GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 1056: Chỗ cổ quái

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Bọn họ tiến nhập sơn cốc, nhất thời, trong cốc rộng mở trong sáng, như bức họa xinh đẹp.

đây, đồng ruộng khối khối, quay chung quanh thành vòng, trung gian một thôn trang rất lớn, tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 kiều, nước chảy, người ta, tràn đầy phong cảnh điền viên.

Bỗng nhiên thấy một màn như vậy, sẽ cho người quên hết chiến đấu tàn khốc, quyền lực huyết tinh, chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 còn lạithả lỏng cùng giải thoát.

Thực sựđịa phương tốt!

Dương Thiết Thành nói.

Ba vị, không biết ngày sau ta thể đây dưỡng lão hay không?

Quách Tu Văn cười ha hả nói:

Nếu Dương huynh quyết định thoái ẩnnói, không thể? Nhưng ta nhắc nhở mấy vị, sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 khi đi tới nơi này, xin quên thân phận giả của mình, đây chúng ta nghiêm cấm ẩu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đả, mặc kệ ngươi Tinh Thần Cảnh hay Phá Cảnh, ở đây cũng chỉ nông phu, dệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nương.

Tất cả mọi người gật đầu, mỗi một chỗ đều quy tắc riêng, cường long không áp địa đầu xà, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 huống hồ bọn họ còn ăn nhờ ở đậu.

Trong đồng ruộng, thể thấy người cày ruộng, người cấy mạ, dáng dấp bận rộn rồi lại nhàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nhã.

Bọn họ đi qua đồng ruộng, tiến nhập thôn trang, trên đường vài người đi đường, phần lớn người đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ở trong phòng, có tưới hoa, phơi nắng, còn có khói bếp bay lên, vẻ yên tĩnh không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 sánh được.

Người nơi này đều thích an tĩnh, nên xin mọi người không nên quấy rầy người khác, mọi người đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 tới nơi này, thì quên thân phận đi.

Quách Tu Văn nhắc nhở.

Lại đi một lúc, bọn họ đi tới trung tâm thôn, nàymột trang viên diện tích cực lớn, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 sai biệt lắmmột phần ba cả thôn trang, lấy tường vây xây thành vòng.

Đại môn mở rộng, đi vào chính một cái sân rất lớn, được lát gạch, điểm như luyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 trường, nhưng không ai đang luyện võ.

Các vị, ta an bài các ngươi đây trước, gia thích chế tác chút vật ly kỳ cổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 quái, một lầnkhi chừng mấy ngày, nên cần chờ thêm chừng mấy ngày mới thể dẫn kiến. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Quách Tu Văn áy náy nói.

Tất cả mọi người nói không sao, nếu không đạt được trợ giúp mà nói, bọn họtrên nội hải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 mênh mông, không biết sẽ trôi nổi bao lâu mới thể trở về đến tuyến đường an toàn của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Dương gia, bởi vậy cũng không thèm để ý ở chỗ này chờ mấy ngày.

Quách Tu Văn dẫn bọn họ đi tới khu vực bên trái của trang viên, nơi này rất nhiều tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 viện, nhất nhất phân phối cho mọi người, sau khi an bài xong, La Ngộ, Phạm Dũng, Liễu Oánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 dưới sự hướng dẫn của hai thanh niên đi đến.

Hai thanh niên đều đệ của Quách Tu Văn, một người tên Thôi Đức, một người tên Bộ Chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 Vân.

Lăng Hàn Thủy Nhạn Ngọc trong một viện, ngược lại có Hắc Tháp, bọn họ cũng không thèm để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ý hoàn cảnh.

Lúc này, sắc trời cũng tối xuống.

Rất cổ quái!

Lăng Hàn nói.

Nơi nào cổ quái?

Thủy Nhạn Ngọc lấy ra một cái ghế tre ngồi xuống, hưởng thụ an tĩnh kinh người này.

đây chỉ tiếng gió, tiếng cây, yên tĩnh, tường hòa, để cho nàng quên hết phân tranh.

Ta nói thê tử, ngươi phải Hoàng Đô đến choáng váng hay không?

Lăng Hàn cười nói.

Không muốn nói chuyện với đồ lưu manh!

Thủy Nhạn Ngọc nhắm hai mắt lại, giả vờ không quan tâm.

Lăng Hàn cười hắc hắc, đi tới một tay chộp lấy nàng lên, tự mình ngồi xuống trước, tiếp đó ôm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nàng vào trong lòng, không chút khách khí bắt đầu thám hiểm.

Ngô…

Thủy Nhạn Ngọc phát sinh tiếng rên rỉ thẹn thùng, người kia thật xấu, hiện tại nhược điểm của mình bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 hắn “sờ” đến nhất thanh nhị sở, trong nháy mắt là có thể tan ý chí của nàng, để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 cho nàng trầm trong cảm giác ấy.

Thê tử, đây hình như lại lớn một chút!

Lăng Hàn bên tai của nàng nhẹ giọng nói.

phải công lao của ta hay không?

Thủy Nhạn Ngọc buồn bực liếc hắn một cái, còn không phải hắn thích thưởng thức, còn công lao! Phi, đồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lưu manh!

Lấy bàn tay bẩn thỉu của ngươi ra!

Nàng giả vờ rụt rè.

Lăng Hàn đâu chịu lui binh, chiếm cứ hai ngọn núi, còn không ngừng đổi đi đổi lại, ý tứ© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 mưa móc đều dính, đối xử bình đẳng, miễn cho một cái lớn một cái nhỏ, ảnh hưởng mỹ quan. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

Mỗi lần nói như vậy nhiên sẽ đổi lấy bạch nhãn của Thủy Nhạn Ngọc, cầm nắm tay đập hắn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192

– Thê tử, ngươi thật không có phát hiện nơi nàycái không đúng sao?

Lăng Hàn hôn gáy ngọc tuyết trắng của nàng, mùi thơm xông vào mũi, tuyết bóng loáng non mịn,© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 luận là xúc cảm hay hôn cảm, đều tuyệt không thể tả.

Thủy Nhạn Ngọc chỉ cảm thấy toàn thân tê, tâm càng loại ai thán, nhiều lần bị đồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lưu manh này đùa giỡn, nàng còn thể rụt bao lâu, sợ rằng rất nhanh sẽ nhấc tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đầu hàng, chủ động cùng đồ lưu manh này cộng độ đêm xuân?

Nàng sẵng giọng:

Ngươi lộng ta như thế, ta làm saothể suy nghĩ?

Trong lòng Lăng Hàn không khỏi rung động nói:

Cái từ lộng này nói rất hay, khiến cho vi phu đột nhiên rất muốn cùng ngươi tiến thêm một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 bước, tham thảo ý nghĩa của cuộc sống.

– Đồ lưu manh!

Công lực mắng chửi người của Thủy Nhạn Ngọc hiển nhiên không tăng trưởng, chỉ từ hai chữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 biến thành ba chữ, ý nghĩa gần như không thay đổi.

Lăng Hàn cười ha ha:

NgươiHoàng Đô quá lâu, không biết bên ngoài bao nhiêu nguy hiểm. Cũng phải, Hoàng Đô càng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 nhiều chính quyền lực đấu đá, ngươi cũng không cách đi vào.

Nói như ngươi cái gì cũng hiểu vậy!

Thủy Nhạn Ngọc vội vàng nắm được tay của Lăng Hàn, người kia lại muốn cởi y phục của mình, quá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 lưu manh!

Lăng Hàn nhẹ nhàng sờ trên ngọn núi của nàng, liền tan rả chống lại của vưu vật này, hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thưởng thức thân thể mỹ lệ của Thủy Nhạn Ngọc, trắng giống như ngọc, như ngà voi điêu khắc ra, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 đẹp không sao tả xiết.

Thê tử, ngươi không cảm thấy đây an tĩnh chút quỷ dị sao?

Nơi nào quỷ dị?

Thủy Nhạn Ngọc gần như lầm bầm nói, gió nhẹ thổi qua, tóc của nàng khẽ giơ lên, nước da như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 ngọc dưới ánh trăng chiếu xuống phản xạ ra quang trạch mỹ lệ, kinh động tâm phách.

Từ khi chúng ta tiến nhập thôn trang, không ai liếc mắt nhìn chúng ta một cái cả.

Lăng Hàn nói.

Người ta không phải đã nói rồi sao, sau khi đi tới nơi này, tất cả mọi người buông xuống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 thân phận, chỉ hưởng thụ cuộc sống yên tĩnh.

Thủy Nhạn Ngọc cũng không cho đúng.

Lăng Hàn cười cười nói:

Hưởng thụ sinh hoạt bình tĩnh một chuyện, nhưng chỗ của ngươi đột nhiên tới một đám người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 xa lạ, ngươi chí ít cũng phải quan tâm một chút chứ, tuyệt đối không khả năng làm như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 không thấy.

Thủy Nhạn Ngọc hơi kinh hãi, chợt mở đôi mắt đẹp, lại phát hiện trên thân mình đã bị bóc sạch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 sẽ, đồ lưu manh đang thưởng thức núi non trùng điệp điệp, cao phong thâm cốc của nàng, nhất thời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.192 xấu hổ đỏ mặt, vội kéo quần áo qua che lại.

—————

PHÁT HIỆN HÀNH VI SAO CHÉP!

Nội dung trên GocNhoTruyen được bảo vệ bản quyền.

Vui lòng không sử dụng DevTools hoặc sao chép nội dung.

Đang tải danh sách...
Tiếp
Nội dung được tài trợ

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Thần Đạo Đan Tôn, Thần Đạo Đan Tôn Tiên Hiệp, truyện Tiên Hiệp hay, Thần Đạo Đan Tôn Huyền Huyễn, truyện Huyền Huyễn hay, Thần Đạo Đan Tôn Trọng Sinh, truyện Trọng Sinh hay, Thần Đạo Đan Tôn full, Thần Đạo Đan Tôn online, read Thần Đạo Đan Tôn, Cô Đơn Địa Phi Thần Đạo Đan Tôn

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 1056 — Thần Đạo Đan Tôn

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc