GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 45

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Giang Hoài Sơn nghe rõ đầu đuôi sự việc, trong lòng hiểu ngay là thím Liêu nhỏ mọn. Mấy hôm trước còn chế giễu nhà họ Diệp ở làng, nói Phúc Sinh lên huyện học chỉ phí tiền, còn làm mất cả công điểm.

Giang Hoài Sơn đứng trên xe máy cày, nói với đám người đang tụ lại xem náo nhiệt: “Tôi vừa từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 huyện về. Phúc Sinh đội Ba nhà mình ở trạm chăn nuôi đã khống chế được một con bất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ngờ phát cuồng, cứu được một mạng người. Huyện sẽ biểu dương Phúc Sinh. Các người sức thì để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 dànhđi làm công kiếm công điểm, đừng lắm lời gây bực mình, không thấy xấu hổ à!” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Thím Liêu đỏ mặt đến tận mang tai, Phúc Sinh không những đăng được, còn được biểu dương. Mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 khác, càng khiến ta xấu hổ hơn đội trưởng còn nói chính cháu trai bà đã chọc giận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 con bò, nên bị đuổi việc trạm chăn nuôi.

“Cái gì, cháu tôi bị mất việc huyện rồi sao?” Thím Liêu chân mềm nhũn, nếu không có bà bác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lớn tuổi bên cạnh đỡ thì đã ngã sụp xuống.

---

Cao Phân suốt dọc đường tâm trạng đều rất tốt, gặp ai cũng nói: tuần sau Phúc SinhTiểu Ngọc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 sẽ lên huyện học lại.

người thật lòng chúc mừng, cũng người ghen tị trong bụng, mong chờ xem Cao Phân sớm muộn sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thành trò cười. Nhưng chẳng buồn để ý. Ngay từ lúcgiúp Phúc Sinh cưới Tiểu Ngọc về, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chẳng ai coi trọng, đến cả chuyện đi huyện đăng hôm nay, cũngkẻ nói Tiểu Ngọc sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thừa bỏ trốn.

Hết lần này đến lần khác, những kẻ đặt điều nói xấu đều bị vả mặt. Cao Phân cười hớn hở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nghĩ: Tiểu Ngọc đã nói Phúc Sinh học được, thì nhất địnhhọc được!

Tạ Tiểu Ngọc chia một nửa bánh trứng vừa mua về cho Cao Phân. Cao Phân nói: “Mấy món ăn vặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 này, các con cứ mang về phòng ăn.”

Tạ Tiểu Ngọc đáp: “Số tiền này Phúc Sinh kiếm được đấy, mẹ không nếm thử một chút sao?”

Lúc đó Cao Phân mới nhận nửa cân bánh trứng. Tiềnphiếu Tạ Tiểu Ngọc mua mấy món lặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vặt này, đều do anh chị bên ngoại cho thêm. Giờchia một nửa cho mẹ chồng, trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lòng Cao Phân rất vui. cũng định khuyên nên tiết kiệm một chút, nhưng nghĩ lại, người ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 anh chị thương yêu, thôi kệ, Tiểu Ngọcđứa biết tính toán, con đã mua, tức đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 sắp xếp ổn thỏa chi tiêu rồi, cũng chẳng cần lo lắng làm gì.

Tạ Tiểu Ngọc chia bánh trứng cho mẹ chồng xong, lại đem đường đỏ sang đưa cho chị dâu cả, khiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Lưu Hảo tức tối quay về than phiền với chồng rằng Tạ Tiểu Ngọc đối xử với hai anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 chị chồng không đều. Diệp Ngân Sơn nghe xong thì nổi giận: “Cô chẳng chịu chịu thiệt một chút nào, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 suốt ngày chỉ lo tính toán thiệt hơn, tôi nói cho biết, đừng nhiều lời trước mặt mẹ.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Chớp mắt đã tới cuối tuần. Ăn sáng xong, Tạ Tiểu Ngọc chuẩn bị cùng Phúc Sinh lên huyện. Căn nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 thuê phải dọn dẹp, ngày mai thứ Hai đã bắt đầu vào học.

Tạ Tiểu Ngọc nói với Cao Phân: “Mẹ, con tính rồi, tiền vẫn đủ dùng. Đợi thi đậu đại học rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhà nước còn cấp trợ cấp hàng tháng cho sinh viên nữa. Mẹ chỉ cần chăm sóc vườn rau cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tốt, đừng làm việc quá sức mệt người.”

Cao Phân phất tay: “Hai đứa cứ dồn hết tâm trí vào học hành, mẹ còn chưa già đâu. Đi đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 xe máy cày đầu làng không chờ người đâu.”

Tạ Tiểu Ngọc Phúc Sinh mang theo chăn đệm và đồ sinh hoạt lên huyện. Cả buổi sáng hai người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 dọn dẹp vệ sinh nhà cửa, sau đó Tạ Tiểu Ngọc nói: “Phúc Sinh, tụi mình đi hợp tác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 mua ít vởbút đi.”

Phúc Sinh khóa cửa lại, vừa quay người thì liền chắn Tạ Tiểu Ngọc ra sau lưng. Phía trước một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 người đang nhìn chằm chằm vào cô, ánh mắt đầy khó chịu, Phúc Sinh đã siết chặt nắm tay.

Tạ Tiểu Ngọc nhìn theo hướng Phúc Sinh nghiêng đầu chỉ, liền rùng mình một cái, vội nép đầu sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vai Phúc Sinh: “Phúc Sinh, tên thần kinh đó chính là Lương Phù!”

“Đừng sợ.” Phúc Sinh nắm chặt bàn tay hơi run của Tiểu Ngọc đang giấu sau lưng mình.

Lương Phù tiến lên vài bước, anh ta không cao bằng Phúc Sinh, nhưng khuôn mặt lại mang một vẻ hiểm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 độc khiến người thường phải run sợ. Thế nhưng Phúc Sinh chẳng cảm thấy đáng sợ. Anh từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nhỏ đến lớn đều tin vào sức mạnh thật sự của bản thân, xưa nay đều như vậy.

Lương Phù mở miệng: “Tiểu Ngọc, biết người bên cạnh mình ai không?”

Tạ Tiểu Ngọc nghe anh ta hỏi như vậy, cứ như thể anh ta quen biết Phúc Sinh lắm vậy. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đáp: “Tôi đã đăng kết hôn với Phúc Sinh rồi, anh c.h.ế.t tâm đi.”

Bị tên thần kinh này bám theo đúngxui xẻo. Tạ Tiểu Ngọc nghĩ, lẽ tên biến thái này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 biết đang học lại ở trường cấp ba huyện nên mới không cam tâm chạy đến đây. Hôm nay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 bất kể thế nào cũng phải kết thúc dứt điểm. Lần này Lương Phù đến, không hề thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trước, vậy chắcsẽ không xảy ra chuyệnlớn.

Ngay khi Lương Phù mở miệng, Phúc Sinh đã cảm thấy đối phương rất quen thuộc. Sư phụ từng nói anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 ngườiđộc, tính cách kỳ lạ, nhưng cũng nói người như anh khả năng quan sát vượt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trội hơn người thường. Câu nói vừa rồi của đối phương, cùng với thái độ ánh mắt, ràng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 của một kẻ quen địch ý. Giọng điệubiểu cảm kia… chỉthể người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đó.

Phúc Sinh hỏi: “Diệp Nhất?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến full, Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến online, read Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến, Khương Ti Chử Tửu Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 45 — Thập Niên 80: Người Chồng Hung Dữ Là Người Xuyên Từ Cổ Đại Đến

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc