GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 45: Lấy nhu thắng cương, nước chảy đá mòn

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Dịch: Gia Cát Nô

Sau khi Hồ Lâm Ngữ cùng Thẩm Ấu Sở rời đi. Trần Hán Thăng trước cửa phòng làm việc của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đoàn ủy yên lặng hút thuốc rất lâu, sau đó mới điểu chỉnh lại trạng thái, một lần nữa bước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 vào văn phòng của Vu Dược Bình.

"Bí thư Vu, em lớp trưởng lớp hai Hành Chính Công, vừa rồi bạn nữ kialớp chúng em. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121ấy không hiểu được tình trạng hiện giờ, nhất thời nóng nảy làm bừa, xin ngài chớ để trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 lòng."

Vu Dược Bình nghe được những lời này chút ngoài ý muốn. Nên ngẩng đầu lên nhìn thoáng qua Trần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Hán Thăng, sau đó nhẹ nhàng "ừ" một tiếng coi như trả lời.

Bởi vì, Trần Hán Thăng không hề gọi"Thầy Vu" gọi "Bí Thư Vu".

Bình thường, những học sinh tới đây bao gồm cả Hồ Lâm Ngữ toàn bộ đều gọi lão "Thầy Vu", © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 làm cho lão hận không thể khắc chức vụ "phó thư đoàn ủy" vào trong óc bọn này để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 chúng biết đường gọi cho đúng.

Mặt khác, Trần Hán Thăng nói mình là lớp trưởng, trong đại học vị trí lớp trưởng vẫnquyền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 lợi nhất định,thể coi đây trợ của phụ đạo viên, thay quyền phụ đạo viên làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 rất nhiều việc. Cuối cùng, hắn còn biết điều ôm hết trách nhiệm vào mình, lời chào này coi như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 chấp nhận được.

Thật ra, người đứng ra xin suất trợ cấp cho học sinh nghèo hoàn cảnh khó khăn, nhất định phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đặt mình vào vị trí nhà trường để suy nghĩ, cố gắng cùng nhà trường đạt thành thống nhất. Hồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Lâm Ngữ bởi suy nghĩ lệch lạc, làm cho sự việc rối tinh rốicả lên.

Trần Hán Thăng chào hỏi xong xuôi, cũng không hề đề cập đến vấn đề xin trợ cấp cho học sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nghèo hoàn cảnh khó khăn, cũng không chủ động bắt chuyện. Thật ra Vu Dược Bình không thèm để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 ý đến mình, nói cũng chỉ thêm xấu hổ thôi.

Hắn để ý thấy bên trong văn phòng, các tập báo chí cột tùm lum hết cả lên, thì quyết định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 lại gần sắp xếp cho gọn gàng lại.

Vu Dược Bình chú ý tới hành động của Trần Hán Thăng, chợt dừng bút nhíu mày. Lão biếtý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đồ hành động của Trần Hán Thănggì, chẳng qua là vì suất trợ giúp học sinh nghèo có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 hoàn cảnh khó khăn thôi.

Nhưng loại hành động này chút mới lạ, không giống với đa phần sinh viên. Bọn chúng đến đây không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 khóc lóc xin xỏ, thì cũng làm loạn hay ầm ĩ hết cả lên, không giữ lại một chút phong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 độ của một sinh viên đại học, một phần tử trí thức cả.

Trần Hán Thăng buộc gọn gàng lại đống báo chí, thì thấy trên sàn nhà chút bẩn, lập tức đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 lấy đồ lau nhà quét dọn đến.

"Được rồi, được rồi, nơi này của tôi người quét dọn." Vu Dược Bình không nhịn được lên tiếng ngăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cản.

"Không việc gì.thư Vu, em không thấy mệt."

Trần Hán Thăng quay đầu, lộ ra vẻ mặt chất phác cười nói.

Vu Dược Bình trợn tròn đôi mắt, mình hỏi cậu ta mệt hay không đâu. Nhưng cậu ta muốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 làm thì cứ để cậu ta làm đi. Còn mình vẫn phải tuân thủ thời gian làm việcđược. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121

Trần Hán Thăng dọn dẹp xong xuôi, cũng vừa vặn đến giờ ăn trưa. Vu Dược Bình đứng lên nói: "Cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 học sinh này, tôi còn muốn ăn cơm."

"Vâng, được ạ."

Trần Hán Thăng nhanh chóng đi ra khỏi văn phòng. Vu Dược Bình cũng không nói thêm câu nào, đóng cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 lại rồi hướng nhà ăn đi tới.

Buổi chiều, Vu Dược Bình vừa bước vào văn phòng, ngồi còn chưa ấm mông, thì Trần Hán Thăng đã tới. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121

"Bí thư Vu."

Trần Hán Thăng xách theo cái túi, cười ha hả chào hỏi.

"Sao cậu lại tới nữa, không phải lên lớp sao?" Vu Dược Bình hỏi.

"Chiều nay em không có tiết."

Trần Hán Thăng trả lời, đương nhiêntiết hay không thì chỉTrần Hán Thăng mới biết được.

Vu Dược Bình cũng không muốn Trần Hán Thăng lại đây, nên lập tức nói: "Được rồi, sáng nay cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đã quét dọn phòng tôi sạch sẽ rồi, nếu không tiết thì về phòng túc nghỉ ngơi đi." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121

Trần Hán Thăng không đồng ý: "Buổi sáng em chỉ quét qua sàn nhà, còn tủ hồcòn chưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 lau chùi."

Hắn vừa nói vừa lấy khăn mặt từ trong túi ra, không đợi Vu Dược Bình đồng ý, đã nhanh chóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đi đến tủ hồ bắt đầu lau dọn.

Vu Dược Bình lắc đầu, nghĩ thầm thôi mặc kệ, để xem cậu ta kiên trì được bao lâu.

Năng lực làm việc của Trần Hán Thăng cực cao, cái này nguyên nhân chủ yếu do lão Trần huấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 luyện từ bé. Hắn lau từng ngăn tủ rất cẩn thận, làm cho người nhìn cảm thấy như nhịp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 điệu hẳn hoi,đôi khi Vu Dược Bình dừng tay lại để ý xem cậu nhóc làm việc thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nào.

Đương nhiên lão nhìn thì nhìn vậy thôi, chứ không hề mở miệngchỉmột câu "cậu nghỉ tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 dùng chén nước".

Nhưng Trần Hán Thăng cũng không cần người khác chào hỏi. Hắn cảm thấy mệt mỏi thì dừng tay, lấy từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 trong túi ra bộ chén trà bằng gốm, đun nước nóng trong phòng tắm, sau đó ngồi nghỉ ngơi uống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nước tại ghế sa lon trong phòng khách.

Vu Dược Bình nghĩ thầm "khá lắm". Thằng nhóc này trang bị cũng đầy đủ đấy, chắc chuẩn bị cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cuộc chiến dài hơi rồi đây.

Cả buổi chiều, Trần Hán Thăng đều ở đây. một chút sinh viên tới đây làm việc đều thấy© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 lạ, nhưng Trần Hán Thăng cũng không thèm để ý, đôi khi còn chủ động đi lại gần trợ giúp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Vu Dược Bình chỉnh lại tài liệu nhân của những sinh viên này.

5h30 chiều,thời điểm chuẩn bị tan tầm, Vu Dược Bình nghiêm túc nói với Trần Hán Thăng: "Ngày mai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cậu không cần lại đây, tủ cũng đã lau sạch sẽ, không còn vết bẩn rồi."

"Vẫn còn vết bẩn."

Trần Hán Thăng xấu hổ cười nói: "Buổi chiều em chỉ lau bên ngoài ngăn tủ, bên trong còn chưa hề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 động qua."

Vu Dược Bình không còn để nói, lão nghi ngờ Trần Hán Thăng phải cố tình để lại vị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 trí đó hay không.

Sáng hôm sau, Trần Hán Thăng "vẫn không tiết". Hắn rất đúng giờ có mặt bên ngoài văn phòng đoàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 ủy, sau đó tiến vào chào hỏi Vu Dược Bình. rồi bắt tay vào lau chùi tủ hồ sơ.

thể là, công việc của Vu Dược Bình cần xử rất nhiều mảng, nên bên trong tủ hồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 rối tinh rối mù, những hồ thời gian khác nhau cũng chất đống lại một chỗ. Trần Hán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Thăng còn nhìn thấy bên trong đống hồ một phần hồtừ tháng 5 năm nay "Học © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 viện tài chính kinh tế liên quan đến việc trợ giúp sinh viên khởi nghiệp trong nhà trường".

Tháng 5 hàng năm, là thời điểm sinh viên năm 4 sắp tốt nghiệp, xem ra phần hồ sơ này nhắm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 vào những đối tượng sinh viên này. Trần Hán Thăng rất muốn đọc qua hồ xem trong đó viết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 gì, nhưng lại sợ đi quá giới hạn. Hắn suy nghĩ một chút rồi hỏi: "Bí thư Vu, những hồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 sơ này dựa theo thời gian hay mục đích công việc để sắp xếp vậy?"

"Dựa theo thời gian sắp xếp đi." Vu Dược Bình trả lời.

"Vâng, được rồi."

được câu trả lời này, Trần Hán Thăng có thể thoải mái đọc không vấn đề gì. Hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 thể dựa vào việc tìm kiếm thời gian của hồ đọc, nhân hội này thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 xem xét những văn bản được Tài Viện công bố trong thời gian hai năm gần đây.

Thật ra, nhưng văn bản này lúc đầu đều được dán bảng thông tin của nhà trường, nhưng rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 ít sinh viên để tâm đến chuyện này, ngược lại bỏ qua không ít hội. Bởi những văn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 bản loại này, chủ yếu dùng để hỗ trợ sinh viên, đáng tiếc đưa ra mà không có sinh viên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nào đứng ra xin hỗ trợ cả.

Không khí trong văn phòng đoàn ủy chút kỳ lạ, Vu Dược Bình ngồi trên bàn viết tài liệu, Trần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Hán Thăng đứng bên tủ sắp xếp lại hồ sơ, hai người ai làm việc nấy không nói ra lời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nào. một vài thầy cô giáo đi qua còn nói đùa: "Lão Vu, đâythư ký nhỏ của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 ngài sao?"

Vu Dược Bình chỉ còn cách cười trừ. Nhưng thời điểm nghỉ trưa ngày hôm nay, Vu Dược Bình đột nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 hỏi một câu: "Cậu tên nhỉ?"

"Bí thư Vu, em là Trần Hán Thăng, lớp hai Hành Chính Công."

Vu Dược Bình "ừ" một tiếng, cũng không nói hắn chiều nay đừng đến nữa, lão biết nói cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 không được.

Buổi chiều, Trần Hán Thăng đúng giờ xuất hiện tại văn phòng. Không khí văn phòng y nguyên buổi sáng, bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 trong chỉ vang lên tiếng "xoạt xoạt" của bút máy kết hợp với tiếng sắp xếp văn kiện thôi. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Lúc Vu Dược Bình nghỉ ngơi, bỗng lên tiếng hỏi: "Tiểu Trần, cậu hút thuốc không?"

"Em thỉnh thoảng cũng hút." Trần Hán Thăng trả lời.

Vu Dược Bình đưa điếu thuốc qua, sau đó lên tiếng nhắc nhở: "Chú ý, đừng để cháy tủ hồ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đấy."

Trần Hán Thăng giúp Vu Dược Bình châm lửa. Sau đó, hai người ngồi trong văn phòng cùng nhau nuốt mây © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nhả khói.

Đang yên lặng hút thuốc, Vu Dược Bình đột nhiên hỏi: "Hoàn cảnh gia đình bạn học Thẩm Ấu Sở kia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 thật sự nghèo khó sao?"

"Thật sự rất khó khăn, cha mẹ ấy chết sớm, từ nhỏ đã sống cùng bà. lại không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 khả năng kiếm tiền, sức khỏe cũng không được tốt. Thẩm Ấu Sở cố gắng tiết kiếm hết mức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 tiền sinh hoạt, một ngày chỉ ăn cơm chứ không ăn thức ăn, cũng lắm là ăn thêm bát cánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 miễn phí. Một tháng tiền sinh hoạt không bao giờ vượt quá 50 tệ."

Vu Dược Bình gật đầu, không nói thêm lời nào. Kể đến cũng thật kỳ lạ, Hồ Lâm Ngữ kể chi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 tiết cảm động đến vậy, ngay cả bản thân ấy cũng kiềm chế không được dẫn đến phát khóc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nhưng Vu Dược Bình lại không một chút cảm động nào. Nhưng đặt vào tình huống hút thuốc, nói chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 bình thường thế này, Vu Dược Bình lại tin tưởng lời nói phát ra từ miệng Trần Hán Thăng.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu full, Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu online, read Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu, Đang cập nhật Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 45 — Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc