GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 62

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Chương 40: Thân phận

Edit: Packha

Mọi người luôn nhạy cảm với những chuyện bỗng nhiên xuất hiện, hơn nữa người đó người vẫn luôn được © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người ta chú ý - Thẩm Mục Thâm. Cho nên lúc nữ chính xuất hiện, tất mọi người đều quay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu lại nhìn.

Thẩm Mục Thâm cúi đầu nhìn lại tây trang bản thân, sắc mặt đen, cổ áo mi cũng hiện lên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vệt vàng, sắc mặt âm trầm, ngẩng đầu nhìn về phía kẻ đầu sỏ gây nên tội, ánh mắt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sắc bén.

"Thành thật xin lỗi, tôi không cố ý." Tiếng nói Tề Noãn mang theo tia nức nở như muốn khóc.

Bộ dáng điềm đạm đáng yêu của nữ chính có thể kích động tất cả nam nhân muốn bảo vệ, bàn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tay vàng vô cùng lớn, bất kểlàm chuyện như thế nào, cuối cùng thể giả bộ như © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người bị hại, hơn nữa mỗi lần đều có người ra tay cứu giúp, hơn nữa còn thể thu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hoạch được chuyện tốt ngoài ý muốn.

Thẩm Mục Thâm một người đàn ông, lại còn bị nhiều người vây quanh nhìn như vậy. Nếu trước mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mọi người gây khó dễ với người phụ nữ như vậy, rất nhanh sẽ trở thành cái đích cho mọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người chỉ trích.

Thẩm Mục Thâm tuy rằng độc miệng thừa, nhưng vẫn người lập trườngràng.

Chỉ lành lùng liếc mắt lườm Tề Noãn, một câu cũng không nói, đang muốn xoay người rời đi, bạn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trai của Tề Noãn lại xuất hiện.

Cháu trai của Mạnh lão gia đi xuyên qua đám người, tới bên cạnh Tề Noãn. Đối với Tề Noãn cười © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhẹ, dường như mang theo ý trấn an, sau đó nhìn về phía Thẩm Mục Thâm.

"Thẩm tổng, ngại quá, bạn gái tôi làm bẩn áo của ngài. Tôi sẽ cho người chuẩn bị một bộ quần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 áo sạch sẽ khác, mời ngài đi thay trước."

Thẩm Mục Thâm lộ ra nụ cười trên thương trường, nhàn nhạt mở miệng: "Không cần, Mạnh tiên sinh vẫn nên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 để ý đến bạn gái mình thì hơn. sao chân tay vụng về như vậy, nếu là người khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không phải tôi, mọi chuyện sẽ không "nhẹ nhàng" vậy đâu."

Mọi chuyện nghiêng về phía Thẩm Mục Thâm, hơn nữa đối phương cũng không phải phụ nữ, Đại lão gia độc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 miệng lập tức mode on "độc mồm độc miệng".

Mạnh Tuyển biểu cảm hơi cứng đờ, cười thân thiện nói: "Thật ngại quá."

Thẩm Mục Thâm cười cười, xoay người hướng về phía Tề Duyệt đi qua.

Tề Noãn lộ ra biểu cảm áy náy, nhìn theo hướng Thẩm Mục Thâm đi, lúc nhìn thấy Tề Duyệt, biểu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cảm cứng ngắc.

Người này, cùng quen mặt.

Mạnh Tuyển bên cạnh cho rằng Tề Noãn bị Thẩm Mục Thâm khiến tâm trạng không thoải mái, an ủi cô: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 "Thẩm Mục Thâm trên thương trường vẫn nổi tiếng độc miệng. Em không cần quá để tâm."

"Thẩm Mục Thâm... ?" lúc Tề Noãn nghe được tên này, biểu cảm càng không che giấu được kinh hoảng. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

"Em quen biết?" Mạnh Tuyển hỏi.

Tề Noãn lập tức lắc đầu: "Em chưa từng gặp, nhưng từng nghe nói đối thủ của Lăng thị."

Ánh mắt phức tạp, chú ý đến người mang lại chota cảm giác quen thuộc, hỏi: "Kia là vợ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của anh ta?"

Mạnh Tuyển theo hướng chỉ nhìn qua, gật đầu: "Đúng,của vợ anh ta."

Tề Noãn chậm rãi "Ồ" lên.

Hóa ra Tề Duyệt.

Lúc ta còn nhỏ, sau khi cha mẹ qua đời, Tề Noãn được đưa đến sống với người bạn của © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cha sống cùng làng. cùng một dòng họ, có thể nói cha của Tề Duyệt quan hệ lâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đời với Tề Noãn.

Tề Noãn từ nhỏ đã biết Tề Duyệt, được cha mẹ yêu thương, giống như một tiểu công chúa, người © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 xung quanh cũng rất yêu thích cô. Nhưng họ hoàn toàn không biết rằng họ hoàn toàn bị vẻ bề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngoài của Tề Duyệt lừa gạt.

Tề Duyệt khi riêng tính khí không khác một tiểu ác ma. Lúc ta đến nhờ Tề gia, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người khác đồng tình với cô, cho nên đối xử vớirất tốt. Điều này khiến cho "Tề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Duyệt" ghen tị, khắp nơi gây khó dễ, khi dễ ta.

Đương nhiên đây dưới ánh mắt của nữ chính nhìn lại hoàn cảnh không nơi nương tựa của mình.

Tề Noãn chưa bao giờ nghĩ tới nguyên nhânsao "Tề Duyệt" từ nhỏ đã chán ghét ta.

Lần đầu tiên búp Barbie xảy ra tranh cãi với "Tề Duyệt", lúc khóc lóc ủy khuất, "Tề Duyệt" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bị cha mẹ phê bình, còn ta lại được cha mẹ an ủi.

Trí nhớ hồi nhỏ của Tề Noãn, luôn suy nghĩ đến bản thân bi thảm khi còn nhỏ. Nhưng vấn đề © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này không phải vấn đềta quan tâm nhất, điều ta quan tâm nhất chínhchuyện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một tháng trước.

Thời điểm một tháng trước, trong đầu Tề Noãn bỗng nhiên xuất hiện một loại trí nhớ không thuộc về© gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta. Hoặc chính nói, ta biết bản thân đang trong một cuốn tiểu thuyết. thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ta làm rất nhiều điều để kiểm chứng những điều trong trí nhớ trong cuốn tiểu thuyết. Kết quả đều © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cùng ăn khớp, Tề Noãn thật sự không thể tin được điều này.

ta biết bản thân chínhnữ chính cuốn tiểu thuyết, biếtràng tương lai sẽ xảy ra những © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chuyện gì, cũng như biết làm thế nào để tránh những điều bất lợi cho bản thân.

ta cũng biết nơi này sẽ gặp Lăng Việt, anh ta sẽ đem ta sủng lên trời, đặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 trong lòng bàn tay coi như trân bảo.

ta cũng rõ ràng Tề DuyệtThẩm Mục Thâm không phải người tốt đẹp gì.

Tề Duyệt giả mạo thân phận của ta đi vào Thẩm gia, Thẩm Mục Thâm không nể mặt chế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giễu cô, đồng thời còn hao hết tâm đối phó Lăng Việt, muốn lật đổ Lăng Việt.

Cho nênta nỗ lực xin vào Lăng thị, khiến Lăng Việt chú ý đến ta. ta cũng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sẽ trợ giúp cho Lăng Việt, ta biết tất cả biện pháp để đối phó với Thẩm thị.

Tuy rằng ràng Thẩm lão gia ông bạn cũ, nhưng Tề Noãn cũng không ý định © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi làm quen. sao người Thẩm gia cũng khôngai kết cục tốt, ta cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ý định dính dáng tới.

Tề Noãn xoay người, ánh mắt nhìn thấy Lăng Việt, vẻ mặt ủy khuất trên người biến mất. Gương mặt lộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra ý cười, nhưng nụ cười này không duy trì được bao lâu khi nhìn thấy ánh mắt địch ý © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của Hải Lan. Giống như nhìn lén Lăng Việt bị phát hiện, vẻ chột dạ vẫn còn trong ánh mắt. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

***

Thẩm Mục Thâm đi tới trước mặt Tề Duyệt, Tề Duyệt đứng lên, nhìn nhìn vết bẩn trên người hắn, hỏi: © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 "Bây giờ anh định làm thế nào?"

Thẩm Mục Thâm bờ môi lộ ra một chút đắc ý cười, đương nhiên nói: "Có cớ rời đi, tội © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bỏ qua?"

Nhìn tâm tình của hắn, dường như không tệ.

Sau khi cùng chủ nhật bữa tiệc chào hỏi, Tề Duyệt vẫy tay với Hải Lan, sau đó cùng Thẩm Mục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thâm rời khỏi yến tiệc.

Sau khi ngồi trên xe, Tề Duyệt vẫn chưa phản ứng lại được khi gặp nữ chính.

Nữ chính vào tập đoàn Lăng thị chỉ làm một người nhân viên phổ thông bình thường, về phần tại sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ấy lại xuất hiện yến tiệc giới thượng lưu này, căn bản không cần điều tra.

bé lọ lem đều còn thể xuất hiện bên cạnh vương tử trong yến tiệc, không cần nói đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hào quang cường đại của nữ chính, điều này cùng thiếu logic.

càng nghĩ càng không hiểu.

Thoáng nghiêng đầu nhìn về phía Thẩm Mục Thâm, tâm tình phức tạp khó diễn tả bằng lời.

không nghĩ ra, lấy tình huống vừa xảy ra, đây chínhlần đầu tiên nữ chính Thẩm Mục © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Thâm gặp mặt. Lần đầu tiên gặp mặt đã huyên náo như vậy, sau này nếu nữ chính thích Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Mục Thâm thì làm thế nào?

Tề Duyệt hơi hơi nhìn thoáng qua sườn mặt Thẩm Mục Thâm.

Bởi gương mặt này sao?

Bằng không Tề Duyệt thật sự không thểgiải được loại người xấu tính như Thẩm Mục Thâm làm sao © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người để ý đến được.

Sau khi dừng đèn đỏ xe lại, Thẩm Mục Thâm quay đầu nhìn về phía Tề Duyệt: "Nhìn tôi làm cái © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gì?"

Tề Duyệt cũng không tránh, mang theo tia tò mò, hỏi: "Anh cảm thấy gái đêm nay thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nào?"

Trong tiểu thuyết Tề Duyệt chỉ nhớ rõ ràng Tề Noãn rất thích Thẩm Mục Thâm, cũng chỉ nhớ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nội dung rằng người chạy ta đuổi, cũng không biết Thẩm Mục Thâm thích Tề Noãn hay không. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

sao cũng không phải ngữ văn tiểu học, đây chính tình tiết một cuốn tiểu thuyết, khi đọc ai © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhớ được nhiều như vậy. Tề Duyệt nhớ được kết cục của câu chuyện cũng đã rất tốt rồi.

Thẩm Mục Thâm bỗng nhiên cười nhạo một tiếng, nhìn Tề Duyệt trong ánh mắt mang theo tia khó hiểu.

"Chỉ một người râu ria, sao tôi phải phí tâm đi suy nghĩ xem ta như thế © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nào. ta đáng giá tôi phải lãng phí thời gian?"

Tề Duyệt khóe miệng giật giật, miệng này quá độc.

Nữ chính cũng dám oán giận, thật mệt với kịch bản nhân vật phản diện si tình, nếu không giờ phút © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 này chính cách nhà xác không còn xa.

"Côsao đột nhiên lại chú ý đến một người xa lạ?" Hiển nhiên, Thẩm Mục Thâm cũng đã nhận © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra phản ứng của Tề Duyệt.

Tề Duyệt nhìn về phía trước, nhàn nhạt nói: "Cô ta chính cháu gái bạn của ông nội."

Nghe vậy, Thẩm Mục Thâm hơi nhíu mày.

"Cô ta nhận ra ?"

Tề Duyệt lắc đầu: "Tôi không biết ta có nhận ra hay không. sao tôi cũng nhận ra."

Đèn đỏ chuyển sang xanh, Thẩm Mục Thâm khởi động xe, tầm mắt nhìn về phía trước.

Dùng giọng điệu vui sướng khi người khác gặp họa nói: "Nếu nhận ra, vẫn rất nhanh sẽkịch hay © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 để coi."

Tề Duyệt nhíu mày: "Anh không phải nói chuyện này sẽ không xảy ra sao?"

Thẩm Mục Thâm giọng nói vẻ nhẹ nhàng "Cô ta không chủ động tố cáo, thì cũng người tới © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cửa giúpta. Chẳng lẽ không rốt cuộc đến cùng sẽ là ai tìm tới cửa?" © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

"Thẩm lão phu nhân?"

Bờ môi Thẩm Mục Thâm hiện lên một chút cười lạnh, cũng không cùng Tề Duyệt nói ai là © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người khả năng ra tay trước.

"Sự việc này cũng đừng quản, bên kia nhà nếu gọi về, nói cho tôi biết được." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tề Duyệt nhàn nhạt lên tiếng "Được."

Về nhà, Tề Duyệttrước cửa phòng Thẩm Mục Thâm nói lời từ biệt "Ngày mai gặp lại."

Sau đó lấy chìa khóa ra, mở khóa, đang muốn vào cửa, phía sau truyền đến tiếng nói gần gũi, trầm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấp của Thẩm Mục Thâm.

"Không phiền nếu tôi vào ngồi một lúc?"

Âm thanh gần trong gang tấc, Tề Duyệt vừa quay đầu, liền nhìn thấy cổ áo mi một mảng vết © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 bẩn.

Thoáng lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách hai người ra, nhìn phía sau cửa vẫn đóng chặt, sau đó © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhìn về phía Thẩm Mục Thâm.

"Anh lại không mang chìa khóa à?"

Thẩm Mục Thâm nhún vai: "Cô đừng nghi ngờ một người đã không dùng chìa khóa để mở cửa trong vài © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 năm, họ thường quên rằng cửa nhà họ cần chìa khóa."

Quên lấy chìa khóa còn thể nói được hợp tính, hợp như vậy cũng chỉ thể Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Mục Thâm. Tề Duyệt buồn cười xoay người mở hoàn toàn cửa ra.

"Trước tiên vào lại nói tiếp."

Thẩm Mục Thâm chuyển đến nơi này được hơn nửa tháng, tổng cộng Tống thư đã đến đây sáu lần, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thợ mở khóa đã đến đây năm lần. Hắn nhớ được số lần mang chìa khóa thể đếm trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đầu ngón tay, đây lần đầu tiên Thẩm Mục Thâm thấy bản thân không đáng tin.

Tề Duyệt cầm cho hắn một ly nước ấm, nhìn nhìn thời gian, hoài nghi nói: "Cũng sắp mười giờ rồi, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thợ sửa khóa lẽ sẽ không tới được, anh vẫn nên gọi cho Tống thư ký đi."

lẽ bởi vì biết bản thân dễ dàng quên mang chìa khóa, Thẩm Mục Thâm cũng đã để lại một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chìa khóa dự phòng chỗ Tống thư ký. Cho nên mỗi lần Thẩm Mục Thâm quên mang chìa khóa, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nếu về sớm sẽ là bảo vệ gần đây đến mở khóa, nếu muộn sẽ là Tống thư ký đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mở.

Thẩm Mục Thâm gọi hai cuộc qua, đều không có người nhận máy.

"Tống thưkhông nhận điện thoại?"

Thẩm Mục Thâm buông tay, "Rõ ràng, nhưng hiện tại quan trọng nhất không phải chuyện Tống thư không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhận điện thoại, tôi cần phải thay bộ quần áo này ra."

Người mắc bệnh sạch sẽ cấp độ nhẹ như Thẩm Mục Thâm, vết bẩn trên quần áo, lại còn mùi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nước chanh từ yến tiệc về nhà, hắn đã chịu đựng một tiếng đồng hồ.

Lập tức đứng lên, cởi tây trang trên người, sau đó cởi bỏ từng nút thắt trên áo mi.

Tề Duyệt vội nói: "Anh chờ một chút!"

Hành động đương nhiên, thật sự coi đây nhà mình!!!

Tề Duyệt trở về phòng, lục tung trong đống đồ hành lúc rời đi, cầm một chiếc áo T-shirt đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra.

Lúc cầm áo ra đến phòng khách, nhìn thấy người hoàn toàn không sợ lạnh, Thẩm Mục Thâm cởϊ áσ lộ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra bụng tám múi.

Sắc mặt Tề Duyệt nhất thời vừa thẹn, vừa đỏ, ánh mắt không nhìn vào Thẩm Mục Thâm, đưa áo qua © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói "Áo đây, anh mau mặc vào đi."

Thẩm Mục Thâm nhìn về phía chiếc áo T-shirt đỏ trên tay Tề Duyệt, biểu cảm ghét bỏ.

của để cho tôi mặc chiếc áo xấu này? Dùng từ ngữ bình thường cũng khó hình © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 dung được đâychiếc áo."

Tề Duyệt trực tiếp ném tới trên người hắn, nhìn về phía hắn, chỉ vào mặt hắn, tức giận không kìm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nén được.

"Anh không mặc không cần phải nhiều lời, đi ra ngoài cho tôi." Giọng điệu Tề Duyệt cường mạnh, không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nửa điểm thương lượng.

Tuy rằng bên trong phòng mở máy sưởi, nhưng ai lại không việc trong mùa đông đóng cửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không mặc áo đi lại trong phòng, sao hắn không một chút tự giác nào vậy!

Giằng co một phút đồng hồ, Thẩm Mục Thâm lạnh mặt đem áo Tề Duyệt cầm lên tay, vừa mặc áo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vừa nói khẽ: "Cô làm tôi lần đầu tiên cảm nhận được câu nói "Dưới mái hiên nhà người ta © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không thể nào không cúi đầu"."

Thấy hắn đem quần áo mặc vào , Tề Duyệt nhìn nhìn, chút buồn cười nhưng lại không dám cười. © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Trên quần áo khôngbất kỳ hoa văn gì, nhưng màu sắc lại rất nổi bật. Người từ trước đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giờ vẫn luôn lãnh đạm với hai màu đen trắng như Thẩm Mục Thâm, sau khi mặc vào, nói © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sinh viên đại học cũng không quá đáng.

"Để cho anh nhìn trẻ hơn mười tuổi, không phải rất tốt sao?" Khóe miệng Tề Duyệt khẽ nhếch lên.

Thẩm Mục Thâm liếc mắt nhìn vẻ mặt vui sướng khi người khác gặp họa của Tề Duyệt, im lặng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói lại.

Tề Duyệt cầm lấy điều khiển từ xe, đem nhiệt độ chỉnh cao hơn, để tránh mặc áo mỏng như Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Mục Thâm bị cảm lạnh.

Thẩm Mục Thâm cúi đầu nhìn áo mặc trên người, máy nhíu lại, hoàn toàn viết hai chữ "bất mãn" trên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mặt.

"Anh gọi lại cho Tống thư đi, lẽ vữa này Tống thư việc bận nên không nghe © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được."

Thẩm Mục Thâm cầm lấy di động, hít một hơi thật sâu, tiếp tục gọi qua cho Tống thư ký, nhưng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 máy nhíu lại càng chặt hơn.

"Vẫn không ai nghe điện thoại à?" Tề Duyệt hỏi.

Thẩm Mục Thâm đem di động ném lên ghế sofa, không vui nói: "Tống thư tắt điện thoại rồi."

Tề Duyệt sửng sốt, "Vì sao Tống thưlại tắt di động, không phải anh ta luôn đợi mệnh lệnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hai trên hai tư giờ sao?"

Thẩm Mục Thâm cười lạnh một tiếng, "Ngày mai lúc đi làm, tốt nhất anh ta nên cho tôi một lời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giải thích hợp lý."

Tề Duyệt không nói gì, đi trở về phòng ngủ, nửa ngày sau ôm một chiếc chăn bông và gối ngủ, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đi tới phòng khách.

"Nếu Tống thưkhông nhận điện thoại, tôithể cho anh ngủ một đêm. Dù sao trước kia anh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng cho tôi một tháng."

Thẩm Mục Thâm nở nụ nói: "Vậy tôi còn phải thật sự cảm ơn cô."

Tề Duyệt bất đắc dĩ: "Nếu lời cảm ơn của anh thành ý một chút, tôi chắc sẽ tin đó." © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

***

Sáng sớm hôm sau, người của công ty làm khóa đến mở khóa, sau một hồi Thẩm Mục Thâm thay quần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 áo, vẫn một nhân vật phản diện soái khí bức người.

Thay quần áo xong, qua căn phòng đối diện, đem chìa khóa đưa cho Tề Duyệt.

"Chìa khóa này để chỗ cô, sao cơm chiều mỗi ngày đều phải đến chỗ cô. Lúc đó tiện thể © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tôi thể lấy chìa khóa ở chỗ cô."

Tề Duyệt còn thể nói cái gì?

Không thể, sợ hắn lại quên chìa khóa lần nữa.nghĩ vẫn nền cầm chìa khóa của hắn thì © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hơn, bằng không lại xuất hiện tình huống ngoài ý muốn như đêm qua.

Sau khi Thẩm Mục Thâm đi làm, khi quá 12 giờ, Tề Duyệt đang nằm trên sofa nhận được thông tháo © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 từ Wechat.

-- Tề Noãn muốn kết bạn với bạn.

Chấp nhận | Bỏ qua

Tề Duyệt sửng sốt, Tề Noãn đã nhận ra cô, nhưng sao lại muốn liên hệ với cô.

Thoáng suy một chút, Tề Duyệt bấm chọn bỏ qua.

Cô là Tề Duyệt, nhưng cũng không phải nữ phụ chân chính. Không cần thiết phải quan hệ với nữ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chính, vây xung quanh cô ta như rada.

~ Hết chương 40 ~

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện full, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện online, read Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện, Đang cập nhật Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 62 — Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc