GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 17

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sắc mặt Chu Gia Lượng trầm xuống, lấy hai tờ năm hào từ trong túi ra nhét cho hai người họ, nói: “Hai đứa ra ngoài mua kem ăn đi.”

Chu Gia Bảo vốn còn định ồn ào nhưng vừa nhìn thấy tiền liền yên tĩnh.

Chu Mỹ Châu nhìn số tiền kia, lại nhìn qua cửa phòng, chút do dự.

“Anh đi hỏi xem, chuyện anh sẽ nói với hai đứa, ra ngoài trước đi.”

Lúc này Chu Mỹ Châu mới nắm chặt lấy tờ tiền, gọi Chu Gia Bảo cùng nhau ra ngoài.

Chu Gia Lượng thấy hai người đã đi xuống dưới, lúc này mới đi đến cửa phòng, không đi vào© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỉ đứng ngoài cửa nghe tiếng mắng chửi và khóc lóc ồn ào bên trong.

Trương Mai đang khóc lóc giải thích lai lịch của Lương Triệu Thành với Chu Lai Căn.

Chu Lai Căn mắng: “Cái đính hôn hay không đính hôn, đó cũng chỉ lời nói ngoài miệng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ai biết thật hay giả? Cho thật,cũng mẹ ruột của nó, chỉ cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói không được thì hôn sự kia sẽ không thành.”

trong núi chỗ bọn họ, cha mẹ chính trời.

Con gái kiếm tiền phụ cấp cho gia đình đạo hiển nhiên.

Muốn gả cho ai hay không gả cho ai, đó cũng chỉ một câu nói của cha mẹ.

TrươngMai mở miệng, kìm nén một lúc rồi mới hạ giọng nói: “Năm đó lúc tôi tái giá lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ông đã giấy đoạn tuyệt, đã đồng ý rằng chuyện của Tiểu Khê không còn liên quan đến tôi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhất chuyện hôn nhân, tuyệt đối không được phép nhúng tay vào.”

Chu Lai Căn ngẩn ra, sau đó mắng: “Bà cũng quá nhu nhược rồi, mẹ ruột của nó, cha © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng mất rồi, mọi chuyện của nó không phải đều nên do làm chủ sao? Cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trên pháp luật cũng nên thuộc về bà,già kia cáchcướp con của bà?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Mặc trước đây Chu Lai Căn chỉ ở trên núi, nhưng đã từng làm tuyên truyền trong đại đội vài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 năm, không phải là một kẻ mờ chuyện cũng không hiểu.

Trương Mai ấp úng.

Năm đó chồng ta đại anh hùng, chồng c.h.ế.t rồi,ta muốn tái giá, aikhông đồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tình với cha mẹ chồng của ta? Ai mà không đứng về phía cha mẹ chồngta chứ? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

ta làm chỗ để lên tiếng?

“Lai Căn, nếu như con đã đính hôn rồi thì sẽ không cần lo lắng chuyện người nhà họ Hạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quấn lấy con nữa, hay là bỏ qua chuyện dọn qua đó đi? Bây giờ ôngGia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Lượng đều đã công việc, tôi nghe mẹ của Huệ Huệ nói, nhà máy bên ngoài cũng nhận người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như tôi, hay tôi cũng đi tìm một công việc, như vậy chúng ta cũng thể sống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đây, sẽ không kém hơn so với trên núi. Tôi thấy ở đây rất nhiều người đều như vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sao Tiểu Khê tuyệt đối sẽ không đứng nhìn em trai em gái mình chịu khổ, sẽ không bỏ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mặc bọn chúng.”

“Không được!”

Chu Lai Căn hung ác trợn mắt nhìn Trương Mai.

Như vậy sao thể giống nhau?

Nếu như nắm được Lâm Khê trong lòng bàn tay, gảcho Gia Lượng, hai căn nhà này đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của bọn họ, như vậy thể giống nhau sao?

“Vậy ông còn muốn thế nào nữa?”

TrươngMai khóc thành tiếng: “Bây giờ đã như vậy, chẳng lẽ chúng ta còn thể ép con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chia tay với Lương Triệu Thành sao? Chuyện này cũng trách tôi, tính cách của Tiểu Khê tôi cũng biết, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trông con vẻ mềm yếu, nhưng thực ra một người thích mềm không thích cứng, mấy ngày © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nay con bé bị bệnh, tôi vẫn luôn chăm sóc cho con bé, lại quên mất chuyện này, nhất định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 là đã ép tính khí của con nổi dậy, nếu như chúng ta còn cứng rắn với con bé, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nếu như sau này con thực sự mặc kệ Mỹ Châu Gia Bảo thì Mỹ Châu Gia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Bảo phải làm sao? Không lẽ lại đưa về trên núi, để cho hai đứa trên núi cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đời sao?”

“Cha.”

Chu Gia Lượng đẩy cửa đi vào, nói: “Cha, mẹ nói đúng đấy, cho chuyện cha mẹ cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đừng ép Tiểu Khê, cô ấy thích mềm không thích cứng, chuyện từ từ nói.”

Anh ta đứng bên ngoài một lúc, đã hiểu đại khái rằng chuyện xảy ra.

Lúc nội Lâm Khê mới mất anh ta đã cùng mẹ kế đến đây, còn sớm hơn cả cha anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta.

Trong mắt anh ta, Lâm Khê giống như một tiên nữ, xinh đẹp đến mức khiến anh ta tự ti.

Thời gian này anh ta đã nhìn thấy sự đau khổđấu tranh của Lâm Khê, ban đầu anh ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghe cha nói với anh ta, để anh ta thân thiết với cô, định để anh ta cưới cô, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta còn cảm thấy mình không xứng với cô. Nhưng nghĩ đến cô vẫn luôn sầu não không vui, bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thân tên họ Hạ đó lại đang ở trong vũng bùn, chỉ thể mang đến tổn thương cho cô. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nếu như cô gả cho anh ta, anh ta nhất định sẽ đối xử vớithật tốt. Sau khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghĩ như vậy, dần dần cảm thấy Lâm Khê gả cho mình mới tốt nhất.

Anh ta nói: “Cha mẹ, lúc con vừa tới đây cũng đã từng gặp Lương Triệu Thành, cũng đã nghe qua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người khác nói về chuyện của anh ta, tính cách của anh ta không hề hợp với Tiểu Khê, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta cũng không thể chấp nhận chuyện của Tiểu Khê Hạ Hướng Viễn, chắc chắnsẽ không đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xử tốt với ấy. Cha mẹ đừng ép Tiểu Khê, chỉ cần vào lúc ấy cần chúng ta, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chúng ta quan tâm chăm sóc ấy được. Cô ấy Lương Triệu Thành chắc chắn không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lâu dài.”

lẽ vì Lương Triệu Thành xuất hiện, mặc thêm một người xa lạ ở trong nhà, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đêm nay Lâm Khê vẫn ngủ được ngon giấc.

Tinh thần buổi sáng cũng rất tốt, mở cửa sổ ra, ngửi mùi hương của hoa nhài trong sân, lại tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một bộ váy liền in hoa nhỏ đơn giản trong tủ quần áo, thay ra rồi xuống nhà.

Vừa bước xuống cầu thang đã ngửi thầy mùi thơm của bánh quẩy bánh rán, cả người lại tìm về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mùi hương khói lửa từ trong hương hoa lúc vừa rồi.

điều, lập tức nghĩ đến điều đó, hơi cau mũi lại.

Không phảiTrương Mai lại mang cơm đến đấy chứ?

Phải mau chóng đuổi bọn họ đi mới được.

tăng nhanh tốc độ bước chân đi xuống tầng dưới, vừa đi đến cửa cầu thang, còn chưa đi vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phòng đã nghe thấy âm thanh của Trần Dã: “Chị, mau xuống ăn sáng đi, anh Lương làm đấy.”

Lúc này Lâm Khê mới phát hiện Trần Lương Triệu Thành đã ngồi ở trước bàn.

Trên bàn bánh rán tràn đầy nhân trứng gà, cháo trắng trông vừa mịn vừa mềm dẻo, bánh quẩy vàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ruộm giòn tan, còn sữa đậu nành màu trắng ngà.

Nhìn qua những thứ trên đĩa thể thấy, bọn họ hẳn đã ăn được một nửa.

Lương Triệu Thành nhìn nói: “Lát nữa tôi phải đến công ti, sợ em dậy quá muộn nên không chờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 em nữa.”

“Không sao.”

cười một tiếng: “Ừ, bình thường mọi người cũng không cần chờ tôi, tôi thói quen làm chút việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào buổi tối, ngủ khá muộn, buổi sáng cũng sẽ dậy muộn.”

Mặc váy hoa thiếu nữ thoải mái, trên gương mặt mang theo chút màng chưa tỉnh ngủ, tóc thả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xuống, hơi xoăn lại một cách tự nhiên, mặc dù vẻ mặt vẫn còn chút mệt mỏi, nước da © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẫn trắng trẻo láng bóng như trứng vừa mới bóc ra, lông mi dài cong như lông chim, đôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mắt trong suốt, lúc cười lên trông tươi mát như cánh hoa dành dành còn mang theo sương sớm lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ban mai, khiến buổi sáng cũng trở nên trong lành.

Lương Triệu Thành thu hồi ánh mắt.

Thực ra thì anh cũng không giống như lời đã nói với Triệu Bắc, hoàn toàn không để ý đến những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chuyện trước đây của cô.

Nhưng những chuyện đã từng xảy ra thì cũng đã xảy ra rồi, hơn một tháng trước anh đều vắng mặt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 để lại đây một mình, cũng suất không khẳng định quan hệ giữa hai người với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nên mới khiến cô do dự sợ hãi, tin nhầm người khác. Cho đã xảy ra chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đó thì cũng phần trách nhiệm của anh.

Vậy nên cho trong lòng không thoải mái, anh cũng đè nén không để cảm xúc này biểu hiện ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ảnh hưởng đến cô.

Hai ngày nay anh đã nhìn thấy tất cả lời nói hành động của cô đều đã chứng minh thực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sự đã chấm dứt với Hạ Hướng Viễn, vậy thì anh cũng không nên nghe lời nói từ một phía © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của người khácbị ảnh hưởng.

Lâm Khê vào bếp đánh răng rửa mặt, lúc quay lại thì thấy Trần đã ăn xong rồi, những thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trước mặt Lương Triệu Thành vẫn giống như vừa nãy, chỉ là đang bưng ly nước lên uống.

Anh đang đợi cô?

Lâm Khê đi đến bên cạnh Lương Triệu Thành, ngồi xuống vị trí đối diện Trần Dã.

Trông Trần vẻ rất hưng phấn, Lâm Khê vừa ngồi xuống đã nói với cô: “Chị, anh Lương đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đồng ý hôm nay đưa em đến công ty của anh ấy chơi.”

Công ty của Lương Triệu Thành.

Lâm Khê nhớ công ty của anh hình như tên công ty An Phòngđó.

An Phòng, chắc là an ninh.

Lâm Khê bỗng nhiên nghĩ đến với dáng vẻ kia của Tiểu Dã, đi học chút Thái cực quyền hoặc công © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phu đó thì sau này lực công kích chắc chắn là phi phàm, nhưngtích cách vẫn phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rèn giũa lại, trông người họ Lương nàyvẻ rất có bản lĩnh, Tiểu lại sùng bái anh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 để anh dạy Tiểu chắc tốt hơn dạy nhiều.

“Như vậy tiện không?”

Lâm Khê vừa chuyển tâm vừa hỏi Lương Triệu Thành: “Liệu quấy rầy đến công việc của anh không?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Không sao, đến lúc đó tôi bảo người đưa đến nhà máy đi dạo một chút.”

Anh nói.

Lâm Khê chút mò.

Công ty an ninh còn có cả nhà máy sao?

“Các anh còn nhà máy à? Vậy đó làm ra những sản phẩm gì?”

Lâm Khê hỏi anh: “Công ty các anh không phải công ty an ninh sao? Cung cấp vệ cho người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khác, bảo vệ an toàn thân thể cho người khác? Còn cần làm ra sản phẩmnữa?”

Trong lòng khẽ động, thật ra thì cô cũng không nhất định phải cần một người chồng chưa cưới, nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như có thể tin tưởng thì mời một người vệ giống như anh đến cũng không tệ.

Lương Triệu Thành:

Anh vừa ngẩng đầu lên đã thấy ánh mắt sáng lấp lánh của cô, cũng không biết tại sao lại vui © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mừng nhảy nhót đến như vậy.

Chiếc bánh đang cầm trên tay anh cũng không muốn ăn nữa.

Anh nhìn cô, đáp: “Chúng tôi không có nghiệp vụ về phương diện đó, chúng tôi phụ trách cung cấp các thiết kế thi công giám sát cho các công trình kiến trúc, nhà máy không phải do chúng tôi tự mở mà là tìm một nhóm người để giúp chúng tôi sản xuất ra những dụng cụ khóa cửa sổ cùng với hệ thống báo động phù hợp với tiêu chuẩn an toàn.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân full, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân online, read Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Ngũ Diệp Đàm Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 17 — Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc