GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 30

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Bùi Oản ngơ ngẩn nhìn Tiêu Thịch, mãi đến khi hai người đã bước qua cổng phủ nàng mới chợt hoàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hồn.

Tiêu Thịch mang theo ý cười nhiếp người, tiến lại gần hỏi: “Đứng ngây ra đây làm thế?”

Ánh mắt Bùi Oản thoáng d.a.o động, nàng không tiện nói mình vừa nhìn hắn đến thất thần, liền mỉm cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đáp: “Nghe tin ca ca Tam thúc trở về, ta đặc biệt ra đón, tiện thể chúc mừng Tam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thúc thăng chức.”

Kim Ngô Vệ Đô úy là chức quan chính tứ phẩm, tiến thêm một bước nữa chính Phó chỉ huy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sứ. Tiêu Thịch mới vào Kim Ngô Vệ chưa đầy hai tháng đã được thăng cấp, đừng nói đồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 liêu của hắn, ngay cả nàng không am hiểu triều chính cũng thấy kinh ngạc và khâm phục.

Tiêu Thịch giơ tay xoa nhẹ đỉnh đầu nàng: “Đa tạ tiểu chất nữ.”

Bùi Diễm đứng bên cạnh nhìn mà buồn cười: “Hàm Chương thăng quan, muội vui đến vậy làm gì? Muội© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biết Kim Ngô Vệ Đô úy làm không?”

Bùi Oản hừ nhẹ: “Muội đương nhiên biết!”

Bùi Diễm chỉ coi nàng như tiểunương, nhưng Tiêu Thịch lại nhìn nàng đầy trìu mến, đem lời chúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của nàng ghi khắc trong lòng. Ba người cùng đi về viện chính, trên đường Bùi Oản hỏi: “Thương thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của Tam thúc mấy ngày nay đã đỡ chưa?”

Kể từ lúc chia tay ở trang viên Thí đến nay đã ba ngày, nàng không khỏi lo lắng.

Tiêu Thịch đáp: “Đã đỡ nhiều rồi...”

Bùi Diễm lập tức vạch trần: “Huynh đừng dỗ muội ấy nữa, hai ngày nay bôn ba tra án, ngay cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 t.h.u.ố.c cũng chưa thay, đỡ thế nào được? Đã đến đây rồi, còn cố chống làm gì?”

Sắc mặt Bùi Oản khẽ biến, nhìn Tiêu Thịch: “Tam thúc, ca ca nóithật không?”

Tiêu Thịch nhất thời nghẹn lời, bị nàng nhìn như vậy cũng không tiện giấu giếm. Bùi Oản lập tức nhíu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mày: “Tam thúc thật không biết quý trọng thân thể. Lần này thương thế của ngài không phải vết thương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhẹ, nếusuất sẽ để lại di chứng.”

Tiêu Thịch thấy nàng nghiêm túc như vậy, chỉ đành cười khổ, bộ dạng mặc cho nàng trách mắng. Bùi Diễm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đứng bên xem kịch: “Hàm Chương không biết đâu, muội muội ta học y hai năm nay mà chưa từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chữa cho ai, giờ khó khăn lắm mới dịp trị thương cho huynh, nếu không chữa cho huynh khỏe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hẳn, muội ấy sẽ không yên tâm đâu.”

Lời này vốn quan tâm, Tiêu Thịch nghe lại thấy rất vừa ý: “Nói vậy đúng là vinh hạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của ta. Chỉ thân thể ta không yếu đến thế, mấy ngày nay bận rộn nên không để ý.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nói rồi hắn quay sang Bùi Oản: “Là lỗi của ta, phụ lòng khổ tâm của tiểu chất nữ, lát nữa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về phủ ta sẽ thay t.h.u.ố.c.”

Thấy hắn chịu nhượng bộ, Bùi Oản cũng không nỡ trách thêm, chỉ lặng lẽ quay đi. Bùi Diễm nói luôn: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Cầnvề phủ, để Oản Oản thay t.h.u.ố.c cho huynh ngay đây. Chúng ta đi gặp mẫu thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trước, sau đó để muội ấy thay cho huynh.”

Bùi Oản không phản đối, Tiêu Thịch cũng không từ chối. Ba người cùng đến chính sảnh gặp Nguyên thị. Nghe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói mấy ngày nay hắn không chăm sóc vết thương, Nguyên thị lập tức sai hắn theo Bùi Oản đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thay t.h.u.ố.c.

Ngày thường, ngay cả thân thích cũng khó được bước chân vào viện Lan Trạch, nhưng lúc này Nguyên thị© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Bùi Diễm đã xem Tiêu Thịch như người trong nhà, nên cũng không còn kiêng dè. Bùi Oản cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghĩ nhiều, trực tiếp mời hắn vào noãn các. Tuyết Trà cùng mấy nha hoàn vội vàng theo hầu, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dám chậm trễ chút nào.

Bùi Oản lấy t.h.u.ố.c mỡ ra, nhẹ giọng bảo Tiêu Thịch cởi áo. Đến lúc này, Tuyết Tràmấy nha © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hoàn đứng bên mới chợt nhận ra điều không ổn.

Hai ngày chưa thay t.h.u.ố.c, vết thương quả nhiên có dấu hiệu nứt ra, may chưa hóa mủ. Bùi Oản vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bôi t.h.u.ố.c vừa nói: “Tam thúc bận đến mức này sao? Không Thanh hay Trình đại nhân giúp người thay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 t.h.u.ố.c, lẽ nào không có thời gian?”

Tiêu Thịch ôn hòa đáp: “Cũng không hẳn, chỉ là những năm qua quen rồi, chịu đựng một chút là qua.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Bùi Oản nhớ lại vẻ đau đớn của hắn trong mộng, trong lòng chợt muốn hỏi hắn từng trải qua những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gì, nhưng lại sợ đường đột, cuối cùng chỉ nói: “Trước kia thế nào ta không biết, nhưng bây giờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã khác. nam t.ử cũng phải biết quý trọng tính mạng. Hiện giờ Tam thúc còn trẻ, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về sau thì sao? Những bệnh tích tụ lúc này, sau này tất sẽ khiến người chịu khổ.”

Nàng đã sống hai đời, hiểu cái giá của bệnh tật, nên lời nói không khỏi mang theo vài phần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nặng nề.

Nghe xong, Tiêu Thịch lại không đáp. Nàng phía sau không thấy được sắc mặt hắn, liền chút bất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 an: “Tam thúc... người chê ta nhiều lời sao?”

Tiêu Thịch khẽ cười, giọng trầm thấp mang theo chút chua xót: “Mười tám năm qua, chưa từng có ai nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với ta những lời này.”

Lòng Bùi Oản khẽ thắt lại, giọng nói cũng bất giác dịu xuống: “Dưỡng phụ dưỡng mẫu của Tam thúc… cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không chứ?”

Tiêu Thịch mắt, giọng điệu bình thản lạnh nhạt: “Ta chỉ nghĩa t.ử. Gia đạo họ sa sút, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dạy ta liều mạng thì có, còn cách giữ mạng… chưa từng người dạy.”

Bùi Oản bỗng hiểu ra, trong lòng dâng lên nỗi xót xa, động tác càng thêm nhẹ nhàng. Nàng không dám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hỏi sâu, chỉ nói: “Nếu trước kia không ai nói, vậy hôm nay ta nói với Tam thúc. Người sống © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trên đời,tranh công danh hay nổi bật hơn người, nhưng nếu không biết quý trọng tính mạng, cuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cùng cũng chỉ không. Tam thúc còn trẻ đã địa vị cao, tương lai nhất định sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hiển đạt, còn phải làm rạng danh gia môn, nắm quyền để mang lại thái bình cho bách tính, thậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chí lưu danh sử sách. Nếu không giữ gìn thân thể, làm sao thực hiện được hoài bão?”

Tiêu Thịch khẽ cười: “Trong lòng tiểu chất nữ, tangười thể lưu danh sử sách sao?”

Bùi Oản dừng tay, rồi đáp: “Năm nay Tam thúc mới mười tám tuổi, với gan dạ chí hướng của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngài, việc không thể?”

Tiêu Thịch trầm mặc một lát rồi nói: “Điều ta cầu không phảilưu danh sử sách.”

Bùi Oản buộc xong băng, lùi lại: “Vậy Tam thúc cầu điều gì?”

Tiêu Thịch nhìn nàng một cái, vừa mặc áo vừa nói: “Sau này tiểu chất nữ sẽ biết.”

Bùi Oản không hiểu, bảo Tuyết Trà thu dọn rồi rót trà cho hắn: “Bất kể Tam thúc cầu gì, ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đều tin ngài sẽ đạt được.”

Tiêu Thịch nhận chén trà, nhấp một ngụm, khẽ nói: “Chỉ mong ngày đó sớm đến.”

Bùi Oản chuyển sang chuyện khác: “Hai ngày nay Tam thúc vẫn đang điều tra vụ đạo tặc bị g.i.ế.c sao?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tiêu Thịch gật đầu: “Đám đạo tặc này từ Thanh Châu đến, sau đó bị người mua chuộc mới ra tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với các người. Hai ngày nay ta đang tra ai g.i.ế.c chúng, ai đứng sau mua chuộc.”

Bùi Oản nhíu mày: “Hai kẻ đó không phải cùng một phe sao?”

“Không phải.”

Tiêu Thịch liếc mắt, Bùi Oản hiểu ý liền cho người ra canh cửa. Hắn mới nói tiếp: “Người tiểu chất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nữ nghi ngờ, ta đã tra qua, quả thực liên quan. Chỉ là ba tên đạo tặc đã c.h.ế.t, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chứng cứ khó tìm.”

Bùi Oản hỏi: “Tam thúc đã tra được gì?”

Giọng Tiêu Thịch lạnh lẽo: “Nhị công t.ử Tống gia dạo gần đây qua lại thân thiết với cữu phụ của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn. Vị cữu cữu ấy bề ngoài thương nhân, nhưng thực chất buôn muối lậu, lại giao du rộng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rãi với giới giang hồ. Chuyện lần này chính ông ta đứng ra dàn xếp. Giữa ông ta đám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phỉ còn kẻ làm trung gian, ta đang lần theo manh mối để truy tìm.”

Bùi Oản nín thở, quả nhiên đúng như vậy.

Nàng hỏi tiếp: “Tam thúc dùng người của Kim Ngô Vệ tra sao?”

Tiêu Thịch lắc đầu: “Không, ta tự tra. Chuyện này nếu công khai, e rằng không phải điều tiểu chất nữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mong muốn.”

Bùi Oản khẽ thở phào: “Tam thúc hiểu ta, đa tạ.”

Nàng ngập ngừng một lát, rồi hỏi: “Tam thúc… người thấy ta nghi ngờ Tống nhị công t.ử kỳ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quái không?”

Tiêu Thịch khẽ cười: “Tiểu chất nữ tin vào lời xung khắc cũng không lạ. Chỉ là, ngay từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lần đầu gặp mặt, tiểu chất nữ đã không mấy ưa hắn.”

Bùi Oản khẽ run, cố giữ vẻ bình tĩnh: “Từ lần rơi xuống hồ, ta nghe được vài lời đồn…” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tiêu Thịch nhìn ra nàngphần căng thẳng, liền hỏi: “Tiểu chất nữ sợ hắn sao?”

“Không sợ, chỉ chút đề phòng.”

Tiêu Thịch khẽ gật đầu: “Không cần quá đề phòng, sớm muộn gì hắn cũng không thể làm nên chuyện.”

Bùi Oản còn muốn hỏi thêm thì Bùi Diễm bước vào. Hắn vừa thay y phục xong, thấy sắc mặt hai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người có phần nghiêm túc, liền hỏi: “Hai người đang nói chuyện vậy?”

Bùi Oản đáp: “Đang hỏi về chuyện đám cướp đó.”

Bùi Diễm thở dài: “Chuyện này ta cũng đang định nói với muội. Sự việc phức tạp hơn ta tưởng, nhóm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người này liên quan đến vụ án phản dân Thanh Châu. Ba người đó đều không đơn giản, vậy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại bị diệt khẩu một cách cực kỳ gọn gàng, mọi manh mối đều bị cắt đứt, rất khó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tra ra ràng.”

Tiêu Thịch Bùi Diễm không nói quá tường tận, nhưng Bùi Oản vẫn lờ mờ nhận ra vụ án này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 liên quan đến những tranh đấu quyền lực nơi triều đình. So với đó, chút tâm bẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của Tống Gia Ngạn lại trở nên nông cạn nực cười. Nàng không khỏi lo lắng: “Nếu bọn họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể bị diệt khẩu như vậy, ca ca Tam thúc khi điều tra vụ này nhất định phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hết sức cẩn thận mới được.”

Bùi Diễm cười: “Muội cứ yên tâm, trong tình huống bình thường, chưa ai dám động đến Kim Ngô Vệ.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Bùi Oản không hỏi thêm nữa. Một lát sau, người hầu đến mời, nói yến tiệc đã chuẩn bị xong, mời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 họ đến hoa sảnh. Ba người rời khỏi viện Lan Trạch, Bùi Oản đi trước một bước để giúp Nguyên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thị, Bùi Diễm Tiêu Thịch thong thả đi phía sau.

Tiêu Thịch nhìn theo bóng lưng Bùi Oản, thong thả nói: “Tiểu chất nữ kiên cường gan dạ hơn ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tưởng nhiều. Bất kể lần trước gặp phải cướp, hay lúc này nghe chúng ta nói về án mạng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 c.h.ế.t người, nàng cũng không hề sợ hãi.”

Bùi Diễm tiếp lời: “Chẳng phải sao, một năm nay ta không về nhiều, lần này trở về mới thấy muội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 muội tính tình trầm ổn hơn hẳn. Chỉ là sau trận ốm đó, sự thay đổi cũng quá lớn. Nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như vậy cũngchuyện tốt, dù sao con người cũng phải trưởng thành. Đợi đến sang năm, e rằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã người đến cầu thân rồi, thật nhanh...”

Bùi Diễm nói không khỏi bùi ngùi, rất ra dáng một người huynh trưởng. Tiêu Thịch thấy vậy, trong mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thoáng lộ vẻ suy tư.

Khi đến hoa sảnh ngồi vào chỗ, Nguyên thị Bùi Oản cũng từ phía nhà bếp đi tới. Nguyên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thị đích thân chúc mừng Tiêu Thịch thăng quan, trong lúc trò chuyện lại không ngớt lời khen ngợi. Nếu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người khác, Bùi Diễm hẳn sẽ cảm thấy ghen tị không phục, nhưng hiện giờ hắn rất kính phục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tiêu Thịch, nên không cần đem lòng hiếu thắng đặt lên người hắn.

Dùng xong bữa tối, màn đêm đã buông xuống. Thấy trời đã muộn, Tiêu Thịch bèn cáo từ rời đi. Ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khỏi Hầu phủ, hắn thúc ngựa thong thả đi về phía phủ Trung Quốc Công. Nếu đi nhanh, chỉ cần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một nén hương tới, nhưng hắn lại mất đến hai nén hương. Đến trước cổng phủ Trung Quốc Công, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn thấy Tiêu Xương Hưng đã đứng đợi sẵn, vừa thấy hắn trở về liền lập tức tiến lên đón. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

“Tam công t.ử, chúc mừng Tam công t.ử. Tiểu nhân đã đợi ở đây rất lâu rồi. Quốc công gia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phu nhân đã bày tiệc chúc mừng Tam công t.ử, mọi người đều đang đợi ngài, Tam công t.ử mau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào thôi!”

Tiêu Thịch quăng roi ngựa cho người gác cổng, sải bước đi về phía chính sảnh.

Vừa đến ngoài chính sảnh, hắn đã thấy Tiêu Quân đứng ở cửa ngóng trông. Vừa nhìn thấy hắn, Tiêu Quân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lườm hắn một cái đầy khó chịu, rồi quay người vào trong bẩm báo: “Về rồi.”

Trong sảnh đặt một chiếc bàn tròn, Tiêu Thuần Hồ thị ngồi ở ghế chủ vị, bên tráiThế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 t.ử phủ Quốc Công Tiêu Thịnh Nhị công t.ử Tiêu Lâm, bên phải Tiêu Quân, vị trí bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cạnh Tiêu Quân còn trống, hiển nhiên dành cho hắn.

Vừa bước vào cửa, Tiêu Thuần đã nói: “Sao giờ này mới về? Chỉ dụ trong cung vừa ban ra, mẫu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thân con đã chuẩn bị tiệc tối cho con.”

Hồ thị sắc mặt lạnh nhạt, không tiếp lời. Tiêu Thịch đi tới ngồi xuống, nói: “Con sang phủ Trường Lạc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Hầu, đã dùng bữa tối bên đó.”

Lời này vừa dứt, không khí trên bàn tiệc lập tức thay đổi. Tiêu Thịnh đã đợi hồi lâu, sớm mất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kiên nhẫn, thấy vậy liền đặt mạnh đôi đũa bạc xuống: “Hóa ra ngươi chạy sang bên phủ đó? Rốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cuộc ngươi họ Tiêu hay họ Bùi? Biếttrong nhà sẽ chuẩn bị còn để mọi người phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đợi, lại còn chạy đến trước mặt người khác để nịnh nọt!”

Tiêu Thịnh tuy Thế t.ử phủ Quốc Công, nhưng tiền đồ không bằng Bùi Diễm, trong giới thế gia t.ử © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đệ cũng không được coi trọng bằng hắn. từ nhỏ đã cùng nhau lớn lên, nhưng càng trưởng thành, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lòng đố kỵ của hắn đối với Bùi Diễm càng thêm sâu nặng. Ngày thường còn biết che giấu, đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lúc này lời nói liền trở nên chua ngoa, khắc nghiệt.

Tiêu Thịch liếc nhìn Tiêu Thịnh, ánh mắt sắc lạnh như d.a.o khiến hắn giật mình. Cậy có cha mẹ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đây, Tiêu Thịnh hất cằm nói: “Sao, ta nói sai? Ngươi dứt khoát đổi sang họ Bùi cho xong!”

Tiêu Lâm là con thứ, tuy không nói gì nhưng ánh mắt nhìn Tiêu Thịch cũng lộ ra vài phần bất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mãn. Hắn vốn luôn kẻ theo sau Tiêu Thịnh, Tiêu Thịnh nóicũng phụ họa theo.

Tiêu Thịch lạnh lùng liếc hai người họ một cái, hoàn toàn không để vào mắt, chỉ nhìn Tiêu Thuần nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Phụ thân, con chuyện muốn nói với người.”

Tiêu Thịnh trợn mắt, lửa giận bốc lên ngùn ngụt, vậyTiêu Thịch vẫn chẳng buồn để ý, còn dùng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giọng điệu ấy nói chuyện với Tiêu Thuần, dường như những người khác đều không tồn tại. Hắn nhìn Tiêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thuần, chỉ mong ông sẽ ra tay dạy dỗ Tiêu Thịch một bài học nhớ đời!

Thế nhưng Tiêu Thuần lại nói: “Đến thư phòng nói đi.”

Dứt lời, hắn đứng dậy rời khỏi bàn tiệc.

Tiêu Thịnh tức đến trợn mắt, nhưng Tiêu Thịch chẳng thèm nhìn ai, cứ thế theo Tiêu Thuần rời đi.

Hai người vừa đi, Hồ thị liền nghiến răng, Tiêu Thịnh càng không nhịn được nói: “Mẫu thân! Người xem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi... phụ thân người...”

Hồ thị lạnh lùng liếc hắn một cái: “Nếu con tiền đồ như nó, phụ thân con cũng sẽ đối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xử với con như vậy!”

Nói xong,đứng bật dậy, phất tay áo, dẫn theo đám gia nhân rời đi.

Tiêu Quân nhìn bàn thức ăn đã nguội lạnh, lắc đầu, rồi cũng đứng dậy trở về viện của mình. Đôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mắt Tiêu Thịnh như muốn phun lửa, vốn định lật tung cả bàn, nhưng nghĩ đến việc vừa bị Tiêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thuần phạt cấm túc, rốt cuộc không dám làm càn, trong lòng càng thêm ghen ghét căm hận Tiêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thịch.

Đến thư phòng, Tiêu Thuần ngồi xuống sau bàn viết, ánh mắt nhìn Tiêu Thịch không mấy ấm áp: “Chuyện gì?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tiêu Thịch đứng trước bàn, giọng điệu vẫn giữ vẻ cung kính: “Nhạc Chỉ huy sứ đã trở về, không biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phụ thân đã gặp qua chưa?”

Tiêu Thuần Trung Quốc Công, được Kiến An Đế tin tưởng, hiện đang giữ chức bộ Hộ. Tuy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tước vị nhưng thực quyền trong triều không nhiều. ÔngKim Ngô Vệ Chỉ huy sứ Nhạc Lập Sơn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 năm xưa từng cùng theo học tại thư viện Hành Sơn, tình đồng môn.

Tiêu Thuần cười như không cười: “Vụ án phản dân Thanh Châu hiện đangnỗi lo của Bệ hạ. Phủ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Quốc Công người làm việc trong Kim Ngô Vệ, ta saothể lén gặp riêng Nhạc Lập Sơn?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tiêu Thịch không phủ nhận, tiếp tục nói: “Năm ngoái Thanh Châu gặp hạn hán, triều đình cấp mười vạn thạch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lương thực trong kho để cứu tế, nhưng trong đó một nửa bị quan viên địa phương biển thủ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Dân tị nạn không được an ổn nên mới sinh lòng phản nghịch, lại có kẻ đứng sau xúi giục, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208thế mới dẫn đến đại loạn. Lần này đi Thanh Châu, bề ngoài tra xét phản dân, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thực chất điều tra th*m nh*ng, tiện thể dẹp luôn trại phỉ.”

Mày Tiêu Thuần khẽ nhíu lại, ánh mắt trầm xuống vài phần. Tiêu Thịch nói tiếp: “Nhạc Chỉ huy sứ mang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về một bản danh sách, trong đó đều là những cái tên th*m nh*ng tra hỏi được từ chỗ Tri © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phủ Thanh Châu. Con không phụ thân có liên quan hay không, nhưng sắp tới hẳn Bệ hạ sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hành động, phụ thân nên sớm chuẩn bị thì hơn.”

“Điều con muốn nói chỉchuyện này?”

Thần sắc Tiêu Thuần trở nên khó dò. Tiêu Thịch gật đầu: “Con không phụ thân giao du với những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ai, nên mới đến nhắc nhở.”

Tiêu Thuần bỗng cười: “Con nhắc nhở rất tốt. Tuy nhiên… những năm gần đây Bệ hạ tuổi đã cao, lòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghi kỵ ngày một nặng, thực quyền trong tay ta cũng dần ít đi. Tuy đang ở Hộ bộ, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta cũng không phải người chủ sự, việc cấp phát lương tiền qua tay ta xong thì không còn liên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quan nữa. Lần này tra thế nào cũng không tra đến phủ chúng ta, con cứ yên tâm.”

Ngừng một lát, ông lại nói: “Chức Kim Ngô Vệ Đô úy không hề thấp, tuổi này của con © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngồi vào vị trí ấy đã đủ gây chú ý. Trong khoảng một năm rưỡi tới, tốt nhất nên chậm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại một chút thì hơn.”

Tiêu Thịch mắt, tỏ vẻ tiếp thu: “Phụ thân dạy bảo rất phải.”

Ngoài mặt vậy, nhưng trong lòng Tiêu Thịch lại cười lạnh. Giữa các thế gia huân quý vốn ràng buộc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chằng chịt, phủ Quốc Công vinh hoa phú quý bao năm, bên dưới không biết đã dính líu đến bao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhiêu mạch ngầm. Hắn đã nói đến mức này Tiêu Thuần vẫn không để lộ nửa phần hở, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ràng không hề tin hắn. Còn cái gọi “nhắc nhở” kia, cũng chỉ là chuồn chuồn đạp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nước, làm ra vẻ thôi.

Dẫu huyết mạch thân sinh, nhưng bao năm qua chưa từng tình phụ t.ử, lại thêm chuyện năm xưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẫn còn phủ trong sương mù. Đối với một con cáo già lăn lộn chốn quan trường nhiều năm như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tiêu Thuần, thứ t.ử này e rằng chỉ một mối phiền phức khó kiểm soát.

Tiêu Thuần nhìn Tiêu Thịch, đáy mắt thoáng lộ vẻ tiếc nuối xen lẫn dò xét, một lúc sau mới nói: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Trước kia con lưu lạc bên ngoài, ta không biết đến sự tồn tại của con. Nay con đã trở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về, hãy coi phủ Quốc Công như nhà mình. Sau này chuyện triều chính vướng mắc, cứ đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói với ta. Chốn triều đường đao kiếm vô hình, con còn trẻ, chớ nên quá lộ tài, cứng quá © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thì dễ gãy. Phủ chúng ta vinh hoa trăm năm, càng phải cẩn trọng dặt. Đại ca con tính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tình nóng nảy, sau này còn phải nhờ con phò chống đỡ Tiêu gia.”

Lời này ý tứ đã rất rõ: hắn năng lực, trong thời gian ngắn leo lên chức Kim Ngô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Vệ Đô úy, cuối cùng cũng chỉngười phò cho Tiêu Thịnh. Tiêu Thuần đang ngầm cảnh cáo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn.

Tiêu Thịch ôm quyền: “Vâng, hài nhi nhất định không phụ kỳ vọng của phụ thân.”

Tiêu Thuần nhìn hắn thêm một lúc, giọng điệu lúc này mới dịu lại. Ông ta mở ngăn kéo trước mặt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lấy ra một khối nghiên mực Đoan Khê: “Đây quà mừng cho con, đại ca con cũng một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khối giống hệt.”

Tiêu Thịch tiến lên nhận lấy, tạ ơn, rồi cầm nghiên mực cáo từ lui ra.

Vừa ra khỏi cửa, ánh mắt Tiêu Thịch từ bình thản chuyển sang mỉa mai. Khối nghiên mực trong tay quả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208thượng phẩm, nhưng hai chữ “phò tá” kia lại ch.ói tai vô cùng. Muốn hắn đi phò tá thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phế vật đó sao?

Nằm mơ.

------------

Lời tác giả: Chương sau bắt đầu gây chuyện đây~

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Gian Thần Sủng Lên Tận Trời full, Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Gian Thần Sủng Lên Tận Trời online, read Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Gian Thần Sủng Lên Tận Trời, Đang cập nhật Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Gian Thần Sủng Lên Tận Trời

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 30 — Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Gian Thần Sủng Lên Tận Trời

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc