GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 79: Người đầu tiên tụt lại phía sau

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Dịch: Gia Cát

Trần Hán Thăng quay về trường học đã 6h tối. Đầu đông, trời rất nhanh tối, tòa nhà F là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 khu vực tự học nên đèn điện sáng trưng, giống như tòa bảo tháp lưu ly vậy.

Nhưng trong phòng 102 lại tối đen như mực, còn bên trong phòng 101 chỉ lóe lên ánh đèn sợi đốt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 mờ hồ phát ra ánh sáng le lói trong đêm đen đầu đông.

Trần Hán Thăng cau mày, bước vào phòng 101. Hắn nhìn thấy Thẩm Ấu Sở vẫn đang ngồi góc đó, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cạnh máy sưởi nhưng không hề cắm điện, một tay cầm quyển sách đọc, còn tay kia đưa lên miệng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 hơi cho ấm lại.

Ánh đèn yếu ớt bao phủ quanh người Thẩm Ấu Sở, nhìn qua trông đáng thương, nhỏ yếu, pha chút bất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đắc dĩ.

Kiến Nghiệp bước vào mùa đông, thời tiết cực lạnh. Phòng 101, diện tích lại lớn, gió lùa vào như ngoài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 trời, hỏi sao không lạnh.

“Tạch tạch tạch.”

Trần Hán Thăng lập tức bật hết điện trong phòng 101 lên. Ánh sáng đèn đột nhiên lóe lên làm cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Thẩm Ấu Sở giật mình. Cô nàng quay lại nhìn Trần Hán Thăng, trong đôi mắt anh đào đẹp đẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 hiện lên một tia an bình.

Nhưng sắc mặt Trần Hán Thăng lại không được tốt. Thẩm Ấu Sở nhìn thấy lo lắng, bất an, nên vội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 vàng đứng lên hỏi: “Cậu, cậu uống rượu đấy à? Để mình đi chuẩn bị nước nóng.”

Trong khu nhà dạy học, phòng nào cũngnước nòng. Trần Hán Thăng không để ý đến điều này, ngược © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 lại dùng giọng chất vấn hỏi: “Sao không bật đèn, máy sưởi cũng không dùng?”

“Trong phòng mỗi mình tớ, tớ không sợ lạnh.”

Thẩm Ấu Sở giải thích ràng.

“Mình biết cậu đang tiết kiệm tiền, nhưng điều đó không cần.”

Trần Hán Thăng đem máy sưởi cắm điện, ấn nút mở, chẳng bao lâu sóng nhiệt hô’ tràn ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cả phòng, cùng bao quanh thân thể hai người.

“Đưa tay ra.”

Trần Hán Thăng nghiêm mặt nói.

Thẩm Ấu Sở chần chờ, bởi liếc nhìn bên ngoài vẫn có bạn đạp xe đạp ngang qua.

Trần Hán Thăng trừng mắt: “Đưa ra!”

“Híc híc híc, cậu không nên tức giận có được hay không?”

Thẩm Ấu Sở nhu nhược nói.

“Hiện tại, mình không tức giận nữa, cậu đưa tay ra đi.”

Giọng nói của Trần Hán Thăng phần mất kiên nhẫn.

“Duỗi, duỗi tay nào?”

Trần Hán Thăng suýt chút nữa bị chọc cho cười phá lên, cuối cùng thở dài nói: “Hai tay đều phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 duỗi.”

Thẩm Ấu Sở đưa hai tay ra trước mặt Trần Hán Thăng. Hắn cầm lấy, quả nhiên 2 bàn tay lạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 buốt.

“Còn nói không lạnh!”

Trần Hán Thăng nhìn qua Thẩm Ấu Sở nói.

Thẩm Ấu Sở cúi đầu không nói gì. Ánh đèn máy sưởi chiếu lên khuôn mặt xinh đẹp, làm lộ ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 chiếc cằm đang đỏ bừng cùng làn da trắng nõn.

Trần Hán Thăng xoa một lúc lâu thì rốt cục đôi tay Thẩm Ấu Sở đã ấm áp trở lại. Lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 này hắn mới nói thêm: “Về sau đừng tiết kiệm thế này nữa. Thời điểm bên ngoài lạnh như thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 này, các bạn học nhìn thấy phòng 101 sáng sủa. Trong lòng họ sẽmột loại tín nhiệm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 điều này rất lợi cho công cuộc mở rộng công việc của chúng ta.”

Thẩm Ấu Sở không hiểu ý nghĩa của việc này. Từ nhỏ đến lớn, đã thói quen sử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 dụng một chiếc đèn, còn máy sưởi một điều quá xa xỉ đối với bản thân nàng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121

Trần Hán Thăng lấy ra chiếc Laptop: “Mình dạy cậu sử dụng bảng thông kê Excel. Về sau, cái này dùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 để ghi chép số liệu.”

“Ừ.”

Thẩm Ấu Sở nghe lời gật đầu.

Trần Hán Thăng mở ra laptop của Tiêu Dung Ngư, sau đó liếc nhìn màn hình desktop, trên đó đều© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 những ứng dụng thường gặp như QQ, Ttplayer, cộng với một số văn bản học tập.

“Không ngờ Tiểu Ngư Nhi lại chọn môn pháp luật thương mại.”

Trần Hán Thăng nhìn thấy nội dung pháp luật thương mại, trong lòng chợt nhảy lên. Tiêu Dung Ngư chọn môn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 này phải mình không?

Trên đó còn 2 văn bản nhân, ‘sinh nhật người nhà’ cùng một bản word không được đặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 tên. Trần Hán Thăng không cảm thấy mò nên trực tiếp lướt qua.

Hiểu biết của Thẩm Ấu Sở về máy tính con số tròn trĩnh, đơn giản như việc dùng excel, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 tuy đã học rất nhiều lần rồi vẫn không biết sử dụng thế nào. Trần Hán Thăng cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 tay, Thẩm Ấu Sở một cái.

“Đồ ngốc.”

Thẩm Ấu Sở không lên tiếng đáp lại.

Sau khi Trần Hán Thăng xong, lại cảm giác chút hối hận: “Có đau không?”

Trong mắt Thẩm Ấu Sở đã suất hiện vài giọt nước, lặng lẽ quay đầu lại nói.

“Đầu, đầu đau một chút.”



Trần Hán Thăng dạy một mạch đến 7h. Sau đó, hắn bước ra ngoài, chuẩn bị đi cùng đội số 2 © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 tiến hành tuyên truyền đến những phòng tự học.

Tại sân tòa nhà A, tòa nhà tự học, Trần Hán Thăng lên tiếng cổ vũ tinh thần toàn đội. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Hứa Mộng Trúc thành viên bộ đối ngoại cũng tổ đội này.

Mới bắt đầu, các thành viên trong đội, long tin ai nấy đều rất mạnh mẽ. Không ngờ bắt tay vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 làm việc mới biết rằng, độ khó việc này cách rất xa so với tưởng tượng.

Bởi vì, trong các phòng tự học, đều những sinh viên không tìm được vị trí nào trong thư viện, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cũng không muốn học tại phong túc ồn ào. Nên bản chất những người cố gắng chắt chiu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 thời gian cho việc học, không muốn bị quấy rầy chút nào.

Cho nên, thời điểm đám người Trần Hán Thăng bước vào phòng tự học, còn chưa nói được câu gì. Đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121một bạn nữ, mặt mày nhăn nhó, thu dọn đồ đạc bước ra khỏi phòng.

“Cạch cạch cạch”

gái thu dọn đồ đạc, cố gắng làm cho âm thanh thu dọn lớn nhất thể, ràng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đang rất tức giận.

Những sinh viên trong đội có chút sững sờ, bọn này dồn ánh mắt lên người Trần Hán Thăng.

Trần Hán Thăng giống như không thấy việc này, vẻ mặt hờ hững bước lên bục giảng: “Xin chào mọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 người, xin lỗi đã làm chậm trễ thời gian học của các bạn. Chúng tôinhững sinh viên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 làm thêm công việc chuyển phát nhanh cho tòa nhà F. Hôm nay muốn giới thiệu một chút công việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 của chúng tôi…”

Chỉ giới thiệu ngắn ngủi trong vòng một phút, mà đối với đội viên tổ 2 cứ như một giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 vậy. Bởi trong phòng tự học, chẳng ai thèm ngẩng đầu lên nhìn, một số người còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 bịt tai lại.

Nhưng trong hoàn cảnh như vậy, Trần Hán Thăng vẫn bình tĩnh giới thiệu một lượt, sau đó phát tờ rơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đến từng người một.

“Bạn học, nếu rãnh rỗi thể nhìn một chút. Chuyển phát nhanh 101, ngay tại trường học, rất thuận lợi.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121

Phần lớn sinh viên chỉ lạnh lùng gật đầu, người còn chẳng thèm phản ứng lại. Khi đó Trần Hán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Thăng sẽ đặt tờ rơi lên bàn, rồi tiếp tục đi đến những vị trí khác.

Cả căn phòng, chỉ một bạn nữ mỉm cười nhận tờ rơi.

Đó lạingười quen.

“Bộ trưởng Thích, ngài học đây sao?”

Trần Hán Thăng nhỏ giọng chào hỏi.

Bộ trưởng bộ đối ngoại Thích Vi đang tự học trong căn phòng này.

Thích Vi cầm lấy tờ rơi nói: “Tôi đã nghe qua cậu làm những việc này tại phòng 101.”

“Cuộc sống đại học buồn chán, tùy ý tìm một công việc để làm thôi.”

Trần Hán Thăng cười cười: “Hoan nghênh bộ trưởng Thích đến chỉ đạo công tác.”

Hắn vẫy tay gọi Hứa Mộng Trúc lại gần. Bình thường Hứa Mộng Trúc người hoạt bát, nhưng trong trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 hợp này tỏ ra cùng bối rối.

Trần Hán Thăng nói thêm vài câu nữa thì lên tiếng chào tạm biệt: “Đêm nay, tôi cần làm xong ít © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nhấtmột nửa tòa nhà A, nên phải đi đây.”

Thích Vi gật đầu: “Cậu đi đi. À mà, đưa cho tôi mấy tờ, tôi về phòng tuyên truyền hộ cho.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121

Trần Hàn Thăng bước ra căn phòng tự học đầu tiên, chuẩn bị bước vào phòng học thứ 2. Đột nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Hứa Mộng Trúc lên tiếng: “Bộ trưởng Trần, tôi không muốn tiếp tục đi đến những phòng khác nữa.”

Trần Hán Thăng tưởng rằng nguyên nhândo Thích Vi, nên lên tiếng an ủi: “Không sao đâu, bộ trưởng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Thích sẽ không để ý chuyện này. Hội học sinh hội học sinh còn việc làm thêm chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 của việc làm thêm.”

“Không phải.”

Hứa Mộng Trúc cảm thấy khó sử nói ra: “Ban đầu, mình cảm thấy bản thân không phải sợ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Nhưng khi mình đối mặt vợi sự lạnh lùng của các bạn ấy, thì việc mở miệng để nói với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 mình thật sự khó khăn.”

“Cậu nghĩ chưa?”

Lời này của Hứa Mộng Trúc nói đã quá ràng, hắn không muốn nói thêm điều gì. Đương nhiên, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 một phần nguyên nhân đóvị trí của Hứa Mộng Trúc trong đội ngũ này cũng không phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 quan trọng nhất.

Thật ra chuyện này cũng dễ hiểu. Việc tuyên truyền phòng học khó khăn hơn tuyên truyền túc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 rất nhiều. Bởi vì bên trong phòng tự họcnhững người xa lạ, không thể tác động © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 lẫn nhau như những người cùng phòng túc được.

Cuộc sống mà, thành công cùng thất bại không hề có ranh giới rõ ràng. Giống như đêm nay, Hứa Mộng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Trúc chỉ cần kiên trì được đến cuối cùng, thì đó sẽ cơ hội đột phá cực hạn bản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 thân, còn không gắng được vẫn sẽ dừng chân tại chỗ mà thôi.

ấy lùi bước sẽ làm ảnh hưởng đến những người khác. Tổ đội này gồm 6 người, nhưng Trần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Hán Thăng đã thấy được, sau khi Hứa Mộng Trúc nói ra những lời này đãthêm hai bạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 khác tỏ ra cảm xúc sợ hãi, ngập ngừng.

“Vậy cậu về trước đi, trời lạnh nghỉ sớm một chút cũng tốt.”

Trần Hán Thăng nói ra những lời này với Hứa Mộng Trúc, rồi tiếp tục đấy của căn phòng thứ 2 © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 bước vào.

Hứa Mộng Trúc đứng im tại chỗ. cảm giác lần này rời đi chính thoát ly vĩnh viễn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đoàn đội này.

Kim Dung quần hiệp truyện. “Mục Niệm Từ” out.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu full, Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu online, read Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu, Đang cập nhật Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 79 — Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc