GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 167

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tiểu Dã thấy bọn họ bận rộn, sau đó tiếp tục trào phúng Lâm Khê: “Chị, chị chỉ đi học đại học thôi mà còn phải phức tạp như vậy, cũng chỉ có anh rể mới có thể chiều theo chị, lại có tiền cho chị làm mấy thứ này. Em thấy ngoại trừ anh rể, chắc sẽ không còn ai chịu được chị.”

Thím Ngô nghe xong lại nói: “Ai da, vậy sao cháu không tới quản con đi, cháu xem, con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi học đại học, cháu lại đi theo để làm gì? Còn nói người khác, cháu cũng mặt mũi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói sao?”

Tiểukhịt mũi mà “hừ” một tiếng, không lên tiếng.

Sau đó Lâm Khê lại quấn lấy thím Ngô, bảo thím Ngô đi theo qua mấy tháng, nói: “Tuy rằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bên kia có thể mời người khác, nhưng chúng cháu đều không quen biết họ. Tiểuvẫn còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đứa trẻ, giaocho người lạ chăm sóc, cháu cũng không yên tâm, lỡ như người nọ không tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với nó, còn ngược đãi nó, cháu vừa nghĩ tới đã đau lòng.”

Tiểu Dã: “...”

Thím Ngô quay đầu nhìn Tiểu Dã, khóe miệng cũng nhịn không được co rút, ngược đãi cậu? Ai dám ngược © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đãi cậu? Nhưng nghĩ thì nghĩ, trong lòng lại cực kỳ hưởng thụ, mặt mày hớn hở ỡm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đồng ý.

Sau đó còn muốn quở trách, nói Lâm Khê: “Được rồi, thím thấy cháu phải đi học đại học © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đâu, đây là muốn dọn toàn bộ cả nhà cùng đi theo.”

Cứ như vậy hết một kỳ nghỉ hè, bận rộn đến ngoài ý muốn.

Một hôm, vào buổi tối, khi Lâm Khê đang nằm trên giường, đột nhiên nhớ tới cái đó, bèn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói với Lương Triệu Thành: “Lần trước cha anh nói chúng ta nên tổ chức hôn lễ vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mùa hè, hiện tại lại quên chuẩn bị rồi.”

Lương Triệu Thành vốn đang ngồi trước bàn xem tư liệu, nghe được lời nói lập tức buông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208liệu trong tay xuống, quay đầu lại nhìn cô.

Tính tình tương đối độc lập, thật ra cũng không ham thích đối với chuyện tổ chức hôn lễ.

Lúc trước để ý, bởi quan hệ của bọn họ không ổn định, nên muốn một cái hình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thức.

Nhưng hai người bận rộn suốt một năm như vậy, cũng đã cùng nhau trải qua nhiều chuyện, cảm giác bây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giờ giống như đã trở thành vợ chồng già, vậy nên tổ chức hôn lễ hay không, anh căn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bản không hứng thú.

“Khi nào em muốn làm thì làm.” Anh nói.

vui vẻ nói: “Được”.

Lâm Khê bật cười nói: “Chúng ta đến studio chụp ảnh cưới đi.”

Cô không quen biết quá nhiều người ở nơi này, cô cũng không bao nhiêu hứng thú với việc tổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chức hôn lễ, nhưng đối với ảnh cưới kỷ niệm, đặc biệt ảnh cưới của niên đại này rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hứng thú.

Hôn lễ thì chờ khi nào có hứng thú,ý tưởng rồi làm một cái đặc biệt một chút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được, dù sao cũng đã sớm vợ chồng, làm sớm một chút hay muộn một chút cũng chả sao. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Lương Triệu Thành đối với chụp ảnh càng không hứng thú, nhưng nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của cô, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẫn dùng giọng điệu nghiêm túc nói: “Được.”

Vẻ mặt cũng không qua loa lệ chút nào.

Lâm Khê lại cười với anh, vỗ vỗ chă, nói: “Anh lại đây, chúng ta cùng nhau trò chuyện đi.”

Lương Triệu Thành bất đắc dĩ buông tư liệu trên tay xuống, đi qua, không nói ngồi vào trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giường, nhìnmột lát, sau đó duỗi tay kéo vào trong lòng ngực, hôn cô.

Hôn được một lúc, Lâm Khê lại ghé vào trong lòng n.g.ự.c anh cười.

Anh của hiện tại, so với trước kia rất giống nhau, nhưng cũng chút hoàn toàn không giống.

nói: “Anh Lương, anh vẫn nên bồi dưỡng nhân viên trong công ty nhiều lên chút, xây dựng một hệ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thống hoàn thiện, tuy anh trung tâm cốt lõi, nhưng cũng không thể chuyện cũng đến tay anh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm như vậy, làm như vậy sẽ rất nhiều chuyện không bị giới hạn về địa lý.”

Nhưng thời đại này có quá nhiều hạn chế.

Điện thoại thông minh không có, không thể tổ chức hội nghị bằng hình thức gọi video, không thể liên lạc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 qua email kịp thời, các văn kiện gửi đicự ly xa cũng không thể gửi tới ngay lập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tức, cho nên sẽ tạo thành thông tin bị trì trệ.

nghĩ đến những chuyện này, cau mày.

Lương Triệu Thành nhìnnhíu mày, cho rằng đang lo lắng chuyện công ty anh, duỗi tay vỗ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về cô: “Không cần lo lắng, trong lòng anh hiểu rõ.”

Lâm Khê lại nói: “Còn trung tâm kỹ thuật và trung tâm sản phẩm, em biết công tylàm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thiết kế, nhưng về mặt kiến trúc an ninh, nếu ban kỹ thuật khai phá ban sản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phẩm cốt lõi, như vậy cũng không tồi, cũngthể làm ra cống hiến cho sự an toàn của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhân dân hội.”

đương nhiên biết trong ba mươi năm nữa, chỉ cần ngành địa ốc được khai phá, thể mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra một con đường làm ăn giàu có.

Anh bối cảnh năng lực, chỉ cần làm được chuyện đó, căn bản không lo không kiếm được tiền. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Chỉ là cô cảm thấy, so với khai phá địa ốc, anh khẳng định càng thích làm thiết kế an toàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn, chính cũng cảm thấy thích hơn.

suy nghĩ rồi nói: “Hai ngày nữa em vẽ cho anh một vài thứ, đều một vài kiểu thiết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kế an toàn cơ bản hiện đại. hệ thống phòng cháy, phòng trộm còn hệ thống cảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 báo, em chỉ nhớ được một vài công năng thôi, nguyên thì phần lớn cái biết cái không, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhưng nói không chừng thể cho anh một chút gợi ý.”

trước kia sao lại không nghĩ tới mấy cái này chứ.

Anh nhíu mày, nhìn cô, con ngươi đen hơn chút: “Không cần.”

Anh không cần làm những chuyện này, cũng không muốn lộ ra quá nhiều thứ không thuộc về thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đại này, điều này đối với nói cũng không phải chuyện tốt.

“Em biết ý nghĩ của anh.”

Lâm Khê duỗi tay ôm cổ anh, nói: “Em vốn chỉ cái nửa thùng nước, nhưng theo ức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thì vẫnthể vẽ ra một vài thứ, để anh nhìn thử xem gợi ý được không, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 những thứ đã đi qua đầu của anh, khẳng định sẽ không phải giống y hệt bản gốc, em sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không lấy bản gốc ra. Hơn nữa mấy thứ này cũng không phải thứ đi ngược quy tắc, chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đều thể dựa trên sự phát triển của công nghệ kỹ thuật hiện cũng thể nghiên cứu ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đây cũng làm cống hiến cho nhân dân và hội, em cảm thấy có thể nghiên cứu ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sớm một chút cũng tốt.”

Lương Triệu Thành ôm lấy nói: “Được.”

Không yên tâm lại bổ sung một câu: “Về sau không được lộ ra bất kỳ dấu vết ra bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngoài.”

Lâm Khê “dạ” một tiếng, lúc này cũng thay đổi giọng điệu làm nũng: “Làm chuyện cũng sẽ hỏi ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kiến anh trước, có được không?”

“Được.” Anh không chút do dự nói.

Lâm Khê nhếch môi, bật cười.

Ban đầuthẳng thắn với anh đúng đã tạo thành khoảng cách nhất định giữa hai người họ.

Nhưng đã làm đúng, anh sớm muộn cũng phải tiếp nhận chuyện không phải “Lâm Khê” ban © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu Lâm Khê của hiện tại, rồi từ từ xóa đi dấu vết của “Lâm Khê” trước kia. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nhưng sau khi thẳng thắn,sẽ không cần phải cố tình giấu anh nữa, thể không chút do dự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói với anh những chuyện nghĩ đến, cũng có thể nghe ý kiến của anh, như vậy không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỉ thoải mái, mà anh cũng sẽ cảm giác được sự tín nhiệm của cô, cũng sẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại bởi nguyên nhân xuyên qua tạo thành hiểu lầm và mâu thuẫn. Nếu để lâu dài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói, như vậy mới cách làm chính xác để tiêu trừ khoảng cách giữa hai người.

Đương nhiên, tiền đề bởianh.

Có điều hai người đang ôm nhau, Lương Triệu Thành lại đột nhiên nghĩ đến cái đó, do dự một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lát, cuối cùng vẫn mở miệng hỏi cô: “Tiểu Khê, Hạ Hướng Viễn, cậu ta phải có gì đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khác thường hay không?”

Anh đã sớm nhận thấy được sự khác thường của Hạ Hướng Viễn.

Một năm trước anh ấy đột nhiên trở nên giỏi giang tài năng, từ sau khi anh trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về từ thành phố Bắc, anh ấy đột nhiên xuất hiện.

Trong vòng một năm này, Hạ Hướng Viễn đầu tiên tống cha anh ấy và những con nghiện cờ b.ạ.c © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thân thiết với cha anh ấy vào tù, sau đó liên hợp với chú của mình, thông qua chợ đen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bán được một trang sức châu báu, kiếm được vàng đầu tiên. Sau đó mở xưởng quần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 áo, sáng lập nhãn hiệu của riêng mình, tìm kiếm đầu từ thương nhân Hồng Kông, trong thời gian © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một năm ngắn ngủn, nhãn hiệu thời trang của anh ấy đã ổn định trở thành mặt hàng bán chạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhất trong các trung tâm mua sắm quốc nội. Nhãn hiệu của anh ấy sản xuất ra áo khoác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lông áo gile vừa nhẹ vừa đẹp, lại còn mềm mại dễ làm sạch. Doanh số trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngoài nước của chiếc áo khoác lông chiếc áo may ô này vào mùa đông năm ngoái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rất kinh người, xưởng quần áo của anh ấy hiện tại đã gần như đã trở thành xưởng quần áo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lớn nhất vùng Quảng Đông.

Nhưng Lương Triệu Thành nhớ rất rõ, rằng cái áo khoác lông áo gile kia, anh đã nhìn thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong bản phác thảo của Lâm Khê từ trước đó rồi.

Đây chỉ một dụthôi.

Lâm Khê nghe thấy anh hỏi chuyện này, thân thể đang nằm trong lòng n.g.ự.c anh cứng đờ một lát, sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đó rút ra từ trong lòng n.g.ự.c anh, giương mắt lên nhìn anh.

Trên mặt anh trông vẻ rất nghiêm túc đạm bạc, nhưng lại không vẻ ghen tuông.

duỗi tay nắm lấy tay anh xoa xoa: “Ừm, em cũng cảm thấy vậy.”

“Em chưa từng nói chuyện này cho anh ấy, bởiem không muốn thêm bất kỳ liên hệ nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với anh ấy nữa.”

Cô chậm rãi nói: “Nhưng em biết anh ấy có vấn đề, từ lần đầu tiên em nhìn thấy anh ấy, là ‘em’ lần đầu tiên thấy anh ấy, anh nhớ không? Là lúc em ở ủy ban thôn đuổi Trương Tú Mai và Chu Lai Căn đi, buộc bọn họ rời khỏi nhà thuê của chúng ta đó. Tuy rằng ký ức của em về chuyện của anh ấy không nhiều lắm, nhưng em cảm thấy đây không phải là lần đầu tiên em nhìn thấy anh ấy.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân full, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân online, read Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Ngũ Diệp Đàm Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 167 — Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc