GocNhoTruyen - Đọc truyện tranh Manga, truyện chữ Novel online miễn phí

Chương 34

Đã copy!
Trước
Đang tải danh sách...
Tiếp
Edit: Packha03

Chương 16.1 - chung

Bóng đêm ẩn hiện qua những đám mây trên bầu trời, ánh trăng le lói qua những mái hiên.

Nhìn cảnh vật bên ngoài càng ngày càng quen mắt, Tề Duyệt có chút không xác định được hỏi: "Đường này © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 không phải hướng đến nhà anh sao?"

Một tuần nay, mỗi ngày Tề Duyệt đều phải đến nhà Thẩm Mục Thâm, sau vài lần đi lại, tự nhiên © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng ghi nhớ một số kiến trúc những ngôi nhà gần đó.

Thẩm Mục Thâm mắt vẫn nhìn về phía trước, chuyên chú lái xe, một bên nhàn nhạt nói: "Giờ tôi không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chứa chấp cô, thì hiện tại định một mình đi khách sạn thuê phòng sao? Hay cô gọi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cho người bạn tốt Hải Lan kia của cô?"

Tề Duyệt lắc lắc đầu, nếu giờ cô đến khách sạn, khẳng định cả đêm nay sẽ lo sợ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngủ được. Nếu gọi cho Hải Lan,sợ lại làm choấy lo lắng, cũng không muốn nửa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đêm khuya khoắt còn phải chạy ngược xuôi đến chỗ cô. Với cả cha mẹ Hải Lan đều biết cô, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nếu thật sự đến nhà Hải Lan khẳng định sẽ rất phiền toái đến mọi người trong nhà.

"Nhưng mà, như thế liệu quấy rầy đến anh không?"

"Vậy có cảm thấy tôi chính là một công dân tốt của hội không?"

Ý tứ lời nói nay phiên dịch lại chính là -tôi đối với cô tốt như vậy, mau mau nhận lấy!!! © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Tề Duyệt nhất thời trầm mặc, không ngu ngốc đi tìm hiểu đề tài này, nhưng tự tận đáy lòng vẫn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nói lời cảm ơn: "Chuyện đêm nay thật sự cảm ơn anh."

Tuy rằng đôi khi những lời nói của Thẩm Mục Thâm làm cho người ta nghẹn khuất không chống đỡ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 được, nhưng thật lòng nói, đêm nay hắn thật sự đã giúp cô rất nhiều.

Thẩm Mục Thâm chỉ lạnh lùng nói một tiếng "Ừ", cũng không tiếp câu sau.

Rất nhanh đã đến căn nhà Thẩm Mục Thâm. Vào bên trong nhà, Tề Duyệt có một loại ảo giác hoang © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đường rằng họ đang về "nhà".

Nhìn phòng khách một lượt, không hề thiếu thứ thuộc về cô. Đột nhiên nghĩ, như vậy cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tồi đấy chứ.

Lúc cửa Tề Duyệt thay giày, nhìn thấy trên ống quần dính đầy cháo bắn lên. Thời gian qua lâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 như vậy đã sớm khô, nhìn cùng khó coi.

Tề Duyệt chút chần chờ, Thẩm Mục Thâm nhìn nhìn cô, sau một thoáng suy nghĩ liền tiêu sái đi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 vào phòng, nửa phút sau cầm bộ quần áo ngủ của bản thân, đưa cho Tề Duyệt.

Tề Duyệt nhìn quần áo ngủ trong tay hắn, lại nhìn khuôn mặt không biểu cảm của Thẩm Mục Thâm.

Hắn muốn cô mặc quần áo của hắn?

"Đừng nghĩ bậy, còn mới."

Nghe được câu còn mới, Tề Duyệt nhẹ nhõm thở dài một hơi, đồng ý tiếp nhận quần áo hắn đưa © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 qua.

"Nhà tôi chỉ một phòng ngủ, không phòng dành cho khách." Thẩm Mục Thâm nói.

Tề Duyệt nhìn sofa trong phòng khách, cảm thấy sofa đủ lớn cho một người như nằm, bèn nói: "Tôi © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngủ ở sofa cũng được."

Thẩm Mục Thâm lườm một cái, xoay người trở về phòng ngủ, ôm chăn gối ra.

"Nếu không mang thai thì quả thật đêm nay tôi sẽ để cô một mình ngủ sofa." Đem chăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 gối ném lên sofa, sau đó mở miệng nói: "Phòng tôi trừ giường ra, mọi thứ khác đừng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 động linh tinh."

[Truyện được đăng tại duy nhất tại truyenwiki1.com @packha03. Những trang đăng tải khác đều ăn cắp.]

"Mặt khác, phòng tắm thể dùng. ngăn tủ thứ ba bên cạnh cửa vào, bên trong khăn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 mặt còn mới thể sử dụng."

"Cảm ơn." Tề Duyệt không có từ chối Thẩm Mục Thâm, hiện tại cần thời gian để ổn định lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cảm xúc.

Sau khi nói lời cảm ơn, Tề Duyệt từ phòng khách đi qua, dặt cẩn trọng đẩy cửa phòng Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Mục Thâm. Nếu không phải do trong phòng bật đèn, Tề Duyệt còn hoài nghi bản thân tiến vào © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một nơi "khủng bố".

Toàn bộ tông màu chủ yếu xám đen trắng, so với phòng khách còn tối giản màu sắc hơn. Rèm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cửa sổ màu đen, ngay cả giấy dán tường cũng màu đen. Thật không thể tưởng tượng được làm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thế nào Thẩm Mục Thâmthể ngủ ở đây.

Tề Duyệt theo lời Thẩm Mục Thâm từ trong ngăn kéo tủ tìm được khăn mặt còn mới nguyên, cẩn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thậntrong phòng tắm Thẩm Mục Thâm tắm rửa.

Nằm xem điện thoại trên sofa, Thẩm Mục Thâm nghe được từ phòng ngủ truyền ra tiếng nước chảy, buông điện © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thoại xuống, hai tay gối đầu nhìn về phía trần nhà.

Một phút lâm vào trầm tư.

Con ngườithể thay đổi theo thời gian, nhưng liệu bản chất con người có thể thay đổi bao nhiêu? © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208

Hai năm trước, Thẩm Mục Thâm gặp "Tề Duyệt" cùng với Tề Duyệt hiện tại quả thật khác nhau một trời © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 một vực, hắn phát hiện ra rất nhiều điểm không tương đồng với nhau

Nhiều năm trước, bởiThẩm lão gia cùng với ông nội Tề Duyệt là bạn chí cốt, đồng sinh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cộng tử với nhau trong thời dân quốc. Về sau, Thẩm lão gia cũng đã tuổi, muốn tìm lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người bạn chí cốt ấy. Nhưng ai biết rằng cảnh còn nhưng người đã mất, người bạn này của ông © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã sớm ra đi, không những vậy, ngay cả con trai con dâu cũng đều ngoài ý muốn không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn trên cõi đời này. May mắn thay còn một cháu gái, nghe nói được gửi nuôi nhờ một © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 người họ hàng trong nhà.

Thẩm lão gia áy náy với người bạn năm xưa, cho nên sau khi tìm được cháu gái kia, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cũng Tề Duyệt hiện tại. Liền không ngần ngại đưa "Tề Duyệt" vào Thẩm gia ở.

Mặc "Tề Duyệt" nguy trang giỏi đến mức nào, Thẩm Mục Thâm vẫn từ ánh mắt của "cô" nhìn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra được sự tính kế tham lam ẩn chứa trong đó.

Tề Duyệt luôn luôn mục đích chính tiếp cận hoặc lấy lòng Thẩm Mục Thâm, nhưng từ trước đến © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nay Thẩm Mục Thâm đều lười quan tâm "cô".

Tận đến khi hắn một lần công ty họp hằng năm uống say rượu mới bị "Tề Duyệt" bỏ thuốc.

Lại tiếp tục phân tích Tề Duyệt hiện tại, trong ánh mắt cô, Thẩm Mục Thâm hoàn toàn không nhìn thấy © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tia tính kếtham lam lúc trước. Tính tình con người che giấu thế nào cũng sẽ © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ngày lộ ra sơ hở, nhưng Thẩm Mục Thâm lại không tìm được ra sở hở ấy.

Đâu chỉ khác biệt, quả thật chính là thay đổi một con người hoàn toàn khác.

thật sự thay đổi?

Vậy nguyên nhân làm cho cô thay đổi?

Suy nghĩ hồi lâu, hắn vẫn không tìm ra được câu trả lời.

... ... ...

Tề Duyệt tắm xong, mặc quần áo ngủ Thẩm Mục Thâm đưa, quần áo lớn quá mức so với tưởng tượng © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 của cô. May quần áσ ɭóŧ lần trước vẫn để đây, bằng không quả thật xấu hổ không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 còn lời nào để nói. Đem ống quần sắn đến đầu gối, trông không khác gì trẻ con trộm mặc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 quần áo người lời, nhìn chút buồn cười...

Tề Duyệt không đi ra ngoài phòng khách ngồitrên giường Thẩm Mục Thâm, thoáng cáicảm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thấy không được nhiên, nhìn xung quanh căn phòng, tầm mắt dừng trên bức ảnh đặt trên tủ đầu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giường Thẩm Mục Thâm liền dừng lại, Thẩm Mục Thâm vậy thể để ảnh chụp cá nhân trong © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phòng.

Trong ảnh chụp một cậu trai bảy tám tuổi ôm một chú chó Golden Retriever [1],trên mặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 cậu trai ấy không bất kỳ biểu cảm gì.

[1] Giống chó Golden Retriever một trong những giống chó thông minh nhất. Theo bảng xếp hạng thế giới dành © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 về độ thông minh của những người bạn bốn chân thông minh. Golden dog chễm chệ đứng hẳn vị trí © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thứ 4 (chỉ sau Border Collie, PoodleGerman Shepherd).
chapter content

Ảnh minh hoạ giống chó Golden Retriever

Tề Duyệt cẩn thận nhìn lại, hình dáng cậu bé trai cùng với đôi mắt kiêu ngạo kia, không bất © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 kỳ nghi vấn nào, chính -Thẩm Mục Thâm hồi nhỏ.

Tề Duyệt nhìn chú chó bên cạnh Thẩm Mục Thâm, thật sự không tưởng tượng được một đứa nhỏ không thích © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 chơi với những đứa trẻ khác sẽ thích nuôi chó.

vậy, cũng không nghe người Thẩm gia nói rằng Thẩm Mục Thâm từng nuôi một chú chó.

Mệt, không nghĩ nữa, đau đầu.

Tề Duyệt nằm xuống giường lớn của Thẩm Mục Thâm, vừa mới nằm xuống, Tề Duyệt đã nhận ra sự khác © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 biệt ràng. Cho trước đó cô đã từng ngủ giường nhà cũ Thẩm gia cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 thoải mái bằng chiếc giường này của Thẩm Mục Thâm.

Đúng bản chủ nghĩa độc ác.

[Đọc truyện trang chính chủ chính là tôn trọng công sức của dịch giả]

Những cảm xúc lo sợ ban đầu, sau khi được tắm qua làn nước ấm áp, lại được nằm trên chiếc © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 giường thoải mái dường như đã dịu đi rất nhiều, cơn buồn ngủ cũng dần dần kéo đến.

Thời điểm đang chuẩn bị tiến vào mộng đẹp, bụng bỗng nhiên "Ọc" một tiếng, định mặc kệ nhắm mắt lại © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 tiếp tục ngủ, ai biết tiếng "Ọc" thứ hai vang lên.

Đói quá...

Vốn ban đầu định ăn khua, ai ngờ sao quả tạ chiếu xuống đầu cô... Ban nãy do luôn bị © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ám ánh trong trạng thái lo sợ bất an nên không có cảm giác đói bụng, hiện giờ tinh thần © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đã được thả lỏng, cơn đói ấy cũng quay trở về với bụng của cô.

Càng nghĩ càng đói, đầu lại càng liên tưởng đến những món ăn khiến phát thèm.

Nhịn nửa giờ đồng hồ, thật sự không nhịn thêm được nữa, Tề Duyệt nghĩ 'Nếu giờ đi ra ngoài, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đến tủ lạnh Thẩm Mục Thâm kiếm đồ ăn, ngày mua mua trả lại hắn chắc không sao đâu © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhỉ?'.

Nghĩ làm, Tề Duyệt hành động ngay lập tức.

dặt cẩn trọng mở cửa, sợ quấy rầy giấc ngủ Thẩm Mục Thâm nên đèn cũng không bật, dùng ánh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 sáng điện thoại để nhìn đường.

thường xuyên đến nơi này, tuy rằng không động đồ linh tinh nhưng vẫn biết tủ lạnh đặt © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 đâu.

Nhẹ nhàng mở cánh cửa tủ lạnh, vốn ban đầu lòng tràn đầy mong đợi, nhưng sau khi mở tủ lạnh © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 ra, lòng như biến thành tro.

Trong tủ lạnh ngoại trừ nước khoáng được nhập khẩu từ Anh, đến một đồ thể ăn được cũng không © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 có. Tề Duyệt thất vọng đến cực điểm, ngay lúc định đem cánh cửa tủ lạnh đóng lại, đèn © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 phòng khách "Đinh" một tiếng, sáng lên.

Tề Duyệt giật mình, đứng thẳng lên, xoay người, chỉ thấy ánh sáng từ phòng khách hắt lên dáng người. Thẩm © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 Mục Thâm mặc áo ngủ màu đen, hai tay ôm ngực dựa vào tưởng, nhíu mi nhìn Tề Duyệt.

"Tôi còn đang suy nghĩ xem đêm nay phải đã để lại bóng ma tâmcho hay không, © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 hiển nhiên tôi suy nghĩ nhiều."

Tề Duyệt giống như đứa trẻ ăn trộm kẹo thì bị bắt tận tay, chột dạ gục đầu xuống.

Một phút yên tĩnh qua đi, bụng Tề Duyệt không hẹn lại "Ọc" một tiếng vang lên.

...

----------

Tề Duyệt: [Cầm dao] Tác giả, cô mau ra đây. Tôi hứa sẽ không làm cô.

Tác giả: [Sợ hãi] Ấy ấy... Duyệt à, bình tĩnh, chúng ta ngồi xuống đàm đạo nhân sinh với © gocnhotruyen.io - user:guest - ip:216.73.216.208 nhau!

Bình luận

Đăng nhập để tham gia bình luận

Đăng nhập ngay
💬

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!

Thể loại & Tags

Tags: đọc truyện Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện Ngôn Tình, truyện Ngôn Tình hay, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện Xuyên Không, truyện Xuyên Không hay, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện full, Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện online, read Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện, Đang cập nhật Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện

Truyện Liên Quan

Xem thêm

Báo lỗi chương

Chương 34 — Sau Khi Ly Hôn Với Nhân Vật Phản Diện

Đã gửi báo lỗi!

Cảm ơn bạn đã đóng góp. Admin sẽ kiểm tra sớm nhất có thể.

App
Continue
Tiếp tục đọc