GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 159

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Nguyễn Trường Sinh nói: “Hòa thượng chạy được chứ miếu không chạy được, bây giờ không phải cô biết nhà tôi ở đâu sao? Nếu tôi cầm đồ bỏ chạy không trả lại tiền cho cô, cô đến thẳng nhà tôi tìm mẹ tôi đòi.”

Tiền Xuyến: “...”

Đây đứa con trai hãm hại mẹ à...

Nguyễn Trường Sinh cười một cái: “Chỉ đùa một chút,đã lựa chọn hợp tác với tôi, vậy chúng ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phải tin tưởng lẫn nhau, cảm thấy thế nào? Mặc thời gian chúng ta quen biết không dài, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhưng tôi cảm thấy người không tệ.”

Tiền Xuyến nhìn vào mắt Nguyễn Trường Sinh, bỗng nhiên đổi chủ đề, hỏi: “Cô gái vừa nãy ai vậy?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Đề tài lại nhảy đi, Nguyễn Trường Sinh hơi sửng sốt một chút, sau đó trả lời: “Đối tượng hẹn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trước đó của tôi, lúc ấy chê điều kiện của tôi không tốt nên không coi trọng, bây giờ lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đột nhiên trở về tìm tôi, nói hối hận.”

Trách không được đôi mắt đỏ ngầu, Tiền Xuyến lại hỏi: “Anh từ chối người ta?”

Nguyễn Trường Sinh gật đầu, chợt đi đến trước mặt ấy, nhỏ giọng nói: “Tôi nói với ấy© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đối tượng của tôi.”

Tiền Xuyến trừng mắt, đưa tay muốn vả một cái: “Anh muốn c.h.ế.t à!”

Nguyễn Trường Sinh bị đập ui da một tiếng, đưa tay che bả vai: “Không cần ra tay nặng như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vậy được không?”

Tiền Xuyến muốn cầm cặp sách lên nện Nguyễn Trường Sinh tiếp, lại sợ đập hỏng đồ vật bên trong, lập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tức nhìn chằm chằm anh ấy, nói: “Trách không được vừa rồi ánh mắtấy nhìn tôi cứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lạ, khôngthân thiện chút nào, còn hỏi nhà tôi nơi đâu.”

Nguyễn Trường Sinh cười nói: “Không quan trọng, sao sau này cũng sẽ không gặp lại.”

Tiền Xuyến ngẫm lại cũng cảm thấy vậy, ấy không biếtgái vừa rồi, cũng không biết tên họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của nhau. Nhàgái kia cũng khôngtrên trấn, cách xa vạn dặm, sau này muốn gặp cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không gặp được.

Đã như vậy, Tiền Xuyến nhìn Nguyễn Trường Sinh nói: “Anh không thông qua sự cho phép của tôi đã lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tôi ra làm tấm bia đỡ, tăng thêm một đồng tiền.”

Con mắt Nguyễn Trường Sinh trừng lên: “Cô ăn cướp à!”

Như vậy thì anh ấy còn thể kiếm tiền nữa? Đồ bán giá đắt quá thì người ta cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sẽ không mua,ấy thì kiếm được tiền!

DTV

Tiền Xuyến đậy cặp sách lại đứng dậy muốn đi: “Anh không muốn thì thôi.”

Nguyễn Trường Sinh đứng dậy theo kéo cô ấy lại, luôn miệng nói: “Muốn muốn muốn.”

Đợi Tiền Xuyến quay đầu lại hài lòng cười cười, anh ấy vẫn nói thêm một câu: “Dù sao sau này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đều là người một nhà.”

Tiền Xuyến: “?”

Ai người cùng một nhà với anh!

Nguyễn Trường Sinh mặc kệ ấybiểu cảm gì, cười đưa tay lấy cặp sách trong tay ấy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói với ấy: “Trước tiên đây chờ tôi một lát, tôi về nhà một chuyến để lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tiền, lập tức trở lại.”

Nói xong anh ấy lập tức cầm cặp sách đi.

Về đến nhà, Nguyễn Trường Sinh đem đồ đạc vụn vặt trong cặp sách của Tiền Xuyến bỏ vào trong cặp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sách của mình, cầm hai đồng tiền riêng của mình, lại xếp vào đó một ít lương khô quần áo, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi ra chào hỏi với Lưu Hạnh Hoa: “Mẹ, con ra ngoài mấy ngày nhé, mấy ngày nay sẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trở lại.”

Lưu Hạnh Hoa ngẩng đầu nhìn anh ấy: “Con lại muốn đi lêu lỏngđâu?”

Nguyễn Trường Sinh cười cười: “Mẹ đợi tin tức tốt của con, qua trận này con dẫn con dâu về cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mẹ.”

Lưu Hạnh Hoa nghe nói như thế thì tinh thần tỉnh táo: “Không phải dỗ mẹ à?”

Nguyễn Trường Sinh: “Dĩ nhiên không phải, con đã mục tiêu.”

Lưu Hạnh Hoa quan tâm hỏi: “Là gái ở đâu? Con gái nhà ai?”

Nguyễn Trường Sinh nói: “Chờ thành rồi nói sau.”

Trước kia Nguyễn Trường Sinh thường xuyên ra ngoài lăn lộn, khi mười ngày nửa tháng không về nhà. Đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 với chuyện này Lưu Hạnh Hoa cũng không cảm thấy kinh ngạc, ấy không quan tâm nhiều, chỉ nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “Vẫn câu nói kia, chơi thì chơi ầm ĩ thì ầm ĩ, không thể làm bất kỳ chuyện© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không tính người.”

Từ trước đến nay Nguyễn Trường Sinh lăn lộnquy củ chừng mực: “Mẹ, con biết mà.”

Chào hỏi với Lưu Hạnh Hoa xong, Nguyễn Trường Sinh trở lại trong hang núi nhỏ.

Tiền Xuyến nhìn thấy anh ấy trở về, đứng lên nhận lấy cặp sách trong tay anh ấy, đeo trên người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rồi nói thầm: “Làm cho tôi ở đây đợi cả buổi, tôi còn tưởng anh cầm hàng chạy luôn rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không trở lại nữa.”

Nguyễn Trường Sinh lấy hai đồng tiền từ trong túi ra, trực tiếp cầm tay cô ấy qua đập đồng tiền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lên lòng bàn tay ấy: “Tôi đây không nhiều ưu điểm khác, chính coi trọng nghĩa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khí coi trọng uy tín, đã nói thì sẽ giữ lời.”

Tiền Xuyến nhìn thấy tiền thì vui vẻ, trước tiên thu lại cất vào túi.

Sau khi sắp xếp gọn gàng, ấy nhìn Nguyễn Trường Sinh nói: “Anh bán hàng xong thì lên trên trấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tìm tôi, nhà tôi ở bên cạnh trường tiểu học Thiên Phượng, nhớ không? Đến lúc đó mang tiền đến, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhớanh còn thiếu tôi bốn đồng, thiếu một chút cũng không được.”

Nói xong ấy muốn đi, kết quả Nguyễn Trường Sinh chợt đưa tay kéo ấy một cái.

Tiền Xuyến quay đầu: “Còn chuyện gì nữa?”

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Điền văn, truyện Điền văn hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp Xuyên sách, truyện Xuyên sách hay, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp full, [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp online, read [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp, Đang cập nhật [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 159 — [Thập Niên 70] Tiểu Thợ May Xinh Đẹp

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc