GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 48

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tiểu Ngọc tìm một cái lọ thủy tinh rỗng, đổ nửa lọ nước, cắm bó hoa dại màu tím vào. Trên bàn học có thêm một mảng sắc màu, tâm trạng bị Lương Phù làm rối loạn cũng dịu đi không ít.

Phúc Sinh từ trước đến nay chưa từng tặng ai thứ gì, Tiểu Ngọc nghĩ, lẽ người đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tiên được anh tặng hoa. Tiểu Ngọc cười ngốc nghếch: “Hoa này đẹp quá, chắc chỉ mình em được tặng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thôi phải không?”

“Không phải.” Phúc Sinh đáp.

Tiểu Ngọc ngạc nhiên, Phúc Sinh còn thể tặng hoa cho ai chứ?!

Phúc Sinh nói: “Sư phụ.”

Tạ Tiểu Ngọc đã từng gặp trong mộng, một ông lão đầu tóc hoa râm, chính người đã đ.â.m Phúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Sinh một kiếm xuyên tim, trong lòng không có chút thiện cảm nào với ông ta.

Tạ Tiểu Ngọc lấy bút vở đã mua ra, trải ra bàn rồi nói: “Phúc Sinh, nếu anh không muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nói chuyện, thì viết ra giấy cũng được, việc đó không khó, đúng không?”

Phúc Sinh gật đầu, việc này đối với anh không thành vấn đề. thế giới kia, anh từng phải thu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thập tình báo, đọc thư từ, đôi khi còn phảiphỏng nét chữ trên thư tín. Với quá trình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 huấn luyện nghiêm khắc như vậy, chữ viết của Phúc Sinh rất thành thạo.

Ở cổ đại, người ta viết bằng bút lông, lực cổ tay phải rất chắc. Còn loại bút chì Tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Ngọc đưa cho anh, viết rất thuận tay, anh nhanh chóng thích nghi được.

Tạ Tiểu Ngọc tặc lưỡi, nét chữ của Phúc Sinh đẹp đến mức có thể đi làm nhà thư pháp rồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Tạ Tiểu Ngọc bắt đầu kể chuyện của mình trước: “Phúc Sinh, để em nói cho anh biết, thật ra em © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ức của hai kiếp. Kiếp kia là nơi sản xuất giới hóa, đô thị hóa phát © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 triển rất nhanh, em từng nhắc đến với anh rồi đó.”

duy của Phúc Sinh rất trực tiếp ràng. Từ nhỏ đến lớn, anh đã được huấn luyện để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thích nghi với mọi môi trường, đối mặt với mọi tình huống bất ngờ nhanh chóng tìm ra cách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 giải quyết.

phụ từng dạy anh, không thể thích nghi thì sẽ bị loại bỏ.

Thật ra ngay từ đầu Phúc Sinh đã tin lời Tiểu Ngọc nói. Hơn nữa, qua ánh mắt của cô, anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 không thấy chút giả dối nào.

Phúc Sinh bắt đầu viết chữ lên giấy. Tốc độ viết của anh còn nhanh hơn cả nói: “Anh cũng vậy. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Kiếp trước sống cổ đại hai mươi năm. Kiếp này ngắn, mới qua đây chưa tới nửa năm. Chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 của hai đời anh đều nhớ.”

Viết xong, anh ngừng lại một chút. Nếu ai cũng giống như Tiểu Ngọc, thể dùng giấy bút để giao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tiếp, thì mọi chuyện đã dễ dàng hơn nhiều. Nhưng phụ từng nói, không thể bắt người khác phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thích nghi với thói quen của anh. Nếu không thể thích nghi, thì không thể giao tiếp.

Thật ra Phúc Sinh không thích giao tiếp với người khác, anh thấy rất phiền. Nhưng với Tiểu Ngọc thì không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 như vậy. khi anh không nói lời nào, Tiểu Ngọc vẫn hiểu được anh đang nghĩ gì.

Anh bên Tiểu Ngọc từng phút từng giây đều cảm thấy rất thoải mái.

Tạ Tiểu Ngọc nói, Phúc Sinh viết. Phúc Sinh không bao giờ truy hỏi, tính cách này rất thuận tiện để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hai người thể kể ngọn ngành mọi chuyện.

Tạ Tiểu Ngọc nói: “Phúc Sinh, anh cũng biết là em thể nằm mơ. Emthấy anh dùng đá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đánh Vương Nhị Lại,thấy thím Liêu vu oan báo cáo anh. Ngoài những chuyện đó, em còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thể thấy chuyện của anh ở kiếp trước trong thời cổ đại nữa, nhưng chỉ thấy những chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 liên quan đến anh thôi.”

“Lúc nhà mình còn chưa phân ra riêng,một đêm, anh đại ca đi gánh nước rất lâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103chưa về, em còn hỏi anh đại ca nói với anh, anh còn nhớ không?”

“Nhớ.”

“Chính đêm đó, em thấy kiếp trước của anh thời cổ đại. Anh đang tắm hồ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 một con bồ câu đưa thư màu đen bay tới giao thư, trong thư mệnh lệnh yêu cầu anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đi bắt Diệp Tứ. Em nói đúng chứ? Kiếp đó của anh thật sự chuyện đó, đúng không?”

Tạ Tiểu Ngọc cũng muốn xác nhận lại một chút, những giấc mơ cổ đại về Phúc Sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thấyphải đềuthật không?

“Là thật.” – Tiểu Ngọc lại còn thấy anh đang tắm.

Mặt Phúc Sinh đỏ lên, tiếp tục viết trên giấy: “Sau đó, anh thấy Diệp Tứ LiễuMi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đã sinh một đứa con.”

“Em cũngthấy.”

Tạ Tiểu Ngọc nói: “Giấc mơ của em kỳ lạ thật, thể thấy cả quá khứ lẫn tương lai, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhưng mà cũng rất hữu ích. Hôm đi đăng học lại, em thấy con bị kích động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lao vào hiệu trưởng, con rể lớn của thím Liêu được làm hiệu trưởng tạm thời rồi không cho anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vào học. Lần này Lương Phù đến, em lại không thấy, nên em nghĩ chắc sẽ không có chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nguy hiểm, thế em không ngăn cản anh đi.”

Phúc Sinh viết trên giấy: “Tại sao Diệp Nhất lại cứ dây dưa với em?”

Phúc Sinh không hiểu tại sao mình lại hỏi như vậy, trước giờ anh chưa từng tò mò, cũng chưa từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 hỏi chuyện không liên quan đến mình. Thế nhưng, hôm nay trong lòng anh lại thấy nghẹn ngào khó chịu. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Anh cảm thấy mình không nên hỏi Tiểu Ngọc như thế, liền viết thêm trên giấy: “Có thể không trả lời.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Tạ Tiểu Ngọc kéo mặt Phúc Sinh đang quay sang chỗ khác lại, cười hỏi: “Phúc Sinh, anh đang ghen sao?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

“Ghen?” Phúc Sinh nhíu mày, anh không biết cảm xúc này gọigì, chỉ tay vào vị trí trái tim: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 “chỗ này, chua chát, tức tức.”

Tạ Tiểu Ngọc cắn môi cười, Phúc Sinh biết cảm giác ghen tuông rồi.

Tính cách của Phúc Sinh vốn không phân biệt được đùa hay thật, Tạ Tiểu Ngọc cũng không dám chọc anh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 liền kể lại chuyện hôm đó đi ngang nhà Lương Phù, thấy anh ta đáng thương nên đưa phần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cơm thịt kho mua từ quán quốc doanh cho anh ta ăn.

“Từ nhỏ lớn lên cùng nhau, ba anh ta là Bí thư Đảng ủy của Cục Hóa chất Vân thị, ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ngoại anh ta cũng lãnh đạo của nhà máy khí, nên Lương Phù từ nhỏ đã kiêu ngạo. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Nhưng em không thích anh ta, thật ra anh ta cũng không thích em, người anh ta thích vẫn luôn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103hoa khôi của nhà máy khí. Em thật sự không ngờ hôm đó lại đúng lúc đụng phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Diệp Nhất trọng sinh quay lại.”

Diệp Nhất trở về, chỉ một hộp cơm thịt kho thay lòng đổi dạ, Tạ Tiểu Ngọc không thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nào hiểu nổi. Lương Phù hay Diệp Nhất, đều không thích.

chỉ thích Phúc Sinh, ai bảo từ nhỏ đã thấy Phúc Sinh chứ.

Phúc Sinh vỗ vỗ mu bàn tay cô, tay phải viết trên giấy: “Hắn đã thua anh, đời này sẽ không bao giờ bước chân vào huyện Thanh Hà nữa, từ giờ đến lúc thi đại học cũng không cần phải lo lắng.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến full, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến online, read Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến, Khương Ti Chử Tửu Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 48 — Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc