GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 209

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Hạng Lập Phong cũng không bận tâm, tự mình nói: "Nói này, vợ cậu không đòi ly hôn với cậu à?"

Hắn không nói đến đề tài này thì thôi, vừa nhắc đến, Phó Cảnh Thần đã nghiêng đầu cảnh cáo hắn: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 "Đừng đ.á.n.h bất cứ chủ ý gì."

Hạng Lập Phong nhún vai, cho đến khi dùng bữa xong cũng không nói thêm lời nào.

Lúc đứng dậy rời đi, hắn chỉ nói một câu: "Ngày mai, nhất định phải cẩn thận."

Phó Cảnh Thần không trả lời.

Ăn cơm xong trở lại sân tập, anh nhớ đến cảm giác đã quen thuộc mấy ngày nay. Ngày mai đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phải lên đường làm nhiệm vụ, anh nhìn chằm chằm bàn tay mình.

Lúc này trời đã tối, ngoài sân tập vẫn còn nghe tiếng lính mới xách nước rửa mặt. Phàm tiếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 động lớn hơn một chút, lập tức có tiếng quát tháo thô ráp của liên trưởng vang lên.

Anh lại lấy ra tấm ảnh chụp chung từ trong túi áo. Người phụ nữ trên ảnh cười tươi rạng rỡ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 xinh đẹp đến nỗi dường như làm cả không gian nơi đây bừng sáng.

Ánh mắt Phó Cảnh Thần dịu dàng đi một chút.

Thế nhưng, còn chưa kịp lầm vào hồi ức, đám lính của Thần Phong Doanh đã ùa đến như một cơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lốc.

"Doanh trưởng, anh ngồi thừ ra đây làm gì? phải tên Hạng Lập Phong lại chọc giận anh không?"

"Chuyện đó không vội. Chờ thi đấu, chúng ta làm cỏ cái Doanh của bọn hắn!"

"Mã Lão Tam, cậu nói năng đừng th* t*c thế! Cả Thần Phong Doanh bị người ta mắng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phu là tại cậu đấy! Chúng ta người có văn hoá. văn hoá, hiểu không ?"

"..."

Mọi người ồn ào một hồi, bỗng nhiên, Lưu Ngọc Thành liếc thấy tấm ảnh trong tay Phó Cảnh Thần.

Hắn ta kêu lên thất thanh: "Doanh trưởng, đâychị dâu sao? Đẹp quá !"

"Ai đẹp?"

Cả đám nhao nhao ghé sát lại.

Vừa nhìn thấy, tất cả đều hít một hơi khí lạnh.

"Doanh trưởng, thảo nào anh chẳng thèm để mắt đến đám nữ binh Đoàn Văn Công kia. Các ấy đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103không thể sánh bằng chị dâu nhà mình!"

"Người ta có câu gì ấy nhỉ? Anh hùng khó qua ải mỹ nhân mà!"

Phó Cảnh Thần nhanh chóng nhét tấm ảnh vào túi. "Ăn no rửng mỡ đúng không?"

"Thêm hai mươi vòng chạy nữa nhé?"

"Kia không được, em nhớ ra còn có việc cần làm. Cáo tử !"

Mọi người lập tức tản đi như chim vỡ tổ.

Đuổi đám lính Thần Phong Doanh đi xong, Phó Cảnh Thần nghĩ đến nhiệm vụ ngày mai, không ngồi lâu liền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 trở về túc xá.

Sáng sớm hôm sau, anh đã lên xe ô quân dụng rời khỏi quân khu.

Cùng lúc đó, lính cảnh vệ cửa phòng làm việc của trưởng Nguỵ.

Nguỵ Lưu Cương nghe báo Phó Cảnh Thần đã xuất phát, gật đầu, nhìn tấm bản đồ treo sau lưng bàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 làm việc. Nét mặt ông hiện lên vẻ lo lắng.

Đối tượng nhiệm vụ lần này thật sự rất khó nhằn. Các Sư đoàn khác cũng phái người đi, ai cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 muốn tóm gọn hắn. Nhưng tất cả đều thất bại, sau khi chiến thứ ba thật bại, đối phương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đã nâng cảnh giác lên mức cao nhất.

Nghĩ đến người lính lần này đi làm nhiệm vụ lại là con trai của một cố lãnh đạo cũ, trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lòng Nguỵ Lưu Cương cũng không yên tâm.

Cả buổi sáng, ông gắng gượng ổn định tâm trạng, ngồi chơi cờ cho khuây khỏa.

Đến chiều, thời gian càng trôi qua, ông càng ngồi không nổi nữa, chỉ thể đi đi lại lại trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 phòng làm việc. Vẻ nôn nóng thấy rõ.

Người lính cảnh vệ đứng cạnh, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, cố gắng giảm thấp sự tồn tại của mình. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103

Một lát sau, Nguỵ Lưu Cương rốt cuộc không nhịn được, nhìn chiếc điện thoại trên bàn, hỏi lính cảnh vệ: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 "Sao vẫn chưa động tĩnh gì?"

"Thưa trưởng, bây giờ vừa mới đến giờ thôi ạ, lẽ bị chậm trễ một chút thời gian." Lính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cảnh vệ thành thật nói.

Thời điểm này, Nguỵ Lưu Cương làm sao nghe lọt tai?

Ông cau mày đi thêm hai vòng nữa, cuối cùng dứt khoát ra khỏi phòng, đứng trên hành lang bên ngoài, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 nơithể trông thẳng ra cổng chính quân khu.

Lúc này, cách cổng chính quân khu không xa.

Hạng Lập Phong đang dẫn lính dưới quyền thao luyện, thỉnh thoảng liếc nhìn cổng xem chiếc xe nào chạy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 vào không.

"Yên tâm đi, chắc chắn sẽ không xảy ra chuyện đâu." Hắn đang nhìn thì đột nhiên người đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đến bên cạnh.

Hạng Lập Phong không quay đầu, lạnh giọng: "Đừng đây giả nhân giả nghĩa. Chỉ cần hắn quay về, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cậu sẽ không còn được dẫn dắt Thần Phong Doanh nữa, chẳng phải anh mong hắn gặp chuyện sao?"

"Chúng ta từng là anh em mà." Kiều Vân Thâm nhíu mày.

"Ha hả." Hạng Lập Phong cười nhạt hai tiếng. "Tôi không dám làm anh em với loại người m.á.u lạnh như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 cậu."

Kiều Vân Thâm mím môi, còn chưa kịp mở lời, bên tai đã nghe thấy tiếng bánh xe ma sát mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đường.

Quay đầu nhìn lại, một chiếc ô quân dụng chạy vào cổng, đỗ thẳng dưới tòa nhà văn phòng của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 Sư trưởng.

Bóng người quen thuộc nhanh chóng bước xuống xe, đi thẳng lên lầu.

Thấy vậy, ánh mắt Hạng Lập Phong hiện lên vẻ tán thưởng, hắn không nói lời nào, quay người dẫn lính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 đi.

Còn Kiều Vân Thâm thì ánh mắt phức tạp, đứng nhìn hồi lâu.

Trong phòng làm việc của trưởng lúc này.

Nguỵ Lưu Cương xem xét văn kiện anh mang về, trong mắt đầy vẻ khen ngợi: "Không tồi! Ba nhân tài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 tinh nhuệ trước đó đều tay. Quả nhiên, bàn về khả năng b.ắ.n s.ú.n.g, cậu mới là người số © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 một toàn quân khu."

Chuyện khó nhằn thế này, vẫn phải đoàn 22 ra tay!

Nguỵ Lưu Cương vừa mừng vừa vui, vỗ vai Phó Cảnh Thần hớn hở đến mức lông mày như muốn bay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 lên.

Tay ông lực đạo lớn, vỗ cũng không hề nhẹ. Vừa vỗ xong, ông liền thấy vài giọt m.á.u nhỏ xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.103 sàn.

Nhìn kỹ, thấy một vệt m.á.u đang rỉ ra từ cổ tay trái của Phó Cảnh Thần.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều full, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều online, read Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, Ngưu Nạm Cục Phạn Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 209 — Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc