GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 25: Trọng thương

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Biết người đến là Tiêu Thịch, sức lực toàn thân Bùi Oản như chợt tan biến, cả người mềm nhũn. Nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 c.ắ.n c.h.ặ.t môi, nhưng nước mắt vẫn không kìm được trào ra.

Tiêu Thịch đã trở về, thật sự đã trở về rồi!

Bùi Oản không kịp nghĩ sao hắn lại xuất hiện giữa chốn rừng sâu này. Được hắn nửa ôm vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lòng, trái tim đang hoảng loạn sợ hãi của nàng lập tức tìm được chỗ nương tựa. chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một mình hắn, nàng vẫn cảm thấy như một bức tường vững chắc che chắn trước mọi phong ba. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Người vốn thể bình tĩnh trước mặt mẫu thân như nàng, lúc này lại chỉ muốn dựa vào hắn, đem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hết mọi ấm ức cùng kinh hoảng trong ngày dồn thành nước mắt khóc cho thỏa.

Tiêu Thịch thân pháp như gió, xuất hiện cùng đột ngột. Đám phỉ khấu vốn đang dồn toàn bộ sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chú ý vào Bùi Oản, nhất thời chưa kịp phản ứng. Đến khi hắn ôm lấy nàng, giúp nàng ổn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 định lại tâm thần, bọn chúng mới lần lượt hoàn hồn.

cao gầy nhướng mày, trong lòng bực tức. Hôm nay rốt cuộc ngày gì, hết kẻ này đến kẻ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khác đều không coi bọn chúng ra gì!

Mũi đao chỉ thẳng về phía trước,quát lớn: “Ngươi ai?”

Đao kiếm của đám lâu la cũng đồng loạt chĩa về phía Tiêu Thịch. Hắn buông tay, để Bùi Oản đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phía sau lưng mình, che chở kín kẽ, rồi thản nhiên nhìn cao gầy, giọng nói hờ hững mà © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ung dung: “Ta Tam thúc của tiểu nha đầu này.”

Toàn thân Bùi Oản lạnh đến run rẩy. Thân hình nàng nhỏ nhắn, vừa bị hắn che chắn liền không còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấy phía trước. Nàng khẽ ngẩng đầu, xuyên qua màn mưa mịt mờ chỉ nhìn thấy bóng lưng Tiêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thịch cao lớn như núi chắn trước mặt.

Con d.a.o găm trong tay nàng dần dần buông lỏng, tay còn lại theo bản năng nắm c.h.ặ.t lấy vạt áo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn. Tiêu Thịch cảm nhận được, liền siết nhẹ tay nàng như một lời trấn an.

Bùi Oản dần bình tĩnh lại, đưa tay lau đi khóe mắt. Nước mắt hòa vào nước mưa, không còn phân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biệt nổi đâuđâu. Lúc này nàng mới bắt đầu lo lắng, Tiêu Thịch chỉ một mình, còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đối phương lại hơn hai mươi người.

cao gầy khinh miệt nhổ một bãi nước bọt: “Ta mặc kệ ngươi Tam thúc hay Ngũ thúc, đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rơi vào tay bọn ta thì coi như số ngươi tận rồi!”

Nói xong, hắn vung đao, gằn giọng hạ lệnh: “G.i.ế.c hắn!”

Tiêu Thịch tay không tấc sắt, lại trông trẻ tuổi, nên đám phỉ khấu hoàn toàn không coi hắn ra gì. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Những tên đi đầu vung đao kiếm đồng loạt xông lên.

Tiêu Thịch khẽ liếc ra sau: “Lùi lại.”

Bùi Oản tuy lo lắng nhưng biết mình không giúp được gì, đành ngoan ngoãn lui vài bước.

Khoảnh khắc tiếp theo, ánh đao đã áp sát. Thân hình Tiêu Thịchtránh nhanh như ảo ảnh, cổ tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 linh hoạt tựa linh xà, từ một góc độ hiểm hóc chế trụ cổ tay tên gần nhất.

Chỉ nghe “răng rắc” một tiếng, xương cổ tay gãy nát, tên kia gào lên t.h.ả.m thiết, thanh đao trong tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lập tức bị hất lệch, tình chắn đỡ thế công của kẻ thứ hai.

Tên kia còn chưa kịp phản ứng đã bị kéo chúi về phía trước, ngay sau đó ăn trọn một quyền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nặng nề vào n.g.ự.c. Một tiếng “ầm” trầm đục vang lên, hắn lùi liền mấy bước rồi ngã gục, binh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khí trong tay cũng rơi vào tay Tiêu Thịch.

đao trong tay, khí thế của hắn càng như gặp nước.

Kẻ thứ hai vung kiếm lao tới, Tiêu Thịch không lùi đón thẳng. Chỉ một lần va chạm, trường kiếm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã bị chấn gãy đôi. Mũi đao của hắn lướt thẳng tới trước n.g.ự.c đối phương, nhưng ngay khoảnh khắc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sắp đ.â.m xuyên, hắn lại khẽ nghiêng tay, dùng sống đao đ.á.n.h mạnh vào vai.

“Rắc” một tiếng, xương vai vỡ nát, kẻ đó quỵ xuống tại chỗ. Ánh mắt hắn tràn đầy kinh hãi, bởi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tiêu Thịch vốn thể lấy mạng hắn, nhưng lại cố ý nương tay.

Ngay sau đó, sống đao lại quét ngang, lực đạo như thác đổ, đ.á.n.h văng hắn ra xa. Chỉ trong chớp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mắt hạ liền hai người mà không thấy m.á.u, ai nấy đều nhận ra hắn căn bản không ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sát sinh.

cao gầy vừa kinh vừa sợ, lúc này mới biết mình đã đụng phải một đối thủ cực kỳ đáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gờm.

Những kẻ còn lại càng ra tay hung ác, nhưng Tiêu Thịch vẫn ung dung, mượn lực phá chiêu, lại hạ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thêm ba người không g.i.ế.c. Không chỉ cao gầy, ngay cả Bùi Oản cũng kinh ngạc. Nàng từng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấy hắn g.i.ế.c người, vốn tưởng nơi này sẽ nhuốm m.á.u, không ngờ hắn lại không muốn sát sinh.

Hình ảnh “Diêm Vương sống” trong ký ức kiếp trước dần tan biến. Người trước mắt nàng lúc này điềm tĩnh, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không tùy tiện đoạt mạng kẻ khác.

Trời dần tối, thấy khí thế của Tiêu Thịch, đám phỉ khấu không dám tiến lên. cao gầy nheo mắt, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong lòng vừa sợ vừa hận.

Ánh mắt hắn chợt chuyển sang Bùi Oản.

Vốn tưởng vụ làm ăn dễ dàng, không ngờ gặp phải hai kẻ khó đối phó. Nghĩ đến lời Bùi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Oản nói sẽ có người đến cứu, hắn không chỉ muốn g.i.ế.c Tiêu Thịch còn muốn diệt cả nàng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nếu để nàng sống sót trở về, mọi chuyện tất sẽ bại lộ.

Sát ý trong lòng hắn bùng lên!

Hắn giật lấy cung tên, kéo căng dây, ban đầu nhắm thẳng vào Tiêu Thịch, nhưng mũi tên lại bất ngờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chuyển hướng, lao về phía Bùi Oản.

Sắc mặt Tiêu Thịch lập tức biến đổi. Trong chớp mắt, hắn lao tới như báo săn, ôm c.h.ặ.t nàng vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lòng. Một mũi tên gió sượt qua vai hắn, m.á.u tươi lập tức thấm ra.

Bùi Oản kinh hãi kêu lên: “Tam thúc!”

“Không sao.” Tiêu Thịch đáp nhanh, không hề dừng bước.

Đám phỉ khấu như đã phát cuồng, đồng loạt buông tên b.ắ.n loạn. Không còn chỗ che chắn, họ chẳng khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nào bia sống. Tiêu Thịch bế bổng nàng lên, lập tức lao thẳng vào rừng sâu.

Tên bay v.út sát bên người, hắn đều hiểm hiểm tránh được. Nhưng đám phỉ khấu vẫn không chịu buông tha, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 truy đuổi gắt gao phía sau.

Chẳng bao lâu sau, hai người đã bị dồn vào thế bị bao vây.

Đến lúc này, Bùi Oản mới thật sự nhận ra, bọn chúng đã hoàn toàn không còn ý định nương tay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 với nàng nữa.

Tiêu Thịch ghé sát tai nàng: “Nhắm mắt lại.”

Nàng không hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.

Trong nháy mắt, hắn đã ra tay. Tốc độ nhanh đến mức nàng chỉ kịp siết c.h.ặ.t vạt áo hắn. Bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tai chỉ còn tiếng binh khí va chạm ch.ói tai không dứt.

Rất nhanh sau đó, mùi m.á.u tanh nồng nặc lan ra trong không khí. thứ nóng hổi b.ắ.n lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 má nàng, rồi lập tức bị mưa xối trôi đi mất.

Bùi Oản hiểu, hắn đã bắt đầu g.i.ế.c người.

Nàng có thể mở mắt, thể nói mình không sợ, nhưng nàng không muốn phụ sự dịu dàng của hắn. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tiêu Thịch không muốn nàng thấy cảnh m.á.u tanh.

Nhưng khi tính mạng bị đe dọa, hắn buộc phải ra tay.

Khi lưỡi đao xuyên qua n.g.ự.c kẻ đầu tiên, tất cả đều sững sờ. Người tưởng như không sát sinh ấy, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giờ lại hóa thành ác thần.

Một tay bế nàng, một tay múa đao, sát ý cuồn cuộn. Đám phỉ khấu hoảng loạn, tên cầm đầu cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bắt đầu lùi bước.

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên, rồi dần dần thưa thớt.

Không biết qua bao lâu, tất cả mới chìm vào tĩnh lặng.

Tiêu Thịch thở dồn dập, đặt nàng xuống đất.

Bùi Oản vừa mở mắt đã định quay đầu, nhưng hắn đưa tay che lại: “Đừng nhìn.”

Giọng hắn trầm khàn, mang theo hơi thở chưa kịp bình ổn.

“Đều... đều c.h.ế.t hết rồi sao?”

“Chạy mất ba tên.”

Bùi Oản kinh ngạc, không ngờ một mình hắn lại thắng được nhiều phỉ khấu đến vậy.

Nàng vội quay sang: “Tam thúc bị thương rồi!”

Tiêu Thịch hạ tay xuống, khẽ cười: “Không sao.”

Nàng không tin, cố nhìn kỹ nhưng trời đã tối, chẳng thể thấy rõ. Hắc bào trên người hắn ướt sũng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lẫn lộn vết m.á.u không phân biệt được của ai.

Nghĩ đến vết thươngvai hắn, nàng khẽ kiễng chân, định xem cho rõ. Tiêu Thịch bật cười, nắm lấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tay nàng: “Chút thương tích này không đáng kể.”

Ánh mắt hắn rơi xuống tay nàng: “Còn cầm thứ này làm gì?”

Bùi Oản cúi đầu, lúc này mới phát hiện mình vẫn đang siết c.h.ặ.t con d.a.o găm.

“Ta quên mất…”

Tiêu Thịch lại hỏi tiếp: “Lúc ta tới, tiểu chất nữ định dùng tự làm mình bị thương, vì sao?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tim nàng khẽ run lên, vừa định mở miệng đáp thì bên ngoài đã vang lên tiếng người vọng tới.

...

Thạch Trúc đ.á.n.h xe chạy như điên. Đi được vài dặm, Nguyên thị vén rèm, nước mắt chưa khô: “Dừng xe!” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Xe dừng lại, vội nói: “Thạch Trúc, mau nghĩ cách cứu Oản Oản!”

Việc để nàng ở lại chỉ kế tạm thời, sao thể bỏ mặc nữ nhi. Nhưng đối diện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đám giặc cướp, hoàn toàn bất lực.

Thạch Trúc xuống xe: “Phu nhân, lúc nãy sao...”

Nguyên thị nghẹn ngào: “Oản Oản dặn đi dặn lại, nói thể trì hoãn, nói bọn chúng sẽ không g.i.ế.c © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nó. Nếu chúng ta không đi, e rằng tất cả đều c.h.ế.t. Nếu đi trước tìm cứu binh, may ra © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn hy vọng.”

nắm c.h.ặ.t t.a.y áo: “Nếu các ngươi quay lại, thể cứu Oản Oản không?”

Thạch Trúc kiên định: “Dù liều c.h.ế.t cũng cứu tiểu thư về.”

Nguyên thị biết bọn họ khó thể thắng, nhưng đã không còn lựa chọn nào khác. Đang định gật đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đồng ý thì phía trước chợt vang lên tiếngngựa dồn dập.

Vài kỵ sĩ áo đen xuất hiện trong màn đêm.

Người dẫn đầu lạnh giọng hỏi: “Các ngươi ai?”

Thạch Trúc đáp: “Chúng ta khách hành hương từ chùa Bảo Tướng xuống núi, không biết các vị ai?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Người kia trầm giọng: “Thân phận không cần hỏi nhiều, trời đã tối, mau rời khỏi nơi này, chỗ này nguy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hiểm.”

“Nguy hiểm thế nào?”

“Gần đâysơn phỉ lẩn trốn, chớ đi đường vắng.”

Nghe vậy, Thạch Trúc lập tức hiểu ra, liền nói: “Chúng ta gia quyến phủ Trường Lạc Hầu, xin hỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 các vị đại nhân ai?”

Hắn đưa tay chỉ về phía xe ngựa: “Đây phu nhân của chúng ta.”

Nguyên thị đưa tay lau vội nước mắt.

Người kia kinh ngạc: “Trường Lạc Hầu phu nhân?”

Nguyên thị gật đầu: “Xin hỏi các vị người của nha ty nào?”

Người nọ vội hành lễ: “Tại hạ Trình Qua, thuộc hạ của Tiêu đại nhân, Trung lang tướng Kim Ngô Vệ. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Chúng ta theo đại nhân đến Thanh Châu tra án, truy đến đây.”

“Tiêu đại nhân?” Nguyên thị mừng rỡ, “Có phải Tam công t.ử phủ Trung Quốc Công?”

“Đúng vậy.”

Nguyên thị xúc động: “Trình đại nhân, nữ nhi ta vừa bị bọn phỉ khấu bắt đi, xin ngài cứu nó!” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Trình Qua biến sắc: “Đại tiểu thư bị bắt?”

Nguyên thị nhanh ch.óng kể lại.

Trình Qua lập tức nói: “Tiêu đại nhân đã đi thăm phía sau núi. Xin phu nhân dẫn đường, chúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta lập tức đi cứu người.”

Thạch Trúc vội nói: “Chi bằng để phu nhân lại, chúng ta đi cùng đại nhân.”

Trình Qua gật đầu: “Đúng, ngươi dẫn đường được.”

Nguyên thị Tuyết Trà đều nữ quyến, Thạch Trúc không yên tâm, cuối cùng vẫn để lại một hộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vệ của Hầu phủ lại bảo vệ, còn những người khác thì theo Trình Qua quay về. Bọn họ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không có ngựa, đám Trình Qua mỗi người chở một người, cứ thế men theo đường núi trở lại, tốc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 độ khá nhanh. Chỉ khoảng hai tuần trà, họ đã quay về nơi trước đó bị chặn đường.

Thời gian rời đi không ngắn, nhìn con đường núi trống không, Thạch Trúc lập tức cuống cuồng đến đỏ mắt. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Hắn nhảy xuống ngựa, lo lắng nói: “Vừa rồi chínhbị chặn đây, bọn chúng nhất định đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mang đại tiểu thư đi rồi!”

Thạch Trúc đảo mắt nhìn quanh, định xông vào rừng hai bên, Trình Qua cùng những người khác cũng xuống ngựa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tìm kiếm. Rất nhanh, Trình Qua gọi lớn: “Ở đây! Bên này mùi m.á.u!”

Thạch Trúc kinh hãi, những người khác cũng lập tức chạy về phía Trình Qua.

...

Động tĩnh bất ngờ vang lên khiến Bùi Oản Tiêu Thịch trong rừng giật mình. Tiêu Thịch khẽ nhíu mày, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kéo Bùi Oản lại gần bên mình, gần như theo bản năng che chở cho nàng. Bùi Oản nghiêng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu nhìn gương mặt hắn, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp.

Tiêu Thịch lắng tai nghe một lát, hơi thở dần dịu lại: “Là người của chúng ta.”

Bùi Oản ngẩn ra: “Người của chúng ta?”

Nàng vừa dứt lời, một giọng nói quen thuộc đã truyền đến. Bùi Oản vui mừng: “Thạch Trúc?”

Đám người Thạch Trúc lần theo mùi m.á.u mà đến, trong lòng chỉ sợ Bùi Oản đã gặp chuyện chẳng lành. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Đột nhiên nghe thấy giọng nàng, suýt nữa thì mừng đến bật khóc. Hắn bất chấp địa thế, lập tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lao về phía trước. Chạy đến gần mới hồ nhìn thấy bên cạnh Bùi Oản còn một người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đứng đó, đang định đề phòng thì nhìn kỹ lại, hóa ra Tiêu Thịch!

Thạch Trúc kinh ngạc cùng: “Tam… Tam gia?!”

Tiêu Thịch gật đầu, phía sau Trình Qua những người khác cũng đã đuổi tới.

Trình Qua cũng cùng kinh ngạc, thốt lên: “Đại nhân! Sao ngài lạiđây?”

Đám Kim Ngô Vệ phía sau đồng loạt hành lễ với Tiêu Thịch, hắn phẩy tay ra hiệu miễn lễ.

“Ta lần theo dấu vết đến đây, vừa hay phát hiện bọn chúng bắt cóc đại tiểu thư của phủ Trường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Lạc Hầu.”

Trình Qua lại nhìn qua vai Tiêu Thịch về phía sau, chỉ thấy xác người nằm la liệt, ánh mắt thoáng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 qua vẻ lo lắng, ấp úng hỏi: “Đại nhân vẫn ổn chứ?”

Tiêu Thịch thản nhiên đáp: “Không sao.”

Thạch Trúc cũng nhìn thấy những xác người đó, há hốc miệng, vẻ kinh ngạc hiện trên mặt.

Bùi Oản vội nói với Thạch Trúc: “Là Tam thúc đã cứu ta!”

Trong lòng Thạch Trúc chấn động mạnh, hắn nhìn Tiêu Thịch như nhìn một quái vật. Tiêu Thịch lập công lớn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208chiến trường Thanh Châu, một mình địch trăm người cứu ra không biết bao nhiêu người, trước kia hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn cho rằng lời đồn phần phóng đại, nhưng giờ đây mới thật sự hiểu thế nào “danh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bất hư truyền”!

Tiêu Thịch quay sang nhìn Trình Qua: “Bao gồm cả tên cầm đầu, ba kẻ đã chạy trốn về hướng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tây Bắc.”

Nghe vậy, Trình Qua lập tức hiểu ý, đáp: “Rõ, thuộc hạ lập tức đi truy đuổi!”

Tiêu Thịch lại ngoái đầu nhìn một cái: “Những thứ này… cũng cần xử lý, ngươi tùy ứng biến.”

Hắn lược đi hai chữ “xác người”, dường như không muốn dọa Bùi Oản. Nàng mò, theo bản năng định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quay đầu lại, nhưng vừa mới xoay được nửa chừng, tay Tiêu Thịch đã vươn ra che lại tầm nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của nàng.

Đang bàn chuyện chính vẫn để ý đến động tác nhỏ của nàng, trong lòng Bùi Oản dâng lên mấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phần dịu dàng, liền rụt vai quay lại.

Trình Qua nhận lệnh, nhìn Tiêu Thịch rồi lại nhìn Bùi Oản, bỗng nói: “Vậy thuộc hạ để lại cho đại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhân một con ngựa, đại nhân đưa đại tiểu thư về phủ trước. Thuộc hạ đã nắm được dấu vết, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngày mai sẽ bẩm báo lại với đại nhân.”

Tiêu Thịch gật đầu, lại nhìn sang Thạch Trúc: “Phu nhân đang đâu?”

Thạch Trúc vội đáp: “Phu nhân đang lưng chừng núi. Đi chưa được bao xa, phu nhân đã lệnh cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 các tiểu nhân quay lại cứu tiểu thư, vừa hay gặp Trình đại nhân. Trình đại nhân vốn đến giúp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chúng ta, không ngờ Tam gia đã cứu được tiểu thư trước rồi.”

Nói đến đây, hắn lại nhìn về phía những t.h.i t.h.ể phía xa, đột nhiên vén áo quỳ xuống: “Tam gia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã cứu tiểu thư nhà chúng ta, tiểu nhân thay mặt Hầu gia phu nhân bái tạ đại ân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của Tam gia. Nếu không Tam gia, tiểu nhân thực sự không dám nghĩ đến hậu quả!”

Hắn vừa quỳ, những hộ vệ đi cùng cũng đồng loạt quỳ xuống. Bùi Oản thấy vậy cũng quay sang nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Tiêu Thịch với ánh mắt đầy mong đợi.

Nàngcùng cảm kích, không chỉ Tiêu Thịch đã cứu mạng mình trong lúc sinh t.ử, còn© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sự xuất hiện của hắn đã kéo vận mệnh lệch lạc trở về đúng quỹ đạo. Kết cục của lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gặp nạn này đã không còn giống kiếp trước, ân nhân của nàng giờ đây chính hắn!

Tiêu Thịch vốn không lấy làm lạ khi đám Thạch Trúc hành lễ như vậy, nhưng khi thấy Bùi Oản nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mình đầy xúc động, trong lòng hắn lại dâng lên cảm giác thỏa mãn. Thấy nàng toàn thân ướt sũng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn không khỏi xót xa: “Đã gặp rồi, saothể mặc kệ tiểu nha đầu này?”

Giọng hắn trầm khàn, nói tiếp: “Đứng lên cả đi, ta sẽ đưa tiểu chất nữ đi gặp phu nhân.”

Đám Thạch Trúc đứng dậy, Tiêu Thịch nhìn Bùi Oản: “Còn đi nổi không?”

Ngoài một vết xước nhỏ trên cổ, Bùi Oản không bị thương chỗ nào khác, sao thể không đi nổi? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

cả người lạnh buốt, nhưng trái tim nàng dường như sắp tan chảy trước sự quan tâm của hắn. Nghĩ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến dáng vẻ dũng mãnh của hắn khi g.i.ế.c địch ban nãy, nàng càng thấy mình nhỏ bé trước mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn, cũng hiểu sao Bùi Diễm lại kính mộ hắn đến vậy. Nàng ngoan ngoãn gật đầu như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mổ thóc.

Khóe môi Tiêu Thịch khẽ cong, hắn đưa tay ra, kéo tay áo đến trước mặt nàng. Bùi Oản lập tức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hiểu ý, nắm lấy tay áo hắn, theo hắn đi ra ngoài.

Đêm tối mịt mù, bóng cây trong rừng sâu lay động chập chờn. Khi bước lên đường núi, Bùi Oản vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chưa buông tay. Tiêu Thịch đã ném đao từ lâu, hắn chỉ vào con ngựa Trình Qua chuẩn bị sẵn: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Có trèo lên được không?”

Lúc này Bùi Oản mới buông tay, đi về phía con ngựa. Ngựa của Kim Ngô Vệ đều cao lớn, sau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một hồi giằng co, nàng đã không còn sức, bám vào yên ngựa, đạp bàn đạp, vận sức mấy lần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vẫn không lên được. Ánh mắt Tiêu Thịch trầm xuống, hắn bước tới, nâng eo nàng, chỉ một động tác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã đưa nàng lên lưng ngựa, rồi xoay người nhảy lên, ngồi phía sau nàng.

Chỉ có một con ngựa, hai người cùng cưỡichuyện đương nhiên. Đám Thạch Trúc theo ra thấy cảnh này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng không cảm thấy bất ổn, không biết vì Tiêu Thịch đã cứu Bùi Oản, hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiếng “Tam thúc” nàng vừa gọi.

Trong rừng, Trình Qua đã sắp xếp xong xuôi. Tiêu Thịch không do dự, lập tức thúc ngựa xuống núi. Đám © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thạch Trúc nghệ cao cường, bước chân nhanh nhẹn, cả đoàn người cứ thế nối đuôi nhau rời khỏi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bìa rừng.

Bùi Oản được Tiêu Thịch ôm trong lòng, lúc rời đi vẫn không kìm được ngoái đầu nhìn lại. Người đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 là Tiêu Thịch, vậy Tống Gia Ngạn đâu?

Mưa dần ngớt, mọi nguy hiểm cuối cùng cũng lùi xa. Cái lạnh trên người nàng từng đợt ập đến, nàng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 theo bản năng lùi về phía sau. Tiêu Thịch liền hỏi: “Lạnh sao?”

Bùi Oản vội lắc đầu, ngồi thẳng dậy: “Tam thúc hôm nay sao lại về rồi? sao lại xuất hiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đây?”

Tiêu Thịch im lặng nhích về phía trước một chút, thu hẹp vòng tay, chắn gió từ ba phía cho nàng: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Vụ án Thanh Châu đã điều tra gần xong. Lần theo đến cuối cùng phát hiện có một toán © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sơn phỉ cấu kết với phản dân, đang chạy trốn. Theo dấu vết thì chính hướng về kinh thành. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Hai ngày trước nhận được tin, nói chúng ẩn trong núi Vân Vụ.”

Hắn nói xong, Bùi Oản liền hiểu: “Vậy nên hôm nay Tam thúc lần theo sơn phỉđến đây?”

Ánh mắt Tiêu Thịch thâm trầm, giọng nói lại dịu đi: “Phải, vừa hay gặp được ngươi.”

Bùi Oản thực sự cho đótrùng hợp, khẽ lẩm bẩm: “Cũng thật quá trùng hợp, ta Tam thúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quả thựcduyên.”

Nói xong, trong đầu nàng hiện lên những chuyện nhỏ sau khi hắn rời kinh. Lời hẹn lúc chia tay, những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thư ba ngày một lần, còn cả miếng huyết ngọc hắn gửi về… Nghĩ đến đây, nàng vội đưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tay sờ bên hông. Khi chạm được miếng ngọc, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.

Tiêu Thịch hỏi: “Sao vậy? Mất đồ rồi?”

Bùi Oản xòe tay ra: “Không mất! Tam thúc nhìn xem—”

Tiêu Thịch mượn ánh sáng mờ ảo nhìn qua, ánh mắt khẽ biến đổi: “Ngươi… lại mang theo nó.”

Bùi Oản không nhận ra ý tứ trong lời hắn, chỉ nói: “Miếng ngọc này là cực phẩm, Tam thúc hẳn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã tốn không ít bạc. Đường chạm khắc trên đó tinh xảo cùng, ngay cả hoa văn trên cầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Ô Thước cũng thể khắc ra. Hôm nay ra ngoài, ta thấy nó đẹp nhất nên đeo theo. Tam © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thúc thật lòng, ngay cả ca ca của ta cũng chưa từng tặng ta vật nào đẹp như vậy.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Giọng nàng tự nhiên, lời đã đến môi Tiêu Thịch lại nuốt xuống, chỉ nói: “Tiểu chất nữ thích được.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Bùi Oản không hề che giấu sự yêu thích của mình. Tiêu Thịch nhìn thấy, khóe môi không kìm được khẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cong lên. Nhưng ngay sau đó, hắn lại nhớ tới câu hỏi ban nãy nàng vẫn chưa trả lời, bèn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hỏi: “Vừa rồi sao ngươi lại muốn tự làm mình bị thương?”

Bàn tay đang nắm miếng ngọc quyết của Bùi Oản khẽ khựng lại, trong lòng dấy lên một trận giằng co. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Chuyện này ngay cả với Nguyên thị nàng còn chưa từng nói, vậy nên nói cho Tiêu Thịch biết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hay không?

Nàng siết c.h.ặ.t miếng ngọc quyết, giọng hơi trầm xuống: “Bởi vì… ta nghi ngờ việc chặn đường hôm nay vốn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một cái bẫy.”

Tiêu Thịch chút bất ngờ. Hắn đã để lại không ít người kinh thành, bám theo Tống Gia Ngạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mới thể dò ra manh mối, vậy mà Bùi Oản lại thể nhìn ra sao? Hắn trầm mặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hỏi: “Nói thế nào?”

Bùi Oản bèn kể lại những điểm đáng ngờ như xe ngựa đột nhiên hỏng, Trí Năng chủ động giúp đỡ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi nói: “Bọn chúng ràng không sợ phủ Trường Lạc Hầu, dáng vẻ như những kẻ liều mạng, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại đặc biệt kiêng ta, chuyện này quá không hợp lý.”

Tiêu Thịch hạ mắt nhìn đỉnh đầu nàng, trong ánh mắt vừa chút bất ngờ, vừa ẩn chứa suy tính. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Bất ngờ sự thông tuệ của nàng, nhưng cũng cảm thấy một tiểu nương như nàng không dễ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể tự mình nhìn thấu được cái bẫy này. Nghi hoặc thoáng qua, hắn lại hỏi tiếp: “Nếu là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cái bẫy, vậy kẻ bày ra là ai?”

Bùi Oản chần chừ, cuối cùng không dám nói thẳng tên Tống Gia Ngạn: “Cái này… ta cũng chưa biết.© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lẽngười thù với phủ Trường Lạc Hầu muốn báo thù, hoặckẻ khácmục đích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 riêng…”

Lúc này Tiêu Thịch mới bớt đi vài phần nghi ngờ, trầm giọng: “Vậymuốn điều tra ràng không?” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Bùi Oản gật đầu không chút do dự: “Tất nhiênmuốn.”

Nàng không dám phá được một kế của Tống Gia Ngạn mà buông lỏng cảnh giác nữa. Chuyện hôm nay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chính minh chứng rõ ràng nhất. Tên hòa thượng đầu ghẻ kia tuy bị nàng uy h.i.ế.p © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mới nói ra lời xung khắc, nhưng nàng thật sự cảm thấy Tống Gia Ngạn chính là khắc tinh trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đời mình.

Nàng không muốn để lại cho hắn bất kỳ đường lui nào.

Tiêu Thịch nghe vậy liền đáp ngay: “Được, tiểu chất nữ muốn tra rõ, ta sẽ giúp ngươi tra rõ.”

Nghe hắn nói, Bùi Oản không nhịn được quay đầu nhìn. Nhưng khoảng cách giữa hai người quá gần, nàng vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quay lại, trán đã khẽ lướt qua cằm hắn. Lúc trước tình thế gấp gáp, hắn ôm nàng vào lòng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nàng không thấy không ổn, nhưng lúc này đột nhiên chạm vào da thịt, lại khiến nàng hơi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mất tự nhiên. Nàng vội quay đi, nói: “Đa tạ Tam thúc. Tam thúc đã cứu ca ca ta, nay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại cứu ta, những ân tình này thật không biết lấybáo đáp!”

Tiêu Thịch chỉ cảm thấy nơi cằm tê dại, nghe nàng nói vậy, hắn khẽ cười một tiếng: “Cũng không phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không thể báo đáp.”

Bùi Oản liền hỏi: “Tam thúc yêu cầu gì?”

Ánh mắt Tiêu Thịch lướt qua miếng huyết ngọc nơi vạt áo nàng, hắn nói: “Sau này mỗi ngày đều đeo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 miếng ngọc này đi.”

Bùi Oản gần như không tin vào tai mình: “Chỉ vậy thôi sao?”

Tiêu Thịch khẽ cười, không đáp rõ, nhưng nàng lại cho rằng hắn đã ngầm thừa nhận, không khỏi cảm thán: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 “Yêu cầu này quá dễ, sao có thể coi là báo ơn được?”

Tiêu Thịch chỉ cười không nói, vòng tay lại khẽ siết c.h.ặ.t thêm vài phần.

Điều hắn muốn, nhiên không chỉ có vậy.

...

Khi đến trước mặt Nguyên thị, còn chưa kịp lại gần,đã từ trên xe ngựa vội bước xuống. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thấy Tiêu ThịchBùi Oản cùng cưỡi một ngựa trở về, bà không kịp hỏi sao hắn lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xuất hiện, chỉ ôm c.h.ặ.t lấy Bùi Oản, vừa rơi nước mắt vừa kiểm tra từ trên xuống dưới xem © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nàng bị thương không.

Bùi Oản mỉm cười trấn an, kể lại chuyện Tiêu Thịch kịp thời xuất hiện cứu mình.

Nguyên thị vừa mừng vừa sợ. Tiêu Thịch hết cứu Bùi Diễm lại cứu Bùi Oản,hận không thể lập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tức bái tạ hắn.

Mưa vẫn rơi, Tiêu Thịch ôn tồn nói: “Đã muộn rồi, hôm nay mọi người đều hoảng sợ, may chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kinh hãi chứ không gặp nguy hiểm. Trước tiên để ta đưa mọi người về đã.”

Đêm đã khuya, trong núi vừa lạnh vừa tối, không phải chỗ để nói chuyện. Nguyên thị vội kéo Bùi Oản © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lên xe ngựa. Đợi đám Thạch Trúc đuổi tới, cả đoàn người cùng hướng về trang viên Thí Hà. Trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xe, Bùi Oản lại tỉ mỉ kể lại chuyện Tiêu Thịch xuất hiện cứu mình một lần nữa.

Nguyên thị nắm tay nàng, trong khoảnh khắc lại cảm thấy Tiêu Thịch còn thân thiết hơn cả Bùi Diễm.

Trang viên Thínằm ngay dưới chân núi Vân Vụ, đi từ cửa bên chùa Bảo Tướng vốn đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gần, vì vậy xuống núi không bao xa đã tới nơi. Lúc họ đến, Bùi Diễm vừa mới tới từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lúc chập tối, đã chờ hơn một canh giờ.

Đang lo lắng không yên thì nghe quản sự báo phu nhân tiểu thư đã trở về!

Bùi Diễm vừa hay nghe tiếng động liền vội bước ra ngoài nghênh đón, xa xa đã thấy Nguyên thị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cùng Bùi Oản trở về, bên cạnh còn cả Tiêu Thịch.

Ban đầu, trong lòng hắn mừng rỡ khôn xiết, nhưng ánh mắt vừa chạm đến dáng vẻ chật vật của cả © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đoàn thì niềm vui ấy liền lắng xuống phân nửa.

Y phục mọi người hầu như đều ướt đẫm như vừa lội qua mưa lớn. Trên cổ Bùi Oản còn lưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại vết thương đỏ sẫm, còn trên thân Tiêu Thịch lại thoang thoảng mùi huyết khí chưa tan. Bùi Diễm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kinh hãi biến sắc, đang định mở lời hỏi han thì Nguyên thị đã khẽ thở dài, nói: “Vào trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rồi hãy nói.”

Hắn lập tức thu lại tâm tư, dẫn mọi người bước vào nội viện. Trang viên Thí Hà tựa lưng vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 núi, cảnh trí vốn thanh u nhã nhặn, nhưng lúc này chẳng ai còn lòng dạ thưởng lãm. Trên đường © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi, Nguyên thị cùng Bùi Oản giản lược kể lại biến cố vừa xảy ra. Bùi Diễm vừa kinh vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nộ, trong lòng dậy sóng không yên; đến khi biết được Tiêu Thịch đã liều mình cứu Bùi Oản, hắn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại càng sinh lòng cảm kích sâu nặng, hơn cả khi tự thân được cứu.

Đến chính sảnh nội viện, thấy trong phòng trà đã bày biện sẵn rượu bánh theo tiết tấu ngày tết, Nguyên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thị không khỏi bật cười chua xót, thở dài nói: “Năm nay ăn tết quả trải qua nhiều phen © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hung hiểm, may rốt cuộc vẫn được bình an. Hiện tại chưa cần nhắc đến chuyện yến tiệc, cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chưa vội đón tết. Mọi người trước hết hãy thay y phục ướt sũng đã. Vết thương của Oản Oản, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cùng thương thế trên người Hàm Chương, đều cần mau ch.óng bôi t.h.u.ố.c trị liệu mới được.”

Tiêu Thịch đứng nơi cửa điện, nghe vậy liền khẽ lắc đầu, chắp tay nói:

“Đa tạ hảo ý của phu nhân, chỉchút thương tích này không đáng ngại. Chỉ cần đưa chư vị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bình an trở về, ta cũng đã an tâm. Việc đêm nay không thể chậm trễ, còn ba tên dư © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nghiệt chưa bắt, ta cần tức tốc hồi kinh, điều động nhân mã.”

Nguyên thị nghe xong liền cau mày, kiên quyết không thuận: “Sắc mặt ngươi đã trắng bệch, ràng đã hao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tổn khí lực. Dẫu thế nào cũng nên thay y phục khô sạch, bôi t.h.u.ố.c trước rồi hãy tính. Địch © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhân đã đào tẩu, cũng không vội trong một chốc một lát.”

vừa dứt lời, Bùi Diễm cũng vội phụ họa: “Việc truyền tin cứ giao cho ta. Ngươi tuyệt đối không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể rời đi!”

Bùi Oản đứng bên, ánh mắt khẽ rơi trên người Tiêu Thịch. Nàng không nói một lời, nhưng trong đáy mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lại ẩn ẩn một tia lưu luyến, như điều muốn giữ người lại chẳng dám mở miệng.

Tiêu Thịch nhìn thấy ánh mắt ấy, trong lòng bất giác chấn động, khí huyết như bị kéo chậm một nhịp. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Lời định nói ra nơi đầu môi lại bị nuốt xuống.

Chưa kịp đáp, Bùi Diễm đã tiến lên, một tay nắm c.h.ặ.t cổ tay hắn, gấp giọng nói: “Đêm nay ngươi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đừng hòng rời đi, ta phi……”

Câu nói còn chưa dứt, hắn bỗng khựng lại.

Bùi Diễm sững người, ánh mắt kinh nghi nhìn chằm chằm vào Tiêu Thịch: “Hàm Chương… sao cổ tay ngươi lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nóng đến thế?!”

Bùi Oản nghegiật mình, vội bước tới, không chút do dự đưa tay chạm vào. Chỉ một lần chạm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nàng đã cảm nhận được nhiệt độ cơ thể hắn nóng bất thường. Nghĩ lại lúc nãy giữa cơn mưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lớn mà vẫn cảm thấy hơi ấm từ người hắn, nàng mới chợt nhận ra điều không ổn: “Tam thúc… © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngài sao vậy? phải nhiễm lạnh dầm mưa không?”

Tiêu Thịch không để ý, lắc đầu: “Ta…”

Vừa mở lời, thân hình hắn bỗng lảo đảo. Mọi người kinh hãi, Bùi Diễm vội đỡ lấy. Tay hắn vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chạm vào lưng Tiêu Thịch, chỉ cảm thấy ướt đẫm, ban đầu tưởng nước mưa, nhưng khi nhìn xuống, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hắn lập tức sững sờ.

Trong lòng bàn tay hắn, một mảng huyết sắc đỏ thẫm ch.ói mắt loang ra, nóng ấm đến kinh tâm.

Bùi Diễm thoáng chốc sắc mặt đại biến, thất thanh kêu lên: “Hàm Chương, ngươi bị thương từ khi nào?!”

Tiêu Thịch môi khẽ động, tựa như muốn nói đó, nhưng lời chưa kịp thoát khỏi yết hầu thì thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hình đã loạng choạng, không còn đứng vững, cả người đổ ập xuống.

Nguyên thị hoảng hốt kinh hô, trong chính sảnh lập tức đại loạn.

Bùi Diễm vội vàng đỡ lấy thân thể hắn, Thạch Trúc cùng mấy người hầu cận cũng đồng loạt xông lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phụ giúp. Trong khoảnh khắc rối ren ấy, Bùi Oản bị đẩy lùi sang một bên.

Nàng đứng lặng nhìn Tiêu Thịch đang man bất tỉnh, chỉ cảm thấy nơi cổ họng như bị thứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đó siết c.h.ặ.t, vừa nghẹn vừa đau, khó lòng thở nổi.

Đêm nay nàng đã thấy không ít huyết tinh, nhưng đến lúc này, nơi lòng bàn tay Bùi Diễm vẫn còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dính đầy m.á.u tươi của hắn.

Nàng hiểu rất rõ.

Đó m.á.u của Tiêu Thịch.

Máu của đám phỉ khấu không thể lưu lại trên thân hắn đến tận lúc này; huống hồ bọn họ đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dầm mưa suốt dọc đường trở về, nếu huyết tích của kẻ khác, sớm đã bị nước mưa tẩy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 rửa sạch sẽ từ lâu.

Bùi Diễm vội sai người đỡ Tiêu Thịch đưa sang sương phòng tĩnh dưỡng. Hắn vừa xoay người đã muốn tự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tay bế người đi, động tác gấp gáp rối loạn.

Bùi Oản đứng bên, trong lòng nhưý muốn bước theo, nhưng hai chân lại tựa hồ bị đổ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chì, nặng trĩu đến mức không sao nhấc nổi. Nàng chỉ thể đứng yên tại chỗ, nhìn theo bóng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người dần khuất đi trong hỗn loạn.

Cổ họng nàng nghẹn cứng, như có đó chặn ngang, không thốt nên lời. Sống mũi cay xè, hốc mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nóng rực.

Khi Tiêu Thịch vừa ngã xuống, nàng chỉ cảm thấy trong lòng như một ngọn núi lớn ầm ầm sụp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đổ, bụi cuốn lên, che lấp hết thảy thanh minh.

Sự hối hận, xót xa, cùng hoảng loạn không tên đồng thời trào dâng, như thủy triều vỡ bờ, không còn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chỗ nào để kiềm giữ.

Nước mắt nàng rốt cuộc không thể kìm lại, lặng lẽ rơi xuống, từng giọt từng giọt thấm ướt vạt áo. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Nguyên thị cũng rối loạn, vội dặn quản sự: “Đại phu gần nhất đâu? Mau đi mời ngay!”

Quản sự cau mày: “Phu nhân, thôn gần nhất cách đây chừng mười dặm, mời đại phu tới e rằng đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khi trời sáng cũng chưa chắc tới nơi. mời được, cũng chỉlang trung thôn dã, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 e khó trị thương thế nặng của vị đại nhân kia.”

Nguyên thị nghe vậy, mồ hôi lạnh rịn ra nơi trán, lập tức quyết đoán: “Chia làm hai lộ. Một lộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi thôn mời y, một lộ tức tốc hồi kinh. Cầm lệnh bài phủ ta, đến ngõ Liễu Nhi thỉnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Hòa thái y giá lâm, mau đi, không được chậm trễ!”

Quản sự vội lĩnh mệnh lui xuống.

Nguyên thị thấp giọng lẩm bẩm, thần sắc đầy ưu lo: “Đợi đến bình minh mới người tới, đêm nay… © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biết phải làm sao đây.”

Lời còn chưa dứt, vừa quay đầu lại, đã thấy Bùi Oản đứng ngay trước mặt.

Đôi mắt nàng đỏ hoe, vành mắt ướt đẫm, giọng nói khàn đặc như bị sương đêm thấm lạnh: “Mẫu thân… © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đêm nay để con lại.”

Nguyên thị biết nàng đã từng học y lý suốt hai năm, nhưng trước tình cảnh trọng thương như thế này, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thể tùy tiện trị liệu?

còn đang do dự chưa quyết, thì Bùi Oản đã khẽ cúi người thi lễ, không đợi đáp lời, liền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xoay người bước thẳng về phía sương phòng.

Trong sương phòng, đám người Bùi Diễm đã đặt Tiêu Thịch nằm lên sập. Sắc mặt hắn trắng bệch, hơi thở © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 yếu ớt, dáng vẻ như sắp không trụ nổi. Bùi Diễm tuy không biết chữa trị, nhưng đã quen với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thương tích trên chiến trường, vừa nhìn đã biết vết thương này cực kỳ nghiêm trọng.

Quần áo Tiêu Thịch ướt sũng, Bùi Diễm lật người hắn lại, cởi bỏ lớp ngoại bào ướt đẫm. Ngay lập © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tức, những vết thương trên người hắn lộ ra rõ ràng. Cảnh tượng ấy khiến ngay cả Bùi Diễm cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phải hít một hơi lạnh.

Trên thân trên để trần của Tiêu Thịch số vết thương nhỏ li ti không đếm xuể, nhưng khiến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người ta kinh tâm nhất lại vết đao c.h.é.m chéo trên vai trái, sâu đến tận xương. Đây không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phải vết thương mới, vì mép vết thương đã dấu hiệu khép lại, nhưng lúc này lại bị rách © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra, m.á.u chảy không ngừng, phần da thịt còn bị nước mưa ngâm đến mức…

Phần da thịt bị nước mưa ngâm đến mức trắng bệch, thậm chí cuộn ngược ra ngoài, trông còn đáng sợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn cả vết thương mới.

Bùi Diễm nhất thời cuống cuồng, chỉ sợ chậm trễ thêm một khắc thì vết thương này sẽ lấy mạng Tiêu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thịch. Hắn vội đứng dậy định ra ngoài, nhưng vừa quay người đã thấy Bùi Oản không biết từ lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nào đã vào phòng. Nàng đứng sững tại chỗ, nhìn chằm chằm vết thương trên lưng Tiêu Thịch, gương mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 lộ vẻ bàng hoàng như bị dọa sợ, không dám tiến lại gần.

Bùi Diễm liền nói: “Oản Oản, vết thương của Hàm Chương không thể chậm trễ, huynh đi mời đại phu.”

Bùi Oản lập tức hoàn hồn, bước nhanh tới: “Mẫu thân đã sai người đi mời rồi, nhưng sớm nhất cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phải đến sáng mai. Ca ca, ta biết cách cầm m.á.u, đêm nay cứ để ta chăm sóc Tam thúc.” © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Bùi Diễm hơi ngẩn ra: “Muội vẫn chưa học thành tài… liệuthể ứng phó không?”

Bùi Oản vừa lấy khăn tay lau vết thương cho Tiêu Thịch, vừa bình tĩnh đáp: “Ca ca hãy tin ta. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Trong trang viên t.h.u.ố.c, ta cũng mang theo t.h.u.ố.c bên mình. Huynh chỉ cần giúp ta tìm rượu mạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mang tới. Tam thúc vừa cứu mạng ta, ta sẽ không để người xảy ra chuyện.”

Bùi Diễm do dự trong chốc lát, cuối cùng vẫn quay người đi chuẩn bị. Hắn vừa rời khỏi, hốc mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Bùi Oản liền đỏ lên.

Nàng không ngờ Tiêu Thịch lại mang theo vết thương nặng như vậy để cứu mình.

Bàn tay cầm khăn của Bùi Oản khẽ run, nàng càng không dám nhìn gương mặt tái nhợt không chút sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 khí của hắn. Vết thương này thực sự quá nặng, ngay cả những đại phu thường ngày bắt mạch chẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bệnh nhìn thấy cũng phải e dè, nhưng nàng nói mình thể chăm sóc Tiêu Thịch, tuyệt không phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhất thời xúc động.

Bởi kiếp trước, nàng từng vì một ngườichữa trị vết thương nặng gần như giống hệt như thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này.

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Gian Thần Sủng Lên Tận Trời full, Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Gian Thần Sủng Lên Tận Trời online, read Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Gian Thần Sủng Lên Tận Trời, Đang cập nhật Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Gian Thần Sủng Lên Tận Trời

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 25 — Sau Khi Trọng Sinh, Ta Được Gian Thần Sủng Lên Tận Trời

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc