GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 395

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Từ sau khi bị hệ thống trói buộc, người Ngu Thanh Nhàn lo lắng nhất chính cha mẹ cô. Cha © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mẹ yêu thương, cưng chiều như thế,xảy ra chuyện, họ sẽ đau lòng đến mức nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chứ?

"Họ khỏe lắm, họ đã trừng phạt tên nhóc trộm cảnh kia thật nặng, còn bảo tồn thân thể của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 em giữa băng tuyết vạn năm, sau đó thì đi tìm phương pháp để gọi em quay về."

Ngu Thanh Nhàn nhấp một ngụm trà nóng, một tiếng.

Hai người lại rơi vào im lặng. Ngu Thanh Nhàn ngẩng đầu lên nhìn Hàn Dục: "Tôi nên xưngvới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 anh thế nào cho đúng đây? Thanh Minh Tử? Tạ Uẩn? Hàn Dục? Hay một cái tên khác?"

Hàn Dục lộ ra nụ cười đầu tiên kể từ khi hai người gặp nhau: "Đó đều anh mà, gọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thế nào thì tùy em."

Ngu Thanh Nhàn lại cười không nổi, nhớ đến giấc mộng đó của mình, cổ họng chút nghẹn ngào: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 "Không phải anh hy vọng của giới tu Phật ư? Không phải anhngười có hi vọng phi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thăng thành công nhất ư?sao anh lại đến đây, tu vi của anh bị phế bỏ không?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

"Cho đến bây giờ, anh đều không phải hi vọng của giới tu Phật." Hàn Dục nói: "Vạn Thiền Tông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bọn anh chỉ chú trọng nhân quả, rất nhiều năm trước tôi nợ em một nhân tình, cuộc đời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sau này của anh, mục đích sống cũng chỉcái quả đó thôi."

Ngu Thanh Nhàn ngẩn người. Hàn Dục lại nói: "Chắc em không nhớ rồi. Khi đó anh tu luyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mấy trăm năm rồi, nhưng đều không thể hiểu thấu một câu khẩu hiệu của Phật, phụ nói đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 do anh chưa đủ từng trải, thế anh mới đến nhân gian ngộ Phật. Anh che chắn tu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vi của mình, trở thành một tăng nhân bình thường nhất."

"Năm đó trong thành xảy ra bệnh dịch, chúng tôi không hềbiện pháp nào cả, mỗi ngày đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dân chúng c.h.ế.t đi. Ngay lúc chúng tôi tuyệt vọng nhất, em đến, sau đó em đổ nước linh tuyền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào giếng, để dân chúng còn có đường sống, để chúng tôi chờ được đến khi đại phu nghiên cứu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được ra phương thuốc trị bệnh."

Ngu Thanh Nhàn đã sớm quên chuyện này rồi, vẻ mặt của mờ mịt khiến Hàn Dục bật cười.

"Chắc chắn là em không nhớ rõ. Không sao cả." Thầm thích một ngườicảm giác thế nào? sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 luôn dừng chân lại khi nghe được tin tức của cô, khi vừa nhìn thấy cô đã thức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biểu hiện ra tất cả nhữngmình xuất sắc nhất.

Ngu Thanh Nhàn thích mình, Hàn Dục biết chứ, nhưng anh vẫn cố gắng kìm nén. Anh vẫn luôn cảm thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tuổi vẫn còn nhỏ, tình cảm vẫn chưa ổn định, muốn đợi thêm một thời gian nữa. Ngay trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khi Ngu Thanh Nhàn xảy ra chuyện, anh đã bắt đầu tính đến chuyện hoàn tục rồi, nhưng vẫn chưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thành công thì Ngu Thanh Nhàn đã gặp chuyện không may, lúc đó anh cũng không quan tâm đến thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khác nữa.

Anh cầu xin sư phụ mình, mượn pháp bảo vô giá của tông môn để tìm kiếm linh hồn của Ngu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thanh Nhàn.

Khi gặp được Ngu Thanh Nhàn lúc anh đã luân hồi tìm kiếm rất nhiều thế giới trong ba nghìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thế giới rồi.

thể tìm được may mắn của anh. Cho hai thế giới trước anh không trí nhớ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không nhận ra anh. Nhưng thế thì đã sao nào? Cuối cùng anh cũng bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mà.

chủ bưng đồ ăn họ gọi lên, bánh xèo vừa giòn xốp vừa mềm mại đậu phụ non. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi, Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi full, Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi online, read Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi, Vũ Lạc Song Liêm Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 395 — Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc