GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 103

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Mới đi được vài bước, cô đã gặp mấy bà thím ở ngay ngoài sân. Cô cũng nhận ra họ. Nhưng vì ngày thường không hề giao thiệp, lại thêm tay cô đang mang nhiều đồ, Khương Du Mạn không định chào hỏi gì.

Thế nhưng không nói gì, thì mấy thím lại mở lời trước: “A,giáo Khương, mới đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 công về à?”

Vừa nói, ánh mắt họ cứ lướt qua lướt lại trên đống đồ đang cầm.

“Vâng, các dì, các thím, mọi người đã ăn cơm chưa ạ?” Khương Du Mạn cũng khách sáo đáp lại một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 câu.

“Chưa đâu,” xua tay, rồi nhớ đến chuyện buổi chiều, vẻ mặt lại muốn nói rồi lại thôi: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 “Cô giáo Khương à, nhà cô hôm nay có phải là…”

Nói đến đây,ngừng lại. Mấy người còn lại cũng đều vẻ mặt kỳ quái.

Khương Du Mạn vốn chỉ thuận miệng đáp một câu, nhưng vừa thấy thái độ của mấy người này, cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thấy đó không ổn. Lông mày liễu khẽ nhíu lại, nhìn họ hỏi: “Nhà cháu© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 chuyện ạ?”

cười cười: “Cô giáo Khương, đừng trách tôi nhiều lời nhé, ngày thường đi đâu, cửa nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 vẫn phải khóa cẩn thận, không thì nhỡ có đồ đạc rơi rớt ai biết được?”

Khương Du Mạn khó hiểu: “Cháu khóa cửa rồi mà.”

“À?” Mấy người vừa nghe, mắt đều trợn to.

Khóa cửa ư?

Vậy tại sao lúc họ đi ngang qua lại thấy cửa nhà Phó gia mở toang? Hơn nữa, con gái Đại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đội trưởng chẳng phải nói thấy cửa nhà không khóa nên mới đi vào hay sao?

Khương Du Mạn thấy miệng họ hốc ra như thể nuốt cả quả trứng gà, tròng mắt thì cứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đảo lia lịa, biết ngay chắc chắn đã xảy ra chuyện rồi.

Lập tức, đặt đồ đạc xuống, móc từ trong túi ra mấy viên kẹo sữa Bạch Thỏ lớn. đưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cho họ, nói: “Các dì, các thím, đây chút kẹo, mọi người đừng chê, cầm về cho mấy đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nhỏ trong nhà nếm thử.”

Mấy dì, thím mắt sáng rực, vội vàng nhận lấy: “Ôi, giáo Khương khách sáo quá, đồ tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thế này ai chê? Mấy đứa quỷ sứ trong nhà nhìn thấy thứ này thì thích lắm đây!” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Thời đó câu nói, mười viên kẹo sữa Bạch Thỏ đổi được một cốc sữa tươi nguyên chất, đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 chínhthứ tốt với nguyên liệu thật đấy! Mấy đứa nhỏ trong nhà chính là mạng sống của họ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nhìn thấy kẹo sữa Bạch Thỏ, trong lòng họcùng thoải mái, dễ chịu.

“Không chêđược rồi.” Khương Du Mạn cười cười: “Cháu cũng muốn hỏi các mọi người, chiều nay nhà cháu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 xảy ra chuyện ạ?”

Bắt người tay ngắn, mấy bà dì, bà thím giờ đây cũng không tiện giấu diếm nữa, liền kể lại chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 chiều nay cho Khương Du Mạn nghe một lượt.

Cuối cùng còn nói: “Cho nên giáo Khương vừa nói khóa cửa, chúng tôi trong lòng cũng không dám chắc.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Khương Du Mạn không ngờ Diêu Manh lại dám làm ra chuyện như vậy! Chẳng trách mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thím lại ngập ngừng, muốn nói lại thôi!

bị tức đến bật cười.

Vội vàng cảm ơn mấy dì,thím xong,vào nhà cất đồ, rồi quay người ra cửa chuẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 bị đi thẳng đến nhà Diêu gia.

Nếu Diêu Tư Manh đã dám làm ra chuyện vô liêm sỉ như thế, thì đừng trách vạch mặt ra! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Thanh danh làm xấu cũng tự ta chuốc lấy!

CÙng lúc ấy, nhóm đi đốn củi cũng đã trở về.

Mọi người không chỉ cõng củi trên lưng, trong tay còn xách theo, ai nấy đều mệt đến thở hổn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hển, vừa bước vào sân khu trí thức điểmquăng củi xuống đất.

Người nhà Phó gia vừa vào đến nơi, thấy Khương Du Mạn đang đứng trước cửa nhà Diêu gia, còn hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 khó hiểu.

Phó Hải Đường lập tức mở miệng hỏi: “Chị dâu, chị đứng đây làm thế?”

Sao không về nhà nghỉ ngơi đi? Hơn nữa, chị dâukhông chỉ đứng đây kỳ lạ, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192vẻ muốncửa. Chị ấy tìm người nhà Diêu gia chuyện gì sao?

Khương Du Mạn ngẩng đầu thấy người nhà mình, nhẹ nhàng thở ra: “Cha, mẹ, Cảnh Thần, Hải Đường, mọi người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 về vừa lúc, conchuyện muốn hỏi DiêuManh.”

chuyện muốn hỏi Diêu Manh?

Nghe lời này, không chỉ người nhà Phó gia, mà ngay cả nhóm thanh niên trí thức đi theo phía sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cũng ngẩn cả người.

Vợ của Phó gia chuyện gì, lại phải đi tìm con gái rượu của Đại đội trưởng? Hơn nữa, nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 sắc mặt có vẻ không tốt lắm.

Ai nấy liếc nhìn nhau, vội vàng trút củi xuống sân, đổ thành một đống như ngọn núi nhỏ. Những người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 uống nước thì bưng chén ra, người không uống nước thì tìm chỗ ngồi xuống. Họ dựng tai lên, chuẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 bị hóng chuyện.

Người đi nhặt củi đông, hiệu quả cũng rệt, củi đổ ra sân chất thành đống. Tuy nhiên, tâm trí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 mọi người đều không đặt đống củi, người đứng trong sân hay người ngồi trên ghế nghỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ngơi, ai nấy đều chăm chú nhìn về phía nhà Đại đội trưởng.

Khương Du Mạn muốn chính hiệu quả này.

Cổng nhà Diêu gia đang đóng chặt, dưới con mắt của tất cả mọi người, cô trực tiếp đập vào cánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cửa nhà Diêu gia.

“Ai đó?” Rất nhanh, người bước ra.

Nhưng người ra lại Hồ, mẹ vợ của Diêu Chấn Giang, chứ không phải Diêu Manh.

“Ôi, hóa ra Du Mạn à, các cháuchuyện đấy?” Hồ vừa thấy Khương Du Mạn, liền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 mặt mày hớn hở.

Lần này bà đến chăm sóc con gái ở cữ, nghe con gái nói, lúc này đây, nhà con gái trứng gà, đường đỏ, rồi cả thịt lợn rừng đều là nhờ phúc Phó gia bên này. Bà biết Khương Du Mạn là con dâu Phó gia, nên đối với cô vô cùng khách khí.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều full, Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều online, read Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều, Ngưu Nạm Cục Phạn Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 103 — Thập Niên 70: Xuyên Thành Vợ Trước Độc Ác Của Đại Lão, Được Cả Nhà Cưng Chiều

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc