GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 80

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Packha03

Sau khi Hải Lan rời đi, Tống thư cũng đến một chuyến.

Tống thư phòng đối diện một hồi, không thấy ai đáp lại, liền lấy điện thoại ra gọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 điện thoại cho sếp.

Điện thoại của Thẩm Mục Thâm vẫn còn trên ghế sofa. Lúc điện thoại vang lên, khiến Tề Duyệt giật mình, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 âm thầm cảm thấy may mắn khi nãy Hải Lan không phát hiện ra.

Tề Duyệt nhận điện thoại, mới biết được Tống thư đứng ngay ngoài cửa Thẩm Mục Thâm.

Để Tống thư tiến vào nhà cô, đem đồ trên tay đưa cho Tề Duyệt.

"Đây chút quà Tết, Tề tiểu thư vui lòng nhận cho". Tống thư vẫn chu đáo như trước.

Tề Duyệt tiếp nhận, nhìn lướt qua một cái: "Những thứ này của sếp anh, tôi sẽ đưa cho anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta."

Tống thư lắc đầu, cười đầy ẩn ý nói: "Đưa cho Tề tiểu thư hay Phó tổng đều như nhau © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cả, đều như nhau..."

Tề Duyệt: "......."

Mời Tống thư ngồi xuống, Tề Duyệt đi lấy nước.

Nhìn một vòng không thấy bóng dáng sếp mình đâu, nhưng di động Phó tổng để nhà của Tề tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thư. Điều này khiến cho Tống thư thư suy nghĩ sâu xa.

Cuối cùng, ánh mắt Tống thưdừng trên cửa phòng ngủ của Tề Duyệt.

Tề Duyệt bưng nước trà tới, phát hiện ra ánh mắt của Tống thư ký, tránh để cho anh ta hiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lầm, giải thích: "Vừa rồi bạn của tôi Hải Lan tới, sếp của anh vào đó để tránh hiểu lầm. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tôi kêu anh tađó trốn một lát, sau đó đó anh ta ngủ luôn."

Tống thư gật đầu, "Ồ" một tiếng: "Tôi hiểu mà, tôi hiểu..."

Tề Duyệt: "......" Anh hiểu cái chứ???

Tống thưvừa ngồi xuống không lâu, Thẩm Mục Thâm từ trong phòng ngủ của Tề Duyệt đi ra. Sợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 anh tỉnh lại nghe thấy âm thanh của Tống thư ký.

Giống như đi ra khỏi phòng của chính mình, liếc nhìn Tống thư rồi thản nhiên nói: "Chào". Sau đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 anh bộ dáng lười nhác đi đến bình nước, cầm lấy cốc của mình, rót chén nước.

Toàn bộ quá trình trông cùng tự nhiên, tự nhiên đến mức thật sự giống nhưanh sống chung © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 với Tề Duyệt.

Tống thư khẽ nhếch miệng, nhưng sau đó nhắm nghiền hai mắt, lộ ra khuôn mặt tươi cười.

Với tình hình này của Phó tổng, rất nhanh có thể theo đuổi được Tề tiểu thư.

Trong ánh mắt của Tống thư lộ ra ánh mắt tán thưởng ái muội. Tề Duyệt cũng không phải ngốc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhìn rất ràng, ánh mắt anh ta nhìn về phía Thẩm Mục Thâm.

Người này, ràng cố ý dựng lên bầu không khí này, bầu không khí giống như thật sự cô © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 anh chung.

Uống hết cốc nước, ngồi xuống ghế sofa, Tống thư liếc nhìn bàn tay bị thương của Thẩm Mục Thâm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngạc nhiên hỏi: "Phó tổng, tay của ngài bị sao vậy?"

Thẩm Mục Thâm nâng nâng bàn tay của chính mình, ánh mắt nhìn về phía Tề Duyệt, khoé miệng gợi lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ý cười.

"Cái này phải hỏi Tề Duyệt."

Tống thư nhìn về phía Tề Duyệt.

"Từ trên ghế ngã xuống". Tề Duyệt khônggiải thích cặn kẽ.

Tống thư yên lặng nhìn về ghế phòng ăn của Tề Duyệt, nhất thời không còn để nói.

Người làm việc cẩn thận như Phó tổng, sao thể để xảy ra vấn đề ngốc nghếch như vậy? Xác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 định không phải bản thân ngài ấy cố tình chứ?

Đối với vấn đề này, Tống thư ánh mắt hoài nghi nhìn về phía sếp nhà mình.

Thẩm Mục Thâm nhìn Tống thư hơi nhíu mày.

Đi theo Thẩm Mục Thâm lâu như vậy, chỉ với biểu cảm kia thôi sao Tống thưkhông hiểu© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ý gì.

Rất ràng, ánh mắt kia chínhđang cảnh cáo anh ta.

Quả nhiên, chính khổ nhục kế.

để có thể theo đuổi được Tề tiểu thư, Phó tổng nhà anh ta quả thật không còn liêm sỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nữa!

không muốn quấy rầy sếp nhà mình, sau mười phút đồng hồ, Tống thư cùng thức thời từ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chối lời mời lại ăn cơm của Tề Duyệt, hẹn lần sau quay lại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại wattpad @packha03. Những trang đăng tải khác đều là ăn cắp]

Đầu năm mới mùng ba Tết, Hải Lan hẹn Tề Duyệt ra ngoài chơi, cho nên sau khi làm bữa sáng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thuận tiện làm luôn cơm trưa cho Thẩm Mục Thâm.

Sau khi ăn xong bữa sáng, Tề Duyệt rời đi, thu dọn đồ đạc rồi nói: "Hải Lan rủ tôi đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dạo phố, một lát nữa tôi sẽ ra ngoài. Đồ ăn cơm trưa tôi đã nấu để trong nối, lúc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 anh đói thể trực tiếp lấy ra ăn được rồi, lúc về tôi sẽ rửa. Chìa khoá tôi cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 để trên bàn, khi anh về thì nhớ khoá của. Lúc về tôi sẽ qua nhà anh lấy chìa khoá." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Tề Duyệt hoàn toàn không để ý đến sắc mặt Thẩm Mục Thâm ngày càng đen.

Thẩm Mục Thâm cười lạnh một tiếng: "Em chiếu cố bệnh nhân cũng cẩn thận thật đấy."

"Cẩn thận thật đấy" bốn chữ này cắn răngnói.

Tề Duyệt liếc nhìn tay anh, lại nhìn anh.

"Anh không có yếu ớt đến nỗi không thể tự chăm sóc chính mình đấy chứ ". Cho nên Tề Duyệt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không nửa điểm lưu luyến, lúc đi không quên dặn anh không được chạm vào nước.

Hải Lan, Hải Lan, vẫn Hải Lan. =)))

Trong cuộc sống của Tề Duyệt, khắp nơi đều là Hải Lan.

Lăng Việt trên thương trường ngang tài ngang sức. Nhưng trong tình yêu, ngay cả một người phụ nữ thu phục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng không xong.

Thẩm Mục Thâm cười lạnh một tiếng.

dụng.

-

Mồng bốn Tết, cho đến khi Tề Duyệt ăn mặc chỉnh chu đứng trước mặt Thẩm Mục Thâm. Lúc đó Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Mục Thâm mới biết sắp đi họp lớp.

Nhìn từ trên nhìn xuống, Thẩm Mục Thâm thoáng nhíu mày.

Cả người quần áo rộng rãi, hoàn toàn không nhìn ra dấu hiệuđang mang thai.

"Anh đưa em qua đó." Thẩm Mục Thâm đề nghị.

Tề Duyệt cầm lấy túi, lắc đầu.

"Không cần phiền phức như vậy, Hải Lan đã chờ tôi dưới lầu."

...

Lại là Hải Lan...

ta rảnh rỗi đến mức, khắp nơi đều là mặt cô.

Tề Duyệt nhìn xuống tay anh: "Hơn nữa, tay của anh cũng không lái xe được."

Sau khi Tề Duyệt đi rồi, Thẩm Mục Thâm lo trái phải nghĩ gọi điện thoại cho Tống thư ký.

Tống thư đang thảnh thơi nói chuyện cùng bạn học liền nhận được cuộc điện thoại.

"Phó tổng, ngài chuyện sao?" Đừng nói là không cho anh ta mùng bốn họp lớp cùng bạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đấy nhé, hôm nay ngày nghỉ đó, ngày nghỉ đó, được không?

Không chỉgiọng nói của Tống thư truyền đến qua điện thoại, còn cả âm thanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tiếng nói chuyện ồn ào, nhíu mi: "Sao bên đó của anh lại ồn ào như vậy."

Sợ Thẩm Mục Thâm sẽ lập tức kêu anh ta qua, nhanh chóng trả lời: "Tôi đang họp lớp với bạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 học."

Thẩm Mục Thâm cười lạnh một tiếng: "A, lại họp lớp với bạn bè."

Tống thưngẩn người, cái gọi lại họp lớp? Chẳng lẽ Phó tổng cũng tham gia họp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lớp với bạn bè sao?

Tống thư sợ hãi nhìn một vòng.

"Tôi nhà."

Tống thư ký: "...."

Anh ta thực sự hoài nghi rằng liệu ông chủ của mình có đang chỗ nào theo dõi bản thân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hay không, nếu không làm sao sếp anh ta biết được anh ta đang nhìn đông nhìn tây!?

Thẩm Mục Thâm gọi điện thoại tới, không phải muốn hỏi Tống thư đang làm gì, nhân tiện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 anh còn muốn hỏi chuyện khác.

[Đọc truyện trang chính chủ chính tôn trọng công sức của Editor]

"Tôi còn bao nhiêu ngày nghỉ nữa?" Từ lúc làm việc đến nay, Thẩm Mục Thâm chưa bao giờ từng tính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 toán xem mình còn bao nhiêu ngày nghỉ.

Tống thư sửng sốt, sau một lúc quên liền nói: "Còn chín ngày sếp ạ."

Đầu năm làm liều mạng, không phải nửa tháng nghỉ phép sao. Đây chínhlần đầu tiên Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Mục Thâm cho nghỉ dài đến như vậy, hơn nữa bình thường thi thoảng anh mới trả lời email.

"Nửa tháng..." Thẩm Mục Thâm lặp lại, sau đó nói: "Tìm kiếm cho tôi xem địa điểm du lịch thích hợp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cho mùa đông."

"Phó tổng...Ngài...Ngài muốn đi du lịch?!"

"Ừ, đi du lịch."

Tống thư hoài nghi rằng tai mình vấn đề, sáu năm làm việc với Phó tổng, ngoại trừ đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 công tác, chưa bao giờ anh ta nghe thấy ông chủ mình nói muốn đi du lịch.

"Đương nhiên,Tề Duyệt đi cùng tôi." Thẩm Mục Thâm bổ sung thêm.

-

Trong nháy mắt Tống thư lại cân bằng nội tâm tám đang gào thét. Nếu Phó tổng muốn đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 du lịch một mình, thì không phải lỗi tại anh tavấn đề thì chính đầu óc Phó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tổng nhà anh tavấn đề.

"Tôi nghe nói Hải Nam phong cảnh cũng không tệ. Nơi này của chúng ta chỉ hai ba độ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thì bên kia vẫn hơn mười độ, ấm áp như gió xuân tháng ba."

Thẩm Mục Thâm hơi suy xét một chút, sau đó lập tức đưa ra quyết định.

"Buổi chiều ngày mai, đặt cho tôi hai máy bay, tôi sẽ đưa chứng minh thư cho anh sau. Đồng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thời đêm này gửi tôi lộ trình tuyến đường đi."

con nữa, đặt khách sạn, không cần mỗi người một phòng. Tôi muốn một phòng hai phòng ngủ, một phòng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khách."

"Còn có, đừng nói cho Tề Duyệt biết."

Sau khi đáp ứng những yêu cầu "Vip pro" của sếp, Tống thư mặt không biểu cảm tắt điện thoại. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Một bên người bạn vỗ vai Tống thư ký, vui sướng khi người gặp hoạ: "Sếp cậu đúng bóc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lột người khác, thếcậu vẫn theo anh ta làm việc đến sáu bảy năm. Chậc, cậu thật sự © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lợi hại đấy, nếu tớ, lập tức ném lá đơn từ chức vào mặt anh ta."

Tống thư ký hất tay cậu ta ra: "Cậu thì biết cái gì, Phó tổng công ty tôi không ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dám đắc tội, mọi người làm việc đều phải nhìn sắc mặt ngài ấy làm được. Tự nhiên người khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng không dám xem thường tôi. Tôi ấy à, chính dưới một người, trên vạn người."

Người bạn cười một tiếng: "Nói như vậy, thủ đoạn Phó tổng cậu không phải bình thường, tay nghề cậu đúng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không tồi."

Tống thư nhún vai: "Mọi chuyện còn không ràng sao?"

Hai người cầm chén rượu cạn ly, uống cạn. Ở đối diện cũng có nhóm đang họp lớp. Liên tục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 người đi vào, Tống thư đãng nhìn qua, rượu trong miệng thiếu chút nữa phun ra.

Khéo thật đấy.

Rốt cuộc anh ta cũng minh bạch ý tứ "lại họp lớp" của sếp anh ta ý gì.

Tống thư dùng menu che mặt, cẩn thận nhìn Tề Duyệt bàn bên đối diện.

Ngay khi Tề Duyệt Hải Lan vừa tiến vào, mười mấy chàng trai bỗng nhiên náo nhiệt hẳn lên.

Lúc Hải Lan Tề Duyệt đọc cuốn sách, được miêu tả như một nước với lửa, chính cảnh đẹp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ý vui trong trường. Hai người đều là nữ thần của trường học, cũng nữ thần trong tâm trí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của đám thanh niên lúc bấy giờ.

Hiện tại, tất cả mọi người đều đã hai tư, hai lăm tuổi, đều bận rộn vật lộn với công việc, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mọi người đều hy vọng được nữ thần ưu ái.

Tống thư ràng nhìn thấy những người đàn ông đó, nhã nhãn chào hỏi, kéo ghế, gọi đồ uống. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

...Chuyện này, nên nói cho Phó tổng không?

sao nhìn Tề tiểu thư cũng rất nổi tiếng, hơn nữa nhìn thế nào đi chăng nữa nhìn Tề tiểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thư cũng không giống phụ nữ mang thai.

Yên lặng cầm lấy điện thoại, từ góc độ của anh ta chụp một bức ảnh gửi cho Phó tổng.

Ngồi bên cạnh Tề tiểu thư một người đàn ông khôi ngô, tuấn tú, mặt tươi cười rót rượu cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tề Duyệt. Tuy rằng ảnh chụp hồ chút tối, nhưng khi được phóng to lên, bỗng chốc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thể nhận ra được, đó chính Tề Duyệt.

Lúc Thẩm Mục Thâm nhận được ảnh chụp, căn bản không cần phóng to ảnh ra, liếc mắt một cái liền © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhận ra được Tề Duyệt.

Nhưng sau khi phóng to ảnh ra, nhìn thấy người đàn ông bên cạnh cô, hít một hơi thật sâu.

Hắn làm sao quên được, Tề Duyệt mới tốt nghiệp không bao lâu. Bạn học của nhiều nhất cũng chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hai lăm, hai sáu tuổi. Đúng cái độ tuổi hoocmon mạnh đến nỗithể chôn vùi trí. Tất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhiên, khi độ tuổi này, anh không có, không nghĩa người khác không có.

Một đám độc thân không bạn gái, đều những đám nguy hiểm.

Gửi địa chỉ qua đây!

Thẩm Mục Thâm cầm lấy áo khoác, không nửa điểm do dự, trực tiếp bước ra cửa.

- -----------

~ Hết chương 58 ~

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện full, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện online, read Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện, Đang cập nhật Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 80 — Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc