GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 19

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Sáng ngày hôm sau, Kim Tú Châu ở nhà nhàn rỗi không có việc gì làm, bèn làm một ít bánh đậu xanh và đậu Hà Lan, nhớ tới Phương Mẫn ở ngay bên cạnh, hơn nữa cô ấy còn là cô giáo của cô, trước đây không cơ hội cảm ơn, hiện giờ vừa vặn có cớ.

Sau khi làm xong thì sang cửa nhà hàng xóm, Phương Mẫn nghe tiếng mở cửa ra thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Kim Châu, gương mặt lộ vẻ tươi cười, mắt thấy cái đĩa trên tay bèn do dự mở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 miệng hỏi, “Đây là?”

“Cô giáo Phương, đâyđiểm tâm em làm, lúc trước không biết nhà giáođâu, muốn cảm ơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng không tìm thấy người, lại sợ người bên ngoài nhìn thấy nói nọ nói kia. Bây giờ thì tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rồi, chúng ta thành hàng xóm, cũng tiện cho em tới cửa.”

Kim Châu nói một hơi làm Phương Mẫn cũng không biết từ chối như thế nào, chỉ thể nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “Ở ngoài không cần gọi chị giáo, chúng ta cũng chẳng hơn kém nhau bao nhiêu tuổi, gọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chị Phương Mẫn được, đồ quá quý trọng, để lại cho con em ăn đi.”

“Chị đã bảo em gọi chịPhương Mẫn, còn khách khí với em làm gì? Trong nhà vẫn còn mà, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bọn trẻ đều phần rồi, bằng không cũng sẽ không khỏe mạnh béo tốt như vậy. Chị nhận đi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không làm phiền chị sáng tác nữa. Màu vàngbánh đậu xanh, chị cũng thể gọi bánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hoàng kim, bánh kia dùng đậu Lan, nếu hội có thể đi vào tác phẩm của chị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì em cũng coi như nở mày nở mặt.”

Phương Mẫn mím môi cười, cảm thấy Kim Châu nói chuyện vừa dễ nghe lại làm người ta không từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chối được, “Vậy chị đi tìm cái cái đĩa đựng.”

“Vâng.”

Nhận xong, Phương Mẫn mời Kim Châu vào trong ngồi một lát, Kim Châu sợ quấy rầy đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ấy nên nói trong nhà còn việc, sau nàyrất nhiều hội sang chơi.

Mọi chuyện đều sắp xếp rất khéo.

Sau khi về nhà, Kim Châu dọn dẹp trong nhà một chút, sau đó bắt đầu làm cơm trưa.

Buổi chiều, khi hai đứa nhỏ còn ngủ trưa, Kim Châu ngồi một mình trong phòng khách vừa ăn điểm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tâm vừa thêu hoa.

Lúc gần ba giờ, bên ngoài truyền đến tiếng đập cửa, Kim Châu còn tưởng Tiền Ngọc Phượng, đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dậy nói một câu, “Ra đây.”

Ra mở cửa thì phát hiện Phương Mẫn. Trong tay Phương Mẫn cầm một cái lon sắt lớn và hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hộp trái cây đóng hộp.

Kim Châu kinh ngạc nói: “Sao chị lại sang đây? Còn mang theo đồ tốt như vậy.” Rồi vội vàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bảo: “Mau vào nhà ngồi.”

Phương Mẫn cười câu nệ, “Điểm tâm buổi sáng em mang sang ăn rất ngon, nhà chị cũng không món © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gì ngon, đây là từ đồ mang dưới quê lên, để hai đứa trẻ ăn.”

Kim Tú Châu dẫnấy vào nhà ngồi, Phương Mẫn ôm đồ đi vào. bảo ấy ngồi xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ghế, “Chờ một chút, em đi pha trà.”

“Không cần đâu, chị ngồi một lát rồi về thôi.”

“Không sao đâu, chị nếm thử trà hoa em mới làm, uống ngon lắm.”

Nói xong hăng hái đi vào bếp pha trà cho ấy, miệng còn bảo, “Cô giáo Phương, nếu chị không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bận thì một lát nữa đọc thơ của em với. Không ngại chị chê cười, em cũng sáng tác mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bài, không biết ra không. Nếu chị đọc thấy hay, em cũng gửi bài đi thử.”

Nghe vậy, Phương Mẫn cũng bớt ngại ngùng đi vài phần, “Ừ được.”

Kim Tú Châu bưng một tách trà hoa từ trong bếp ra, nước trà màu lục nhạt, bên trên nổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mấy cánh hoa bách hợp, tươi mát thanh nhã.

KimChâu nói được thì làm được, xoay người đi vào trong phòng lấy thơ mình viết.

Phương Mẫn cầm tách trà, chậm rãi quan sát phòng khách.

Phòng khách ngăn nắp sạch sẽ. Vì đồ đạc được bố trí đúng nơi đúng chỗ nên trông có vẻ rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rộng. Từ chi tiết nhỏ này thể ràng nhìn ra đã được người ta chú ý sắp xếp, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cho nên nhìn qua thấy không bị đơn điệu cứng nhắc.

Phương Mẫn rất lịch sự không ngó nghiêng nhiều, chỉ nhìn liếc qua một lần, cuối cùng ánh mắt dừng lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khung thêu hoa trên bàn, trên tấm vải màu đenthêu hai chú hổ con đang chơi đùa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thần thái linh động, tưởng đơn giản nhưng càng nhìn lâu càng thấy đẹp. ấy không nén được quay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đầu nhìn kỹ hơn.

Rất nhanh, Kim Châu đã cầm thơ mình làm ra, căng thẳng đưa cho Phương Mẫn, sau đó ngồi đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 diện với ấy, đôi mắt sáng lấp lánh chờ mong nhìn đối phương.

Phương Mẫn cầm lấy tờ giấy viết bản thảo một cách không tự nhiên, cúi đầu nghiêm túc đọc. Tổng cộng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mười mấy bài thơ, lúc đầu Phương Mẫn còn cảm thấy tài văn chương rất cao, nhưng đọc một hồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không nhịn được nhíu chặt mày lại.

KimChâu thấy thế, trong lòng căng thẳng, vội hỏi: “Sao vậy ạ,viết không hay?”

Phương Mẫn lắc đầu, cầm tập bản thảo lật lại lần nữa, chỉ ra vấn đề mấu chốt, “Thơ em viết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 rất tốt, gieo vần tinh tế, phương pháp sáng tác rất giống cổ nhân, nhưng bây giờ người ta viết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thơ không quá chú trọng những thứ này, chúng ta đề cao việc theo đuổi nội tâm tự do”.

ấy ngẩng đầu, đối diện với ánh mắtchút hồ của Kim Châu, do dự bổ sung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một câu, “Trong thơ của em toàn thể hiện tình cảm khuê oán xuân đau thu buồn, không giống thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hiện tại mọi người theo đuổi, nếu gửi đi, e không dễ được lựa chọn.”

Kim Châu cắn môi, nhìn những tác phẩm đắc ý mình tỉ mỉ chọn lựa trong tay ấy.

nghe hiểu ý Phương Mẫn, “Vậy dạng theo đuổi mới này phải viết như thế nào mới được?”

“Tích cực hướng về phía trước, ca ngợi điều tốt đẹp, tác phẩm thể hiện tinh thần kiên cường bất khuất.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Phương Mẫn cũng không hiểu lắm,thường viết văn xuôi tiểu thuyết, không liên quan gì mấy với thơ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 từ.

Kim Châu gật đầu cái hiểu cái không, quyết định tìm mấy quyển thơ để đọc, học hỏi người ta. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Phương Mẫn phát hiện mặt sau tờ giấy viết thơ còn tranh, trong đómột bức vẽ gái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mặc trang phục cổ trang dựa vào lan can nhìn xa xăm, ngoài cửa sổ mấy cành hoa mai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nghiêng nghiêng. Chỉ vài nét bút đã họa được thần thái của gái cùng sinh động.

ấy không nhịn được hỏi: “Đây do em vẽ à?”

Kim Châu gật đầu, “Có cảm hứng nên vẽ vài nét.”

Nói xong, cầm lấy bức thêu còn chưa hoàn thiện trên bàn, tiếp tục thêu. Mắt cô còn chẳng nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vào, kim thêu cứ thuần thục xen kẽ từng mũi một trên một dưới.

Phương Mẫn nhìn mà ngây người, “Mấy con hổ con này cũng do em vẽ?”

Kim Châu thản nhiên nói: “Cái này đẹp ạ? Em chỉ thêu bừa thôi, nghĩ đến mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tháng nữa là trời lạnh rồi nên em làm với bao tay cho hai đứa nhỏ, chịthích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không? Em thêu đóa hoa lan cho chị, chị có khí chất thanh nhã, hoa lan hợp với chị.”

Phương Mẫn định nói thêm gì, bên ngoài lại lần nữa truyền đến tiếng cửa, Kim Châu theo bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 năng ới một tiếng, “Tới đây.” Rồi đứng dậy đi mở cửa.

Mở cửa thì thấy đó là một hình bóng quen thuộc, người phụ nữ kia tươi cười bưng một đĩa dưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hấu cắt sẵn, dịu dàng nói: “Lần trước cả nhà chúng tôi đều rất thích điểm tâm chị mang đến, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hôm nay tôi mua một trái dưa hấu nên mang một ít sang đây, bây giờ chúng ta cũng coi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như là hàng xóm, qua lại cũng tiện.”

Kim Châu nhìn Triệu Vận, phần đau đầu. không hề muốn quan hệ với ta, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhưng hai vợ chồng này cũng không biết bị trúnggì, người này tiếp nối người kia tới cửa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Kim Châu vờ kinh ngạc xua tay, “Không được không được đâu, dưa hấu đắt lắm, chị giữ lại ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi, mấy món điểm tâm đó mọi người thích thì tốt rồi,tôi tự làm, cũng không đáng mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đồng. Tại doanh trưởng Dương ý tới nhà mời hai vợ chồng chúng tôi bận không tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được, trong lòng rất áy náy, chị đừng khách sáo như vậy.”

Gần như cô đã nói thẳng hai nhà quan hệ không thân, không cần thiết phải lui tới quá nhiều.

Triệu Vận cũng nghe ra ý trong lời Kim Châu, nụ cười trên mặt nhạt đi vài phần, nhưng vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tươi cười nói: “Lời này của chị mới thật sựlời khách khí, điểm tâm ăn ngon như vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đâu thể nào không đáng mấy đồng? Nếu chị không nhận khinh thường tôi.”

Kim Châu nghe xong lời này thì nhíu mày theo bản năng, ánh mắt mang theo vài phần đánh giá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhìn về phía đối phương.

Kim Châu cũng coi như cao thủ giao tiếp với người khác, xưa nay nói chuyện luôn chừa lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể diện cho đối phương. Lời gì nên nói lờikhông nên nóiđều rất ràng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đã gặp quá nhiều người nói giọng điệu kiểu ‘nếu lại chối từ khinh thường đối phương’ này. Bình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thường lời này dùng ngữ khí nhẹ nhàng vẫn ẩn chứa thái độ mạnh mẽ bức bách không cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phép từ chối, trừ phi quan hệ hai bên đặc biệt tốt.

Kim Châu không Triệu Vận biết điểm này không, hay bản chất ta là cực kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đạo.

Giang Minh Xuyên nói ta người rất tốt, Tiền Ngọc Phượng cũng nói cô ta người dịu dàng, rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được người khác thích.

Triệu Vận bị KimChâu nhìn bèn thấy không thoải mái, loại cảm giác mình bị ánh mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 l*t tr*n. ta theo bản năng dời tầm mắt đi, sau đó nhìn thấy Phương Mẫn đang ngồi trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phòng.

Triệu Vận nhận ra Phương Mẫn, cô ta cũng tới lớp xoá nạn chữ vài lần, nhưng mỗi lần Phương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Mẫn lên lớp xong lập tức đi luôn, như thể sợ phải trả lời người khác.

Mấy ngày này dọn qua đây, biết Phương Mẫn tầng dưới nhà mình, Triệu Vận còn muốn tới chào hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhưng nghe ý Dương Diệu bảo dường như nhà chính ủy Chúc điều kiện không bình thường.sau đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Dương Diệu rất nhanh đã gạt đi ý định của cô ta, nói vợ chính ủy Chúc không thích lui © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tới với người khác, đừng đi quấy rầy người ta, Triệu Vận bèn nghĩ sau này dần dần tìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hội tiếp xúc.

Không ngờ Phương Mẫn ‘không thích lui tới với người khác’ theo lời Dương Diệu, lại đang trong nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Giang Minh Xuyên, một tay nâng chén trà, một tay cầm khung thêu xem, vẻ mặt cùng thảnh thơi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Trên bàn bên cạnh còn bày mấy loại bánh rất đẹp, vừa nhìn đã biết sẽ dự định ngồi nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chuyện lâu.

Không biết trong lòng Triệu Vận cảm giác gì, dường như Kim Châu trời sinh đã đối nghịch với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta. Chỉ cần Kim Châu muốn người nàosẽ cướp người ấy đi. Giang Minh Xuyên cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vậy, Phương Mẫn cũng thế.

ta lại nhìn lần nữa về phía Kim Châu, trong lòng hồ cảm giác không cam lòng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Kim Châu nói với ta: “Ý tốt của chị tôi xin nhận, nhưng chị vẫn nên mang về ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đi, trong nhà còn rất nhiều đồ ăn, ăn không hết lại hỏng mất.”

Trong lòng hơn ai hết, một khi đã bắt đầu thì về sau sẽ cớ lui tới không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dứ. Cô có thể qua lại thân thiết với nhà Tiền Ngọc Phượng nhưng Triệu Vận thì không được.

Triệu Vận không nghĩ rằng mình đã nói tới nước này Kim Châu còn vẫn cự tuyệt. ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhìn đối phương, mím môi, nụ cười trên mặt cũng biến mất, “Vậy được, tôi mang về ăn.” Nói xong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng không chào hỏi, xoay người đi thẳng.

Kim Châu cũng xoay người về phòng.

Phương Mẫn đang cầm bức thêu của chăm chú xem. Khi KimChâu quay lại thì ấy cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không hỏi chuyện xảy ra.

Nhưng Kim Châu hiểu rõ, muốn giữ quan hệ tốt với người khác, biện pháp tốt nhấtlộ ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 át chủ bài của mình trước.dọn sang đây, tầng trên nhà Triệu Vận, tầng dưới nhà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ai không biết, cách thích hợp nhất tạo mối quan hệ tốt với Phương Mẫn, đặc biệt© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chính ủy Chúc còn lãnh đạo của Giang Minh Xuyên, trăm lợi không một hại.

Cho nên cô bày ra bộ dáng khổ não thở dài, có phần khó xử nói: “Thật không hiểu được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hai vợ chồng bọn họ nghĩ nữa, vốn quan hệ đã xấu hổ, hai nhà không lui tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 được, còn cứ thích xuất hiện trước mặt bọn em.”

Nghe thấy vậy, Phương Mẫn nhìn về phía cô, không biết phản ứng sao mới ổn.

Kim Châu nhận khung thêu trong tayấy tiếp tục thêu, còn kể chuyện trước kia Giang Minh Xuyên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Triệu Vận xem mắt, lại nói mình ăn vạ Giang Minh Xuyên ra sao, cùng với khoảng thời gian © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trước Dương Diệu mời hai vợ chồng bọn họ đi ăn tiệc mừng. KimChâu khéo ăn nói, kể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chuyện có vần điệu, kể tới điểm mấu chốt thì trầm bổng du dương nên nghe rất hấp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dẫn.

Phương Mẫn nghe xong bị cuốn theo, cảm giác còn thú vị hơn so với đọc sách, vốn chỉ định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngồi một lát rồi đi, nào ngờ ngồi nghe xong toàn bộ câu chuyện cho đến tận khi hai đứa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhỏ ngủ dậy mới uống thêm ngụm nước, vẫn chưa đã thèm.

Kim Tú Châu còn nói: “Hiện giờ hai người họ ai cũng đã thành hôn rồi, ai sống cuộc đời của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người đấy được,tất phảiánh mắt người khác cam chịu qua lại một cách không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thoải mái? Cuộc sống là phải hướng về phía trước, chị nói xem phải không?”

Phương Mẫn dường như chút đồng cảm gật gật đầu.

Tiễn Phương Mẫn về, Kim Châu lại thêu bức hổ con một lát nữa.

Buổi tối Giang Minh Xuyên về, KimChâu kể chuyện buổi chiều với anh, nói thẳng: “Em không muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sau này phải qua lại nhiều với ta, trong lòng cũng rất để ý chuyện hồi trước của anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta, em biết nếu không em, hai người rất thể đã kết hôn, nhưng trên đời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không nếu, cưới em quyết định của anh.”

“Lần trước gửi tiền mừng bất đắc dĩ, nhưng lần này em nhất định phải từ chối. Nếu anh không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thích quyết định của em, suy nghĩ khác, em sẽ không ngăn cản, trái lại còn sẽ thành toàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cho hai người, hội chỉ có một lần, tự anh lựa chọn đi.”

muốn nói ràng tất cả suy nghĩ của mình ra, đỡ cho hai người phải đoán ý nhau. Chủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 yếu Kim Châu biết tâm tư của Giang Minh Xuyên, nhưng Giang Minh Xuyên lại không đoán trúng suy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nghĩ của cô, cho nên cách tốt nhấtnói thẳng với anh.

biết Giang Minh Xuyên dễ dàng mềm lòng. Anh từng mềm lòng với thì cũng sẽ dễ mềm lòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 với người khác. Mềm lòng đức tính tốt, nhưng không cần thiết với một số người.

Quả nhiên, Giang Minh Xuyên nghe vậy thì cảm thấy suy nghĩ quá nhiều, lẽ đơn giản người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta không nghĩ nhiều như vậy, nhưng giờ anh cũng coi như hiểu tính tình Kim Tú Châu. Nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 qua vẻ ôn hòa, kỳ thật chạm vào nổ, bèn nói thuận theo: “Không muốn qua lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì không qua lại, anh Dương Diệu vốn cũng không thân thiết lắm.”

Thật ra anh Triệu Vận cũng không thân thiết cho cam, hai người cũng chỉ gặp nhau hai lần, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108ta bận, anh càng bận hơn, hai lần đều là Triệu Vận tới doanh trại.

Lúc trước là anh chút áy náy với Triệu Vận, nhưng sau khita kết hôn thì hết áy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 náy. Anh cảm thấy Dương Diệu là người không tồi, nếu hai người đối xử tốt với nhau thì mai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 này cuộc sống sẽ không tệ.

Kim Châu đã đoán trước được phản ứng của Giang Minh Xuyên. vừa lòng gắp cho anh một miếng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thịt, giọng nói dịu dàng hơn vài phần, “Bây giờ em rất bận, không muốn lãng phí công sức vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mấy việc nhỏ này. Kể cho anh nghe, hôm nay em đưa thơ em viết cho Phương Mẫn xem,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ấy còn khen em tài văn chương, chỉ tình cảm quá bi oán, nếu không thì đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể đăng báo.”

“Anh thấy đó, em là người rất năng lực, rất ưu tú,điều đầu thai nhầm chỗ thôi. Bây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 giờ em vừa phải chăm sóc gia đình, lại phải chăm sóc con cái, còn muốn làm việc học © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tập, anh làm phiền em bởi mấy cái chuyện đó, cho có là thần tiên cũng không chịu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nổi đâu, anh bảo đúng không? Tính tình của embị chọc lên thì rất thể sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mang theo con gái đi luôn.”

Vốn ban đầu Giang Minh Xuyên không coi trọng chuyện này, nghe vậy, khó tránh khỏi chút đau lòng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Ngày thường chăm chỉ thế nào anh đều thấy cả, trời còn chưa sáng đã tới nhà ăn làm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ban ngày vừa học tập lại vừa lo việc nhà, buổi tối hơn mười một giờ mới thể ngủ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Cho nên mỗi ngày anh đều cố gắng về sớm một chút, buổi sáng cũng sẽ giặt sạch quần áo cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhà. Anh cảm thấy mình làm nhiều hơn một chút cũng không thành vấn đề. Anh đàn ông sức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dài vai rộng không sợ chịu khổ, nhưng anh không muốn Kim Châu đi theo anh chịu khổ.

Lúc nghenói sẽ mang con gái đi luôn, anh cảm thấy cô có thể làm được chuyện đó. Lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trước ăn vạ anh thế nào thì trong lòng hai người đều hiểu rõ, gan của lớn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hơn người bình thường.

Kim Tú Châu đã sớm thăm tính cách của anh,luôn phản hồi chuẩn xác tương ứng, thay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bảo đối phương không tốt, còn ý xấu, thì chẳng bằng nói với anh rằng nếu lui tới thường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xuyên với người ta sẽ gây ra rất nhiều phiền phức. Giang Minh Xuyên sẽ không xót cho bản thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mình, nhưng anh sẽ lo lắng cho danh tiếng của ta. Không biết tính cách hay nghĩ cho người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khác không lo cho chính mình được hình thành ra sao nữa?

Buổi tối đi ngủ, Kim Châu lại chủ động ôm lấy anh

Còn trong phòng cách vách, Phương Mẫn chính ủy Chúc lại an tĩnh nằm trên giường giống thường ngày. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Phương Mẫn nghe tiếng hít thở nhẹ nhàng của đối phương, biết anh vốn chưa ngủ. Từ khi biết vợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không ngủ được do tiếng ngáy của mình, anh luôn cố gắng ngủ muộn hơn cô. Nhưng dù sao đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nữa thì anh cũng không muốn chia giường ngủ.

Thật ra Phương Mẫn cũng biết tính tình mình không tốt lắm, hơi quái gở. không thích giao lưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 với người khác. khi đối xử với anh như thế này nhưng lại đối xử với người khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trong nhà như thế khác. Nhưng hôm nay sau khi nghe chuyện của Kim Tú Châu xong thì chẳng hiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sao giống như nắm bắt được mạch suy nghĩ khác từ ấy.

nghĩ một lát, chủ động kể với chồng chuyện chiều nay sang nhà hàng xóm.

Dường như anh không ngờ rằng cô sẽ kể chuyện, nhưng cũng không lộ ra biểu hiệnkhác thường, thỉnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thoảng còn phụ họa một hai câu.

Giọng người phụ nữ nhu hòa thong thả, tựa như một bài hát ru. Khi kể đến đoạn sau, Phương Mẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đột nhiên nghe được một tiếng ngáy dài thìhơi sửng sốt. Sau đó cười nhẹ nhàng rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhắm hai mắt theo.

——

Mấy ngày sau, Hạ Nham trở về kể với Kim Châu rằng Ngô Tiểu Quân đột nhiên không chơi với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cậu nữa. Lúc cậu chào hỏi người ta thì Ngô Tiểu Quân đã xoay người chạy mất.

Kim Tú Châu cho rằng chỉ chuyện nhỏ trẻ con gây gổ thôi, cười nói: “Không sao đâu, mẹ cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 con năm xu, con đi mua hai que kem Ngô Tiểu Quân lại chơi với con thôi.”

Hạ Nham nhớ tới tính tình của Ngô Tiểu Quân, ngoan ngoãn gật đầu, “Vâng.”

Cậu cầm tiền rồi cuống cuồng chạy đi.

Chờ người đi khuất, Phó Yến Yến không nhịn được chêm vào một câu: “Bạn thực sự thì không bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vật chất mua chuộc.”

KimChâu nghe rồi cười, “Anh con còn nhỏ, sau này sẽ gặp được bạn thực sự thôi.”

Phó Yến Yến không buồn nói nữa.

Nhưng lần này có vẻ khôngtác dụng, không bao lâu sau Hạ Nham đã khóc lóc chạy về, trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngực còn ướt một mảng lớn, Kim Châu vội vàng hỏi cậu chuyện gì?

Hạ Nham ấm ức nói: “Tiểu Quân không ăn kem que của con, anh ấy còn lấy kem của con ném © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vào con, nói ghét con.”

Sắc mặt Kim Tú Châu trầm xuống, nhớ tới chuyện lần trước xảy ra. Cô vốn tưởng rằng chỉ xích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mích nhỏ nhưng giờ vẻ như chuyện không hề nhỏ.

Nhưng vẫn an ủi Hạ Nham, “Không sao đâu, mẹ sang nhà bà Ngô hỏi giúp con một chút chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của Tiểu Quân nhé?”

Hạ Nham nhìn Kim Châu, vâng một tiếng.

Kim Châu nấu cơm chiều trước rồi bưng một đĩa ớt xanh xào thịt sang nhà họ Ngô. Hạ Nham © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không đi, chỉ dẫn con gái theo.

Khi tới nhà họ Ngô, thím Ngô đang nhặt rau cửa, Kim Châu cười chào bà, “Hai ngày này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chuyển nhà bận nhiều việc, hôm nay mới rảnh rỗi, buổi sáng cháu mua thịt, vừa xào xong một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đĩa mang sang cho mọi người, thím xem ăn có ngon không?”

Thím Ngô cũng cười, “Thật tình, cáingon cũng đều nghĩ đến nhà thím, các cháu giữ ăn đi.”

“Trong nhà vẫn còn ạ.”

Kim Châu nhìn quanh phòng, “Chị dâu nhà không ạ?”

Nụ cười trên mặt thím Ngô nhạt đi vài phần, “Ở trong bếp đấy.”

Kim Châu vờ như không thấy, vẫn tươi cười nói: “Vâng, vậy cháu mang qua đó.”

Cô đi vào nhà rồi vào phòng bếp, thấy Tiền Ngọc Phượng dựa vào tường bếp ngẩn người. Chị ta nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thấy Kim Châu đến, gương mặt hiện lên nụ cười, có chút khách khí hỏi: “Sao lại sang đây?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Kim Châu nhìn chị ta lần nữa, lặp lại lời vừa rồi nóibên ngoài.

Tiền Ngọc Phượng gật đầu, một tiếng, sau đó cũng nói: “Em giữ ăn đi, trong nhà đồ ăn.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Kim Châu nhíu mày nhìn chị ta, ngày thường Tiền Ngọc Phượng sẽ không khách khí với như vậy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không nhịn được hỏi: “Có phải đã xảy ra chuyện hay không?”

Tiền Ngọc Phượng chưa nghĩ đã nói: “Không có.”

Chị ta lại tránh ánh mắt cô, cầm lấy giẻ trên bàn ra sức lau, vẻ mặt hơi mất tự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhiên.

Kim Tú Châu nghĩ thầm trong lòng, cuối cùng nói với chị ta chuyện xảy ra giữa hai đứa trẻ lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nãy.

Dựa theo tác phong ngày thường của Tiền Ngọc Phượng, nghe xong nhất định sẽ muốn mắng cho Ngô Tiểu Quân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 một trận. Nhưng lần này nghe xong chị ta chỉ im lặng một hồi, rồi dùng giọng bình tĩnh nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 “Bọn trẻ chơi đùa với nhau vậy cũng bình thường thôi mà, qua mấy ngày lại ổn thôi.”

Kim Châu dừng một chút, cũng nhận ra đối phương lãnh đạm với mình, nên không nói thêm nữa. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

rất ít khi dùng mặt nóng dán mông lạnh, quay qua nói câu “Đi về”, rồi dẫn con gái về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mất.

Nhìn bóng dáng một lớn một nhỏ biến mất cửa, Tiền Ngọc Phượng mới ném giẻ lau trong tay lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bàn, chị ta biết chuyện không liên quan đến Kim Châu, nhưng trong lòng chị ta không thoải mái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nên muốn cô cũng không được thoải mái.

Ngày đó chị ta đã đánh cho con trai một trận trên đường. Sau khi về đến nhà, chồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mẹ chồng biết chuyện thay phiên nhau phê phán chị ta. Hai ngày nay chị ta không nói một lời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 với ai trong nhà, ngoại trừ Đại Nha.

Chị ta cảm thấy thay vì sau này suốt ngày bị đem ra so sánh với Kim Châu chi bằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bây giờ bớt qua lại cho rồi. chị ta đã sống như vậy nhiều năm mà chưa thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khổ sở gì, nhưng từ khi khi quen biết Kim Châu thì càng ngày càng thấy buồn khổ.

Trên đường về, Phó Yến Yến thấy Kim Châu không nói lời nào, bèn bảo: “Có thể thím Tiền chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đang hâm mộ mẹ thôi.”

Cô bé có thể hiểu được cảm giác này. ràng lúc đầu không khác nhau bao nhiêu, nhưng dần dần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phát hiện chênh lệch giữa mìnhngười ta càng lúc càng lớn, cảm giác bất lực này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 làm người ta thấy khó thở.

Đời trước cũng cảm thấy thế với Đường Doanh, hệt như thím Tiền với mẹ.

Nói xong, nhịn không được hỏi một câu, “Mẹ hâm mộ người nào không?”

còn muốn hỏi Đường Doanh những lời này hơn.

Kim Tú Châu cũng không nghĩ sâu xa, trả lời con gái chắc như đinh đóng cột, “Không có, nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mẹ muốn thì sẽ nỗ lực gấp trăm gấp mười để đạt được, còn nếu kết quả thất bại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì mẹ cũng sẽ không hối hận.”

Kỳ thật cũng có, nhưng cuối cùng những người đó đều bị cô đạp dưới chân.

Phó Yến Yến trước nay chưa từng nghe câu trả lời có sức nặng như vậy. theo bản năng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xoay đầu nhìn về phía Kim Châu. góc độ đó cô bé thấy người phụ nữ trông thật © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trẻ tuổi xinh đẹp, nhưng ánh mắt kiên nghị của mẹ càng làm cho người ta thấy xao động. Ánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mắt ấy tưởng như thể phá tan hết thảy gian nan hiểm trở và chông gai.

Không biết phải bị lây nhiễm cảm xúc của Kim Châu không, tim Phó Yến Yến cũng đập hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhanh, dường như trong nội tâm thêm vài phần dũng khí.

Mà sau đó Kim Tú Châu lại dùng sự thật chứng minh Phó Yến Yến không nhìn lầm người. Trước khi Hạ Nham khai giảng một ngày, công việc của Kim Tú Châu ở nhà ăn gặp trục trặc.

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá, Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá Điền văn, truyện Điền văn hay, Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá full, Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá online, read Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá, Hồng Cần Tô Tửu Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 19 — Thập Niên 60 Quả Phụ Tái Giá

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc