GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 38

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tuy nhiên lời nói này đến bên miệng lại nuốt lại, nói lái qua chuyện khác “Như vậy nếu như Tiểu Khê không cứng rắn thì sợ sau này khó sống.”

“Yêu quáng,”

Hạ Đông Điền cười nói, “Tôi lại thấy cậu ta rất để tâm đến Tiểu Khê, chuyện nhà họ Chu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn cố ý đến tìm tôi, mới sáng sớm ngày ra lại bỏ hết công chuyện khác, đi cùng Tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Khê tới đây, tôi nghe Tiểu còn nói cậu ấy nấu cơm cho hai chị em con bé, như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này còn gọi không để tâm?”

Chuyện Lâm Khênhà họ Chu, chỉ cần Lâm Khê nhận mẹ ruột cô, tin tưởng mẹ ruột thì đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chuyện gia đình cô.

không tự mình đến nhờ giúp, thì bọn họ cũng không thể tùy tiện nhúng tay vào, đừng nói tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhúng tay vào nói chuyện với đội xây dựng của Chu Gia Lượng xưởng sản xuất của Chu Lai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Căn, rồi đưa tiền lương của bọn họ cho ủy ban thôn.

Thím Từ kinh ngạc hỏi: “Có chuyện này cơ hả?”

Chuyện ấy hỏi chuyện nấu cơm.

Thôn của bọn họ không người đàn ông nào chịu nấu cơm cho phụ nữ.

Hỏi xong lại hỏi tiếp, “Có phải ông nghe nhầm rồi không? Cái thằng Tiểu Dã đó, trước giờ mười câu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thì chỉ có nhiều nhất bảy câu thật, tin mới hay ấy. Tôi thấy lúc cậu ta© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cùng Tiểu Khê, vẫn quá lạnh lùng, dáng vẻ dọa người.”

“Đó kiểu cảm xúc không bộc lộ ra ngoài.”

Hạ Đông Điền khịt mũi coi thường, nói, “Bà cứ chờ xem, hơn nữa tôi thấy con bé Tiểu Khê © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hôm nay biểu hiện cũng rất tốt, thông minh lanh lợi, nói sách mách chứng, sợ trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đây nhìn nhầm con bé rồi.”

Không chỉ nói có sách máchchứng, không sách cũng nói thành ba phầnchứng, mồm mép © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ứng đối tại chỗ đó không do bản thân lanh lợi thì người khác dạy cũng không được.

Ông ta vừa nói vừa lắc đầu.

Ông ta rất bận rộn, Lâm Khê một gái, nói thật ngoại trừ gặp Tiểu Khê gọi ông ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một tiếng “Bác thư” ra thì cũng không tiếp xúc nào khác, tính cách của như thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nào, đều do vợ rủ rỉ bên tai, lúc này ông ta cùng hoài nghi ánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mắt của vợ mình.

Lâm Khê không biết được việc thím Từ bác thư vẫn còn lo lắng chuyện của cô.

Lúc rời khỏi ủy ban thôn, ánh mặt trời bên ngoài quả nhiên đã cùng chói chang.

Lâm Khê che ô đen, khóe miệng Lương Triệu Thành giật giật mấy cái khó mà nhìn thấy, tuy nhiên nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lên ánh mặt trời trên đầu, rồi lại nhìn xuống thân hình mảnh mai của cô, cộng thêm làn da © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trắng như sứ cao cấp, hai cánh tay đôi chân thon thả hơi phát sáng dưới ánh mặt trời, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cái cổ thon dài dường như cần che đi thì tốt hơn.

Hai người ra về, đi về đoạn đường phía trướctới đường chính của thôn thật hai hướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khác nhau.

Một hướng là thôn Lâm Hạ hướng nam, còn một hướng đi về hướng đông của thôn.

Đi tới đường lớn, bước chân của Lương Triệu Thành dừng lại rồi nói: “Em tự về nhà đi, tôi tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 công ty.”

Ngưng lại một lát lại nói tiếp, “Có chuyện thì sai Tiểu ra đầu thôn gọi điện thoại cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tôi.”

Trong nhà không điện thoại, nhưng tiệm tạp hóa của thôn có, đường không xa, đi mấy phút tới. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lâm Khê gật đầu, nói một tiếng “Được”, cũng không cảm thấy bản thân đợi anh gần nửa tiếng đồng hồ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lúc đi về anh để mình tự về nhà không thỏa đáng.

lười biếng suy nghĩ, một người đàn ông nếu không thích bạn thì mới bình thường ấy.

Vừatrách nhiệm, lúc quan trọng không vắng mặt, chưa từng dính chặt lấy, chẳng yêu cầuvới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bạn, qua lại với người như vậy quả thật không cần quá tốt.

Hai người tách nhau ra, Lâm Khê nhàn tản đi về phía nhà mình.

Vừa đi vừa ngắm nhà cửa cảnh sắc xung quanh, thực ra đây là lần đầu tiên cô đi dạo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong thôn.

Kiếp trước tới Tân An rất nhiều lần, đó một thành phố nhộn nhịp với các tòa nhà© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tông cốt thép chọc trời, bây giờ cách đó không xa các tòa nhà đã lần lượt mọc lên, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thôn nhỏ gần biển này, môi trường vẫn rất thoải mái, tràn ngập hơi thở cuộc sống.

Không biết phải do giải quyết được chuyện nhà họ Chu hay không, cô giờ đây hình như đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không còn bài xích nơi này.

đi dạo chầm chậm, ánh mắt tùy ý ngắm nhìn cảnh sắc xung quanh.

Lúc ánh mắt liếc về bên trái, nhìn thấy một căn nhà ngói xanh có phong cách hoàn toàn khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với những ngôi nhà xung quanh, hơi cũ nhìn có vẻ đã xây dựng nhiều năm rồi, có một số © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỗ hơikĩ, nhưng tường bao có mái cong, rất nhiều chi tiết đều cùng tinh xảo.

Chủ nhân của tòa nhà này trước đây có lẽ có chút thân phận ấy nhỉ, nghĩ như vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ánh mắt cũng tùy ý ngắm nhìn, sau đó lướt xuống bờ tường liền ngưng lại.

Hạ Hướng Viễn.

nhìn thấy một người thanh niên đang đứng dưới chân tường, áo xám quần dài, tướng mạo anh tuấn thậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chí thể nói xinh đẹp.

Một người với “Lâm Khê” nguyên thâncùng quen thuộccùng thân thiết, nhưng đối với cô mà nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại cùng xa lạ, nhưng chỉ một ánh mắt thôi cũng đã nhận ra người thanh niên đó, Hạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Hướng Viễn.

Anh ấy cũng đang nhìn cô.

Hai người cách nhau không xa, chỉlúc này anh ấy đang đứng dưới bóng râm dưới chân tường, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không chú ý tới, lúc này nhìn thấy thì không thể làm ngơ.

Bởi vì ánh mặt trời quá chói chang, cô hơi hơi nhíu mắt, ánh mắt từ trên người anh ấy tập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trung vào khuôn mặt, khuôn mặt đóvẻ mặt của anh ấy trở nên cùng ràng.

nhìn thấy ánh mắt khuôn mặt lạnh lùng không phù hợp với lứa tuổi của anh ấy.

Khác với áp lực sát khí trên chiến trường được tôi luyện từ đao s.ú.n.g cộng thêm tính cách kiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 định lạnh lùng của Lương Triệu Thành, ánh mắt của người này, nặng nề, sự lạnh lẽo nặng nề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giống như trải qua bao nhiêu chuyện rồi được lắng đọng lại, cònchút gì đó bi quan, kết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hợp với khuôn mặt xinh đẹp như vậy, quả thực cùng không phù hợp.

Người này Hạ Hướng Viễn?

Hoàn toàn không giống với chàng thanh niên trong ức của “cô”.

Cho trải qua biến cố gia đình, nhưng trong vài ngày ngắn ngủ, với trạng thái của anh ấy trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ức của cô, cũng không thể như vậy chứ?

sự kinh ngạc này, chiếc ô trên tay Lâm Khê được đặt lên vai, nhất thời quên gật đầu với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 anh ấy coi như chào hỏiquay người đi luôn.

Đây cách ứng phó trước đâyđã nghĩ nếu như gặp phải Hạ Hướng Viễn thì phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm gì.

Kinh ngạc như vậy, đã lỡ mất thời gian tốt nhất để rời đi, Hạ Hướng Viễn đang đi về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phía cô.

Tuy không nên tiếp xúc với anh ấy quá nhiều, nhưng Lâm Khê cũng biết chỉ cần anh ấy vẫn đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tìm cô, gặp mặt nhau, nói mấy câuđiều bất luận thế nào cũng tránh không được. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tuy nhiên nhìn dáng vẻ của anh ấy, cũng không giống như người bám dính không buông.

Mấy ngày tới này, anh ấy quả thật cũng không đến tìm cô.

Điều này điều nằm ngoài dự liệu của cô, tuy nhiên bận rộn xử người nhà họ Chu, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỉ cần người nhà họ Chu không tìm thì tạm thời cũng không buồn đi quản bọn họ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Hạ Hướng Viễn thì sao?

Hạ Hướng Viễn đến đây để tìm một người chú trong họ, nhờ ông ấy làm giúp một số chuyện.

Người chú họ này trong nhà hơn hai mươi năm trướctrên thị trấn mở một xưởng dệt vải. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Sau này bị người ta dẫn một đám người đến đập phá xưởng, không chỉ xưởng trong nhà bị người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta cướp sạch, đứa con trai duy nhất của ông ấy cũng bị người ta đánh chết, vợ vì chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này mà thắt cổ tự tử, chỉ còn lại ông ấy lết cái thân bị thương, sống khổ sở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mười năm.

Năm đó hai kẻ dẫn đầu đưa người tới đập xưởng của ông ấy, cũng kẻ đầu xỏ bây giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cược hại cha anh ấy chìm đắm trong đó đến khuynh gia bại sản.

Từ sớm anh ấy đã tới, nói chuyện rất lâu, lúc ra về nắng đã rất gắt

Anh ấy đứng góc tường híp mắt, sau đó nhìn phía xa nơi đầu đường Lương Triệu Thành Lâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Khê đang đi về phía đường lớn, sau đó hai người chia nhau ra.

Thật lạ, anh ấy thực ra đã nhiều năm không gặp rồi, ngày nắng, cô cầm một chiếc ô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đen cực lớn, che nửa thân người cô, nhưng cũng không biết sao anh ấy vẫn lập tức nhận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra cô.

Đúng, không phải nhiều ngày.

Mà là nhiều năm.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân full, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân online, read Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Ngũ Diệp Đàm Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 38 — Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc