GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 128

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tướng quân Lương nhìn con trai mình rồi lại nhìn Lâm Khê, “ừ” một tiếng rồi nói tiếp: “Được, thế hai đứa bàn bạc, muốn tổ chức lễ cưới như thế nào, có yêu cầu gì thì cứ nói ra. Tiểu Khê, cháu xuống dưới trước đi, bác nói chuyện với Triệu Thành một lát.”

Thái độ tốt ngoài dự liệu, xem ra tâm trạng cũng rất tốt, khiến Lương Triệu Thành cũng thấy bất ngờ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Trước đây hai cha con ghét nhau, mỗi lần gặp nhau đều giương cung bạt kiếm, cho không cãi nhau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì cũng nhìn không vừa mắt nhau, hết thời gian đi.

Lâm Khê vội vàng đồng ý.

cũng biết quan hệ giữa Lương Triệu Thànhtướng quân Lương không tốt, sợ mình nói không hay lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đổ thêm dầu vào lửa.

Cũng may là nhìn vẻ không sao cả.

lại kéo áo anh, nói một tiếng với tướng quân Lương rồi mới đi xuống.

Lâm Khê tự cho rằng đó chỉmột động tác nhỏ, thực ra đều rơi cả vào mắt tướng quân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Lương.

Chỉ có điều giả vờ không biết, Lương Triệu Thành cũng không nói gì, ngược lại mỗi lầnkéo, biểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cảm trên khuôn mặt anh lại ấm áp hơn một chút, thể anh cũng không biết.

Lâm Khê đóng cửa ra ngoài, tướng quân Lương mới đánh giá con trai mình: “Rất thích đúng không? Chịu thỏa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hiệp đến mức này rồi.”

Từ nhỏ đến lớn con không phảiđứa chịu thỏa hiệp.

Lương Triệu Thành sầm mặt.

“Còn chuyện khác không?” Anh lạnh mặt nói.

Tướng quân Lương “xùy” một tiếng: “Không có, đi đi.”

Lương Triệu Thành xoay người, giọng nói của tướng quân Lương vọng lại từ phía sau: “Lúc cần thỏa hiệp thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thỏa hiệp một chút cũng không sao, đừng đợi đến lúc không hội thỏa hiệp mới muốn thỏa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hiệp thì không kịp nữa rồi.”

Bước chân Lương Triệu Thành ngưng lại, đây lời xúi quẩy chứ? Anh quay đầu nhìn ông ấy, vẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mặt quả thực không thể coi tốt.

Tướng quân Lương khoát tay nói: “Cha không phải nói cha, tạm thời cha không c.h.ế.t được đâu.”

Ông ấy thở dài, trên mặt hiện lên vẻ buồn rầu nặng nề, chầm chậm nói: “Không phải cha nói mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 con, cha biếtchuyện mẹ con những năm nay con đều hận cha, chuyện này không trách con, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thực ra cha cũng chưa từng tha thứ cho bản thân mình.”

“Năm đó cha không quan tâm mọi sự phản đối lấy mẹ con, cha cho rằng mình không để bụng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xuất thân, nói câu này thì đơn giản nhưng trên thực tế thì xuất thân của ấy đã khắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sâu trong xương tủy. Cha nói mình không để tâm xuất thân của ấy, nhưng lại cảm thấy© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ấy quá nhõng nhẽo, rất nhiều lúc không hiểu sao lại tự nhiên kiếm chuyện. Lúc mới đầu còn thỏa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hiệp, cuối cùng càng đi càng xa, thậm chí đến lúc ấy mất cũng không thểbên cạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ấy, con hận cha điều đương nhiên.”

Lương Triệu Thành không biết phải nói gì.

Tha thứ thì anh không làm được.

Hận thì anh cũng chẳng còn hận nữa.

Anh xoay người, nghe thấy ông ấy nói phía sau: “Con hơi giống mẹ con, năm xưa cha lấy mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 con, cũng dùng rất nhiều tâm tư, nhưng cuối cùng những tâm đó đều biến thành bất mãn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ghét bỏ, khiến cuộc sống tràn đầy cãi vã, cũng khiến ấy kết thúc trong u buồn, cha mong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 con thể tốt hơn mình.”

Lương Triệu Thành ra khỏi cửa, chỉ cảm thấy khó thở.

Anh rảo bước đi tới cầu thang, giơ tay vịn vào lan can.

Anh rất không muốn về đây, bởi mỗi lần đối diện với những cố nhân này, anh sẽ vĩnh viễn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bước vào tâm trạng u ám, nhức nhối nặng nề, không cách nào thoát ra được.

“Anh Lương.”

Anh nghe thấy gọi anh.

Anh tưởng rằng mình nghe nhầm, chầm chậm quay đầu lại, nhìn thấy cô vẫn đứnggóc dưới cầu thang, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sao vẫn đó?

“Anh Lương.”

Lâm Khê nhìn thấy sắc mặt đáng sợ của anh, khí áp toàn thân cũng dọa người, không biết anh bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 làm sao, ràng ban nãy vẫn còn bình thường.

nghĩ, lẽ cái nhìn thấy cha anh cũng chỉ mà một mặt của một góc núi băng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tình hình thực tếhoàn toàn không biết. ở cùng anh lâu như vậy, cũng đã rất hiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 anh, thực ra anh một người rất tốt, cũng không lạnh lùng như vẻ bề ngoài của anh, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể cãi nhau với cha thành như vậy, nhất định nguyên nhân.

Nghĩ như vậy,cười với anh, rồi lại gọi một tiếng.

Sắc mặt anh hòa hoãn, cuối cùng cũng men theo cầu thang đi về phía cô, giơ tay nắm tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 anh, rồi quan sát sắc mặt anh, sau đó cẩn thận hỏi: “Hai người lại mâu thuẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sao? Không phải em chứ? Nếu như chuyện lễ cưới, thực ra thuận theo ý ông ấy cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không có không được, đó cũng một kỉ niệm đặc biệt. Sau khi kết thúc hôn lễ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chúng ta đi tuần trăng mật, đóthời gian của riêng chúng ta, kiểu anh muốn thế nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng được.”

Anh cúi mắt nhìn sau đó bật cười, kéo tay nói: “Đi thôi, xuống nhà.”

Anh kéo tay xuống lầu, cả căn phòng đông đúc nhiều người dưới lầu đều đã đi hết, đến Tôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Văn Anh cũng không cònđó, chỉhai mẹ con Chu Vấn Bình Lương Tuyết Đình.

Chu Vấn Bình thấy hai người kéo tay nhau cũng chỉ coi như không thấy, chỉ cười nói: “Bọn họ đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 về cả rồi, mẹ Thanh Thanh nói buổi chiều hai đứa rảnh thì tới chơi.”

Tuy Lương Tuyết Đình bị mẹ nói cho một trận, nhìn thấy cảnh này, vẫn cảm thấy quá nhức mắt, khẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hừ một tiếng rồi quay đi.

Bầu không khí trong bữa cơm trưa hôm nay cũng không tồi.

Chỉ Lâm Khê cảm thấy khuôn mặt Lương Triệu Thành hơi lạnh lùng, không tính cái này thì bữa trưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 này hài hòa hơn bữa tối rất nhiều, chí ít thái độ của Chu Vấn Bình cũng ôn hòa không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ít. Tuy Lương Tuyết Đình rằng vẫn sầm mặt, nhưng chí ít không vênh váo hung hăng quăng ra mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lời nồng nặc thuốc súng.

Trần Dã đưa Lương Vệ ra ngoài chơi đánh trận tuyết cả một buổi chiều, điều khiến Lâm Khê kinh ngạc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đó là, giờ Lương Vệ nhìn thấy Trần mắt đầy sao sáng bừng, khiến Lâm Khê cứ cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thấy quái.

Sau khi ăn cơm trưa xong, Lâm Khê cũng coi như biết được tại sao.

Bởi người dắt con tới nhà rồi.

Cũng không phải ai khác, chính cháu của em gái ruột tham mưu trưởng Dung, một đứa con trai mười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một mười hai tuổi, cả nhà tham mưu trưởng Dung tới gần hết, ngoại trừ Dung Hoa An.

Em gái tham mưu trưởng Dung vừa vào nhà đã gào lên, kéo đứađó, lột áo khoác quần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ra, mọi người nhìn thấy một vết sưng đỏ cùngràng trên chân đứa bé.

“Nói, ai đánh cháu ra như thế này?”

Mẹ Dung kéo đứa kia: “Không phải sợ, chỉ ra, người thế h.i.ế.p người, cho dù là ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cậu của cháu hayông Lương cũng sẽ không tha cho nó.”

Đứa đó co rúm lại chỉ vào Trần Dã.

Hiển nhiên hơi sợ cậu.

Em gái tham mưu trưởng Dung lập tức khóc nói: “Tướng quân Lương, ông phải làm chủ cho Tiểu Sơn nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chúng tôi, làm đâu, chỉ bởi vì trước đây Hoa An và Triệu Thành bàn chuyện cưới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xin, bị người ta ra tay độc ác như vậy, đánh thành như thế này. Đều là trẻ con, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sao thể độc ác như vậy? Đâycái thứ độc ác nào chứ?”

Khuôn mặt Tôn Văn Anh lộ ra vẻ chán nản.

Buổi sángấy đưa Trần Lương Vệ ra ngoài chơi, đã cố ý dặn mấy đứa bé © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lớn khác, để bọn chúng cho Trầncùng chơi, đừng để người khác bắt nạt nó, chẳng ngờ vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 suất.

Nhưng người ấy đưa đi, hôm qua Lâm KhêLương Triệu Thành đặc biệt giao Trần cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cô ấy, chuyện này đương nhiên ấy phải chịu trách nhiệm.

Tôn Văn Anh lập tức đứng lên phía trước nói: “Thím Dung, thím đừng gấp, rốt cuộc là chuyện chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta còn không sao? phảihai đứa trẻ đánh nhau rồi không? Bình thường trẻ con đánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhauchuyện thường thấy, Tiểu Sơn nhà thím còn cao hơn Tiểu một cái đầu. đây lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 là đại viện, Tiểu Sơn chủ nhà, Tiểu mới đến lần đầu tiên, Tiểu Dã saothể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bắt nạt Tiểu Sơn, phải hiểu nhầm không?”

Nói xong liền hỏi Trần Dã: “Tiểu Dã, rốt cuộcchuyện ra làm sao, em bị thương không?”

Nếu như cũng bị thương, chuyện này đương nhiên không thể gọi Tiểuđánh người.

Tôn Văn Anh hỏi cậu, cậu lại sầm mặt không nói không rằng.

“Nó không bị thương,”

Đứatên “Tiểu Sơn” kia lên tiếng: “Là đánh cháu, cháu căn bản không động tay, bỗng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhiên đá cháu, bỗng nhiên đá cháu vào sân tuyết, đá cháu như kẻ điên vậy, căn bản© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một thằng điên, thằng điên.”

Sắc mặt của mọi người đều thay đổi.

“Nghe xem…”

Em gái tham mưu trưởng Dung lập tức nhìn tướng quân Lương mặt không biểu cảm đang ngồi phía trước, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 than phiền: “Tướng quân Lương, ông nghe xem, đây rốt cuộc thứ độc ác xấu xa chứ, vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tới đã đá người ta? Đâyđại viện, tướng quân Lương, ông phải làm chủ cho Tiểu Sơn nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chúng tôi.”

“Thím Dung.”

“Đánh nhau luônnguyên nhân.”

Lần này Tôn Văn Anh vừa lên tiếng đã bị Lâm Khê ngắt lời.

đi ra nói: “Đánh người không đúng, nhưng Tiểu trước giờ chưa từng đánh người duyên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cớ, đằng này cậu này nhìn còn lớn hơn Tiểu đúng không, thể nói ra em đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 làmmới khiến Tiểu ra tay đánh em không?”

“Côý gì?”

Em gái tham mưu trưởng Dung dùng ánh mắt sắc như d.a.o nhìn Lâm Khê: “Cháu nhà tôi đang yên đang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lành, cái thằng như chó điên đó nhảy vào đánh, đánh thành ra như thế này, cô không hỏi em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhà cô, lại tới đây chất vấn cháu nhà tôi? Đây gia giáo nhà các người sao? đại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 viện của chúng tôi, con nhà ai đánh người, về nhà không bị ăn đòn một trận, ngược lại lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thế muốn đổ hết trách nhiệm lên người bị đánh sao?”

“Cháu căn bản không chọc vào nó, cháu đang đứng đó nói chuyện với người khác.” Đứa đó cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói.

“Anh có…”

Một giọng nói trẻ con bỗng nhiên vang lên nói: “Anh chạy đến trước mặt anh Trần nói, mày chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 em trai con ghẻ của con hồ ly tinh đó, cái thứ khắc cha khắc mẹ khắc chồng, cướp chồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người khác, cẩn thận cả nhà đều c.h.ế.t hết, cái thứ sao chổi trời sinh còn không biết xấu hổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108đi tìm đàn ông, nên tìm một sợi dây treo cổ, tránh ra ngoài hại người.”

Sắc mặt của mọi người trong phòng khách đều thay đổi.

Sắc mặt của Lâm Khê cũng thay đổi.

Sau đó cô tiến lên mấy bước, tát vào mặt thím Dung.

Một đứa bé sao có thể tự mình nói ra những lời như vậy, đương nhiên là nghe được, vậy thì nghe ai nói? Hiển nhiên là từ trong miệng người phụ nữ mở miệng “chó điên” ngậm miệng “chó điên” này.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân full, Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân online, read Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân, Ngũ Diệp Đàm Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 128 — Thập Niên: Đại Tạp Viện Mỹ Nhân

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc