GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 144

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp

Hệ thông sao vẫn chút công năng ấy:

Sau khi Phùng Cương bị phán quyết, hai đứa con trai cũng rời khỏi khu nhà nông Trường, quê © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 họ đã không còn người thân nữa, ngay cả chú hai quan hệ m.á.u mủ gần nhất với họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lần này cũng không thoát khỏi chế tài pháp luật.

Anh em họ hàng ghét cay ghét đắng hai người này, sống c.h.ế.t không muốn nuôi, không còn cách nào, người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quê chỉ đành trục xuất họ về nguyên quán.

Hai anh em ăn cơm trăm nhà lớn lên, nhưng chẳng được tài cán gì, chỉ giỏi trộm cắp.

Con trai thứ hai của Phùng Cương, cũng chính đứa trẻ ngỗ nghịch đã khiến Mộc Tâm sinh non © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kiếp trước kia, đời này cũng không sống quá mười lăm tuổi, năm mười bốn tuổi đi trộm đồ của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đội sản xuất, bị chó cắn lây bệnh dại, bỏ mạng.

Con cả của Phùng Cương năm mười chín tuổi giở trò lưu manh với một gái nhà người ta, bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bắt đưa đến Tân Cương cải tạo lao động, nào biết đến đó c.h.ế.t vẫn không hối cải, bị đánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 què chân. Cải tạo lao động kết thúc, anh ta lại đi trộm đồ người khác, bị chặt đứt một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chân, sau đó thì lang thang đến nay.

"Giang Bảo Quốc thì sao? Anh tara không?" Ngu Thanh Nhàn nhớ tới Giang Bảo Quốc, người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208đã quên từ lâu.

"Ra rồi, hiện giờ anh ta cũng đã già, không tiền, không quyền, không con cái, chỉ thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quét rác sống qua ngày, ăn bữa đói bữa no, sống rất khổ sở." Hệ thống gửi ảnh chụp Giang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Bảo Quốc đến.

"Vậy Vương Văn Quân Giang thì sao?"

"Vương Văn Quân một người rất ghê gớm, sau khi Giang Bảo Quốc đi tù,ta đã nuôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Giang, nhưng đối xử với ta không tốt, tìm mọi cách để hành hạ.Giang nhịn ba năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thì không nhịn được nữa, sau một lần bị Vương Văn Quân giày vò, ta đã cầm lấy miếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bát vỡ cứa vào ta, Vương Văn Quân chỉ chảy ít m.á.u nhưng ta nổi điên, g.i.ế.c © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Giang xong thì cũng tự sát.

Đồng quy vu tận.

Những người lỗi với nguyên thân đều không được c.h.ế.t tử tế, trong lòng Ngu Thanh Nhàn rốt cuộc cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thoải mái.

Năm ấy Ngu Thanh Nhàn 90 tuổi, đưa tiễn Mộc Tâm 70 tuổi đi trước.

Trước khi lâm chung, Mộc Tâm mỉm cười nói với Ngu Thanh Nhàn:

"Mẹ ơi, mấy năm nay con luôn nằm mơ, trong con sống rất thê thảm, không sống quá 23 tuổi." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Ngu Thanh Nhàn kéo tay Mộc Tâm nói:

"Nói bậy bạ đấy, năm con 23 tuổi còn đang đi học đại học mà."

"Giấc kia quá chân thật, giống như con thực sự từng trải qua. Mẹ ơi, cảm ơn mẹ đã nuôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 con khôn lớn, cũng cảm ơn chú Văn, chú cháu rốt cuộc cũng biết tình thương của cha © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 là gì." Mộc Tâm nói ra những lời đã giữ trong lòng mấy chục năm.

Văn Thanh Yến vẫn sờ đầu Mộc Tâm như lúc còn nhỏ.

Mộc Tâm mỉm cười ra đi.

Mộc Tâm đi không lâu, sức khỏe Ngu Thanh Nhàn cũng sa sút, thân thể này của lúc trẻ đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bị thiếu hụt nhiều, thể sống đến tuổi này đãthành quả của việc giỏi an dưỡng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi.

Trước khi đi, Văn Thanh Yến chải tóc cho cô, nói:

"Thanh Nhàn, bản thân anh không tin quỷ thần, từ trước đến giờ cũng không tin con người kiếp sau, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhưng bây giờ anh muốn, nếu như quả thật có kiếp sau, hi vọng anh vẫn thể sớm gặp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại em."

Cuộc đời này Văn Thanh Yến từng nói số lời tâm tình với Ngu Thanh Nhàn, nhưng chỉ câu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này, lại khiến cô đau xót trong lòng:

"Được, vậy anh phải tới sớm một chút nhé, em sẽ chờ anh."

Văn Thanh Yến gật đầu, khẽ hôn lên trán cô:

"Ngủ đi xã."

Ngu Thanh Nhàn ra đi, Văn Thanh Yến mua cho một ngôi mộ, dặn Văn Đình và Thủy Tâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sau khi mình hai năm mươi nhất định phải chôn họ cùng một chỗ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi, Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi Hệ Thống, truyện Hệ Thống hay, Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi full, Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi online, read Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi, Vũ Lạc Song Liêm Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 144 — Thập Niên: Ăn Hại Xuyên Thành Pháo Hôi

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc