GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 164

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Nguyễn Trường Quý xoay người: “Nếu bà muốn đi nói thì tôi cũng không cản, nhưng bà biết tình cách của mẹ tôi rồi. Bà mặt dày qua đó nhắc lại chuyện này thì ngoại trừ nhận lấy xấu hổ cũng không chiếm được cái gì khác đâu, bà ấy không nhân cơ hội làm bà xấu hổ mới là lạ.”

Đương nhiên Tôn Tiểu Tuệ biết tính cách của Lưu Hạnh Hoa.

Trong lòng vừa dấy lên một ngọn lửa hy vọng nhỏ thì lại bị Nguyễn Trường Quý tình dập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tắt.

hít một hơi thật sâu, sau đó lại hỏi Nguyễn Trường Quý: “Vậy ông nói xem phải làm sao bây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giờ?”

Nguyễn Trường Quý: “Kìm nén!”

Tôn Tiểu Tuệ kìm nén sắp c.h.ế.t rồi, nắm chặt nắm đ.ấ.m đập bịch bịch lên n.g.ự.c mình hai lần.

Đêm nay bà ta ngủ không ngon, nhưng ngày hôm sau sắc mặt đối với người khác lại rất tốt. Gặp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Nguyễn Khê và Nguyễn Thúy Chi thì hòa nhã chào hỏi, gặp Lưu Hạnh Hoa cũng gọi mẹ dài mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngắn, giống như Lưu Hạnh Hoa đột nhiên biến thành mẹ ruột của ta.

Còn ai không nhìn ra chút tâm kia của bà ta, Nguyễn Khê cũng không khách sáo, cười nói với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta: “Mẹ hai, mẹ đột nhiên tới đây nịnh bợ bọn tôi, phải là đã hối hận chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chia nhà, muốn gộp trở lại hả?”

Tôn Tiểu Tuệvào dạ mặt dày, nói rất tự nhiên: “Đều là người một nhà, cái chia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hay không chia, gộp hay không gộp?”

Nguyễn Khê mỉm cười đứng thẳng vai, muốn giơ ngón cái lên khen ta.

Nhưngkhông thời gian để nói những lời nghĩa với Tôn Tiểu Tuệ, cơm nước xong xuôi còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phải cùng Nguyễn Thúy Chi đến cửa hàng. Buổi sáng phải bận rộn dọn dẹp một chút, buổi chiều Lăng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Hào Nguyễn Khiết sang thì sẽ cùng nhau đọc sách học bài.

Nội dung trong sách giáo khoa tiểu học rất đơn giản, nếu không dựa theo tiến độ học trường thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thật sự học rất nhanh. Chỉ trong thời gian một năm này, Nguyễn Khiết đã học xong sách giáo khoa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lớp bốn, thuộc lòng rất nhiều bài văn thơ cổ.

Đối với bốn người Nguyễn Khê, Nguyễn Thúy Chi, Nguyễn Khiết Lăng Hào nói, cuộc sống hàng ngày của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 họ trôi qua đơn giản, bình yên lại thoải mái. Không sầu lo hay phiền não gì. An yên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thanh nhàn là màu sắc chủ đạo của cuộc sống.

DTV

Một khoảng thời gian sau đó, Tôn Tiểu Tuệ bắt đầu tung chiêu nịnh nọt với Nguyễn Khê, Nguyễn Thúy Chi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Lưu Hạnh Hoa. Ngoài miệng không nhắc tới chuyện muốn gộp trở lại, nhưng hành động đều là ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẻ lấy lòng, có thể nói không cần mặt mũi.

Thời gian Nguyễn Khê Nguyễn Thúy Chi ở nhà không nhiều, Lưu Hạnh Hoa thì trực tiếp không thèm để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ý đến bà ta.

ta dầncảm thấy chán, vừa thẹn vừa thiếu kiên nhẫn nên sau đó đã bỏ cuộc.

Thế hai nhà lại khôi phục trạng thái như trước đây, gặp nhau cũng chẳng ai thèm để ý tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ai, còn thua cả người ngoài.

Tôn Tiểu Tuệ tức giận đi nói với Nguyễn Trường Quý: “Chưa từng thấy hai người già nào như người nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ông, thiên vị lên tới trời. Năm đó lấy hội đi lính cho anh cả của ông, anh cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ông làm cán bộ, bây giờ cuộc sống như trên thiên đường. Con gái để cho người ta đụng chạm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mấy lần, ầm ĩ như thế vẫn tiếp tục mang về nhà nuôi dưỡng, che chở. Bây giờ đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tiểu Ngũ cũng được lợi nhiều hơn, nhà của ông thợ may sau này thể của chú ấy! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Ông nhìn lại chúng ta xem, bọn họ cho chúng ta được cái gì? Đều con trai con gái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như nhau, tại sao đến chúng ta thì lại đối xử như vậy? kiểu ba mẹ nào như vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sao!”

Mỗi lần Nguyễn Trường Quý đang tâm trạng tốt, nghe Tôn Tiểu Tuệ lải nhải những chuyện này xong© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tâm trạng lại trở nên tồi tệ, bực bội đến mức thở không ra hơi.

Ông ta cũng không ngại Tôn Tiểu Tuệ lảm nhảm không ngừng, ông ta cũng đồng ý với những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lời này của Tôn Tiểu Tuệ. Cho nên vừa nhắc tới cảm thấy kìm nén đến ngột ngạt, bởi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngoại trừ việc thừa nhận ra cũng không còn cách nào khác.

Cho nên lần nào ông ta cũng chỉ nói: “Đã chia ra như vậy thì thể làmnữa?”

Tôn Tiểu Tuệ cũng không còn cách nào, nói cũng không chiếm được lẽ, đành phải tự mình chịu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đựng.

Nhiệt độ trong núi ngày càng giảm xuống, màu xanh tươi tốt phủ khắp núi đồi cũng dần chuyển thành màu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vàng khô héo trong gió lạnh. Sau một trận tuyết rơi xuống, tất cả chỉ còn lại một một mảnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trắng xóa bao phủ trong làn áo bạc.

Lại đến lúc mọi nhà đổ xô lên lên trên trấn mua sắm đồ tết.

Buổi tối người một nhà cùng nhau quây quần ăn cơm tối, Lưu Hạnh Hoa uống một ngụm cháo nóng hổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 làm ấm dạ dày, nhìn Nguyễn Trường Sinh nói: “Tiểu Ngũ, con là người nhanh chân nhất trong nhà, đồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tết năm nay vẫn là con đi đặt mua giống những năm trước đi.”

Nguyễn Trường Sinh không đáp lại, nhìn Lưu Hạnh Hoa nói: “Vậy thì không được, năm nay mẹ với ba phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi cùng con.”

Nguyễn Chí Cao lườm anh ấy một cái: “Bây giờ tôi gọi anh đi cũng không được rồi à?”

Nguyễn Trường Sinh nhìn ông ấy, bật cười: “Một mình con đi cũng được, nhưng nếu chuyện không thành thì ba đừng hối hận đấy.”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Điền văn, truyện Điền văn hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp full, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp online, read [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, Đang cập nhật [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 164 — [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc