GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 38: Làm tổn thương tâm hồn thiếu nữ

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Dịch: Gia Cát

11h30 tối, với một người không bao giờ thức quá khuya như Trần Triệu Quân,mà giờ này vẫn đang ngồi trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 màn hình tivi thì thật sự rất lạ. Làm cho những hình ảnh ti vi không ngừng thay đổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 màu sắc chiếu vào vách tường làm nổi bật lên màu sắc sặc sỡ giữa khung cảnh tối đen như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 mực.

"Cha."

Sau khi Trần Hán Thăng nhận được ám chỉ của bố hãy yên lặng ngồi xuống, thì hắn cũng bước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 tới chiếc sa lon phòng khách ngồi xuống.

"Sao muộn như vậy rồi bố còn chưa ngủ?"

Trần Triệu Quân nhìn sang con trai của mình, trong đầu hiện lên những hình ảnh tinh nghịch của cậu© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Trần Hán Thăng khi còn nhỏ, chỉ một cái chớp mắt đã trở thành một thanh niên 18 tuổi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 rồi, thế đã chịu đút kẹo hồ cho ăn rồi đấy.

"Cha, chuyện buổi chiều..."

Trần Hán Thăng đang định giải thích một chút sự việc buổi chiều cho Trần Triệu Quân nghe, bởihắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cùng Tiêu Dung Ngư vốn chỉ bạnbình thường, giữa hai người rất trong sáng.

Không nghĩ tới, Trần Triệu Quân khoát tay cắt ngang lời nói của Trần Hán Thăng: "Không cần phải giải thích, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cha không giống mẹ con tính tình cổ hủ như vậy, chỉ cần đó gái tính tình tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 được, thể một chỗ tìm hiểu nhau một chút xem sao."

"Không phải bố ơi, con cùng Tiêu Dung Ngư chỉ là..."

Trần Hán Thăng nhất định phải giải thíchràng.

"A, Tiêu Dung Ngư cái tên nghe rất quen nha."

Trần Triệu Quân lần nữa cắt ngang, lão ngồi cau mày nhớ lại.

"Cô ấy con gái của cảnh sát Tiêu, đội trưởng đội cảnh sát hình sự."

Trần Hán Thăng chỉ còn cách nóira thân phận của Tiêu Dung Ngưthôi.

"Thì ra con gái của Tiêu Hoành Vĩ."

Trần Triệu Quân nhớ ra, sau đó cười nói: "Chú Tiêu của con thời trẻ được mọi người công nhận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 người đẹp trai nhất cục cảnh sát đấy, chẳng trách con gái ông ấy lại xinh đẹp như vậy, rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 tuyệt."

"Cha, con cùng Tiêu Dung Ngư chỉ bạn học bình thường thôi, không phải như người nghĩ đâu."

Cuối cùng, Trần Hán Thăng cũng tìm được hội để giải thích.

Không ngờ, Trần Triệu Quân chỉ cười: "Làm sao thanh niên thời đại này lại nhát gan thế nhờ, thế kỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 thứ 21 rồi còn lấy cớ bạn học bình thường để ngụy trang. Con thật sự nghĩ cha chưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 từng thấy do đó trên những bộ phim truyền hình hay sao?"

Trần Hán Thăng nhìn thấy cha mình đang đắm chìm trong những hình ảnh tưởng tượng thì hắn nghĩ mình đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nên giải thích làm gì, cứ để tự nhiên mọi người sẽ từ từ hiểu ra thôi.

"Cha, lúc trước người không biết gái kiangười nào, phải rất lo lắng phải không?"

Trần Hán Thăng đánh trống lảng sang chuyện khác.

"Sao cha phải lo lắng chứ!"

Lão Trần nhanh chóng phủ nhận: "Từ nãy đến giờ, cha vẫn tập trung xem ti vi mà, lo lắng cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 chứ."

ra thế."

Trần Hán Thăng gật gật đầu, không nói thêm nữa chỉ tập trung xem tivithôi. Xem được một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 lúc, hắn đứng dậy chuẩn bị đi về phòng đi ngủ, lúc này hắn mới vỗ vỗ vào lưng của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cha mình nhẹ nhàng nói: "Bố cầm điều khiển điều hòa, làm sao mà chuyển kênh được chứ?"

Trần Triệu Quân nhìn xuống tay mình, quả thật trong tay chiếc điều khiển điều hòa, thảo nào bấm mãi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 màn hình tivi chẳng thay đổi cả.

"Con ngủ trước đây, bố đang con trẻ cứ hay nghĩ lung tung, thực sựmấy phần giống mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 rồi đấy."

Trần Hán Thăng lắc đầu bước vào phòng của mình.

Tuy rằng, ngoài miệng Trần Triệu Quân nói không lo lắng, nhưng thời điểm chưa biết gái kia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 ai thì lòng lại như lửa đốt, chỉ khi Trần Hán Thăng nói ra thân phận gái kia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 con Tiêu Hoành Viễn thì nội tâm mới trở lại bình thường được.

Trần Triệu Quân lắc đầu, nhìn theo bóng lưng đứa con trai của mình thầm mắng: "Thằng nhóc này."

...

Thời gian nghỉ Quốc Khánh 7 ngày, vẻ hơi dài, ngoài việc đi thăm ông ngoại ra thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Trần Hán Thăng chẳng còn biết làm gì.

Thời gian này, Tiêu Dung Ngư có gọi điện rủ hắn đi uống cafe cùng với mấy bạn cấp ba, tiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 thể mọi người ngồi tâm sự với nhau một chút. Nhưng Trần Hán Thăng tìm một vài do để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 từ chối.

Nguyên nhân thì nhiều nhưng quan trọng nhất hắn không tìm thấy điểm chung để thể nói chuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cùng các bạn đồng lứa của mình. Với lại, hắn cũng không muốn người lớn trong nhà hiểu sai về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 mối quan hệ giữa mình cùng với Tiêu Dung Ngư.

"Tử Bác, tối nay đi đánh bi a không?"

Trần Hán Thăng gọi điện cho Vương Tử Bác.

Ngay lâp tức, Vương Tử Bác đồng ý. Thằng này như kiểu gái cấm cung vậy, nếu khôngTrần Hán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Thăng rủ đi chơi thì cu cậu chỉ nhà xem "Hoàn Châu Cách Cách" cùng mẹ thôi.

Trần Hán Thăng tương đối quen thuộc với những tụ điểm ăn chơi của Cảng Thành, từ quán nét, sàn nhảy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 quán karaoke. Nên hắn rất nhanh dẫn Vương Tử Bác đến một khu nhà hai tầng. Tầng dưới một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 sàn nhảy, còn trên tầng hai thì đặt một vài bàn bi a đó,

trên này, mọi người vừa uống bia vừa đánh bi a, lại có thể nghe được tiếng nhạc ầm ầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 chấn độngtầng dưới. Làm cho, Vương Tử Bác tràn đầy hưng phấn.

"Tiểu Trần, không nghĩ tới Cảng Thành lạinơi vui chơi đã đời như vậy."

Vương Tử Bác cố sức la lớn, cố gắng cho thằng bạn của mình nghe được ràng không bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 ảnh hưởng của tiếng nhạc dưới nhà.

Trần Hán Thăng vừa nhai kẹo cao su vừa cười, không lên tiếng trả lời, chỉ tập trung vào những viên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 bi trên bàn.

Hôm nay, Vương Tử Bác thật sự giống một thằng nhà quê, lúc nào cũng lén nhìn những gái từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 tầng một bước lên. Các cô gái này luôn mặc một chiếc áo hở rốn, phía dưới một chiếc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 quần tất bằng lưới trông rất bắt mắt, thời điểm các này bước qua ngườithể ngửi thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 mùi nước hoa cùng mùi rượu hòa quện vào nhau.

Trần Hán Thăng không hề thúc dục, chỉ lặng lẽ đừng chờ thằng này đưa ánh mắt di chuyển trở về © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 thôi.

Vương Tử Bác chút tiếc nuối: "Đây đã là đầu tháng 10 rồi, các ẻm này không biết lạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 gì sao?"

"Mày thì biết cái đếch gì, phải nóicảnh đẹp khiến con người ta đóng băng." Trần Hán Thăng cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cười trả lời.

Trên này mấy gái liếc nhìn Trần Hán Thăng bằng con mắt tỏa sáng. Các cảm thấy cậu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 thanh niên này cười lên thật sự xấu xa, nếu cùng một chỗ sẽ thú vị lắm đây.

Nhưng Trần Hán Thăng không khoái cho lắm, đôi lúc sẽ vỗ vỗ cặp eo nhỏ của một gái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nào đó đánh mắt về phía Vương Tử Bác nói: "Phía đối diện vị Hắc ca vẫn trai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 tân đấy, các qua đótrêu chọc cu cậu."

Ban đầu, Vương Tử Bác nhìn thấy mấy gái gợi cảm này thi nhau tán tỉnh Trần Hán Thăng thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 tỏ ra hâm mộ không thôi. Nhưng đến phiên mình rơi vào hoàn cảnh như vậy thì chỉ cúi đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 xuống dấu đi khuôn mặt đang đỏ bừng của mình, không biết xử lý tình huống này như thế nào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 nữa."

10h tối, Trần Hán Thăng cùng Vương Tử Bác đã bước ra khỏi khu vui chơi này rồi, trên mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 Vương Tử Bác vẫn còn lưu luyến không thôi.

Trần Hán Thăng châm song điếu thuốc, thì lên tiếng nhắc nhở: "Những gái sống về đêm thế này, dù © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cho xinh đẹp ra sao cũng chỉ ngẫu nhiên gặp mặt xong rồi thôi, chứ đừng nên chăm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 chú vào đấy quá..."

"Rồi sao nữa?"

Vương Tửnghe được một nửa, nhận ra Trần Hán Thăng tự nhiên im bặt. Lúc này, cu cậu mới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 dõi theo ánh mắt Trần Hán Thăng thì phát hiện, trên vỉa cách đó không xa Tiêu Dung Ngư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cùng hai bạn học cũng lặng im nhìn về bên này.

Mấy này lẽ vừa mới từ quán cafe bước ra, trên tay Tiêu Dung Ngư còn cầm theo một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cốc nước hoa quả nữa kìa.

Vương Tử Bác làm bộ không biết. Trần Hán Thăng cảm thấy đúng tai bay vạ gió, cái này làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 cho hắn thật sự lúng túng, không ngờ được lạithể trùng hợp như vậy.

"Chào buổi tối mọi người, mọi người tan cuộc sớm vậy. À phải rồi, Tiêu Dung Ngư, nhà cậu đâu phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 đi về bằng đường này?"

Trần Hán Thăng cố gắng để giọng điệu của mình giống như bình thường, tự nhủ với bản thân mình cùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 với Tiêu Dung Ngư không quan hệ gì, đi quán bar chỉ là chuyện bình thường thôi.

Nhưng không làm sao hắn được cảm giác thoải mái, trong lòng vẫn chút gì áy náy.

"Không phải cậu bảo đi thăm ông bà ngoại sao?"

Tiêu Dung Ngư đột nhiên nói chuyện, nhưng âm thanh cực kỳ lạnh lùng.

Trần Hán Thăng không biết trả lời thế nào. Hắn không muốn gặp gỡ mọi người, cho nên dùng cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 do này để từ chối Tiêu Dung Ngư. Hiện tại, những lời nói dối bị vạch trần làm cho hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 chết lặng.

Lúc này, trên khuôn mặt trắng nõn của Tiêu Dung Ngư dâng lên cảm giác "tổn thương" sâu sắc.

"Trần Hán Thăng, vừa rồi mọi người nói chuyện với nhau, Dung Ngư còn định đồng ý cho cậuhội..." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121

Một bạn gái không nhịn được nói ra. Nhưng vừa nói được hai câu Tiêu Dung Ngư đã lạnh lùng ngắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 lời.

"Hết rồi."

Cô nàng đặt cốc đồ uống trên tay đang cầm xuống đất, hít một hơi rồi nói ra: "Đi thôi."

Tiêu Dung Ngư xoay người bước đi để lại bóng lưng cùng mái tóc mềm mại được những ánh đèn chiếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 vào, trông rất lưu luyến.

Xa xa, còn vang vọng tiếng một bạn gái truyền đến:

"Trần Hán Thăng, cậu không phải người. Hôm nay, tại quán phê Tiêu Dung Ngư uống một loại nước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 hoa quả rất ngon,ấy cố tình mua một cốc mang về cho cậu đấy. Thế cậu lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.121 còn nói dối để đến cái nơi ăn chơi trác táng như nơi này."

"Đi chết đi, đồ tồi."

....

Trần Hán Thăng choàng tỉnh, thì ra Tiêu Dung Ngư đi đường này muốn đưa đồ uống cho mình.

"Tiểu Trần, mày như kiểu thật sự tán đổ Tiêu Dung Ngư vậy."

Vương Tử Bác thấp thỏm nói: "Sau đó lại vứt đi tất cả thành quả mới đạt được."

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu full, Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu online, read Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu, Đang cập nhật Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 38 — Ta Không Muốn Trùng Sinh Đâu

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc