GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 77

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Packha03

Tề Duyệt không phải người tinh thần sa sút, xua đuổi ý nghĩ ra khỏi đầu, cho nên ưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thương cũng rất nhanh đi qua. Lúc Thẩm Mục Thâm muốn mượn danh nghĩa ôman ủi, đẩy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 anh ra.

Lau nước mắt trên mặt, nhìn anh. Tuy rằng mắt vẫn còn chút hồng hồng, nhưng tâm trạng rất nhanh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trấn định.

"Cảm ơn anh đã an ủi tôi, nhưng cái ôm vẫn nên bỏ qua đi."

Thẩm Mục Thâm thu tay, nở nụ cười một tiếng, "Em khôi phục tâm trạng rất nhanh, một chút cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cho anh hội."

Cho anhhội, không phải anh càng điên cuồng hơn sao? Tề Duyệt dưới đáy lòng yên lặng bồi một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 câu.

Ánh mắt một lần nữa dừng lại trên bức ảnh gia đình, "Tôi muốn mang nó đi."

bức ảnh chụp này, cũng thể lưu lại những kỷ niệm trong cô. Cũng làm cho sẽ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quên đi mặt của cha mẹ, về sau đứa nhỏ sinh ra,sẽ nói cho đứa bẻ đây chính © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108ông ngoại của nó.

Sau khi nói xong,nhìn về phía Thẩm Mục Thâm, ánh mắt đương nhiên.

Vị trí rất cao, ít nhất phải chồng ghế lên đứng mới thể với được, lần trước đổi rèm cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sổ đã bị Thẩm độc miệng nói chứng hiếu động. Nếu bây giờ mà đứng lên trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đó thật, độc mồm độc miệng như Thẩm Mục Thâm khẳng định sẽ không buông tha cho cô.

Thẩm Mục Thâm lẽ sau khi tỏ tình xong không còn độc mồm, độc miệng như trước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nữa. Nhưng chẳng qua anh ta chỉ đang thu liễm lại thôi, hai ngày ba bữa nữa lại "độc" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chết cô.

Thẩm Mục Thâm ghét bỏ, giọng nói trêu chọc, "Em nhờ anh hỗ trước, chẳng lẽ không phải nên cho anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ôm một cái sao?"

Không nửa điểm do dự lắc đầu, một chút ngượng ngùng cũng không có.

Thẩm Mục Thâm khẽ hừ một tiếng, "Aiz, đúng phụ nữ, nhờ người khác mà cũng hợp tình hợp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như thế."

Tuy rằng nói như vậy, nhưng anh vẫn đi qua. Với chiều cao của bản thân, nhìn xung quanh một hồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 anh đi tới chiếc bàn ăn, liếc nhìn chiếc ghế dính đầy bụi, trên mặt ghét bỏ.

Nhìn về phía Tề Duyệt: "Ở đây không khăn lau hay sao?"

Thẩm Mục Thâm mắc bệnh sạch sẽ, mặc chịu đựng được sự ẩm mốc bụi bặm trong căn phòng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhưng thực sự anh không xuống tay được.

Tề Duyệt suy nghĩ nói, "Tôi vào tủ quần áo nhìn thử."

Nửa ngày sau, Tề Duyệt từ trong phòng cầm lấy chiếc áo lau ghế, Thẩm Mục Thâm mới đem chiếc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ghế kéo đến phía dưới bức ảnh chụp đã từ lâu.

Một bước đứng lên, chiếc ghế phát ra âm thanh "kẽo kẹt", dường như chiếc ghế sắp mục nát. Nhưng Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Mục Thâm chỉ nhíu mày, vẫn đứng lên, hướng Tề Duyệt đưa tay.

"Khăn lau."

Tề Duyệt đem khăn lau đưa cho anh, đem bụi trên bức ảnh lau đi, khi thấy người trong bức © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ảnh, động tác dừng lại.

Một nhà ba người, tươi cười hạnh phúc mà ngọt ngào. Tề Duyệt lúc ấy có lẽ chỉ tầm mười lăm, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mười sáu tuổi, vẫn còn trẻ con chưa trưởng thành. Nụ cười ngây thơ, rực rỡ ấy, Thẩm Mục Thâm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chưa nhìn thấy bao giờ.

Nhưng quãng thời gian này, Tề Duyệt quả thật có sự bất đồng.

Tề Duyệt đứng một bên, nhìn thấy rõ ràng anh đang nhìn ảnh chụp của bản thân, thế thẹn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đỏ mặt: "Anh đừng nhìn nữa, mau lấy xuống đi."

Thẩm Mục Thâm nở nụ cười, nhìn về phía ảnh chụp, so sánh với người đối diện: "Da thịt trước kia © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trên mặt của em đâu?"

"...Cái trên mặt kia không phải da thịt, chẳng qua chỉ là trẻ con nên chút phát phì."

Khóe miệng Thẩm Mục Thâm khẽ cười, nhìn lại bức ảnh định gỡ xuống, không biếtphải do ghế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bị mọt ăn hay không, nênchút khó xử lý. Cố gắng để lấy được, chiếc ghế cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 hành động của anh rung lắc theo. Thẩm Mục Thâm đang chú ý vào bức ảnh nên không để © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ý.

Thời điểm khung ảnh được gỡ xuống, một tiếng "cạch" vang lên, kèm theo tiếng hét của Tề Duyệt. Lần đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tiên trong cuộc đời Thẩm Mục Thâm cảm thấy thảm nhất chính hôm nay.

Tề Duyệt trực tiếp lấy tay che kín mắt, cho đến khi nghe thấy tiếng hừ buồn bực của Thẩm Mục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Thâm mới chậm rãi buông tay ra. Nhìn thấy Thẩm Mục Thâm ngồi dưới đất, chiếc ghế anh vừa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đứng lên đã bị vỡ vụn.

Một chiếc ghế đã dùng mười năm, bỏ hoang ba năm không ai dùng, bên trong đã sớm bị mọt ăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 từ lâu.

Tề Duyệt nâng Thẩm Mục Thâm đứng dậy, giọng thân thiết nói: "Anhbị thương đâu không?"

Thẩm Mục Thâm hít một hơi thật sâu, hướng Tề Duyệt mỉm cười, "Cũng may mắn không gãy tay." Cuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cùng, anh còn nói thêm một câu, "Anh thật may mắn khi em chỉ kêu anh lấy ảnh chụp chứ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không phải là bắc thang sửa căn phòng này."

-

Tề Duyệt nhìn về phía cổ tay của Thẩm Mục Thâm, chỉ thấy tay trái anh buông xuống.

Tề Duyệt dặt cẩn trọng "huých" vào, Thẩm Mục Thâm hít một hơi, "Em muốn mưu sát chồng trước sao?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

bị thương, nhưng công phu ngoài miệng vẫn như trước.

"Tôi nhớ có một phòng khám gần đây, chúng ta đi qua đó xem một chút."

Phòng khám vẫn còn mở, sau khi bác xem xét cho Thẩm Mục Thâm. Trong khoảng hơn hai mươi phút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 chườm đá, sau đó băng lại cho anh.

"Ngày cách 12 tiếng chườm lại một lần. Sau 2 ngàythể chườm nước nóng. Hạn chế chạm vào nước © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhiều nhấtthể và không được sử dụng tay quá nhiều." Báccăn dặn.

"Vậy khi nào tay thể khỏi hẳn?" Tề Duyệt hỏi.

"Dựa theo địa của cậu ta nói, khoảng chừng sau hai tuần thể khôi phục hẳn."

Ánh mắt Tề Duyệt nhìn về phía Thẩm Mục Thâm, trong ánh mắt mang theo tia xin lỗi.

Báclại căn dặn một số chi tiết nhỏ, Tề Duyệt thanh toán xong đi ra khỏi phòng khám.

"Anh còn đau không?" lẽ do lương tâm cắn rứt, cho nên giọng nói Tề Duyệt cùng ôn nhu. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Thẩm Mục Thâm liếc mắt nhìn cô, nở nụ cười một tiếng, ngoài cười nhưng trong không cười: "So với vấn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đề đau hay không. Anh đang cân nhắc nên dọn qua nhà em không, hay em dọn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đến nhà anh thì tốt hơn."

"Hả..?"

"Tại ai anh mới như vậy?" Thẩm Mục Thâm nâng cánh tay được băng ngang với bị cưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 tay, ý tứ cùng rõ ràng.

Ông trời cũng muốn giúp anh, anh sao lại dễ dàng buông tha hội này?

Tề Duyệt nhìn cổ tay Thẩm Mục Thâm, minh bạch ý tứ của anh.

- Anh làm từ thuỷ tinh chắc?

Tề Duyệt mỉm cười lắc đầu: "Chỉ cổ tay bị thương, cũng không đến mức què không thể tự lo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 liệu cuộc sống. Cho nên cách tốt nhất vẫn anh nhà anh, tôinhà tôi. Nếu anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 yêu cầu gì cần tôi hỗ trợ, tôi sẽ đi qua giúp."

Tuy rằng biết Thẩm Mục Thâm giả vờ, nhưng tay anh giúp lấy ảnh chụp xuống nên mới bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thương, vẫn nên trách nhiệm phụ trách việc này với anh.

Nghe vậy, Thẩm Mục Thâm hơi híp mắt lại. Anh công, thủ, mặcnỗ lực tấn công, tay cuối © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cùng đến giọt nữa cũng không được đụng.

-

Bởi tay bị thương, Tề Duyệt lại không bằng lái. Bởi vậy cho nên đầu năm mới, Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Mục Thâm trả tiền gấp ba lần mới tìm được một chiếc xe taxi.

Lúc trở lại nhà cũng đã sáu giờ, sắc trời cũng tối lại.

Cùng Thẩm Mục Thâm đi tới ngoài cửa, liềm cảm giác được không khí điều đó khác lạ.

Trùng hợp đúng lúc Thẩm lão phu nhân từ trên lầu đi xuống, ánh mắt nhìn lướt qua cổ tay Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Mục Thâm được quấn vải trắng. Sau đó liếc nhìn hai người một vòng, sắc mặt nhàn nhạt nói, "Ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nội đại sảnh, kêu hai người trở về thì qua đó."

Nói xong, xoay người đi về hướng đại sảnh.

Tề Duyệt liếc mắt nhìn Thẩm Mục Thâm một cái, dường như cảm giác được điều đó không đúng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Đi đến đại sảnh, Tề Duyệt nhìn thấy những thành viên khác của Thẩm gia. Mặt khác lại thêm một người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 không hẳn nên xuất hiện ở đây - Tề Noãn.

Thẩm Mục Thâm lộ ra ý cười lạnh.

Tốc độ nhanh thật, hôm qua ông nội mới nói với anh chuyện "Tề Duyệt" lừa kết hôn cứ coi như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quên đi, hôm nay Tề Noãn lại đến cửa.

Thẩm lão gia xụ mặt, nhìn biểu cảm thể hiểu sau khi Tề Noãn xuất hiện đã nói những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gì.

"Tề Duyệt,phải cháu thật sự giấu giếm ta. Cháu căn bản không phảicháu gái của Hữu Bang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phải không?"

Hữu Bang, bạn của ông Thẩm.

lẽ trước khi trở về, bọn họ đã làm kiểm tra, Thẩm lão gia cũng đã chứng thực điều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 đó, bằng không cũng sẽ không hỏi như vậy.

Tề Duyệt không nửa điểm kinh hãi hay bất ngờ.

gật đầu, hướng Thẩm lão gia thành khẩn nói, "Cháu xin lỗi."

Tề Noãn đứng lên, nhìn về phía Tề Duyệt, lấy thái người bị hại, uỷ khuất lại hợp tình, hợp © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108nói: "Cô hẳn cũng nên hướng tôi xin lỗi."

Tề Duyệt nhìn thoáng qua ta, cũng khôngđiểm muốn xin lỗi như cô ta mong muốn.

Hướng ông Thẩm nói, "Là cháu đã lừa gạt ông, thành thật xin lỗi."

Thẩm lão gia hít một hơi thật sâu, lúc đang muốn nói đó, Thẩm Mục Thâm đứng bên cạnh Tề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Duyệt lạnh lùng cười ra tiếng.

"Mở đại hội thẩm vấn đấy à? Không biết còn tưởng rằng công chúa thật, chứ không phải cháu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 gái của bạn cũ."

Sau đó nhìn về phía Tề Noãn, cười lạnh: "Xin lỗi?"

Mang theo ngữ khí châm chọc: "Xin hỏi lúc nào nói tiếng cảm ơn với Tề Duyệt? Tôi hình như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 còn nhớ được, sống Tề gia nửa năm còn chưa nói lời cảm ơn người ta? thực © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sự nghĩ rằng cô đến ở Thẩm gia sẽ địa vị đặc biệt hơn người sao? Chẳng qua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dính dáng đến bạn của ông nội, đối với ông nội nói cũng chỉ cháu gái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của một người bạn cũ. Đối với chúng tôi cũng chẳng có gì đặc biệt hơn người. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Đừng quá ảo tưởng sức mạnh về bản thân."

Tề Noãn bị Thẩm Mục Thâm nói thẹn quá đỏ bừng mặt, ông nội quát lớn anh một tiếng: "Cháu câm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 miệng."

Thẩm Mục Thâm hoàn toàn không ý định yên lặng.

Tay phải kéo lấy tay Tề Duyệt. Tề Duyệt hơi sững người, trước mặt mọi người, cô không có phản ứng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

"Ông nội, ông hãy nhìn cho ràng, Tề Duyệt chính vợ cháu, người mẹ của chắt ông, người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trong nhà chúng ta. Ông thật sự một người ngoài muốn cùng mọi người trong nhà không thoải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 mái?"

Dừng một chút, anh lại nói, "Đương nhiên nếu ông muốn nhận Tề Noãn làm con gái Thẩm gia. Vậy coi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như cháu không nói gì."

Sắc mặt Tề Noãn càng đỏ, nghẹn một hồi, mới uỷ khuất cắn môi nói: "Tôi cũng chỉ muốn Tề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Duyệt hướng tôi giải thích rõ ràng mà thôi. sao không ai muốn thân phận mình bị mạo danh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cả."

"Tìm Tề Duyệt giải thích ràng? Đầu năm mồng một chạy đến Thẩm gia tới hỏi Tề Duyệt giải thích? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Chậc, nghĩ hay nhỉ."

Tề Duyệt nhìn về phía Thẩm Mục Thâm, trong bụng cảm thấy ấm áp, nhưng đột nhiên cảm thấy...

Anh vĩnh viễn rất nhiều do không thể làm nam chính. Nhưng điểm quan trọng nhất chính là, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ngay từ đầu đã rách mặt với nữ chính.

Nữ chính hình mẫu của tác giả, Tề Duyệt cảm thấy giận chó đánh mèo là không đúng, nhưng vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cảm thấy hả giận.

Cũng Thẩm Mục Thâm chung lâu ngày, cũng sắp bị anh ta hắc hoá.

Nhu nhược, đáng thương, bất lực.

Tề Duyệt không thể không cảm thán, nữ chính vẫn nữ chính, lúc nào cũng tỏ ra vẻ yếu thế. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Đồng thời làm cho người ta cảm thấy rằng ta người chịu đựng hãm hại của đối phương. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Đối kháng với ta chính tội ác tày trời.

"Sai lầm chínhsai lầm, người sai chẳng lẽ không hẳn nên xin lỗi?" Thẩm lão phu nhân một bên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhàn nhạt liếc mắt nhìn Tề Noãn, giống như thay cô nàng nói một câu công đạo.

Hướng Tề Noãn xin lỗi?

Không có khả năng.

chưa bao giờ nửa điểm lỗi với Tề Noãn, muốn xin lỗi nữ chính, vậy ai sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xin lỗi Hải Lan? Cô sống độc, không nửa điểm vướng bụi, vậy Hải Lan phải làm sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bây giờ?

Hải Lan sẽ không tỏ ra yếu thế trước mặt bất cứ kẻ nào, ai biết ấy sau lưng đã © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 khóc bao nhiêu nước mắt.

Tề Duyệt cùng đau lòng cho Hải Lan.

Thẩm Mục Thâm thu liễm ý cười lạnh, nhìn về phía mẹ của mình, sau đó nhìn về phía ông nội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Thẩm.

"Mẹ, ông nội, con mang Tề Duyệt trở về trước. Những người xấukhác sợ dọa đến đứa nhỏ trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 bụng Tề Duyệt." Nói xong câu đó, ánh mắt lướt qua những người khác, ý tứ ám chỉ.

Thẩm gia, Thẩm Mục Thâm từ trước đến nay đều không bao che dấu sự chán ghét đối với Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lão phu nhân, Thẩm Mạnh Bách hay Thẩm Mạnh Cảnh.

Bởi tất cả mọi người đều ràng, bao gồm cả Thẩm lão gia bọn họ đều rõ ràng đằng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 sau gương mặt tươi cười kia rốt cuộc ý gì.

Đeo lên gương mặt giả dối, chẳng qua chỉ những nụ cười công nghiệp thôi.

Toàn bộ quá trình Thẩm lão gia nói không đến ba câu, sau khi nhìn hai người rời đi, cũng đứng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lên, thở dài một tiếng, nói với Tề Noãn: "Hôm nay xảy ra chuyện này. Cháu về trước đi, chờ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 qua năm mới, ta sẽ cùng cháu đi thăm ông nội cháu." Cái gọi thăm, chẳng quachỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thắp nén nhang.

Thái độ hiện tại của Thẩm lão gia rất khó phân biệt. Toàn bộ quá trình chờ đợi, không thấy ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nói gì, tất cả mọi người đều cho rằng ông sẽ nội giận một hồi. Ngay cả người giúp việc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 cũng đã chuẩn bị xong, kết quả mọi thứ đều dụng. Ông cũng không chuyện này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nổi giận.

Tề Noãn được Thẩm (mẹ của Thẩm Mục Thâm) dẫn đi.

Thẩm sắc mặt nhàn nhạt, nói với ta: "Mặc kệ chủ ý gì, nhưng khuyên tốt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhất đừng trêu chọc Tề Duyệt Mục Thâm. Đâylời khuyên cũng như cảnh cáo cho cô." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

"Tôi không trêu chọc hai người họ. Tôi chỉ tới nói chân tướng mọi việc." Tề Noãn kiên định nói. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108

Tề Noãn chínhnhân vật được thiết kế theo khuôn mẫu "ngốc bạch ngọt", năng lực đáp trả cũng chỉ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 như vậy.

Thẩm nhìn Tề Noãn, lộ ra nụ cười nhàn nhạt, ánh mắt dường như đã nhìn thấu tâm tư của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tề Noãn, chẳng qua không vạch trần.

Ánh mắtThẩm lãnh đạm, nhưng lực xuyên thấu rất mạnh, dưới ánh mắt chăm chú của bà, Tề Noãn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 dần biểu lộ ra sự hoảng hốt bất an trong lòng.

"Đừng cho rằng chỉ số thông minh của người khác cũng như cô". Biểu cảm nhàn nhạt, nhưng lực sát thương © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 trong lời nói lại rất lớn.

Ý vị thâm trường nhìn Tề Noãn, không nhiều lời xoay người rời đi.

Bị nói trúng tâm tư, hơn nữa lại thoát khỏi câu chuyện ta đã dự tính, khiến cho Tề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Noãn càng thêm bất an lo lắng.

Đúng vậy, ta thật sự tâm khác, khiến Tề Duyệt phải xin lỗi ta và khiến Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Mục Thâm đau khổ sâu sắc. sao tương lai "Tề Duyệt" cũng sẽ hại ta. Thẩm Mục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Thâm lại coi Lăng Việt như kẻ thù, khắp nơi đối đầu với Lăng Việt.

Tề Noãn theo bản năng cho rằng hiện tại ta chínhđang làm việc chính nghĩa.

Chỉ là, tình huống hiện tại làm cho ta thấy hụt hẫng.

Tề Duyệt mang thai, Thẩm Mục Thâm lại người bao che khuyết điểm. Tình huống này căn bản không có © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 xảy ra trong tiểu thuyết.

Theo như cốt truyện, ngay cả khi Thẩm Mục Thâm vào tù, cũng không chuyện Tề Duyệt sẽ mang thai. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Càng không đề cập đến chuyện Thẩm Mục Thâm sẽTề Duyệt thay đổi. Cho đến cuối cùng, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Thẩm Mục Thâm vẫn chán ghét "Tề Duyệt".

Trước khi đến Thẩm gia ngày hôm nay, ra chưa bao giờ ý định sẽ đi làm quen với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 Tề DuyệtThẩm Mục Thâm. ta chắc chắn rằng hai người không thể biết được âm mưu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 của ta.

Nhưng sau khi đến,ta mới hiểu được những việc này, thoạt nhìn qua hai người trông rất ân © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ái.

Không chỉhai điểm này thoát ly khỏi cốt truyện, ngay cả Lăng Việt cũng thế. ta cảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 thấy bản thân mình không nắm chắc được phần thắng. Loại cảm giác lo được lo mất này khiến cho © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 ta hoảng hốt, sợ hãi. Bởi vậy cho nên cô ta mới đồng ý với Thẩm lão phu nhân, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 vạch trần Tề Duyệt, hy vọng sẽ khiến mọi thứ trở lại đúng với cốt truyện.

Chỉ là cô ta không ngờ bản thân sẽ chịu sự nhục nhã như vậy.

Bàn tay nắm chặt thành nắm đấm. Đúng, Tề Duyệt chính người làm sai trước, Thẩm Mục Thâm cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 phải người tốt lành gì. ta nhất định sẽ khiến cho Tề Duyệt Thẩm Mục Thâm phải © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 quỳ gối xin lỗi.

Nhất định.

-

Từ trong nhà đi ra, gọi điện thoại bắt taxi, lại trả giá gấp ba lần để tài xế quay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 lại đón hai người. Maytài xế vẫn đợi xe bên ngoài nhàThẩm gia, cho nên rất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.217.108 nhanh chóng Tề Duyệt Thẩm Mục Thâm cùng nhau rời khỏi nhà Thẩm gia.

~ Hết chương 55 ~

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện full, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện online, read Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện, Đang cập nhật Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 77 — Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc