Mở khóa để tiếp tục đọc
Để duy trì server và cập nhật truyện mới mỗi ngày, Góc Nhỏ Truyện rất cần sự ủng hộ từ bạn qua một lượt nhấn link tài trợ bên dưới.
✨ Click 1 lần duy nhất - Mở khóa TOÀN BỘ chương trong 60 phút tới!
Lời nói của ông khiến con dâu bà Lưu xụ mặt, thẳng thắn chê bai: "Mẹ chẳng có việc gì ra hồn, đến trông cháu cũng không nên thân." Nhưng bà Lưu đã quen, không để bụng. Bà biết cơ thể mình không khỏe, bệnh cũ từ lúc sinh con để lại ngày một nặng thêm, chẳng làm được việc nặng. Ông nhà và các con đều thương bà, bảo bà chỉ cần nghỉ ngơi và lo bữa cơm là đủ. Con dâu có phàn nàn thì các con bà cũng gạt đi.
Bà Lưu làm theo lời dặn của Lâm Uyển, ngâm thuốc trước rồi nấu trong một cái nồi đất lớn. Cơn đau trong người bà dai dẳng nhiều năm, giờ có cơ hội giảm bớt thì không thể bỏ qua, ai nói gì cũng không lay chuyển được.
Sau bữa cơm chiều, nồi thuốc đã nấu xong. Bà đuổi con trai và cháu ra ngoài tìm ve sầu vàng, còn mình thì khóa cửa chuẩn bị ngâm tắm. Chiếc thùng gỗ cao mà bà dồn công sức mua năm đó cuối cùng cũng có dịp dùng.
Lúc đầu nước rất nóng, nhưng bà không sợ. Hơi thuốc bốc lên hầm hập, mồ hôi toát ra, cả người nóng bừng. Bà cảm nhận từng lỗ chân lông trên người giãn nở, cảm giác nóng cay lan khắp toàn thân. "Thật thoải mái," bà khẽ nói, chịu đựng chút ít lúc đầu rồi sau đó cảm giác dễ chịu tràn ngập.
Mùa hè nóng bức, nhưng nửa tiếng trôi qua nước trong thùng vẫn còn ấm, bà ngâm thêm một lát nữa. Đến khi đã cảm thấy cơ thể hoàn toàn nhẹ nhõm, bà lau khô người, thay bộ quần áo vải thô thấm mồ hôi, rồi lên giường nằm gần bếp lửa. Chỉ một lúc sau, bà đã ngủ say, một giấc ngủ sâu hiếm hoi đến sáng hôm sau.
Khi tỉnh dậy, bà sảng khoái thốt lên: "Thật tuyệt! Hai mươi năm rồi chưa bao giờ ngủ ngon thế này. Thuốc của con bé kia thật hiệu nghiệm!"
Không chỉ bà Lưu, tối qua cha Lâm cũng thử ngâm thuốc tắm. Nhà không có thùng gỗ, mẹ Lâm đành chà sạch một cái vò nước gốm to để ông dùng tạm. Vò nước hẹp dài, ông chỉ có thể ngồi chồm hổm, nhưng cũng chẳng thành vấn đề.
Lúc đầu nước nóng khiến ông nhăn mặt chịu đựng, nhưng dần dần cảm giác dễ chịu xuất hiện. Ông cảm nhận từng khớp xương, từng kẽ lông tơ như được giãn ra, thoải mái không nói nên lời.
Trong khi đó, Lâm Uyển dẫn theo Lục Chính Đình và Tiểu Minh Quang sang nhà chú ba, mang biếu vài khay nhang muỗi và trò chuyện dăm ba câu chuyện thân tình.
PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!
Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.
Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.
Bình luận
Đăng nhập để tham gia bình luận
Đăng nhập ngayChưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!