GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 52: Hương vị son môi thật là tuyệt

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Dịch: Gia Cát

***

Buổi sáng chủ nhật, Trần Hán Thăng dậy từ rất sớm. Hắn còn đang đánh răng rửa mặt thì Quách Thiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Cường trong bộ dạng ngái ngủ bước vào để đi vệ sinh.

"Lão Tứ, mày dạy sớm thế? Định đi kiếm trác cái à?"

"Tao đi Đông Đại phía đối diện, vào thư viện bên đấy đọc sách."

"Hừ?"

Quách Thiếu Cường đột nhiên hừ lạnh.

Trần Hán Thăng quay đầu lại, thấy vẻ mặt hậm hực của Quách Thiếu Cường.

"Lão Tứ, mày thấy taongười dễ lừa gạt như vậy sao?"

Quách Thiếu Cường chỉ đầu mình nói: "Trong đầu tao một bầu trời tri thức. Đến cả thư viện trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 mình đặtđâu còn không biết, thế đòi đi qua thư viện Đông Đại đọc sách? Không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 sợ lạc đường sao?"

Trong lòng Quách Thiếu Cường, Trần Hán Thăng với mình đều thuộc một loại người, lên lớp không chơi thì ngủ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nhưng một nhân tài, chỉ cần giáo viên nhìn thấy bọn này mở mắt là biết ngay chuông báo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 hết tiết chuẩn bị vang lên.

Trần Hán Thăng thở dài nói: "Thật sự tao không thể thoát được sự thông minh của mày. Tao qua đấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đi tán gái."

Lúc này, Quách Thiếu Cường mới cảm thấy hài lòng, gật đầu nói: "Người anh em cố gắng làm tốt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 tối về báo cáo lại tình hình cho anh em được."

Làng đại học Giang Lăng thuộc ngoại thành của Thành Phố Kiến Nghiệp, xe cộ không nhiều, cũng không những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nhà máy cỡ lớn. Cho nên buổi sáng, không khí rất trong lành, cộng thêm một chút hơi thở lành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 lạnh của mùa thu. Trần Hán Thăng mồm hít thở, sau đó đút tay vào túi quần hướng Đông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Đại chạy tới.

Tuy rằng hai trường đại học đối diện nhau, nhưng muốn đến được sân của ký túc xá nữ cũng mất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 mười mấy phút đồng hồ.nơi này cũng mấy cậu sinh viên đang đứng chờ bạn gái dưới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 này.

Có người cầm trong tay cái túi đựng đồ ăn sáng, khuôn mặt háo hức nhìn chằm chằm vào cửa ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 vào củatúc nữ.

Thật ra, mối quan hệ nam nữ này rất dễ nhận biết.

Những người trong tay không cầm theo đồ vật gì, chắc chắn đã thành đôi thành cặp rồi. Hai người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 hẹn nhau đi ăn bữa sáng mà thôi.

Còn những người cầm theo đồ ăn sáng, đứng đây chờ từ sớm, thì chắc chắn đang trong giai đoạn theo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đuổi.

Tất nhiên Trần Hán Thăngmột ngoại lệ. Hắn còn chưa xác định mối quan hệ, nhưng hai người cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đã có hẹn ăn sáng cùng nhau.

Trần Hán Thăng cùng Tiêu Dung Ngư hẹn nhau lúc 7h30p. Khoảng 7h20p Tiêu Dung Ngư đã cùng nhóm bạn của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 mình cười cười nói nói đi xuống sân túc.

Hôm nay, nàng mặc nguyên một bộ quần áo màu trắng xám của Nike, ngay cả đang đội trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đầu cũng vậy. Chiếc quần jean mài làm tôn lên đôi chân dài, thẳng tắp tinh tế. Mái tóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 được cột thành hình đuôi ngựa, làn da trắng nõn, khuôn mặt xinh đẹp, cùng với đó khi nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cười lên lộ ra 2núm đồng tiền.

Giống như người đời nhận xét, Tiêu Dung Ngư chính mẫu bạn gái trong mơ của tất cả sinh viên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đại học.

"Ôi, thật sự cảm giác muốn nói chuyện yêu đương!"

Trần Hán Thăng đang định tiến lên chào hỏi, không ngờanh chàng mang theo đồ ăn sáng đã đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 trước một bước.

"Tiêu Dung Ngư, mình lại mang đồ ăn sáng cho cậu đây."

Mấy bạn gái đi lại gần với Tiêu Dung Ngư nhìn thấy chàng trai này đềucảm giác quen thuộc. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121

"Thiếu Hoa, cảm ơn cậu. Tớ đang muốn đi ăn sáng, nên cậu hãy cầm những thứ này về đi. Với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 lại, về sau cậu đừng mang đồ ăn sáng cho tớ nữa."

Tiêu Dung Ngư nhẹ nhàng lịch sự từ chối.

Nếu xét về khả năng từ chối người theo đuổi, thì Tiêu Dung Ngư có thừa kinh nghiệm. Năm đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Cảng Thành Nhất Trung, mấy anh chàng tự cho là mình có khả năng, liều mình đi tỏ tình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đều bị nàng cự tuyệt hết.

Nhưng anh chàng này vẫn tỏ ra ngoan cố. Hắn biết Tiêu Dung Ngư không muốn, nên cầm bữa ăn sáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đặt ở ghế đá cạnh đó, khí phách nói ra: "Bữa sáng tớ đặt đây, ai ăn thì tùy. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Bây giờ cậu không tiếp nhận tớ, nhưng tin tưởng sau này sẽmột ngày nào đó... hả? con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 mẹ nó, mày là ai lại ăn bánh bao của tao?"

"Chính mồm cậu vừa nói, ai ăn cũng được đấy gì?"

Trần Han Thăng vừa nói vừa bánh bao bỏ vào mồm.

Khoan hay nói chuyện khác, nhưng phải công nhận một điều, bánh ở Đông Đại, bên trong nhân thịt đủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cả.

"Không phải."

Anh chàng này không ngờ tới, đâu xuất hiện một tên khờ khạo thế này. Cu cậu sững sờ nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 "Nếu như cậu muốn ăn, thì cũng nên nói với tôi một tiếng chứ?"

"Có thể, không thành vấn đề."

Trần Hán Thăng nuốt miếng bánh bao trong miệng xuống, chỉ vào túi sữa đậu nhành nói: "Xin hỏi? Tớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 thể uống một ngụm sữa đậu nành được không?"

Tiêu Dung Ngư nhịn không được nữa, nhanh chóng đẩy Trần Hán Thăng rời khỏi nơi đây: "Đi nhanh, đi nhanh. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Mặt mũi của tớ sắp bị cậu làm cho không còn chút nào nữa rồi."

Trước khi đi, nàng móc ra 5 tệ đặt cạnh gói đồ ăn sáng vừa rồi: "Lâm Thiếu Hoa, đây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121tiền bữa ăn sáng này, mong cậu bỏ qua cho."

...

Nhà ăn Đông Đại cùng nhà ăn Tài Viện không khác nhau mấy. Bên trong xếp đầy những bộ bàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 ghế bằng inox, chỉ cần hơi nhúc nhíchầm ĩ cả lên. Từ khi hai người ngồi đó, Trần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Hán Thăng chỉ cắm đầu vào ăn, làm cho Tiêu Dung Ngư ngồi đối diện cảm thấy chút tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 giận.

"Sao cậu không hỏi thân phận tên kia gì?"

Trần Hán Thăng nghĩ thầm, tên kia thì liên quan cái rắm phải đi hỏi. Cùng lắm thằng đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 chỉ một trong những người theo đuổi nàng thôi.

Nhưng hai người vừa mới làm hòa hôm qua, nên Trần Hán Thăng cũng không muốn làm Tiêu Dung Ngư tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 giận, cho nên lập tức hỏi: "Anh chàng vừa rồiai?"

"Cậu hỏi chẳng chút thành tâm cả. Tớ không muốn chả lời."

Tiêu Dung Ngư đặt đũa xuống nói.

"Không nói thì không nói, làm căng thế."

Trần Hán Thăng nói thầm trong lòng. Điều hắn quan tâm lúc này là, đây phải là buổi "hẹn hò" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đầu tiên hay không, nên vội vàng lau miệng hỏi: "Thật ra chúng ta nói chuyện người khác cũng chẳng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 tác dụng gì. Tớ chỉ muốn hỏi? Mối quan hệ của chúng ta gì?"

Tiêu Dung Ngư ngẩng đầu lên, tiện tay vén lọn tóc đang xõa ra bên thái dương lên, sau đó mỉm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cười hỏi lại: "Thế theo cậu, mối quan hệ của chúng ta gì?"

Trần Hán Thăng trực tiếp trả lời: "Nếu như muốn hai chúng ta thành một cặp, thì cậu hôn tớ một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cái để kiểm tra độ chân thực xem thế nào. Tớ nhịn lâu lắm rồi, khó chịu muốn chết rồi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đây. Còn nếu như chỉ là bạn bè bình thường, thì ăn bữa sáng xong tớ về, túc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 còn bao việc."

"Dê xồm."

Tiêu Dung Ngư mắng một câu, sau đó cầm túi xách đựng dậy rời đi. Trần Hán Thăng cũng không về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121túc xa. Giờ này về, thì công sức hôm qua thành công cốc à!

Bên trong thư viện Đông Đại, ấm áp hơn bên ngoài rất nhiều, nhưng chất lượng không khí bên trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cũng không được tốt lắm. Bởi trong này quá nhiều người, làm cho bên trong không khí chất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 chứa quá nhiều khí Co2, khiến con người ta khó chịu.

Trên bản, thư viện của các trường đại học đềutình trạng như vậy, nhất khi mùa đông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đến. Nhưng thật lòng, Trần Hán Thăng rất thích mùi vị của từng trang sách. Còn những sinh viên quanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đây ai nấy cũng đều vùi đầu tập trung vào sách vở.

Bởi hai người đến tương đối sớm, cho nên Tiêu Dung Ngư tìm được một vị trí gần cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 sổ. Cô nàng từ trong túi lấy ra một cái cốc màu đỏ, sau đó nói ra: "Tớ đi lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nước với chọn vài quyển sách. Cậu đây giữ chỗ ngồi cho tớ."

Trần Hán Thăng gật đầu. Lúc hắn ngồi xuống không cẩn thận còn làm đổ túi xách của Tiêu Dung Ngư, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 bên trong rơi ra nào là gương trang điểm, son môi, kìm cắt móng, điện thoại, chìa khóa, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 một gói nhỏ hình nhưbăng vệ sinh các bạn nữ hay dùng.

"So với túi thần kỳ của Doraemon còn kinh khủng hơn."

Trần Hán Thăng vừa lẩm bẩm, vừa nhặt lại hết đồ bỏ vào trong túi.

Tiêu Dung Ngư trở về, cầm theo vài cuốn sách nói: "Tớ tìm được vài quyển sách về kinh tế trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 giá sách, trong đó có rất nhiều điều thể trợ giúp cho ngành học của cậu."

Trần Hán Thăng lắc đầu: "Tớ không xem những thứ này, chúng mình đi tìm xem tài liệu nào liên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 quan về pháp luật không đi."

"Cậu không học về chuyên ngành luật pháp, tìm tại liệu liên quan làm gì?" Tiêu Dung Ngư hỏi.

"Tớ đã nói muốn kiếm tiền ngay trong thời gian học đại học. Muốn lập nghiệp thể không hiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 về quan lý, nhưng không thể thiếu hiểu biết về pháp luật được."

Trần Hán Thăng cũng hiểu được là rất phực tạp: "Haizz, thật ra tớ cũng không đủ kiên nhẫn để đọc. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Đến lúc đó, nhờ một chị gái chuyên ngành luật xin trợ giúp đi, không tiền thì lấy thịt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 ra trả cũng được."

"Cắt."

Tiêu Dung Ngư không thèm quan tâm đến Trần Hán Thăng nữa. Một mình yên lặng đọc sách.

Chuyên ngành học của Tiêu Dung Ngư là thương mại quốc tế, nên yêu cầu trình độ tiếng anh khá cao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 mới thể đọc được tài liệu, cho nên cần phải ghi nhớ rấtnhiều thứ.

Trần Hán Thăng ngồi đọc được một lúc cơn buồn ngủ ập đến. Năng lực làm việc giao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 của hắn rất mạnh, rất giỏi trong việc tùy ứng biến, sử những việc đột xuất mang tính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 chất quan trọng. Nhưng hắn lại không thích những tri thức bằng chữ nghĩa thế này.

Trong thời gian Trần Hán Thăng nằm ngủ, Tiêu Dung Ngư cầm lấy những quyển sách về pháp luật Trần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Hán Thăng đã mượn.

"Pháp luật doanh nghiệp."

Tiêu Dung Ngư lặng lẽ ghi nhớ trong lòng, sau đó tập trung vào những tri thức trong sách mình đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 mượn. Trừ khi Trần Hán Thăng ngáy quá to, cô nàng mới đẩy đẩy cánh tay của hắn để nhắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nhở thôi.

"Mấy giờ rồi?"

Trần Hán Thăng xoa xoa con mắt hỏi. đôi khi cảm giác con người thật buồn cười, thời điểm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 phòng thì không buồn ngủ, hết lần này tới lần khác lại thể ngủ ngon lành thư viện. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121mỗi lần, từ nơi này tình giấc xương cổ xương vai xuất hiện sự mệt mỏi cùng đau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nhức không hề nhẹ.

"Chuẩn bị đến 11h, nửa tiếng nữa đến giờ ăn trưa."

Từ nãy tới giờ Tiêu Dung Ngư đã đọc được mấy chục trang sách, nên khuôn mặt cũng lộ ra một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 chút sự mệt mỏi.

Trần Hán Thăng nghe được những lời này lập tức trở nên vui vẻ, duỗi thẳng người ra nói: "Ngủ một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 giấc tỉnh dậy lại được ăn cơm, thật sự thoải mái."

Trần Hán Thăng ngủ một thời gian dài trong phòng điều hòa, nên cảm giác miệng chút khô. Hắn chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 vào cốc nước của Tiêu Dung Ngư rồi hỏi: "Tớ có thể uống một ngụm nước, trong cái cốc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nắp của cậu hay không?"

Tiêu Dung Ngư không trả lời, chỉ liếc mặt nhìn sang cái chén của mình.

Trần Hán Thăng không hề khách khí, cầm lấy cốc nước uống. Lúc này,mấy nam sinh viên bước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 vào thư viện, không giống như vào đây đọc sách. Họ nhìn thoáng qua vị trí Trần Hán Thăng bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 này rồi lặng lẽ rời đi.

"Đến nhìn cậu?"

Trần Hán Thăng cau mày hỏi.

"Đến nhìn cậu ấy."

Tiêu Dung Ngư trả lời.

Mặc dùng cùng một câu nói, nhưng ý nghĩa lại khác nhau hoàn toàn, như ngày đêm vậy.

Đầu óc Trần Hán Thăng suy nghĩ cấp tốc, lập tức đoán ra là tính huống gì?

"Gần đây ở trường học,phải rất nhiều người đã tỏ tình với cậu?"

"Ừm, cung không ít."

"Cho nên cậu kéo tớ qua đây làm bia đỡ đạn, ngay cả việc bảo tới sớm cũng ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đồ?"

"Ừ, không sai."

Tiêu Dung Ngư thật giống như tiểu hồ ly cùng xảo quyệt. nàng đang cười rất tươi, cười đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nỗi đôi mắt cũng híp lại, những vết son hồng nhạt trên môi không ngừng sáng bóng.

Nhưng Trần Anh Tuấn không phải dạng người chịu thiệt không kiếm được gì. Người ta đã lấy mình ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 làm chắn, thì mình phải thu lại được chút chứ.

"Bụp."

Trần Hán Thăng thả cái cốc xuống, để cho hai tay được tự do.

"Ừm..."

Âm thanh của Tiêu Dung Ngư đột nhiên kéo dài ra, hấp chút nặng nề.

Hương vị son môi thật tuyệt.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu full, Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu online, read Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu, Đang cập nhật Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 52 — Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc