GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 59

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Thời gian này, cô cũng không trốn tránh anh như anh đã nghĩ.

lẽhai ngày đầu tiên trốn tránh một chút, nhưng sau đó phát hiện anh càng lạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhạt với cô, ánh mắt nhìn hoàn toàn không một chút nhiệt độ,lẽ lần hôn nhau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đó cũng chỉ nhất thời bị khiêu khích muốn khuất phục thôi. Trong lòng© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng phai nhạt dần, sau đó lại cố gắng đặt tâmvào việc học tập trải nghiệm cuộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sống mới.

Hai người đối mặt với nhau vài giây, Lâm Khê cũngchút không tự nhiên, quay mặt đi nơi khác. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Dáng vẻ của anh quá mạnh mẽ, ánh mắt rất âm trầm cũng rất sắc bén, khiến vừa chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rung động lại vừa run sợ.

Hơn một tháng trước, còn chút tự tin khiêu khích anh, trêu chọc anh, xem xem liệu anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208mình thay đổi hay không. Nhưng hiển nhiên, bộ dạng đó của không tác dụng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trước mặt kiểu đàn ông này.

nghi ngờ rằng cho hai người ngủ cùng với nhau, lẽ anh cũng sẽ không thay đổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dù chỉ một chút, nhiệt độ trong ánh mắt cũng không hề tăng lên chút nào.

Anh không trả lời cô, cũng không mong đợi câu trả lời gì: “Trong phòng bếp có canh đậu xanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ninh với rong biển trần bì, anh đi uống một chút đi, tôi lên trên đi ngủ một lúc.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Tiểu Khê.”

vừa mới bước lên cầu thang, anh đã gọi lại.

Lâm Khê vịn tay lên tường, quay đầu lại nhìn anh.

Anh đi đến, đứng ở trước mặt một bước xa, nhìn nói: “Trước đây tôi cũng cảm thấy hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chúng ta không hợp, nhưng bởitrách nhiệm nên tôi bắt buộc phảitrách nhiệm với em. Người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhà họ Chu chuyển đi, chuyện của nhà họ Hạ cũng đã giải quyết. Tôi đây, không kết hôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng thể bảo đảm cho sự an toàn của em Tiểu Dã, em nghĩ như vậy đúng không?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lâm Khê sửng sốt,nhìn anh.

đang đứng trên bậc thang nên chênh lệch chiều cao của hai người không còn quá lớn nữa,ngẩng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu lên cũng không cần quá khổ cực.

nhìn ngũ quan góc cạnh như d.a.o khắc của anh, đôi mắt một mí hơi hướng lên một chút lộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẻ cùng lạnh lùng, cũng khóe mắt khiến người ta cảm thấy bạc tình, thần xui quỷ khiến, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bỗng thốt ra một câu: “Tôi muốn anh thích tôi, được không?”

Nói xong lập tức??? Trên mặt lập tức nóng lên, vội vàng quay mặt sang chỗ khác, thậtkhông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn mặt mũi gặp người khác nữa.

Hơn nữa câu nói này thực sự bỗng nhiên thốt ra, miệng còn nhanh hơn đầu óc, cứ như vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói.

Nhưngsao cũng không còn mặt mũi nữa, trong sự kích động lại quay mặt lại, đối mặt với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ánh mắt kinh ngạc của anh, đưa tay nắm lấy cánh tay của anh: “Tôi nói là, tôi không hi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vọng lúc anh nhìn thấy tôi chỉ nghĩ đến gánh nặng hoặc là trách nhiệm. Nếu như chúng ta không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quan hệ này, anh nhìn thấy tôi, liệu muốn bên cạnh tôi, muốn hôn tôi không?”

vừa nói vừa nắm lấy cánh tay anh, nhón chân hôn lên môi anh một cái, nói: “Tôi chỉ muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như vậy.”

Lương Triệu Thành nghĩ anh đương nhiên là sẽ không như vậy.

Anh cũng không phải đồ háo sắc.

Không phải người của anh, sao anh thể bất kỳ dính dáng nào đến chứ?

Trước nay anh luôn không cảm giácvới nữ sắc.

Cho dù có cảm giác cũng sẽ không quá nhiều tình cảm.

Nhưng vào lúc này anh thực sự muốn hôn cô.

Một tháng qua, anh không để cho mình nghĩ đến cảm giác nhất thời mất khống chế kia của mình, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cảm giác đó cứ như một ngọn núi lửa đang bị áp chế, không trêu chọc còn tốt, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể kiềm chế được. Nhưng lúc này mềm mại hôn lên, anh làm sao còn nhịn được? Tại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sao lại phải nhịn?

vừa mới dứt lời thì đã bị anh kéo vào trong lòng, hung hăng áp chế, từ đôi môi đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bên tai, giống như đang trút ra điều đó. Lâm Khê cảm thấy bản thân dường như đã bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 anh ăn mất.

cảm thấy hơi đau, lại rất tê dại, cảm thấy thỏa mãn.

nhéo anh.

Thịt trên người anh quá cứng rắn, nhéo thôi cũng khiến đau.

Khó khăn lắm mới tìm được khe hở, nghiêng mặt sang chỗ khác, chút thở dốc yếu ớt hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 anh: “Anh thích tôi không?”

Lương Triệu Thành:???

Anh không trả lời cô, Lâm Khê không vui, lại nhéo anh hỏi: “Một tháng nay anh luôn không để ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến tôi, tôi cũng không muốn để ý đến anh, nhưng anh lại đến trêu chọc tôi.”

Lương Triệu Thành: Đây không phảicàn quấy cả v.ú lấp miệng em sao?

Nhưng anh bỗng nhiên cảm thấy, anh cực kỳ thích cô.

Dáng vẻ nũng nịu như bây giờ ở trong lòng anh.

vậy chođã biết không phù hợp, nhưng vẫn nhẫn nhịn hết lần này đến lần khác, đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không phải tác phong trước nay của anh.

Anh thích cô.

Bây giờ đang ở trong lòng anh như vậy, gò má đỏ ửng, ánh mắt hàm chứa tình ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sự nũng nịu oán trách đối với anh, giống như đang nắm lấy tim của anh gãi ngứa.

Nhưng phải nói thế nào?

Anh không nói ra được, nhưng động tác trên tay hôn cô đã dịu dàng hơn, không thô bạo như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ban đầu nữa, cuối cùng còn mang theo chút yêu chiều, một chút triền miên.

Anh như vậy, Lâm Khê như được khích lệ, nhưng lại không thỏa mãn về thái độ của anh, bắt đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chơi xấu: “Anh nói xem anh thích tôi không? Hay chỉtrách nhiệm, nếu như tôi không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đăng kết hôn với anh, anh cũng sẽ không nhìn tôi lâu hơn. Nếu người khác đăng kết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hôn với anh, anh cũng sẽ hônta như vậy?”

Lương Triệu Thành cảm thấy đang càn quấy.

Đâyvấn đề vậy chứ?

Nhưng cũng biết lúc này mình không thể nói cô, anh ômvào lòng, xoa dịu một chút, nói: “Đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm loạn, em ngoan một chút, sau này tôi sẽ thương em.”

Câu này đã cực hạn của anh.

Mặt của Lâm Khê lập tức đỏ lên.

Mặc bản thânkhông thấy được, nhưngcảm nhận được.

thực sự không ngờ rằng anh sẽ nói ra câu này, nhưng câu này thật sự đã đ.â.m trúng tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tư thiếu nữ của cô.

Nhất do anh nói ra, thật sự khiến cô có chút choáng váng,kéo quần áo của anh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cọ cọ vào dưới cằm anh, bị râu của anh đ.â.m phải, cảm thấy hơi đau nhói tê dại, xung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quanh tràn ngập hơi thở của anh, dịu dàng nói: “Anh muốn thương tôi thế nào? Như bây giờ sao? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Vậy bây giờ tôi ngoan không?”

Bây giờ đương nhiênrất không ngoan.

Ánh mắt của anh cũng đã đỏ lên rồi, hận không thể tháo da tháo xương của cô ra nuốt xuống. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Đây chân cầu thang của phòng khách, anh hôn một lượt nữa, cuối cùng vẫn buông cô ra, giúp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sửa lại cổ áo, giọng nói khàn khàn: “Lên đi, tôi vào phòng bếp xem thử.”

Nhưng mà Lâm Khê không thỏa mãn.

Làm ai hôn người ta xong lại đẩy người ta ra chứ?

phải lại muốn giống như lần trước, hôn một lần rồi lạnh nhạt người ta một tháng?

kéo lấy áo anh, nũng nịu nói: “Không muốn, anh ôm tôi lên đó, bây giờ tôi không đi nổi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 anh bế tôi đi.”

Lương Triệu Thành:???

Sau đó anh nghe thấysẵng giọng: “Chân của tôi thực sự đã nhũn ra rồi, nếu không thì anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi đi, tôi cứ ngồi đây.”

Anh bế lên.

Lâm Khê kêu nhẹ một tiếng, ôm lấy cổ anh, sau đó lại hôn anh.

Anh muốn bảo đừng làm loạn, nhưng cuối cùng lại không nỡ, cứ kì kèo như vậy đi đến phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cô.

Anh lại muốn đi, sao có thể để anh đi chứ?

Cô ôm lấy anh không chịu buông, cho đến khi lên giường, quỳ ngồi trên giường hôn anh, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng dựa vào tia lý trí cuối cùng mới không làm cô.

Buổi tối lúc thím Ngô đến nấu cơm thì nhìn thấy bánh đường kính kia.

Thím Ngô hỏi Lâm Khê: “Ôi chao Tiểu Khê, đây bánh đường kính của ai mang đến cho cháu vậy? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Làm rất ngon đấy.”

Lương Triệu Thành đang sửa lại thành ghế bị hỏng nghe vậy, sắc mặt đen lại một cách rệt.

Lâm Khê chút đắc ý, vẻ mặt kiêu ngạo nhìn Lương Triệu Thành rồi tùy ý nói: “Vâng, thím © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong thôn mang đến, nhưng mấy ngày nay cháu đau răng, để đây nhìn thấy lại không nhịn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được, thím mang về cho Hắc Tử A Phi ăn đi.”

Hắc Tử A Phi là hai đứa cháu của thím Ngô.

Thím Ngô nói: “Ôi chao, sao lại đau răng rồi? Mau cho thím xem một chút,cái răng nào vậy? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Hình nhưhơi sưng một chút.”

Lâm Khê:

Ngay cả Lương Triệu Thành cũng ngẩng đầu lên nhìn về phía cô.

Tự nói dối thì chỉ thể tự cứu.

Lâm Khê cố nén đỏ mặt, nói bừa: “Không phải cái đó, cháu bị nóng người, tối nay cháu uống một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ít canh đậu xanh được, nhưng chắc chắn không thể ăn bánh đường kính này được nữa.”

“Được rồi.”

Thím Ngô cuối cùng cũng không truy cứu thêm nữa: “Thím để lại cho Tiểu một ít rồi mới mang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về, lát nữa thím pha cho cháu một chút trà giải nhiệt, ăn cơm xong thì uống một chút.”

Lâm Khê vội vàng đồng ý.

Cô cảm thấy uống chút trà giải nhiệt rất tốt, thanh tâm quả dục.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân full, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân online, read Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Ngũ Diệp Đàm Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 59 — Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc