GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 161

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Nguyễn Trường Sinh không nhịn được cười thành tiếng, lần đầu tiên phát hiện tham tiền cũng có thể đáng yêu như thế.

sợi cắt gọn. Nguyễn Trường Sinh đặt sợi trên đĩa cho dậy một lát, anh ấy đi ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngoài vườn rau xanh hái một ít rau về. Sau khi rửa sạch thì đi vào nhà bếp, tưới dầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ớt lên rồi bưng đến trước mặt Tiền Xuyến.

Tiền Xuyến nghe được mùi dầu ớt thơm ngào ngạt đã không nhịn được nuốt nước miếng, chờ sợi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nóng hầm hầm bày trước mặt, ấy không nói hai lời cầm đũa lên gấp sợi, hút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một hơi một ngụm lớn.

Nguyễn Trường Sinh ngồi xuống trước mặtấy: “Cũng không người tranh với cô, ăn chậm một chút.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tiền Xuyến vừa ăn vừa nói: “Đã hai ngày rồi tôi chưa ăn tử tế.”

Nguyễn Trường Sinh mặc kệ ấy, anh ấy thể làm bất cứ điều để ấy thoải mái. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Vừa rồi đã kể xong chuyện của anh ấy, anh ấy nhìn Tiền Xuyến ăn mì, lại hỏi chuyện của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ấy: “Tuổi tác của không nhỏ, chắc người trong nhà cũng tìm đối tượng cho rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xem trọng ai không?”

Tiền Xuyến ăn mì, nói: “Khônghứng thú, từng gặp mấy người, vừa gặp đã bị tôi chạy mất.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nguyễn Trường Sinh: “...”

Chắc chắn bôi mặt đầy tro ăn mặc như một đứa ăn mày đi xem mắt.

Anh ấy chợt hắng giọng, nhìn Tiền Xuyến hỏi: “Cô cảm thấy tôi như thế nào?”

Động tác ăn của Tiền Xuyến chậm lại, ngước mắt nhìn Nguyễn Trường Sinh. Nhìn thẳng anh ấy một lát, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ấy lại vội vàng cụp mắt xuống. Sau đóăn hai đũa mì, hắng giọng nói: “Cũng tạm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được.”

Nguyễn Trường Sinh không vòng vèo: “Có muốn thử với tôi một chút không?”

Tiền Xuyến nghe được thì thể khựng lại, sau đó ấy vội vàng há miệng ăn một ngụm mì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sợi lớn, sau khi ăn xong vừa lòng thỏa ý không còn gì lưu luyến,đặt đũa xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bàn, đứng dậy chạy: “Một sợi đã muốn lấy tôi à, nằm mơ!”

Nguyễn Trường Sinh còn chưa kịp phản ứng đã thấy cô ấy nhanh như chớp biến mất khỏi cổng.

“...”

DTV

Thôn Xích Vũ, mặt trời đổ bóng về phía tây.

Nguyễn KhêNguyễn Thúy Chi đã làm xong hai bộ đồng phục, nhưng trong thôn còn những người khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 muốn sửa quần áo, cho nên bọn họ còn ở lại thôn chưa đi. Xem chừng lát nữa thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xong công việc, nếu như còn đủ thời gian thì trực tiếp dọn dẹp một chút rồi về tiệm may. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Bởichuyện của Tạ Đào, hôm qua Nhị Mai không thể sửa quần áo, hôm nay lại cầm quần áo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến tìm Nguyễn Khê Nguyễn Thúy Chi.

Sau khi sửa xong quần áo rồi trả tiền, ấy cầm quần áo vui vẻ đi về nhà.

Sau đó cầm quần áo mới vừa đi được nửa đường, trùng hợp đụng phải Tạ Đào vừa từ bên ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về.

Nhìn thấy Tạ Đào thì ấy càng thêm vui vẻ, vẫy tay gọi tên Tạ Đào chào hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ấy, kết quả Tạ Đào như thật sự hoàn toàn không nghe thấy, nhìn cũng không nhìnấy một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chút, cúi đầu đi thẳng vào nhà.

Nhị Mai nghi hoặc, thật sự cho rằng Tạ Đào không nghe thấy cho nên cầm quần áo đi vào nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ấy.

Sau đó mới vừa vào nhà đã nghe tiếng khóc của Tạ Đào truyền ra từ trong phòng.

ấy đi vào gian phòng của Tạ Đào, chỉ thấy Tạ Đào nằm trên giường, mặt chôn trong gối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu, khóc cả người run run.

Nhị Mai không biết Tạ Đào bị làm sao, lập tức ngồi xuống đưa tay nâng vai ấy lên, hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208ấy: “Làm sao vậy?”

Tạ Đào chỉ khóc, căn bản không để ý đến Nhị Mai, lần này vừa khóc khóc đến chạng vạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tối, sắc trời u ám.

Mẹ Tạ thím của Tạ Đào vừa trở về, vừa về tới nhà đã nghe được tiếng khóc của Tạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Đào. Thế hai người vén màn cửa gian phòng, trước sau đi vào phòng, thấy Nhị Mai thì hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trước một câu: “Consao vậy?”

Nhị Mai lắc đầu: “Khóc một hồi.”

Mẹ Tạ thím của Tạ Đào nhìn nhau, đại khái đoán được chuyện đã xảy ra. Nhưng các © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến làm cho Tạ Đào trút lòng, lập tức bảo Nhị Mai tránh qua một bên rồi ngồi vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cạnh Tạ Đào, vỗ vỗ cô ấy hỏi: “Cuối cùngnhư thế nào vậy?”

Tạ Đào khóc đến nỗi gần như thở không ra hơi, hơi buông gối đầu hít thở một chút, sau đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghẹn ngào nói: “Quá muộn, tất cả đã quá muộn... Con đi quá muộn... Anh ấy đã có đối tượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi, còn là cô gáitrên trấn.”

Nghe nói như thế, mẹ Tạ hít một hơi thật sâu, an ủi Tạ Đào nói: “Quên đi thôi, thế giới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này cũng không phải chỉ một người đàn ông là Nguyễn Trường Sinh. Bỏ qua cái này thì cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta tìm cái khác.”

Tạ Đào khóc con mắt vừa đỏ vừa sưng: “Đi đâu tìm được người tốt hơn anh ấy? Căn bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tìm không thấy!”

Nói rồiấy nện chân của mình, vừa vội vừa hối hận: “Lúc ấy không nên nói đến chuyện chị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ba của anh ấy, không nhắc tới chuyện này thì con anh ấy bây giờ đã kết hôn rồi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Bây giờ không hội, hoàn toàn không hội!”

Mẹ Tạ nhìn Tạ Đào, vừa tức vừa buồn bực, vừa đau lòng vừa hối hận còn rất bực bội.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Điền văn, truyện Điền văn hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp full, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp online, read [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, Đang cập nhật [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 161 — [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc