chỉ biết giả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 bộ đáng thương trước mặt con trai, tớ biết con trai rất thích kiểu làm bộ như cậu ấy, tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.253 không biết diễn, chỉ thể bị xa lánh!"

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Thấy Mùa Xuân full, Thấy Mùa Xuân online, read Thấy Mùa Xuân, Đang cập nhật Thấy Mùa Xuân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 15 — Thấy Mùa Xuân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc