GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 286

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Tiền Xuyến đỡ eo đứng dậy, định đi vệ sinh, nhưng vừa ra đến cửa, đột nhiên cô lại nhìn thấy năm đứa trẻ từ trong thành phố đã sắp đi đến trước cổng nhà rồi, có vài đứa trẻ còn mang theo cả hành lý nữa.

Mấy người Nguyễn Khê đương nhiên cũng nhìn thấy Tiền Xuyên, bọn họ lên tiếng gọi: “Thím năm!”

Tiền Xuyến vui vẻ cười nói: “Cuối cùng cũng về rồi.”

Lưu Hạnh Hoa ở trong bếp, nghe thấy tiếng nói, thì hỏi: “Ai về thế?”

Tiền Xuyến đứng bên cạnh cửa, quay đầu lại nhìn bà một cái: “Còn thể ai chứ, là năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đứa cháu gái của mẹ đấy.”

Nghe thấy vậy, Lưu Hạnh Hoa lập tức bỏ chiếc khăn đang giặt dở xuống. Lúc này cũng vừa đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lúc Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết đưa ba người Nguyễn Hồng Quân đi tới trước cửa, không quên chào hỏi© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nội thím năm.

Năm ngoái bọn họ đã từng đến đây rồi, nên lần này đã quen thuộc hơn nhiều, không cần phải giới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thiệu lại nữa.

Lưu Hạnh Hoa đưa bọn họ vào nhà, đưa cho bọn họ mấy cái màn thầu đã phồng lớn vừa mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được gặp ra khỏi nồi, cười nói: “Bên trong gói củ cải vụn mỡ heo, ăn ngậy ngậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngon lắm, các cháu mau thử đi, đi đường chắc chắn đói lắm rồi.”

Đi đường núi hai ngày, cũng khó ăn được mấy món nóng hổi, Nguyễn Hồng Quân không khách sáo, sau khi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhận lấy liền cho lên miệng cắn một miếng lớn.

Vừa ăn một miếng liền cắn phải phần nhân bên trong, thếnóng đến nỗi phải la hét inh ỏi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Tiền Xuyến mỉm cười tiếp tục đi vệ sinh, đi xong quay lại thì vừa hay đụng mặt Nguyễn Chí Cao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Nguyễn Trường Sinh vừa mới trở về. Nguyễn Trường Sinh vừa trông thấy liền vội vàng chạy tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đỡ, còn thân mật gọi bảo bối, dặn phải cẩn thận một chút.

Tiền Xuyến vốn người thích lăn lộn bên ngoài, không phải là người yếu đuối, nên lập tức gỡ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tay Nguyễn Trường Sinh ra, nói với anh ấy: “Đừng gọi linh tinh, Tiểu Khê, Tiểu Khiết về rồi, ba © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đứa đến đây năm ngoái cũng tới.”

Nguyễn Trường Sinh nghe vậy cũng không ngạc nhiên, vẫn đưa tay ra đỡ cô: “Năm ngoái trở về, năm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nay chắc chắn sẽ còn trở về, Tiểu Khê, Tiểu Khiến hai đứa trẻ ngoan, chúng lớn lên© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quê, nên có tình cảm sâu đậm với chúng ta.

Anh không vội, nhưng Nguyễn Chí Cao lại lập tức tăng tốc, vội trở vào nhà.

Vào trong nhà, vừa nhìn thấy năm đứa trẻ, sắc mặt ông liền trở nên cùng vui vẻ.

Mấy người Nguyễn Khê, Nguyễn Khiết lần lượt chào hỏi ông, ai cũng nói một câu: “Ông nội trở về rồi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Nguyễn Chí Cao tự mình tìm chỗ ngồi xuống, cười hỏi bọn họ: “Thế nào? Đi đườngmệt lắm đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không.”

Nguyễn Hồng Quân rất thích ăn nhân củ cải bóng dầu, cậu cắn một miếng lớn: “Đường đi tốt hơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 năm ngoái nhiều, bọn cháu đi cũng nhanh, bây giờ trời còn chưa tối nữa, năm ngoài lúc tới đây, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trời đã tối rồi.”

Cậu vừa nói xong, thì Nguyễn Trường Sinh cũng đã đỡ Tiền Xuyến trở vào.

Nguyễn Hồng Quân bật người khỏi chiếc ghế đẩu, chạy đến trước mặt Nguyễn Trường Sinh, nói: “Chú năm! Cuối cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chú cũng về rồi.”

Nguyễn Trường Sinh nhìn cậu một cái, đỡ Tiền Xuyến ngồi xuống chiếc ghế đẩu, rồi nói: “Thế nào?© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phải nhớ chú lắm đúng không?”

Nguyễn Hồng Quân gật đầu lia lịa: “Nhớ muốn c.h.ế.t luôn ấy, nhớ cả một năm rồi!”

Nguyễn Trường Sinh đưa tay ra xoa đầu cậu hai cái, cứ như đang xoa đầu một chú chó vậy: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “Không thời gian để kể cho cháu nhiều chuyện như vậy.”

Trong nhà nhiều người hơn, bầu không khí cũng náo nhiệt hẳn lên, mỗi người nói một câu không ngớt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108nào.

Không khí náo nhiệt trong nhà bên hoàn toàn đối lập với sự tẻ nhạt trong nhà chính của Nguyễn Trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Quý Tôn Tiểu Tuệ. Mấy đứa trẻ không qua đó chào hỏi bọn họ, bọn họ cũng ngại ngùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không mặt mũi nào để qua đó, nên chỉ có thể để mọi chuyện diễn ra như vậy.

Hai năm nay, cuộc sống của bọn họ trôi qua rất bình thường, bởi Nguyễn Dược Tiến cũng đi đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mỏ khoáng sản làm việc rồi, nên trong nhà chỉ còn bốn người, cũng chẳng có đứa nào đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 học cần đến tiền cả, cho nên việc ăn uống cũng không vấn đề gì.

Nhưng vẫn còn kém xa so với cuộc sống sinh hoạt của hai vợ chồng Nguyễn Chí Cao. sao thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một mình Nguyễn Trường Sinh có thể làm việc nuôi được hai người, Nguyễn Thúy Chi lại thợ may © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 duy nhất trên núi Phượng Minh này, năm nào cũng kiếm được rất nhiều tiền.

Cũng nhờ tay nghề của Nguyễn Thúy Chi, nên thỉnh thoảng trong nhà còn thịt ăn, cuộc sống hàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngày cũng vô cùng thoải mái.

Nguyễn Trường Quý Tôn Tiểu Tuệ tức đỏ mắt cuộc sống nhà rất tốt, cũng cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hối hận vì ban đầu đã làm loạn đòi ra riêng, bọn họ càng cố gắng nghĩ cách nịnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bợ Nguyễn Chí Cao Lưu Hạnh Hoa, thì Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa lại càng chẳng để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ý đến bọn họ.

Đến lúc tức giận, bọn họ lại chửi mắng Nguyễn Chí Cao và Lưu Hạnh Hoa bất công, mắng bọn họ độc ác không xứng là ba mẹ, ở sau lưng bọn họ.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Điền văn, truyện Điền văn hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp full, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp online, read [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, Đang cập nhật [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 286 — [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc