GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 201

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Nghĩ đến đây, sắc mặt cô nghiêm túc hẳn: “Em họ ông thường ngày đều như vậy sao? Thấy cô gái xinh đẹp là lôi lôi kéo kéo trước mặt công chúng, muốn kéo người ta đi khách sạn? Trước kia anh ta có làm chuyện xấu với cô gái nào chưa?”

Quách Tự Văn:

Ông ấy vội xua tay nói: “Không đâu, không đâu, tuy thường ngày nó có hơi vụng nhưng tuyệt đối sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không ép buộc gái nào, thật ra thường ngày đều rất ít khi thấy đến gần ai, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng rất lịch sự với phụ nữ, bình thường đều bị người ta chọc. Hôm nay…”

Ông ấy nhìn thoáng qua Lâm Khê, cười khổ một chút: “Có thể là thấy Lâm quá xinh đẹp, sợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Lâm đi mất nên nhất thời sốt ruột, bèn muốn kéo đi.”

Lâm Khê “à” một tiếng, nói: “Vậy các ngươi vẫn nên dạy dỗ anh ta đi, nếu hôm nay tôi không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mang vệ sĩ, lẽ đã bị anh ta dọa sợ.”

Quách Tự Văn nói: “Trở về tôi nhất định sẽ nói với nó.”

Hai người nói mấy câu rồi Lâm Khê tạm biệt ông ấy.

Quách Tự Văn lại gọi lại: “Tôi nghe hội trưởng Hùng nói, hiệp hội thư hoạ sẽ cùng trường của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tổ chức một triển lãm tranh, liên quan đến cải cách mở cửa, đổi dời thành thị của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quốc gia chúng ta trong mười năm qua. Tôi cảm thấy chủ đề này rất ý nghĩa, lúc trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã nhắc đến với hội trưởng Hùng, thể tài trợ toàn bộ chi phí trưng bày triển lãm lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này, điều cũng hy vọng thể có một phòng triển lãm giới thiệu mỗi nhãn hiệu của Hoà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chúng tôitrong nước.”

“Nhưng nhất định sẽ phối hợp tiến hành thiết kếtrưng bày theo chủ đề của triển lãm tranh, hội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trưởng Hùng nói triển lãm tranh lần này cùng trường học của hợp tác trưng bày. Về phương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 diện này ông ấy cũng không ra quyết định được, không biết cảm thấy kiến nghị của tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được không? Nếu cần, tôi thể tự mình đến thành phố Bắc một chuyến, ghé thăm một lãnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đạo của quý học viện.”

Nói xong dừng một chút, sau đó mới nói tiếp: “Trên thực tế, tôi cũng muốn đi tham quan quý học © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 viện, nếu có thểhọc sinh ưunhư Lâm, tôi cũng vô cùng hy vọng bọn họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208thể gia nhập Hoà chúng tôi, cùng nhau làm việc.”

Đương nhiên đây chỉ một mục đích tiện thể để ông ấy đến thành phố Bắc.

Thành phố Bắc thủ đô của nước Hoa.

Hiện tại quốc nội phát triển nhanh chóng, ông ấy muốn khai thác thị trường quốc nội, đương nhiên phải tự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mình qua đó quan sát.

Việc này, đúng thật Lâm Khê không ra quyết định được.

Tuy rằng nghe ra cũng việc không tồi.

cười nói: “Qua mấy ngày tôi về thành phố Bắc rồi, việc này tôi sẽ tự đi hỏi bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phía ban chấp hành.”

Quách Tự Văn gật đầu.

Ông ấy nói: “Có tin tức hoặc muốn biết càng nhiều tin chi tiết thì Lâmthể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gọi điện thoại cho phòng làm việc chúng tôi, tôi sẽ nhanh chóng trả lời cô. Qua mấy ngày nữa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tôi sẽ cho người chỉnh ý tưởng phòng triển lãm của chúng tôi cho Lâm xem, thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không đề nghị hoặc ý kiến gì, chúng tôi sẽ mau chóng chỉnh lý.”

Nói xong dừng một chút, nói: “Nếu một khoảng thời gian nữa tôi đến thành phố Bắc, muốn hỏi một chút, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bên cách liên hệ thế nào để liên hệ được với cô?”

Lâm Khê cũng không do dự gì, cười cầm một tờ giấy ghi chú, viết số điện thoại của mình cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ông ấy: “Đây số điện thoại nhà tôi ở thành phố Bắc, bình thường tôi không nhà nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thím Ngô ở, ông để lại lời nhắn cho ấy hoặc để lại số điện thoại được, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tôi sẽ trả lời ông.”

Quách Tự Văn gật đầu, cũng không hỏi nhiều sao thím Ngô lại cùng đến thành phố Bắc, chỉ là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lễ phép mà nhận số điện thoại, cảm ơn cô: “Đến lúc đó lẽ còn phải nhờ cô Lâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dẫn đi gặp giáo viên lãnh đạo của quý trường.”

Hai người lại nói vài câu rồi tạm biệt, Quách Tự Văn luôn nhìn theo cô lên xe mới xoay người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi về xe mình.

Vương Phú Hữu cũng nhìn theo bóng dáng Lâm Khê rời đi.

Anh ta thoáng nhìn số điện thoại Quách Tự Văn cầm trong tay, trong lòng cảm thán. Anh Thái à, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 anh nhìn anh họ anh xem, bắt chuyện với gái này sao thể trắng trợn táo bạo© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trực tiếp xông lên, lôi kéo người ta như thế, nói với người ta tôi muốn bắt chuyện à? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Cũng phải chút mẹo đúng không?

Chờ khi tới khách sạn, nhìn thấy con ma xui xẻo Thái Gia Chí mặt bầm tím, kéo lấy quần áo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kêu khóc om sòm, còn đặc biệt đi mua rượu thuốc, Vương Phú Hữu lại càng cảm thán sâu sắc. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Quách Tự Văn khôngcảm xúc gì.

Ông ấy thong thả rót một ly rượu vang đỏ nhàn nhã nhìn em họ của mình bị Vương Phú © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Hữu lấy rượu thuốc xoa vào người gào khóc thảm thiết.

Ông ấy cũng không hề ngại mùi rượu thuốc rất nặng trong phòng.

Thái Gia Chí: “Ôi, nhẹ nhàng thôi, tay anhtay lợn hả?”

Anh ta cứ gào thét một lúc lâu. Nhìn thấy anh họ của mình ung dung thưởng thức rượu vang, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta cảm thấy rất khó chịu liền nói: “Anh đang theo đuổigái đó sao?”

Quách Tự Văn nhướng mày, không hề tức giận chỉ nói: “Tại sao chú lại nói như vậy?”

“Em thấy trước đây anh không thường xuyên đến Trung Quốc nhưng gần đây, anh luôn mặt đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cả...”

Anh ta nhìn chằm chằm vào Quách Tự Văn và nói: “Em còn đang nghĩ tại sao gần đây anh lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đột nhiên khiến người ta phải sắp xếp thông tin về giới nghệ thuật Tân An, lúc nào cũng chạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến trung tâm văn hóa thì ra gái đó à?”

Lúc này Quách Tự Văn bỗng bật cười, nói: “Được rồi, chú không thông tin thì đừng nói bậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gái kia đã có gia đình rồi, chú cáicũng không biết dám xông tới động tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 động chân, quả thật bị người ta đánh không oan chút nào mà.”

Thái Gia Chí ngạc nhiên nói: “Kết hôn, nhìn ấy nhỏ như vậy đã kết hôn rồi sao?”

Quách Tự Văn thưởng thức ly rượu vang không nói lời nào, Thái Gia Chí lại tiếp tục nói: “Vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 anh đang theo đuổi một gái đã kết hôn? Kể ra thì cha mẹ luôn luôn khuyên nhủ em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 học hỏi từ anh, đừng suốt ngày lo ăn uống chơi bời nhưng thường ngày anh chỉ toàn giả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vờ thể hiện ra bên ngoài thành bộ dáng tốt đẹp, không ngờ khẩu vị anh còn mặn hơn em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhiều, ít ra em không bao giờ đụng vào người đã gia đình.”

Nói xong anh ta lại lẩm bẩm: “Tuy nhiên, gái ấy thật sự rất xinh đẹp, nếu em em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thì em cũng sẽ động lòng.”

Rượu trong miệng của Quách Tự Văn thiếu chút nữa đã phun ra.

Lối suy nghĩ này không phải người bình thường thể tiếp thu được, tốt hơn hết cứ xem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 anh ta như một kẻ ngốc là được.

Quách Tự Văn cũng lười nhìn anh ta chê cười nên đã xoay người rời đi.

Thái Gia Chí: “Cho bị nói trúng cũng không cần phải quay người rời đi đâu! Thật ra chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đâu chứ, nếu như em thì em cũng động lòng thôi!”

Đang nói thì đột nhiên anh ta bị Vương Phú Hữu ấn mạnh một cái trên phần đùi, dưới cơn đau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đớn anh ta kêu lên một tiếng, cũng không để ý tới Quách Tự Văn nữa, Thái Gia Chí xoay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người vỗ Phú Hữu một cái, nói: “Anh muốn đè gãy chân tôi sao?”

Vương Hữu cười xin lỗi làm lành, ngoài miệng thì nói: “Do quá chú tâm vào lời các anh nói© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghe quá nhập tâm nên mới không cẩn thận ấn hơi mạnh tay thôi mà.”

Nhưng trong lòng lại nói: “Tổ tông à, nếu anh còn nói tiếp thì hãy cẩn thận anh họ anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quay đầu chôn mạnh anh đấy.”

Anh ấy thật không dám xem thường thủ đoạn của Quách Tự Văn.

Thái Gia Chí tức giận nói: “Nhập tâm quá mức? cái tốt nhập tâm, tên kia anh ấy...” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Thế nhưng nói đến đây, anh ta lại dừng lại, quay đầu nghi ngờ nhìn Vương Phú Hữu.

Vương Phú Hữu bị anh ta nhìn chằm chằm một cách dữ tợn nên định đặt dầu thuốc xuống, nói: “Tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng đi ra ngoài.” Nhưng lại bị Thái Gia Chí kéo lại, nói: “Quách Tự Văn quen gái kia. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Anh đi theo anh ấy nên lẽ cũng phải biết một chút thông tin đó nhỉ? Mau nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho tôi biết gái đóai, hai người bọn họ quen nhau như thế nào bây giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quan hệ gì?”

Vương Phú Hữu: “Ông nội của tôi ơi, không phải anh họ của anh đã nói với anh rằng gái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đó đã kết hôn rồi sao?”

Thái Gia Chí cười lạnh: “Kết hôn thì sao, kết hôn rồi thì Quách Tự Văn không còn theo đuổi nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 à. Anh ấythể theo đuổi, tại sao tôi lại không thể theo đuổi chứ?”

Vương Phú Hữu: “...”

Trán anh ấy bắt đầu đổ mồ hôi.

Nhưng cuối cùng vẫn bị quấn lấy mãi đến mức không còn cách nào khác phải nói ra, anh ấy không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dám nói lung tung những thứ khác nhưng vẫn nói ra thân phận của Lâm Khê và thông tin cô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đang học tại Học viện Mỹ thuật Bắc Thành.

sao chuyện lão tổ tông này hứng thú thì sớm muộn anh ta cũng thể điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tra ra những thứ này.

Lâm Khê cũng không biết chuyện đã xảy ra sau lưng Quách Tự VănThái Gia Chí bên này. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Chuyện Thái Gia Chí kia vừa quay đầu cũng quên béng đi mất.

Sau khi trở về cô cẩn thận viết ra các đề xuất hỗ trợ và các yêu cầu của Quách Tự Văn đưa ra.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân full, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân online, read Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Ngũ Diệp Đàm Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 201 — Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc